Chương 1: Tỉnh mộng giữa Phàm U
Gió lạnh thấu xương.
Đó là cảm giác đầu tiên ập đến khi Văn Nhân mở mắt. Không phải cái lạnh của máy điều hòa để quên tắt trong đêm, cũng không phải cơn gió mùa đông lùa qua khe cửa sổ căn hộ chung cư tầng hai mươi. Đây là một cái lạnh hoang sơ, nguyên thủy, mang theo mùi ẩm mốc của đất, của đá và một thứ mùi tanh nồng không thể nhầm lẫn của máu tươi đã khô.
Hắn nằm sấp trên một nền đá gồ ghề. Từng thớ cơ trên cơ thể đau nhức như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào, đặc biệt là phần lưng, nơi dường như vừa trải qua một trận đòn roi thịnh nộ. Văn Nhân cố gắng chống hai tay xuống đất, mượn lực để ngồi dậy. Một tiếng rên rỉ khe khẽ bật ra từ cổ họng khô khốc. Đầu hắn ong ong, như có một bầy ong vỡ tổ đang vo ve bên trong. Một luồng ký ức hỗn độn, xa lạ như thủy triều dữ dội tràn vào tâm trí, va đập vào ý thức vốn có của hắn, khiến hắn choáng váng suýt ngã.
Đây là đâu? Hắn nhớ rất rõ, mười phút trước (hay là mười ngày, mười năm?), hắn vẫn đang ngồi trong phòng trọ chật chội ở thành phố Thượng Hải hoa lệ, thức trắng đêm để cày cuốc một bộ tiểu thuyết võng du mới ra mắt. Hắn, một kẻ “cày thuê” chuyên nghiệp, sống bằng nghề luyện level, săn boss, farm đồ cho các đại gia lắm tiền nhưng lười chơi. Nhiệm vụ của hắn là tối ưu hóa một nhân vật phản diện pháo hôi trong game, tên là… Văn Nhân. Một kẻ chỉ xuất hiện đúng ba dòng trong cốt truyện chính, là con trai của một đại ma đầu đã bị nhân vật chính tiêu diệt từ đời trước. Số phận bi thảm, bị người ta đánh gãy chân ném xuống vực sâu làm mồi cho yêu thú.
Ân, trùng hợp thay, tên hắn cũng là Văn Nhân. Đó là lý do hắn chọn cày nick này, một chút hài hước đen tối của dân cày thuê.
Sau đó… Sau đó thì sao? Hình như có một tia sét đánh xuyên qua cửa sổ, đánh thẳng vào bộ PC đang quá tải vì cày game xuyên đêm? Hay là do hắn tức quá hộc máu vì bị admin hệ thống tống một đạo thiên lôi đánh chết nhân vật trong game? Ký ức cuối cùng là một tiếng nổ chói tai, một tia sáng trắng xóa lấp đầy tầm mắt, và cảm giác toàn thân như bị xé tan ra thành hàng vạn mảnh vụn.
Xuyên việt rồi sao? Một ý nghĩ hoang đường hiện lên. Loại tình tiết máu chó trong tiểu thuyết mạng này thế mà lại rơi trúng đầu hắn?
Hắn cúi đầu nhìn xuống. Một thân ảnh gầy gò, thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi, mặc một bộ y phục màu xám tro, vải vóc thô ráp đến mức cọ vào da cũng thấy đau rát. Trên ống tay áo còn dính những vệt máu đen đã khô cứng. Hai bàn tay thon dài nhưng chai sạn, móng tay đọng đầy bùn đất. Đây không phải cơ thể của một game thủ hai mươi tư tuổi ngày ngày ôm máy tính, tay chỉ quen cầm chuột và gõ bàn phím.
Đây là thân thể của một kẻ khổ sai, một kẻ bị ngược đãi.
Phản diện chi tử… Văn Nhân…
Trong đầu hắn, hai luồng ký ức bắt đầu dung hợp một cách đau đớn. Ký ức của một nhân viên văn phòng thời hiện đại, và ký ức của một thiếu niên bị nhốt trong địa lao tối tăm. Thiếu niên ấy tên là Văn Nhân, là con trai độc nhất của Cửu U Ma Đế – kẻ từng suýt lật đổ cả Hạ Giới Phàm U Đại Lục hai mươi năm trước. Sau khi Ma Đế bị chính đạo liên thủ tiêu diệt, tất cả cơn giận dữ, thù hận đều đổ dồn lên đầu đứa con thơ vừa chào đời.
Hắn bị giam cầm trong “Vô Gian Ngục” của Thiên Kiếm Tông, một trong tứ đại tông môn đứng đầu chính đạo. Không phải để giáo hóa, mà là để tra tấn, để moi ra tung tích của “Cửu U Minh Điển” – tuyệt thế ma công mà Ma Đế để lại. Nhưng trớ trêu thay, chính bọn họ cũng biết, một đứa trẻ vừa sinh ra đã mất cha thì làm sao biết được bí mật gì? Sự giam cầm này, đơn thuần chỉ là một trò mua vui tàn nhẫn của những kẻ tự xưng chính nghĩa.
Chủ nhân cũ của thân xác này đã chết. Chết vì một trận đòn roi tàn khốc nhất vào tối qua, khi gã chấp sự trông coi ngục say rượu, vui miệng lấy hắn ra làm trò tiêu khiển. Cái chết của hắn, lặng lẽ như một hạt bụi, không một ai bận tâm. Và rồi hồn phách của Văn Nhân từ Địa Cầu, vào đúng thời khắc ấy, đã nhập vào thân xác này.
Hiểu rõ mọi chuyện, khóe miệng Văn Nhân giật giật, nở một nụ cười méo mó còn khó coi hơn cả khóc. Xuyên vào một tên pháo hôi còn bị giam trong ngục tối. Độ khó này, so với mấy game hắn từng cày quả thực là địa ngục. Trong game còn có chỉ số, có bug để khai thác, chứ nơi này… Hắn cảm nhận được thân thể này trống rỗng, không một chút linh lực ba động. Đan điền như một cái giếng cạn, kinh mạch đứt đoạn, tổn thương nghiêm trọng. Đừng nói là tu luyện, đến việc sống qua ngày mai còn là một vấn đề.
“Két… két…”
Một âm thanh máy móc khô khốc đột ngột vang lên trong đầu hắn, phá vỡ sự im lặng của địa lao.
“Ting! Hệ thống Cày Thuê Vô Địch đã kích hoạt thành công. Chào mừng ký chủ Văn Nhân.”
Văn Nhân sững người. Hệ thống? Kim thủ chỉ sao? Đến muộn thế này, suýt nữa thì hắn tưởng mình xuyên không theo diện hàng lỗi rồi. Nhưng nghe cái tên hệ thống, sao quen quen…
“Hệ thống Cày Thuê?” Hắn hỏi lại bằng ý thức.
“Chính xác. Bản hệ thống được sinh ra từ chấp niệm cày thuê mãnh liệt của ký chủ trước khi bị sét đánh. Cơ chế hoạt động như sau: Ký chủ tiếp nhận ‘nhiệm vụ cày thuê’ do người khác ủy thác (dưới dạng ý niệm, lời thỉnh cầu, nguyện vọng chưa hoàn thành), hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được điểm thưởng. Điểm thưởng có thể dùng để thăng cấp, học kỹ năng, hoặc rút thăm vật phẩm.”
Một giao diện bán trong suốt hiện ra trước mắt Văn Nhân. Phong cách y hệt mấy game online hắn từng cày, thô sơ nhưng đầy đủ thông tin.
Ký chủ: Văn Nhân
Tu vi: Phàm Nhân (tàn phế)
Công pháp: Không
Kỹ năng: Không
Điểm cày thuê: 0
Kho đồ: Trống
Nhiệm vụ hiện tại: Không
“Có bug không? Có cách nào tăng điểm nhanh không?” Bản năng của một game thủ chuyên nghiệp trỗi dậy. Hắn không quan tâm nhiệm vụ đầu tiên là gì, mà hỏi ngay về cách khai thác hệ thống. Một hệ thống mà không tìm ra lỗ hổng, thì không xứng đáng là dân cày chuyên nghiệp.
“Không có bug. Hệ thống vận hành theo nguyên tắc tuyệt đối công bằng. Mọi hành vi gian lận sẽ bị trừ điểm, nặng nhất là thu hồi toàn bộ năng lực.” Giọng máy móc lạnh băng đáp lại, dập tắt hy vọng.
Văn Nhân bĩu môi. “Vậy nhiệm vụ đầu tiên đâu? ‘Thoát khỏi địa lao’, ‘Đánh bại tên cai ngục’? Ra đi.”
“Ting! Không tìm thấy yêu cầu ủy thác phù hợp trong phạm vi quét. Để nhận nhiệm vụ, ký chủ cần tiếp xúc với sinh vật có trí khôn và khơi gợi được ‘nguyện vọng cần thuê’ của bọn họ.”
Sắc mặt Văn Nhân tối sầm lại. Trong cái địa lao tối tăm này, ngoài hắn ra chỉ có chuột và gián. Làm gì có “sinh vật có trí khôn” nào để mà khơi gợi nguyện vọng? Cái hệ thống này, nói trắng ra là một đống sắt vụn vô dụng!
“Có ‘tân thủ đại lễ bao’ gì không? Một cái bánh bao, một viên đan dược chữa thương cũng được.” Hắn hỏi, giọng đầy mỉa mai.
“Có. Phát hiện ký chủ trong trạng thái thoi thóp, tự động sử dụng gói quà tân thủ: Nhận được Hoàn Thể Đan cấp thấp (một viên), thể lực hồi phục 30%.”
Một viên thuốc màu trắng đùng đục đột nhiên xuất hiện trong tay hắn, tỏa ra mùi thảo dược kỳ dị. Văn Nhân không chút do dự ném vào miệng. Viên đan vừa vào miệng liền tan ra, một dòng nước ấm áp chảy xuống cổ họng, lan tỏa khắp tứ chi. Cơn đau nhức trên người giảm đi rõ rệt, vết thương trên lưng cũng bắt đầu ngứa ngáy, dấu hiệu của việc lên da non. Thể lực sống sót ít nhất đã tăng lên gấp đôi.
Ít ra thì cũng không đến nỗi chết ngay lập tức. Văn Nhân thở phào nhẹ nhõm, ngồi xếp bằng dựa vào vách đá ẩm ướt, bắt đầu suy nghĩ.
Hắn bây giờ là một tên tù nhân, thân phận còn là “Phản Diện Chi Tử”. Mấy kẻ chính đạo bên ngoài, ai thấy hắn cũng muốn chém một nhát để lấy thanh danh “trừ ma vệ đạo”. Cái thế giới này, còn khốc liệt hơn trong game gấp vạn lần. Trong game, hắn có thể nạp tiền, cày cuốc, có thể buff đồ. Nhưng ở đây, mạng chỉ có một.
“Hệ thống, giới thiệu sơ qua về Hạ Giới Phàm U Đại Lục này đi.” Hắn ra lệnh.
Ngay lập tức, một lượng lớn thông tin được truyền vào óc hắn. Phàm U Đại Lục, một thế giới tôn sùng võ đạo, lấy linh khí tu luyện, chia làm ngũ đại vực: Đông Hoang, Tây Mạc, Nam Vực, Bắc Hải và Trung Châu phồn hoa nhất. Thiên Kiếm Tông giam giữ hắn chính là bá chủ của một góc Đông Hoang. Tu sĩ ở đây chia làm Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần… Nghe quen thuộc như trong mọi bộ tiểu thuyết tu tiên hắn từng đọc.
Hắn đang định hỏi thêm chi tiết thì tiếng bước chân lộc cộc nặng nề vang lên từ cuối hành lang. Cùng với đó là giọng nói say khướt lè nhè quen thuộc.
“Con chuột cống… chết rồi à? Để ta xem… xem hôm nay có trò gì vui…”
Văn Nhân nheo mắt. Trong bóng tối, một gã đàn ông vạm vỡ, mặt mũi hung hãn, tay cầm một chiếc roi da đen bóng đang lảo đảo bước tới. Chính là gã chấp sự trông coi ngục, kẻ đã đánh chết chủ nhân cũ của thân xác này.
“Hệ thống, thử quét xem trên người gã này có ‘nguyện vọng muốn thuê’ gì không?” Văn Nhân nhanh chóng hỏi.
“Ting! Quét thành công. Nguyện vọng của mục tiêu Vương Tam: ‘Thằng khốn chưởng quầy ‘Túy Tiên Lâu’ dám đòi tiền rượu của lão tử. Thật muốn có ai đó đập tan cái quầy rượu của hắn ta, đánh cho hắn một trận!’”
Khóe mắt Văn Nhân giật giận dữ. Muốn thuê người đi đập phá quầy rượu để trả thù chuyện đòi nợ tiền rượu? Cái nguyện vọng này… cũng thật là “cao cả”. Nhưng ít ra, đây là cơ hội đầu tiên của hắn.
Hắn chậm rãi đứng dậy, đôi mắt trong bóng tối lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Không còn là ánh mắt yếu đuối, sợ hãi của thiếu niên bị giam cầm, mà là sự tính toán đầy lý trí của một kẻ đến từ thế giới khác, một kẻ đã từng biến những nhân vật phế vật trong game thành thần thoại.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.