Chương 1: Bên Bờ Sương Mù
Cái lạnh của thị trấn miền núi phía Bắc vào đầu đông không giống cái lạnh của bất kỳ nơi nào khác. Hơi lạnh không bám trên da thịt mà cắm sâu vào tận tủy xương, mang theo mùi của than đá cháy dở, gỗ mùn và lá thông khô rữa.
Căn nhà cấp bốn lợp mái fibro-xi măng nằm biệt lập ở rìa bản. Xung quanh là những khoảng sân trống cỏ mọc lốm đốm và những mảng tuyết muối đông cứng màu xám đục.
Băng rôn dải phân cách màu vàng của công an giăng quanh hàng rào gỗ, rung lên bần bật theo từng cơn gió hú qua khe núi.
Triệu Anh Thư đứng trước hiên nhà, hai tay đút trong túi chiếc áo khoác bông cảnh sát màu xanh thẫm. Cô không đeo găng tay, để đôi bàn tay trần tiếp xúc trực tiếp với không khí độ âm. Cảm giác đau nhói như kim châm giúp đầu óc cô duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối.
"Người chết thứ nhất nằm ở căn phòng phía Đông, chết trên giường gỗ, cổ có vết siết bằng dây thừng gai.
Người thứ hai nằm ngay lối ra vào căn bếp, tử vong do vật đập mạnh vào vùng thái dương gây nứt hộp sọ."
Lê Trường Giang, lão cảnh sát điều tra già đứng cạnh cô, vừa đưa tay hà hơi vào hai bàn tay thô ráp vừa cất giọng khàn khàn. Đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ của ông phản chiếu ánh đèn dây thừng sáng quạch của lực lượng khám nghiệm hiện trường.
"Danh tính xác định chưa bác?"
Anh Thư hỏi, mắt vẫn không rời khỏi vệt máu khô đốm đen trên cánh cửa gỗ.
"Xác định rồi, người chết trên giường là Nguyễn Thị Hòa, năm mươi hai tuổi, gốc Lâm Đồng. Người chết ở bếp là Trần Thị Mỹ, năm mươi tư tuổi, gốc An Giang."
Ông Giang mở sổ tay ra, bấm chiếc bút bi kêu tạch một tiếng.
"Cả hai đều không phải người địa phương, chuyển đến đây thuê căn nhà này được hơn hai năm. Trong hồ sơ quản lý hộ khẩu, họ đăng ký là chị em họ cùng quê ra đây làm ăn."
Anh Thư nhếch môi, nụ cười nhạt nhòa biến mất ngay trong làn khói thở trắng xóa:
"Một người miền Đông, một người miền Tây, giọng nói và phong tục hoàn toàn khác nhau. Chị em họ kiểu gì?"
"Bên ngoài dân bản đồn đoán nhiều lắm," Ông Giang lắc đầu, giọng hạ thấp xuống.
"Kẻ thì bảo hai bà này là vợ lẽ của một ông trùm khai thác khoáng sản ở phương Nam, ôm tiền chạy trốn ra đây bị truy sát. Người thì bảo họ vốn là kẻ thù, có nợ máu mủ gì đó từ nhiều năm trước, tìm nhau đến tận cái góc xó xỉnh này để đồng quy vu tận."
"Mọi người lúc nào cũng thích tự thêu dệt nên những kịch bản giật gân về phụ nữ," Anh Thư cất bước tiến vào trong nhà.
Sàn nhà bằng bê tông trần lạnh ngắt. Hiện trường bị xáo trộn một cách vô cùng hỗn loạn, tủ quần áo bị kéo tung ra, chăn mền văng rơi dưới đất, các ngăn kéo bàn ăn đều bị lật úp.
Nhưng trên bàn trang điểm nhếch nhác ở góc phòng, hai chiếc nhẫn vàng 24K và mấy triệu tiền mặt nằm trong hộp nhựa vẫn còn nguyên vẹn.
Anh Thư cúi người, chiếu ánh đèn pin vào dấu vết xáo trộn. Kẻ đột nhập cố tình đập phá đồ đạc để tạo hiện trường giả của một vụ trộm tài sản bất thành dẫn đến giết người. Nhưng hắn lại quên mất một điều, một gã trộm thật sự sẽ không bao giờ bỏ qua vàng và tiền mặt nằm ngay trước mắt.
Cô nhẹ nhàng lật mở tấm đệm nứt nẻ trên chiếc giường gỗ. Bên dưới lớp chiếu cạp vải, một vết xước mới còn vương vệt sơn đen cho thấy từng có một chiếc hộp nhỏ bị kéo mạnh ra khỏi khe hở. Kẻ thủ ác không tìm tiền, hắn tìm một thứ bí mật khác, thứ mà hai người phụ nữ đã dùng cả phần đời còn lại để che giấu.
"Đặng Thu Thảo đâu rồi bác?" Cô ngoảnh lại hỏi.
"Đang ngồi ngoài xe công an, cô ta là người đầu tiên phát hiện ra hiện trường và chạy đi báo án."
Anh Thư bước ra khỏi cửa, nhìn về phía chiếc xe bán tải của đội điều tra đang đỗ bên đường nhựa. Qua lớp kính ô tô mờ sương, Đặng Thu Thảo co rúm người trong chiếc áo bông cũ kỹ màu đỏ gạch. Cô ta ôm chặt lấy hai vai, đầu cúi thấp, vai rung lên từng đợt như thể đang khóc lóc thảm thiết vì hoảng sợ.
Nhưng Anh Thư không nhìn vào bờ vai đang rung lên đó. Cô nhìn xuống bàn chân của Thu Thảo.
Nhịp mũi giày cao cổ của Thu Thảo đang gõ nhẹ vào sàn xe cộp... cộp... cộp... đều đặn và nhịp nhàng.
Đó không phải là sự hoảng loạn của một người vừa nhìn thấy hai cái xác chết thối rữa. Đó là sự kiên nhẫn của một kẻ đang đếm ngược thời gian.
"Kiểm tra điện thoại của Thu Thảo chưa?" Anh Thư hỏi.
"Đã thu giữ," Ông Giang đáp.
"Lịch sử cuộc gọi sạch sẽ, chỉ có cuộc gọi báo án lúc sáu giờ sáng. Nhưng bên kỹ thuật phát hiện ra ứng dụng TikTok trong máy cô ta có lưu lịch sử xem liên tục một tài khoản."
"Tài khoản gì?"
"Tên tài khoản là 'Nhất Huy Rừng Đêm'. Một gã Tiktoker trẻ tuổi khá nổi tiếng ở thị trấn này, chuyên quay mấy clip cuộc sống cô độc, đốt lửa trại ngoài tuyết chữa lành cho người theo dõi."
Anh Thư lặng yên nhìn về phía dải núi phía Bắc mờ thẫm dưới màn sương mù, lòng cô cuộn lên từng đợt sóng ngầm.
Hai người mẹ mang theo nỗi đau tuyệt vọng và bóng đen dằng dặc của quá khứ đã bỏ lại tất cả ở phương Nam để tìm đến nơi tận cùng này. Họ tưởng rằng cái lạnh, sự cô lập và hẻo lánh của miền núi phía Bắc sẽ giúp họ chôn giấu bi kịch, chôn giấu tội lỗi của những đứa trẻ đã mất.
Nhưng họ không ngờ rằng, trong bóng tối của thị trấn nhỏ này, luôn có những đôi mắt trẻ tuổi, xinh đẹp và tàn nhẫn đang âm thầm theo dõi từng nhịp thở của họ, vắt kiệt nỗi đau của họ để biến thành trò tiêu khiển tàn nhẫn.
"Đêm nay," Triệu Anh Thư kéo khóa áo khoác lên tận cổ, ánh mắt trở nên sắc lạnh như băng tuyết, "chúng ta hướng về phía Bắc."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.