Phạm Gia: Từ Thương Nhân Đến Tiên Môn

Chương 25: Bước Ra Khỏi Thuận Hải

Đăng: 25/08/2026 19:25 2,496 từ 2 lượt đọc

Sau cuộc nghị sự trong đại sảnh, Phạm gia trở lại vẻ yên tĩnh thường ngày. Nhưng chỉ có người trong gia tộc mới biết, từ ngày hôm ấy, từng việc đều đã được âm thầm sắp xếp.

Tam thúc và Cửu thúc đã lên đường đi Phủ thành từ ba ngày sau hội nghị. Một người thay mặt Phạm gia tiếp xúc với các thương hội. Một người bắt đầu dựng nền móng cho Tào bang Quảng Thủy Lộ.

Còn Thiên Kỳ và Thiên Vũ ở lại Thuận Hải. Bọn họ còn nửa tháng để chuẩn bị.

Sáng hôm sau, Thiên Kỳ ngồi trong thư phòng, trước mặt là một tờ giấy trắng. Hắn cầm bút hồi lâu, không viết nhiều, chỉ vài dòng ngắn ngủi rồi gấp thư lại, đặt vào phong thư.

Người đứng trước bàn là một gia đinh thân tín. Thiên Kỳ đưa thư cho hắn: “Đưa đến tay Thất thúc.”

Người kia nhận lấy: “Thiếu gia, có cần nói rõ chuyện trong gia tộc không?”

“Không.” Thiên Kỳ lắc đầu. “Chỉ cần nói đúng nguyên văn: Phạm gia gặp nạn. Gia tộc cần người.”

Gia đinh khẽ gật đầu: “Vâng.” Hắn xoay người định đi thì Thiên Kỳ gọi lại: “Khoan. Thất thúc hiện đang ở đâu?”

“Nghe nói vẫn còn ở ngoài giang hồ. Lần trước người đưa tin về nói Thất thúc đang theo một đoàn thương nhân đi về phía Tây.”

“Vậy cứ để người tiếp tục tìm, không cần thúc ông ấy trở về ngay.”

Gia đinh hơi ngạc nhiên: “Không cần sao?”

“Không cần.” Thiên Kỳ đặt bút xuống. “Thất thúc giao du rộng, đi lại nhiều năm. Nếu nhận được tin thì ông ấy tự biết phải làm gì. Còn hiện tại... Phạm gia chưa đến mức không có ông ấy thì không thể chống đỡ.”

Gia đinh cúi đầu: “Hiểu rồi.” Hắn cất thư, rời khỏi thư phòng.

Cánh cửa khép lại, Thiên Kỳ ngồi một mình. Thất thúc là một quân cờ đặc biệt của Phạm gia: không quản gia nghiệp, không thích bó buộc, nhiều năm phiêu bạt giang hồ nên quen biết đủ loại người.

Nhưng cũng chính vì vậy, Thiên Kỳ không muốn gọi ông trở về quá sớm. Một người đang ở ngoài giang hồ đôi khi còn có giá trị hơn một người đã trở về nhà. Ít nhất là trong lúc này.

Thiên Kỳ đứng dậy, đi tới bên cửa sổ. Ngoài sân, Thiên Vũ đang luyện phủ. Tiếng binh khí xé gió vang lên từng nhịp, nặng, mạnh, không hoa mỹ. Mỗi lần đại phủ bổ xuống đều mang theo sức lực kinh người.

Thiên Kỳ nhìn một lát rồi quay người. Việc cần làm còn rất nhiều. Còn Thất thúc... chờ thêm một thời gian cũng không muộn. Một đến hai tháng sau khi Phạm gia đặt chân tới Phủ thành, đến lúc đó nếu Thất thúc trở về, bàn cờ sẽ càng thêm một quân cờ hữu dụng.

Còn hiện tại, Phạm gia cần chuẩn bị cho chuyến đi trước mắt. Thiên Kỳ bước ra khỏi thư phòng. Nửa tháng, hắn muốn dùng nửa tháng này đem thứ Phạm gia có trong tay biến thành thứ thật sự có thể bảo vệ mạng sống của gia tộc.

Buổi chiều cùng ngày, Thiên Kỳ tìm đến Nhị thúc.

Kho hàng của Phạm gia nằm phía sau nội viện, quanh năm có người trông coi. Đây không phải kho chứa hàng buôn bán thông thường. Những thứ được cất ở đây phần lớn là hàng hóa mà thương đội đã gặp trên đường, những món có giá trị đặc biệt hoặc không thích hợp đưa ra thị trường.

Nhị thúc nhìn Thiên Kỳ: “Đến xem hàng?”

“Đúng. Con muốn mở kho.”

Nhị thúc hơi khựng lại: “Những thứ bên trong?”

“Đem ra hết.”

Hai người đi vào. Cánh cửa kho vừa mở, mùi gỗ cũ, da thuộc và dược liệu lập tức tràn ra. Bên trong từng dãy giá được xếp ngay ngắn: binh khí, áo giáp, hộ cụ, hộp thuốc, những cuộn giấy được bọc kỹ, thậm chí còn có vài món đồ mà Nhị thúc nhiều lần muốn hỏi Thiên Kỳ nên xử lý thế nào.

Ông chỉ tay: “Đây là những thứ thương đội thu được trong nửa năm qua. Có thứ mua được, có thứ đổi được, cũng có thứ gặp cơ duyên mới lấy về.”

Thiên Kỳ không nói, hắn đi qua từng dãy: một thanh trường đao, một bộ giáp da đã được gia cố, hai thanh đoản kiếm, mấy bình thuốc trị thương, một hộp dược liệu quý, vài quyển bí kíp võ công.

Lại có một chiếc hộp gỗ nhỏ được khóa cẩn thận. Thiên Kỳ dừng lại: “Cái này?”

Nhị thúc mở khóa. Bên trong là một thanh chủy thủ ngắn, lưỡi dao đen sẫm, không có hoa văn cầu kỳ.

“Nghe nói nó từng thuộc về một võ phu.” Nhị thúc nói. “Người bán bảo rằng người đó đã vượt qua giới hạn của người thường.”

Thiên Kỳ cầm lên, không vung thử, chỉ quan sát: “Còn gì nữa?”

Nhị thúc dẫn hắn đi tiếp: một số loại thuốc mà người thường khó mua được, một bộ áo giáp nhẹ, một cây cung tốt, một vài viên thuốc bổ khí huyết, một quyển võ công đã cũ.

Những thứ này, nếu đặt trong mắt người bình thường thì đều đã là hàng tốt. Nhưng đối với Thiên Kỳ, chúng còn có một ý nghĩa khác: Vượt phàm tục.

Từ sau chuyện cô gái áo đỏ và người mang vảy rắn, Phạm gia đã hiểu một điều: Thế giới này không chỉ có những võ phu mà bọn họ từng biết. Có những người mạnh đến mức vượt xa giới hạn của thân thể phàm nhân. Mà Phạm gia hiện tại vẫn quá thiếu thứ có thể chống lại những người đó.

Thiên Kỳ đặt thanh chủy thủ xuống: “Nhị thúc, trong nửa năm qua, thương đội còn gặp người nào có sức mạnh vượt phàm tục không?”

Nhị thúc suy nghĩ: “Có nghe được vài chuyện, nhưng phần lớn chỉ là lời đồn. Có người nói từng thấy một võ phu tay không đánh chết mãnh thú, có người nói có người dùng một chưởng đánh gãy cột gỗ. Nhưng chẳng ai biết thật giả, cũng không ai biết những người đó đang ở đâu.”

Thiên Kỳ gật đầu: “Tiếp tục tìm.”

Nhị thúc nhìn hắn: “Muốn mua?”

“Không.” Thiên Kỳ đáp. “Trước tiên là tìm. Người, võ công, thuốc, binh khí... bất cứ thứ gì có thể khiến Phạm gia mạnh hơn đều phải chú ý.”

Nhị thúc im lặng. Ông hiểu ý của Thiên Kỳ. Hai năm trước, Phạm gia kiếm tiền để sống. Hai năm sau, Phạm gia đã có tiền. Nhưng tiền không phải thứ Thiên Kỳ cần nhất nữa, hắn cần thực lực.

Thiên Kỳ chỉ vào một phần hàng: “Những thứ này giữ lại.” Rồi chỉ sang một dãy khác: “Những thứ này mang lên Phủ thành.”

Nhị thúc hỏi: “Định bán?”

“Không hẳn.” Thiên Kỳ đáp. “Có thứ bán, có thứ dùng làm vật trao đổi, có thứ đưa vào đấu giá, có thứ dùng để đổi lấy người.”

Nhị thúc khẽ nheo mắt: “Người?”

Thiên Kỳ gật đầu: “Ở Phủ thành, có những thứ không thể mua bằng bạc, nhưng có thể dùng một món đồ đúng lúc để đổi lấy một mối quan hệ.”

Nhị thúc bật cười: “Tiểu tử ngươi tính xa thật.”

Thiên Kỳ không đáp, hắn nhìn quanh kho hàng. Những thứ từng được xem là tài sản quý giá của Phạm gia giờ đang được phân loại lại: Có thứ để bán, có thứ để giữ, có thứ để đổi, có thứ để tìm người.

Bên ngoài kho, tiếng Thiên Vũ luyện phủ lại vang lên.

Ầm!

Một tiếng nặng nề. Thiên Kỳ quay đầu nhìn ra ngoài rồi nói rất khẽ: “Phạm gia đã có tiền. Bây giờ... phải có thứ giữ được mạng.”

Nhị thúc nhìn người cháu trước mặt, chuyến đi Phủ thành lần này... không an bình.

Nửa tháng chuẩn bị trôi qua.

Sau khi kiểm kê kho hàng cùng Nhị thúc, Thiên Kỳ không tiếp tục ở lại xử lý từng món hàng mà chuyển sang việc quan trọng hơn: Đặt bàn cờ ở Phủ thành.

Trong thư phòng, Thiên Kỳ trải một tờ giấy lớn lên bàn. Trên đó không phải danh sách hàng hóa, mà là một bản thiết kế: Đấu giá hội.

Hắn viết rất rõ từng phần: Địa điểm tổ chức, cách tiếp nhận hàng, cách kiểm tra hàng trước khi đưa lên đấu giá, cách mời thương nhân, cách giữ bí mật thân phận người bán, cách bảo đảm an toàn trong lúc giao dịch, cách thu phí, cách phân chia lợi ích. Đặc biệt là không để người ngoài biết toàn bộ hàng hóa xuất phát từ Phạm gia.

Thiên Kỳ nhìn lại một lần, không có gì thừa. Hắn cuộn bản thiết kế lại: “Gửi Tam thúc.”

Người hầu nhận lấy. Thiên Kỳ dặn: “Đến Phủ thành thì giao tận tay Tam thúc, bảo thúc ấy chuẩn bị trước. Địa điểm có thể dùng quan hệ Trần gia, nhưng danh nghĩa tổ chức... đừng để thành đấu giá hội của riêng Trần gia.”

Người hầu gật đầu: “Vâng.” Bức thư được gửi đi ngay trong ngày.

Cùng lúc đó, Thiên Kỳ nhận được tin từ Phủ thành. Tam thúc đã bắt đầu tiếp xúc với một số thương nhân. Cửu thúc cũng đã tìm được những người đầu tiên trên đường thủy.

Mọi thứ vẫn còn rất sơ khai, nhưng ít nhất... Phạm gia đã có người đặt chân vào Phủ thành trước.

Thiên Kỳ đọc xong thư, đặt xuống bàn. Hắn không yêu cầu hai người phải làm được bao nhiêu trong nửa tháng này, chỉ cần một việc: Đặt chân đứng vững.

Phủ thành không phải Thuận Hải. Nếu không có chỗ đứng, nói chuyện làm ăn cũng khó. Nếu không có người quen, muốn hỏi một tin tức cũng khó. Mọi thứ đều phải bắt đầu từ con số không. Thiên Kỳ hiểu điều đó, vì vậy hắn không vội.

Đến ngày thứ mười bốn, đoàn xe bắt đầu được chuẩn bị. Những món hàng đã chọn được đóng gói cẩn thận. Hộ vệ kiểm tra lại binh khí. Xe ngựa được kiểm tra bánh và trục. Lương thực đủ dùng cho chuyến đi.

Thiên Vũ cũng đã chuẩn bị xong, đại phủ đặt bên cạnh. Nhưng Thiên Kỳ vẫn chưa cho xuất phát, hắn còn chờ một người: Cha hắn.

Thiên Kỳ đứng trước cổng nhìn đoàn xe đã chuẩn bị hoàn tất. Không xa, không gần. Phía trước là con đường dẫn khỏi Thuận Hải. Phía sau là nơi Phạm gia đã sống bao đời.

Đoàn xe đứng ngay ngắn bên ngoài. Những thùng hàng được buộc chặt. Binh khí được bọc kín, đặt ở vị trí thuận tiện lấy ra khi cần. Mấy con ngựa liên tục đập móng xuống nền đất.

Nhưng trong Phạm gia lại yên tĩnh khác thường, không ai nói lớn. Hôm nay, Thiên Kỳ và Thiên Vũ rời Thuận Hải. Không phải đi buôn một chuyến hàng, mà là lần đầu tiên hai người đại diện cho Phạm gia bước vào Phủ thành.

Trong đại sảnh, Phạm gia chủ ngồi ở vị trí chủ tọa. Ông không còn trẻ, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo.

Thiên Kỳ và Thiên Vũ bước vào. Hai người dừng trước bậc thềm, đồng thời cúi người: “Cha.”

Phạm gia chủ gật đầu: “Ngồi đi.”

Hai anh em ngồi xuống. Một lúc lâu, ông không nói gì, chỉ nhìn hai người con trai trước mặt.

Thiên Vũ vẫn còn trẻ, tính tình thẳng, trong lòng có sức mạnh thì dễ nóng. Còn Thiên Kỳ... Phạm gia chủ nhìn người con cả lâu hơn một chút. Hai năm, từ ngày giao một phần gia nghiệp cho hắn quản lý đến nay, Phạm gia đã thay đổi quá nhiều. Nhưng chính vì vậy, ông càng hiểu chuyến đi lần này không đơn giản.

“Tam thúc và Cửu thúc đã đi trước.”

“Con biết.” Thiên Kỳ đáp.

“Ở Phủ thành, hai người bọn họ sẽ mở đường cho các con.” Phạm gia chủ chậm rãi nói: “Nhưng nhớ một điều: Trần gia có thể giúp chúng ta, các con có thể mượn thế của Trần gia, nhưng Phạm gia không được trở thành cái bóng của Trần gia.”

Thiên Kỳ gật đầu: “Con hiểu.”

Phạm gia chủ nhìn sang Thiên Vũ: “Còn con.”

Thiên Vũ lập tức ngồi thẳng: “Vâng.”

“Đi theo anh con, đừng tự ý gây chuyện.”

Thiên Vũ im lặng một lát rồi đáp: “Con biết rồi.”

Phạm gia chủ nhìn vẻ mặt của hắn: “Biết thật?”

Thiên Vũ gãi đầu: “...Biết thật.”

Thiên Kỳ bật cười khẽ, Phạm gia chủ cũng cười. Không khí trong đại sảnh nhẹ đi đôi chút. Nhưng rất nhanh, ông lại trở nên nghiêm túc.

“Phủ thành có nhiều người hơn Thuận Hải, cũng có nhiều thế lực hơn. Những người các con gặp ở đó... có thể ngoài mặt cười nói, nhưng sau lưng có thể đâm con một đao.”

Thiên Kỳ đáp: “Con sẽ cẩn thận.”

Phạm gia chủ nhìn hắn: “Ta không cần con thắng người khác. Ta chỉ cần hai đứa trở về nguyên vẹn.”

Câu nói rất đơn giản, nhưng khiến đại sảnh yên lặng. Thiên Kỳ nhìn cha mình, một lát sau mới cúi đầu: “Cha yên tâm. Thuận Hải còn có cha.”

Phạm gia chủ nhìn hắn thật lâu, cuối cùng khẽ gật đầu: “Được.” Ông đứng dậy: “Đi đi.”

Hai anh em cùng đứng lên. Thiên Vũ cúi người, Thiên Kỳ cũng cúi người thật sâu. Sau đó hai người xoay người bước ra khỏi đại sảnh.

Bên ngoài, ánh nắng đã phủ lên sân, đoàn xe chờ sẵn. Thiên Vũ bước lên ngựa, Thiên Kỳ lên chiếc xe phía trước.

Trước khi đi, hắn quay đầu nhìn lại. Phạm gia chủ vẫn đứng ở bậc cửa. Hai cha con nhìn nhau từ xa, không ai nói thêm.

Thiên Kỳ kéo rèm xuống: “Đi.”

Đoàn xe bắt đầu chuyển bánh. Bánh xe lăn qua cổng Phạm gia, qua con đường quen thuộc, qua những mái nhà đã nhìn thấy vô số lần. Thuận Hải dần lùi lại phía sau.

Thiên Vũ cưỡi ngựa bên cạnh xe, hắn quay đầu nhìn lại: “Anh.”

“Ừ?”

“Lần này chúng ta sẽ ở Phủ thành bao lâu?”

Thiên Kỳ nhìn con đường phía trước: “Không biết. Có lẽ lâu.”

Thiên Vũ cười. Thiên Kỳ không đáp, hắn chỉ vén rèm xe. Phía trước, con đường kéo dài về phương xa. Phủ thành đang chờ họ. Phạm gia chính thức bước ra khỏi Thuận Hải.

0