Phạm Gia: Từ Thương Nhân Đến Tiên Môn

Chương 41: Đấu Giá, Dọn Kho Phạm Gia

Đăng: 30/08/2026 13:16 2,195 từ 2 lượt đọc

Kho bạc Phạm gia hiện còn 8 vạn 5 nghìn lượng bạc thật. Thiên Kỳ đứng trước những rương bạc niêm phong, kiên quyết không mở thêm rương nào. Mấy năm qua, Phạm gia âm thầm tích lũy không ít bảo vật qua thương đội, đấu giá và những chuyến đi giang hồ của Thất thúc. Trước đây Thiên Kỳ cho rằng giữ hàng giá trị an toàn hơn giữ bạc, nhưng tình thế thương chiến thay đổi buộc hắn phải chuyển hướng. Hắn quyết định cho mở một đợt đấu giá đột xuất. Mặc Nhị thúc thắc mắc vì kỳ đấu giá trước vừa kết thúc, Thiên Kỳ mở tủ gỗ lấy ra các vật phẩm gồm chiếc vòng Thanh Ngọc, khoáng thạch Huyết Văn, bình sứ cổ cùng một hộp sắt dài. Hắn chọn ba món mà Chu gia đã cất công tìm kiếm từ lâu để đưa lên sàn. Với Thiên Kỳ, những thứ này có thể tìm lại sau, nhưng bạc thật trong thời điểm này mới là thứ quyết định giúp Phạm gia có thể mua lại bất cứ thứ gì. Hắn đặt ra quy tắc cứng nhắc cho đợt đấu giá: Chỉ nhận bạc thật.

Tin Phạm gia tổ chức đấu giá nhanh chóng lan truyền khắp Phủ thành. Danh sách ba món hàng đặc biệt khiến các thương nhân xôn xao. Tại thư phòng Chu gia, quản sự trình danh sách lên Chu gia chủ. Khi lướt qua ba vật phẩm thuộc danh mục gia tộc đang ráo riết săn tìm, ánh mắt Chu gia chủ dừng lại. Nhận thấy sự bất thường nhưng không thể bỏ qua, ông ta ra lệnh cho quản sự bằng mọi giá phải mua được, đồng thời nhấn mạnh phải dùng bạc thật thanh toán thay vì thương phiếu để tránh rủi ro. Nhìn danh sách, Chu gia chủ không khỏi khó chịu trước sự dẻo dai của "con kiến" Phạm gia—kẻ luôn biết tung ra bài mới mỗi khi bị dồn vào thế ép.

Tối đó, Thiên Vũ vào thư phòng hỏi anh trai về ý định bán sạch hàng tốt. Thiên Kỳ giải thích việc đưa đồ tốt ra sàn không chỉ để kiếm tiền mà chính là để Chu gia tự quyết định mức giá. Trong cuộc đấu giá, kẻ nào nóng lòng muốn có món đồ hơn—ở đây là Chu gia—kẻ đó sẽ dễ dàng sập bẫy trả giá cao hơn. Để đẩy kịch tính lên đỉnh điểm, Thiên Kỳ tiết lộ đã chuẩn bị sẵn "chim mồi" trà trộn vào nâng giá mà không cần Thiên Vũ phải bận tâm chi tiết.

Sáng hôm sau, dòng người tụ tập đông đúc trước Đấu giá hội Phạm gia. Từ phòng riêng trên tầng cao, Thiên Kỳ quan sát đám đông bên dưới. Nhị thúc chuẩn bị xong xuôi, xác nhận toàn bộ tiền thu được sẽ chuyển thẳng vào kho để gia tăng quỹ bạc thật. Khi thấy chiếc xe ngựa mang gia huy Chu gia dừng trước cổng, Thiên Kỳ khẽ mỉm cười: Mồi đã tới. Bạc thật 8 vạn 5 nghìn lượng của Phạm gia đang nằm yên trong kho, nhưng hôm nay nó sẽ bắt đầu tăng lên từ chính túi tiền của đối thủ.

Món đồ đầu tiên được đưa lên đài là khối khoáng thạch xám đen chứa các đường vân như tơ máu, thu gom từ vùng núi phía Tây, có giá khởi điểm ba trăm lượng bạc. Mức giá liên tục vọt lên năm trăm, sáu trăm, bảy trăm lượng. Hàng ghế phía sau, Thiên Kỳ lặng lẽ quan sát. Quản sự Chu gia cất tiếng ra giá một nghìn lượng để áp đảo các thương nhân nhỏ, nhưng lập tức bị chặn lại bởi tiếng trả "Một nghìn hai" từ Trần tiểu thư ngồi ở hàng ghế phía trước.

Đi cùng Trần tiểu thư vẫn là cô gái thần bí từng xuất hiện ở Trần gia. Cả hai trò chuyện rất tự nhiên và thoải mái. Cô gái thần bí tỏ ra vô cùng hứng thú với khối khoáng thạch và không ngần ngại nhắm tới nó. Cuộc giằng co giá diễn ra gay gắt: Chu gia nâng lên hai nghìn, cô gái đáp trả hai nghìn hai. Khi Chu gia đẩy lên hai nghìn năm, cô gái lập tức chốt hai nghìn tám. Thấy quản sự Chu gia do dự rồi hạ bảng, người chủ trì gõ búa thành giao ở mức ba nghìn lượng bạc.

Phía sau rèm, Thiên Kỳ theo dõi sát sao người mua. Việc cô gái thần bí sẵn sàng bỏ ra ba nghìn lượng bạc thật để sở hữu một vật phẩm vượt phàm tục chứng minh nàng không phải tiểu thư bình thường mà rất am hiểu giá trị thực sự của nó. Thiên Kỳ giữ nguyên tắc không cho người điều tra sâu để tránh đánh động những thế lực không nên chạm tới.

Món thứ hai là chiếc hộp ngọc chứa Hàn Kim tỏa ra không khí lạnh nhàn nhạt, dùng để luyện chế vũ khí với giá khởi điểm năm trăm lượng. Mức giá nhanh chóng bị đẩy lên một nghìn, một nghìn hai rồi hai nghìn lượng dưới sự tham gia tích cực từ phía Chu gia. Thiên Kỳ vẫn ngồi thản nhiên, bởi món hàng thu thập từ trước này bán được giá càng cao thì nguồn bạc thật thu về cho Phạm gia càng lớn.

Món cuối cùng được đưa lên là thanh đoản kiếm cũ không có linh quang nổi bật, giá khởi điểm tám trăm lượng. Lần này, đao khách áo xám của Thất thúc ngồi ở góc sảnh bắt đầu ra mặt làm "chim mồi". Khi người Chu gia ra giá hai nghìn, đao khách lập tức nâng lên hai nghìn hai và liên tục giằng co đẩy mức giá vọt lên ba nghìn, bốn nghìn lượng. Cuối cùng, người Chu gia cắn răng gõ búa mua được ở mức bốn nghìn lượng bạc thật.

Sau buổi đấu giá, quản sự báo cáo tổng doanh thu thu về là 6.800 lượng bạc thật. Thiên Kỳ lập tức cho nhập kho, cập nhật số bạc thật của Phạm gia tăng lên 8 vạn 6 nghìn 8 trăm lượng. Trong khi đó, Chu gia ước tính còn khoảng 12 vạn lượng có thể xoay xở nhưng phải đối mặt với khoản nợ 18 vạn lượng trong 90 ngày. Màn đấu giá kết thúc, Phạm gia thu trọn bạc thật, tiếp tục bào mòn dòng tiền của đối phương qua từng thương vụ.

Món hàng tiếp theo là thanh đoản kiếm cũ kỹ, vỏ bạc màu và không có linh quang rõ ràng. Tuy nhiên, chỉ với một câu giới thiệu "Vật vượt phàm tục" cùng giá khởi điểm tám trăm lượng bạc từ người chủ trì, không khí trong sảnh lập tức nóng lên. Mức giá nhanh chóng nhảy từ một nghìn, một nghìn hai lên một nghìn năm trăm lượng. Người Chu gia ngồi phía trước chăm chú nhìn thanh kiếm với ánh mắt xác định phải sở hữu bằng được. Thiên Kỳ ngồi phía sau từ chối đề xuất tự nâng giá của quản sự, vì hắn biết đao khách áo xám của Thất thúc đã chực sẵn ở góc sảnh.

Khi giá cán mốc hai nghìn lượng, người Chu gia liên tục nâng lên hai nghìn năm rồi ba nghìn lượng. Đao khách áo xám bắt đầu ra tay, thản nhiên bám đuổi từng nấc giá: ba nghìn hai, ba nghìn tám, bốn nghìn, năm nghìn, rồi sáu nghìn lượng. Thanh kiếm này là mắt xích quan trọng để Chu gia phối hợp với các dược liệu và vật liệu thu thập gần đây, nếu bỏ lỡ sẽ không biết khi nào mới tìm lại được. Dù biết mức giá đã vượt xa giá trị thực tế ba nghìn lượng ban đầu, quản sự Chu gia vẫn gật đầu cho phép đi tiếp.

Đao khách áo xám tiếp tục ép giá lên bảy nghìn lượng. Người Chu gia đứng trước sự lựa chọn nghiệt ngã: bỏ cuộc thì đồ rơi vào tay kẻ khác, mà theo tiếp thì kho bạc gia tộc sẽ bị rút một lượng lớn bạc thật. Cuối cùng, hắn cắn răng nâng bảng lên "Bảy nghìn năm trăm lượng". Ngay lập tức, đao khách dứt khoát hạ bảng dừng lại. Cây búa gỗ đập xuống xác nhận thành giao trong sự ngỡ ngàng của người Chu gia.

Quản sự Chu gia lập tức phải kiểm đếm và bàn giao đủ bảy nghìn năm trăm lượng bạc thật tại chỗ cho phía Phạm gia. Không có thương phiếu, không có giấy nợ, từng thỏi bạc thật rời khỏi kho Chu gia chuyển thẳng sang kho Phạm gia. Cầm thanh đoản kiếm trên tay, người Chu gia không giấu nổi niềm chua xót khi phải mua đắt hơn dự tính tới bốn nghìn năm trăm lượng.

Tại thư phòng Phạm gia, Thiên Kỳ mở sổ cập nhật con số mới. Tổng lượng bạc thật của Phạm gia đã chính thức vượt mốc 9 vạn lượng. Ngược lại, khoản bạc thật có thể xoay xở của Chu gia bị gạch đi, giảm xuống còn 11 vạn 2 nghìn 5 trăm lượng. Trước cái nhìn dè chừng của quản sự, Thiên Kỳ bình thản khẳng định không cần khiến Chu gia đau ngay lập tức, mà điều cốt lõi là buộc họ phải móc bạc thật ra trong từng giao dịch trong suốt 90 ngày tới.

Đêm đã sâu, đao khách áo xám lặng lẽ rời Đấu giá hội bằng cửa sau. Hắn không mang theo kiếm, chỉ giắt con dao bên hông rồi thong dong bước đi. Phía sau hắn, một người bán hàng rong và một phu xe âm thầm bám theo. Đao khách rẽ vào một con phố nhỏ rồi nhanh chóng hòa vào màn đêm, bắt đầu một cuộc săn đuổi ngầm giữa các thế lực.

Tại kho Phạm gia, ánh đèn vẫn sáng để kiểm đếm từng thỏi bạc thật vừa thu về. Quản sự khép nắp rương báo cáo bảy nghìn năm trăm lượng đã niêm phong xong. Thiên Kỳ dặn ghi riêng khoản này, hài lòng nhận thấy chiến lược biến các vật phẩm sưu tầm thành bạc thật đang phát huy hiệu quả tối đa để rút máu đối phương.

Cùng lúc đó ngoài phố, người bán hàng rong và phu xe bám theo đao khách áo xám đến một con hẻm phía Tây thì hoàn toàn mất dấu. Họ sục sạo khắp nơi suốt hai khắc nhưng không tìm thấy bất kỳ vết tích nào, đành ngậm ngùi quay về báo cáo. Tại phủ Chu gia, Chu quản sự nghe tin kẻ nâng giá đã biến mất thì không khỏi trăn trở trước con số 7.500 lượng bạc thật vừa mất đi. Hắn bắt đầu hoài nghi đây không phải là sự trùng hợp mà có kẻ đang cố tình bẫy Chu gia.

Hay tin, Chu gia chủ lại tỏ ra khá bình thản. Ông gạt đi việc truy tìm kẻ giấu mặt và yêu cầu tập trung vào bài toán tài chính tổng thể. Với Chu gia chủ, khoản tiền bảy nghìn năm trăm lượng tuy lớn nhưng chưa đủ làm gia tộc tích lũy nhiều năm phải lay chuyển. Thứ cần bận tâm lúc này là dòng tiền để thu hồi thương phiếu, vận hành bến sông, kho hàng và thương đội. Tuy nhiên, ông cũng ngầm hiểu nếu tình trạng này lặp lại mười lần, nền móng tài chính của Chu gia chắc chắn sẽ gặp nguy kịch.

Ở Phạm gia, Cửu thúc về báo tin người của Chu gia đã hoàn toàn mất dấu đao khách. Thiên Kỳ không bất ngờ vì rất tin tưởng vào tay nghề chọn người của Thất thúc. Đánh giá thái độ rút nhanh của Chu gia sau buổi đấu giá, Thiên Kỳ nhận định đối phương đã bắt đầu phải cân nhắc kỹ lưỡng trước khi bỏ bạc thật ra mua hàng một sự thay đổi cục diện rõ rệt.

Thiên Kỳ mở lại trang sổ ghi chép nghĩa vụ thanh toán 18 vạn lượng trong chín mươi ngày của Chu gia. Hắn hiểu rõ một bộ máy quá khổng lồ gồm thương phiếu, bến sông, kho hàng, thương đội và các gia tộc phụ thuộc sẽ tiêu tốn lượng bạc khủng khiếp đến thế nào để duy trì.

Cửu thúc hỏi về kế hoạch đấu giá ngày mai, Thiên Kỳ dứt khoát lắc đầu tạm dừng. Hắn quyết định cho Chu gia một ngày xả hơi để tránh làm đối phương quá cảnh giác. Chiến thuật của Thiên Kỳ là thả mồi cách đoạn: cứ vài ngày lại tung ra một món hàng vượt phàm tục để ép Chu gia phải cắn câu, từng bước biến dòng bạc thật chảy ra thành một đợt triều cường không thể cứu vãn. Hắn tắt đèn, để mặc Chu gia tự chìm trong những phép tính kiệt huệ của chính mình.

0