Quyển 1: Khô Lâm
Chương 8: Những Thôn Làng Khác
Nửa năm trôi qua kể từ ngày Thiết Diện Chân Nhân rời khỏi Khô Lâm Thôn với lời cảnh báo mơ hồ, Quần Tinh Các đã không còn là một nhóm nhỏ mười sáu người luyện tập trong khoảnh sân phía đông nữa.
Tin tức về Trận Nhân Hòa, về một nơi thu nhận bất kỳ ai bất kể linh căn cao thấp, lan truyền chậm rãi nhưng bền bỉ qua các thôn làng lân cận - không phải nhờ những lời đồn thổi phóng đại như trận Hắc Lang năm nào, mà nhờ những người thực sự đã thử và thấy hiệu quả. Một người cha dẫn con trai phế linh căn từ thôn Đông Cốc, cách Khô Lâm ba ngày đường, đến xin gia nhập sau khi nghe kể từ một thương nhân buôn dược liệu. Một nhóm năm người từ thôn Bạch Thủy, vốn đã bị chính tông môn của mình đuổi ra vì "tư chất kém", tìm đến Quần Tinh Các như một nơi nương tựa cuối cùng.
Đến cuối năm, số thành viên Quần Tinh Các đã lên đến gần một trăm hai mươi người, trải rộng không chỉ ở Khô Lâm Thôn mà còn ở ba thôn làng lân cận, mỗi nơi đều có một khoảnh sân luyện tập riêng, vận hành theo mô hình Trận Nhân Hòa đã được Lâm Thư Hoài cải tiến thêm nhiều lần.
Nhưng sự phát triển nhanh chóng ấy cũng mang đến những vấn đề mà Lâm Thư Hoài chưa từng lường trước.
"Thư Hoài, ngươi phải giải quyết chuyện này," Tống Nhược Vi, giờ đã là người phụ trách nhóm luyện tập Thủy hệ với tu vi đã chạm đến Luyện Khí tầng năm, tìm đến hắn với vẻ mặt lo lắng. "Nhóm ở thôn Bạch Thủy đang có tranh chấp. Họ nói nhóm gốc ở Khô Lâm Thôn được ưu tiên học công pháp mới trước, còn họ luôn phải đợi, như vậy không công bằng."
Lâm Thư Hoài trầm ngâm. Đây chính là vấn đề mà hắn lo sợ nhất khi Quần Tinh Các mở rộng nhanh chóng - mô hình "chia sẻ tài nguyên minh bạch" nghe thì đơn giản, nhưng khi số người tăng lên gấp mười lần, việc phân bổ công bằng trở thành một bài toán phức tạp hơn nhiều so với khi chỉ có mười sáu người trong một khoảnh sân.
"Ngươi nói đúng," hắn thừa nhận. "Ta đã sai khi để việc truyền thụ công pháp mới phụ thuộc vào khoảng cách địa lý - Khô Lâm Thôn là nơi ta ở, nên tự nhiên các công pháp mới đều được thử nghiệm và truyền dạy ở đây trước, rồi mới lan ra các thôn khác. Nhưng với người ở Bạch Thủy, điều đó nhìn như một dạng thiên vị."
"Vậy ngươi định làm sao?"
Lâm Thư Hoài không trả lời ngay. Hắn dành cả một đêm suy nghĩ, cuối cùng đưa ra một quyết định mà sau này, khi Quần Tinh Các đã lớn mạnh hơn nhiều, người ta vẫn còn nhắc đến như một trong những nền tảng quan trọng nhất của tổ chức: Sổ Công Pháp Chung.
"Từ nay," hắn tuyên bố trước đại diện của cả bốn thôn làng, "mọi công pháp, mọi cải tiến về trận pháp, mọi kinh nghiệm tu luyện mà bất kỳ ai trong Quần Tinh Các phát hiện ra, đều phải được ghi chép lại thành văn bản, sao chép thành nhiều bản, gửi đến tất cả các nhóm luyện tập cùng một lúc - không phân biệt nhóm đó ở Khô Lâm Thôn hay Bạch Thủy, Đông Cốc hay bất cứ nơi nào khác. Không còn chuyện một nhóm được học trước, nhóm khác phải chờ."
Đề xuất này, nghe thì đơn giản, nhưng lại đi ngược hoàn toàn với truyền thống của các tông môn tu tiên - nơi công pháp luôn được xem là bí truyền, chỉ dành cho những đệ tử được tin tưởng nhất, và việc "giữ lại một phần" luôn là cách các trưởng lão duy trì quyền lực của mình.
"Nhưng như vậy," một người đại diện thôn Đông Cốc thắc mắc, "vậy công lao của người phát hiện ra cải tiến sẽ không còn ý nghĩa gì sao? Nếu ai cũng được học như nhau, ai còn động lực để tìm tòi cái mới?"
Lâm Thư Hoài đã lường trước câu hỏi này. "Người phát hiện ra cải tiến sẽ được ghi tên vào Sổ Công Pháp Chung, được cả Quần Tinh Các biết đến và tôn trọng - đó là vinh dự, không phải là quyền sở hữu độc quyền. Và quan trọng hơn, ta tin rằng khi công pháp được chia sẻ rộng rãi, tốc độ cải tiến chung của cả tổ chức sẽ nhanh hơn nhiều so với việc mỗi nhóm tự mày mò riêng lẻ, giấu diếm lẫn nhau. Một trăm hai mươi người cùng đóng góp ý tưởng, dù mỗi người chỉ đóng góp một mảnh nhỏ, vẫn tạo ra một kho tàng lớn hơn nhiều so với vài người giỏi nhất giữ khư khư cho riêng mình."
Quyết định ấy, ban đầu vấp phải không ít hoài nghi, nhưng chỉ trong vòng ba tháng sau khi Sổ Công Pháp Chung được thiết lập, hiệu quả của nó đã vượt xa những gì Lâm Thư Hoài dự tính.
Một thanh niên tên Vương Tiểu Xuyên ở thôn Bạch Thủy, vốn chỉ là một thành viên bình thường không ai chú ý, tình cờ phát hiện ra rằng nếu điều chỉnh nhịp thở trong lúc luyện tập nhóm theo chu kỳ trăng thay vì chu kỳ cố định như cũ, hiệu quả cộng hưởng linh khí sẽ tăng thêm gần hai thành. Phát hiện này, nếu theo lối cũ, có lẽ sẽ chỉ được giữ lại trong nhóm nhỏ của Vương Tiểu Xuyên, hoặc tệ hơn, bị người khác trong nhóm chiếm làm công lao riêng.
Nhưng nhờ Sổ Công Pháp Chung, phát hiện của Vương Tiểu Xuyên được ghi chép, sao chép, gửi đến toàn bộ bốn thôn làng chỉ trong vòng nửa tháng - tốc độ tu luyện trung bình của cả Quần Tinh Các, tính trên tất cả một trăm hai mươi thành viên, tăng lên đáng kể chỉ nhờ một phát hiện của một người vốn chẳng ai để ý.
Lâm Thư Hoài, khi nghe báo cáo này, đứng lặng người một lúc, rồi mỉm cười - nụ cười hiếm hoi của một người vừa nhìn thấy chính triết lý mình tin tưởng suốt nhiều năm được chứng minh bằng kết quả thực tế, không phải bằng lý thuyết suông.
"Đây mới chỉ là khởi đầu," hắn nói với Tống Nhược Vi, khi cả hai đứng nhìn danh sách những cải tiến mới nhất được ghi trong Sổ Công Pháp Chung, những cái tên từ khắp bốn thôn làng, phần lớn là những người mà thế giới tu tiên bên ngoài sẽ gọi là "phế tài". "Nếu một trăm hai mươi người có thể tạo ra tốc độ cải tiến như thế này, hãy tưởng tượng khi con số ấy là một ngàn, hay mười ngàn."
Nhưng ngay khi hắn vừa dứt lời, một người đưa tin hớt hải chạy đến, gương mặt đầy lo lắng.
"Các vị," người đưa tin thở dốc, "có tin từ thôn Đông Cốc. Một tông môn khác, lớn hơn Hắc Phong Trại rất nhiều, vừa cử người đến dò hỏi về Quần Tinh Các."
Lâm Thư Hoài và Tống Nhược Vi nhìn nhau. Nụ cười trên môi Lâm Thư Hoài dần tắt, thay vào đó là một ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy cảnh giác quen thuộc - thứ ánh mắt mỗi khi hắn đối diện với một vấn đề mới cần được sắp xếp lại.
"Tông môn nào?"
"Họ xưng là... Thanh Vân Môn."
Cái tên ấy khiến không khí trong sân chợt trầm xuống. Không giống Hắc Phong Trại, một tông môn hạng bét chỉ đủ sức kiểm soát vài chục thôn làng nhỏ - Thanh Vân Môn là một trong những thế lực tầm trung thực sự của cả vùng, sở hữu không ít trưởng lão tu vi Kim Đan, và tầm ảnh hưởng vươn xa hơn cả vùng núi Hoang Vân này rất nhiều.
Lâm Thư Hoài hít một hơi thật sâu. Con đường mà hắn chọn, từ những buổi chiều ngồi bên bờ suối ở Khô Lâm Thôn nghèo khó, giờ đây đã bắt đầu chạm đến những thế lực mà trước đây hắn chưa từng dám nghĩ tới.
"Đã đến lúc rồi," hắn khẽ nói, gần như tự nói với chính mình. "Trận đầu tiên chỉ là khởi đầu. Trận thực sự, có lẽ mới sắp bắt đầu."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.