Chương 19: Ba Người Bạn
Tiếng đầu cọ miết nhẹ
lên mặt toan phát ra những luồng âm thanh dứt quãng, phá vỡ không gian tĩnh mịch
bên trong phòng 206.
Ống kính livestream
ghim vào bóng lưng khom khom của người kia. Khác hẳn với sảnh rạp hay hành lang
hầm hập ngoài kia, căn phòng này tĩnh lặng phăng phắc.
Ngay khi bước hẳn vào
phía trong ngưỡng cửa, luồng không khí ngột ngạt bỗng chốc tan biến. Mùi mỡ
cháy béo ngậy, khét lẹt bám đuổi anh suốt dọc hành lang đã biến mất, rụng rơi lại
phía sau như bị một bức tường vô hình chặn đứng. Bao bọc anh lúc này chỉ còn
làn khí khô ráo mang mùi dung môi sắc lạnh của sơn dầu.
Không vội bước tới,
anh đứng yên bên ngưỡng cửa rồi chầm chậm dịch chuyển góc máy điện thoại. Một
chiếc giường đơn phủ ga xám nhạt kê sát góc tường, bàn nhỏ đặt radio cũ và bộ
bài lấm tấm vết ố cạnh ba chiếc ghế mộc quây quanh bàn tròn thấp.
Trên mặt bàn tròn, ba
chiếc cốc sứ men trắng xếp cạnh nhau.
Ống kính camera rà
sát để tìm kiếm một dấu vết của khói hay lò đun, nhưng mọi ngóc ngách đều nguội
lạnh. Không có lấy một chiếc bếp điện, xoong nồi hay vết dầu mỡ nào bám trên nền
gạch men khô ráo.
Góc máy chuyển hướng
về phía người thanh niên đang ngồi trước bức tranh.
Người ấy ngồi khom
lưng trước giá vẽ, bóng lưng rạp hẳn về phía trước. Gã mặc chiếc áo phông bạc
màu loang lổ những mảng sơn khô cứng bám vào đôi vai gầy, mái tóc đen rối bù rủ
xuống che khuất một góc quai hàm hốc hác. Bàn tay xương xẩu bết dính vài vết đỏ
sẫm vẫn giữ chiếc cọ cán dài, tỉ mẩn kéo đi từng đường màu đều đặn trên mặt vải
thô nhám.
Khẽ nhích cổ tay, anh
hướng thẳng ống kính điện thoại về phía tấm lưng bất động ấy rồi cất giọng hỏi:
- Anh đang vẽ gì vậy?
Căn phòng chỉ dội lại
tiếng rè rè phát ra từ bóng đèn áp trần nhỏ nơi góc phòng. Người ngồi trên chiếc
ghế mộc không mảy may nhúc nhích, khuôn ngực lặng ngắt không một nhịp phập phồng,
cổ tay gã vẫn giật nhẹ, đưa đầu lông cọ tiếp tục miết lên vải thô.
“Soạt...”
Kiên nhẫn đứng đợi ở
ngưỡng cửa phòng 206, Minh tiếp tục hỏi:
- Tôi có làm phiền anh không?
Đáp lại vẫn là khoảng
lặng từ phía giá vẽ. Vài giây sau, anh chầm chậm bước tới bên sườn khung gỗ
thông, hướng camera trực diện vào bề mặt tấm toan dang dở.
Dưới quầng đèn nhạt,
nét chì phác thảo đan cài cùng các mảng màu tối hiện lên sắc lẹm, bộc lộ hình
dáng ba người đứng sát nhau: hai người đàn ông và một cô gái trẻ. Từng nếp gấp
nhăn nhúm trên phục trang áo phông của họ được định hình bằng những đường đi cọ
sắc sảo, thực đến từng thớ sợi.
Nhích gậy livestream
lại gần, anh chậm rãi hỏi, ánh mắt khóa vào khớp cổ tay đang đưa nét của người
ngồi đó:
- Ba người này... là bạn sao?
Đúng lúc câu hỏi vừa
dứt, đầu lông cọ đang di chuyển gấp gáp bỗng khựng lại trên mặt toan.
Chưa đầy một giây
sau, cổ tay khẳng khiu của người đó lại giật nhẹ. Gã nhanh chóng lấy lại nhịp độ
đưa cọ, tiếp tục kéo nét sơn sẫm trên bề mặt nhám thô.
Minh bước tới một bước,
giữ khoảng cách an toàn để tập trung quan sát kỹ từng mảng phác họa xám xịt dưới
ánh đèn vàng.
Tầm mắt anh trượt qua
mảng vẽ ba nhân vật đứng sát vai nhau. Dù cả ba khuôn diện đều bị bỏ trống, chỉ
trơ ra những mảng vải trắng phẳng lì bám vết chì mờ, nhưng sống lưng anh bỗng
chốc đông cứng.
Góc máy dừng lại ở
nhân vật nam phía bên trái. Trên nền vải thô, chiếc áo thun phác thảo có những
đường sọc ngang đứt quãng, hệt như vạt áo sờn của kẻ vừa ghì lấy vai anh ngoài
lối đi tối mờ.
Ngoảnh đầu nhìn nhanh
ra hành lang qua khe cửa phòng 206 vẫn hé mở, anh xoay phắt lại, trượt ống kính
sang bóng dáng cô gái ở sườn phải bức vẽ. Mái tóc đen xõa chấm vai, bộ áo thun
phác thảo nếp gấp xộc xệch bên vai gầy. Kiểu tóc lẫn vóc dáng ấy gợi lên một
hình ảnh quen thuộc: cô gái đã gõ cửa phòng 207 lúc mười giờ đêm.
Lồng ngực Minh co thắt
lại, hơi thở nghẹn ứ giữa chừng.
Anh dời camera về
phía nhân vật đứng ở trung tâm, sát bên cô gái.
Trên mặt toan, nét
chì đen phác họa một người mặc áo phông lấm lem những mảng sơn khô bám quanh
đôi vai rạp về phía trước.
Chầm chậm dời mắt khỏi
mặt vẽ, anh liếc xuống tấm lưng thực tế của người thanh niên đang ngồi đây.
Dưới ánh đèn áp trần
nhạt màu, những mảng màu sơn dầu khô bết, bong vảy trên vai áo gã, dáng ngồi
khom khom cùng mái đầu rối bù hệt như khuôn mẫu để đúc ra hình nhân không mặt ở
trung tâm bức vẽ.
Kẻ ngồi đây đang tự họa
chính mình.
Dõi mắt nhìn ba chiếc
cốc sứ men trắng đặt lặng lẽ trên bàn tròn góc phòng, rồi nhìn lại ba gương mặt
trống rỗng trên tấm toan, anh siết chặt chiếc gậy livestream, nghe rõ tiếng các
khớp ngón tay siết vào lớp nhựa bám đầy mồ hôi lạnh.
- Là ba người họ... - Anh thì thầm, tiếng nói khàn đặc lọt qua micro.
Trên màn hình điện
thoại, nhịp bình luận trong khung chat khựng lại một tích tắc rồi cuộn lên dồn
dập:
“Ba người nào cơ thớt?”
“Ê khoan, người đang
vẽ kia cũng có trong tranh?”
“Nhìn vạt áo lấm lem
sơn kìa! Gã tự vẽ chính mình đứng giữa cô gái và cái gã ngoài hành lang!”
“Ba người này là bạn?”
Anh dời ống kính trở
lại bức họa, chậm rãi hỏi:
- Ba người các anh... từng sống ở đây sao?
Dáng người mảnh khảnh
của gã họa sĩ khẽ nghiêng sang một bên rồi bất động.
Không một lời đáp.
Nhưng khi ánh mắt anh nhìn lướt sang ba chiếc cốc sứ nguội ngắt đặt sát nhau
trên bàn gỗ, mọi hoài nghi dường như đã có lời giải đáp. Anh nói:
- Có vẻ như... các anh từng rất thân thiết.
Khóe môi gã giật nhẹ,
vạch ra một nụ cười mỏng rồi tắt ngấm nơi hốc má sạm tối. Gã ngoảnh đầu trở lại
mặt toan, tiếp tục đưa đầu cọ. Tiếng cọ miết trên vải thô rít khẽ.
Trên màn hình, những
dòng chữ trong khung chat cuộn chậm lại:
"Nhìn hiền thế
này thì ma quỷ gì."
"Tưởng phòng 206
có gì ghê lắm, hóa ra chỉ có một người ngồi vẽ."
"Chắc ba người
trong tranh là bạn thân rồi."
Ghé sát micro, anh
thì thào:
- Cứ thử đứng ở đây đi rồi biết “có gì hay không” nha bà con.
Vừa dứt lời, Minh bước
đến sát mép cửa phòng 206, nghiêng mặt ra phía hành lang. Luồng khí hôi khét hầm
hập lập tức xộc vào mũi anh. Nhưng chỉ cần lùi lại nửa bước, cảm giác ngột ngạt
ấy liền biến mất, nhường chỗ cho mùi sơn dầu khô ráo.
Nhìn hành lang tối mờ
ngoài kia, anh lẩm nhẩm:
- Thứ mùi kia bị chặn đứng ở ngay ngưỡng cửa này.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.