Nhật Ký Thành Tiên Của Ta

Chương 3: Bài Học Của Lão Ăn Mày

Đăng: 19/07/2026 20:37 1,807 từ 3 lượt đọc

Đêm sau không trăng không sao.

Lâm Phàm đến sân trước giờ hẹn. Hắn đứng đó, cành cây khô nắm chặt trong tay, mắt căng ra nhìn vào bóng tối đặc quánh. Gió núi thổi từng cơn lạnh buốt, luồn qua lớp vải thô rách rưới, cắt vào da thịt. Hắn không biết lão già có đến thật không. Một kẻ rách rưới như lão, nói một câu vu vơ trong đêm, hoàn toàn có thể chỉ là ảo giác của một thằng đói ăn thiếu ngủ.

Nhưng hắn vẫn đứng.

Đời trước hắn học được một điều: cơ hội không đến hai lần. Mà nếu có đến, nó cũng không chờ ai.

"Mày đến sớm đấy."

Giọng lão già vang lên từ phía sau lưng. Lâm Phàm giật mình quay lại. Lão đứng đó, vẫn bộ đồ rách như tổ quạ, vẫn mái tóc bạc lởm chởm, vẫn đôi mắt sáng quắc dưới hàng lông mày rậm như hai hòn than cháy dở. Lão không đi giày. Đôi chân trần chai sạn bước trên nền đá lởm chởm không phát ra tiếng động.

Lâm Phàm cúi đầu, lần đầu tiên ở thế giới này hắn tự nguyện làm thế.

"Nhờ lão tiền bối chỉ dạy."

Lão già phẩy tay như đuổi ruồi.

"Đừng gọi tiền bối. Nghe ghê rợn. Gọi lão Quạ."

Lão Quạ bước tới, tay cầm một cành cây khô còn tệ hơn cành của Lâm Phàm. Lão nhìn cành cây trong tay hắn, rồi bĩu môi.

"Mày định dùng cái que này đánh ai? Đánh ruồi à?"

Lâm Phàm nhìn cành cây, rồi nhìn lão, không đáp.

"Thôi được rồi. Có còn hơn không. Giờ thì..."

Lão Quạ đột ngột vung cành cây lên. Động tác không hề báo trước. Một cú quất thẳng vào đầu gối Lâm Phàm. Đau nhói. Chân hắn khuỵu xuống. Nhưng trước khi đầu gối chạm đất, lão đã quất tiếp cú thứ hai vào bả vai, đẩy hắn ngã dúi dụi sang một bên.

Lâm Phàm nằm sõng soài trên nền đá, tai ù đi, mắt tối sầm. Hắn cố đẩy người dậy nhưng tay run không đỡ nổi trọng lượng cơ thể.

"Đứng lên."

Lão Quạ nói, giọng đều đều như không hề có chuyện gì xảy ra.

Lâm Phàm nghiến răng, chống tay, lết dậy. Mất mười mấy nhịp thở hắn mới đứng được, chân còn run rẩy.

Lão Quạ lập tức quất tiếp. Lần này là vào mắt cá chân. Lâm Phàm lại ngã. Lần này đau hơn. Cổ chân sưng vù chỉ sau một cú quất tưởng như không dùng sức.

"Đứng lên."

Lâm Phàm bò dậy. Lại ngã. Lại bò dậy. Lại ngã.

Đến lần thứ bảy, hắn nằm bẹp trên nền đá, thở không ra hơi. Mồ hôi, bụi đất và máu từ những vết trầy trộn vào nhau thành thứ bùn nhão bết trên da. Toàn thân nhức buốt như vừa bị cả đám đệ tử ngoại môn giẫm lên.

"Đứng lên."

Lão Quạ vẫn nói, giọng không hề thay đổi.

"Tôi... không đứng nổi nữa."

Lâm Phàm thều thào, mặt úp xuống đất.

"Thế à."

Lão Quạ ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, cành cây gõ nhẹ lên đầu hắn như gõ cửa.

"Vậy mày định nằm đây đến khi thằng Lưu Tinh đến chém mày thành từng khúc à?"

Lâm Phàm im lặng. Hơi thở hắn đứt quãng, phả ra từng đám bụi trắng trong không khí lạnh.

"Mày nghĩ một tháng là dài lắm hả? Mày nghĩ mày có thời gian để nằm đây thở than à?"

Lão Quạ đứng dậy, giọng lão trầm xuống, không còn vẻ giễu cợt nữa.

"Thằng nhãi, thế giới này không chờ ai cả. Ngươi nằm một đêm, kẻ khác tu luyện hơn ngươi một đêm. Ngươi nghỉ một ngày, kẻ thù mạnh hơn ngươi một ngày. Đến khi ngươi ngẩng đầu lên, lưỡi kiếm đã kề sẵn ở cổ rồi."

Lâm Phàm nằm im. Nhưng những ngón tay hắn bắt đầu cào vào nền đá, chậm rãi, run rẩy.

Hắn nhớ lại màn hình Excel sáng trưng. Nhớ lại cảm giác gục đầu xuống bàn, tim thắt lại, hơi thở tắt dần. Nhớ lại ý nghĩ cuối cùng trước khi chết: "Giá như mình có thêm thời gian."

Bây giờ hắn có thời gian. Một tháng. Nhiều hơn bất kỳ deadline nào sếp từng cho.

Hắn đẩy người dậy.

Lần này chậm hơn. Đau hơn. Nhưng hắn không dừng. Tay run, hắn chống xuống đá. Chân run, hắn đứng lên. Toàn thân run, nhưng hắn đứng thẳng.

Lão Quạ nhìn hắn, khóe môi già nua giật giật. Không rõ là cười hay là co giật.

"Được. Bắt đầu học."

"Bắt đầu từ đâu?"

"Từ việc ngã."

Lão Quạ vung cành cây lên, lại quất tới. Nhưng lần này chậm hơn, để Lâm Phàm kịp nhìn thấy.

"Ngã không phải là thua. Ngã là cách sống sót khi chưa đủ mạnh."

Cành cây quất vào sườn. Lâm Phàm đỡ được một nửa, ngã ít đau hơn.

"Mày muốn đánh người khác, trước hết phải học cách không bị người khác đánh gục."

Lão Quạ chỉ vào vai hắn.

"Khi vai đối thủ nhích lên, hắn sắp ra đòn. Đừng nhìn tay. Đừng nhìn kiếm. Nhìn vai. Vai không biết nói dối."

Rồi lão chỉ vào mắt mình.

"Khi mắt hắn nhìn vào chỗ nào, hắn sẽ đánh vào chỗ khác. Đừng tin vào mắt kẻ cầm kiếm. Tin vào vai. Tin vào chân. Tin vào những thứ không biết diễn kịch."

Lâm Phàm đứng nghe, mồ hôi chảy dài trên mặt. Nhưng mắt hắn không rời khỏi vai lão Quạ. Hắn nhìn thấy những thớ cơ già nua dưới lớp áo rách khẽ động đậy trước mỗi cú quất. Rất nhỏ. Rất nhanh. Nhưng có thật.

"Nhìn thấy rồi."

Hắn thì thầm.

"Thấy cái gì?"

"Vai ông vừa nhích."

Lão Quạ dừng cành cây giữa không trung. Lần này lão cười thật. Nụ cười thiếu mất mấy cái răng nhe ra trong bóng tối trông như cái hố đen.

"Tốt. Mày không ngu lắm."

Đêm đó Lâm Phàm học ba điều.

Một, nhìn vai kẻ địch. Hai, ngã đúng cách để không gãy xương. Ba, không bao giờ nằm quá ba nhịp thở.

Lão Quạ dạy không có bài bản. Lão không giảng giải về kinh mạch hay công pháp. Lão chỉ quất, bắt hắn ngã, rồi bắt hắn đứng dậy. Thỉnh thoảng lão nói một câu cộc lốc. Nhưng mỗi câu đều khiến thứ gì đó trong đầu Lâm Phàm kết nối lại, như những mảnh ghép rời rạc cuối cùng cũng tìm được vị trí.

Khi trời gần sáng, lão Quạ vứt cành cây xuống đất.

"Đủ rồi. Ngày mai giờ này."

Lão quay lưng bước đi, vẫn không phát ra tiếng động. Nhưng lần này lão dừng lại một thoáng.

"Thằng nhãi, mày hỏi tại sao ta dạy mày phải không?"

Lâm Phàm đứng thở dốc, không đáp.

"Vì lâu lắm rồi ta mới thấy một thằng không quỳ."

Lão biến mất vào bóng tối trước khi hắn kịp nói gì.

Lâm Phàm đứng đó, tay không còn cầm cành cây. Hắn cúi xuống nhặt nó lên, rồi lại đặt xuống. Hôm nay hắn học được rằng một cành cây khô cũng có thể là vũ khí. Nhưng quan trọng hơn, hắn học được rằng trước khi cầm vũ khí, phải học cách sống sót.

Hắn lết về phòng, toàn thân bầm dập. Nhưng lần đầu tiên, hắn không cảm thấy mình đang chờ chết.

Hắn đang chờ ngày mai.

Những đêm sau đó trôi qua trong lặng lẽ và đau đớn.

Lão Quạ không dạy hắn kiếm pháp. Không dạy hắn cách vung đòn. Lão chỉ bắt hắn né, ngã, đứng dậy, rồi lại né, lại ngã, lại đứng dậy. Đến đêm thứ năm, Lâm Phàm có thể né được hai trong mười cú quất của lão. Đến đêm thứ mười, hắn né được năm cú. Và quan trọng hơn, hắn bắt đầu nhìn thấy vai lão động trước khi cành cây vung lên.

"Mắt mày tốt đấy."

Lão Quạ nói, giọng vẫn cộc lốc như mọi khi.

"Không phải mắt. Là vai."

Lâm Phàm đáp, thở hồng hộc.

Lão Quạ không nói gì. Nhưng đêm đó lão quất chậm hơn một chút, như thể cho hắn thời gian để nhìn.

Vào ngày thứ mười lăm, đúng nửa tháng kể từ khi gặp Lưu Tinh, Lâm Phàm phát hiện ra một điều.

Hắn đang đứng trên sân tập lúc nửa đêm, một mình. Lão Quạ chưa đến, hoặc có thể lão đang đứng đâu đó trong bóng tối mà hắn không nhìn thấy. Hắn cầm cành cây lên, hít một hơi thật sâu, rồi nhắm mắt lại.

Hắn không nghĩ về động tác. Hắn không nghĩ về kỹ thuật. Hắn chỉ nghĩ về cái cảm giác khi vai lão Quạ nhích lên, khi cành cây lao tới, khi cơ thể hắn tự động né sang một bên.

Rồi hắn mở mắt, và vung cành cây.

Không phải một cú quất. Mà là một đường vòng cung từ dưới lên, theo đúng quỹ đạo hắn đã thấy lão Quạ làm cả trăm lần. Cành cây rít lên trong gió, cắt qua không khí, rồi dừng đúng điểm hắn muốn.

Hắn đứng im, tim đập thình thịch.

Đây không phải chiêu thức gì cao siêu. Chỉ là một cú vung cơ bản mà bất kỳ đệ tử ngoại môn nào cũng làm được. Nhưng với hắn, đó là lần đầu tiên cành cây không rơi khỏi tay. Lần đầu tiên động tác không xiêu vẹo. Lần đầu tiên hắn cảm thấy cành cây là một phần của cánh tay mình.

"Không tệ."

Giọng lão Quạ vang lên từ góc tối.

Lão bước ra, tay cầm một cành cây khác. Lần này không phải cành khô. Mà là một thanh kiếm gỗ thô sơ, được đẽo vội từ cành cây lớn hơn.

"Cầm lấy. Cành cây của mày mục hết rồi."

Lâm Phàm đón lấy thanh kiếm gỗ. Nó nặng hơn cành cây trước rất nhiều. Thô ráp. Chưa mài nhẵn. Nhưng đó là vũ khí thực sự đầu tiên hắn có ở thế giới này.

"Còn mười lăm ngày."

Lão Quạ nói, rồi quay lưng bước đi như mọi khi.

"Đủ để mày không chết. Nhưng không đủ để mày thắng. Muốn thắng, phải nghĩ bằng đầu, đừng nghĩ bằng tay."

Lâm Phàm đứng đó, thanh kiếm gỗ nắm chặt trong tay. Gió đêm thổi qua, lạnh buốt, nhưng hắn không run.

Mười lăm ngày.

Hắn không biết Lưu Tinh mạnh đến đâu. Không biết kiếm thật sắc thế nào. Nhưng hắn biết một điều: khi lưỡi kiếm đó vung lên lần tới, hắn sẽ không đứng im nữa.

0