Chương 18: Mở Cửa Phòng
Màn hình điện thoại
liên tục nhấp nháy, đẩy dòng câu hỏi vừa rồi khuất hẳn lên mép trên khung chat.
Giữa hành lang tĩnh mịch, Minh giữ nguyên tư thế khom người, dán mắt vào kẽ gạch
men xám nhạt.
Sát rãnh gạch, mùi mỡ
cháy nồng hắc xộc thẳng vào mũi, quánh đặc đến lợm giọng. Nhưng bên dưới vị béo
ngậy ấy, một làn hơi khô khốc, ngột ngạt tựa tro tàn vẫn đều đặn lách qua khe hở
dưới chân cửa phòng 206.
Dưới hơi nóng tỏa ra
từ mặt lưng chiếc điện thoại, lớp vảy sẫm màu đóng chặt nơi rãnh gạch bắt đầu rục
rịch mềm ra. Từ kẽ nứt, một gợn khí mỏng, trong suốt chầm chậm lách lên. Nó
không bốc thẳng như làn khói, chỉ làm méo mó vệt sáng neon phản chiếu trên nền
gạch đúng một nhịp ngắn ngủi rồi tan biến.
Bóng đèn huỳnh quang
trên trần hành lang nhấp nháy chập chờn, ném những vệt sáng méo lệch lên nền gạch
men xám nhạt. Khẽ nheo mắt gạt đi vệt sáng khó chịu, anh ngước nhìn bóng đèn rạn
nứt rồi thở hắt ra một hơi dài.
Minh đứng thẳng người, kéo theo cánh tay giữ
báng gậy nâng cao. Luồng sáng từ điện thoại rời khỏi kẽ gạch men, rọi thẳng lên
tấm biển số 206 mạ đồng sẫm màu. Cánh cửa gỗ sồi vẫn đóng im lìm. Dưới
chân cửa, hơi nóng hầm hập mang theo thứ mùi hôi khét cuộn thẳng vào lồng ngực
anh.
Từng ngụm không khí
quánh đặc tràn vào phổi. Hai đầu khớp gối run nhẹ, đầu óc anh nặng trĩu như vừa
dầm dưới nắng gắt giữa trưa. Cảm giác e dè vơi đi sau mỗi nhịp thở dồn dập. Ánh
mắt anh trượt từ tấm biển đồng xuống chốt cửa bằng kim loại cũ kỹ. Bàn chân tự
động bước tới một bước, cánh tay nâng lên, những ngón tay vươn thẳng về phía
thanh khóa lạnh ngắt.
Đầu ngón tay vừa chạm
vào bề mặt kim loại nguội lạnh.
Cộp!
Tiếng đế dép nện mạnh
xuống nền gạch ngay sau gáy.
Toàn thân khựng người
lại. Luồng khí lạnh từ chốt cửa như truyền thẳng vào các đầu ngón, khiến chúng
đông cứng trên mặt khóa.
Trước khi anh kịp thu
tay về, những ngón tay buốt như đá bám chặt, siết mạnh vào bả vai trái.
Giật nảy mình, anh
buông chốt cửa rồi xoay phắt người lại. Chiếc gậy livestream chao đảo, ném một
quầng sáng loang loáng quét dọc mảng tường hành lang dưới ánh neon chập chờn.
Khuôn mặt người thanh
niên đứng sát sườn lộ ra với đôi lông mày nhíu chặt lại, cặp mắt ghim thẳng vào
anh:
- Anh làm gì ở đây?
Lồng ngực phập phồng
dồn dập. Hơi lạnh từ bàn tay đối phương xuyên qua lớp áo phông, dọc theo bả vai
rồi dội thẳng vào đỉnh đầu. Cơn choáng váng trong não lập tức vỡ vụn. Hơi thở dốc
nhẹ thoát ra, anh cảm thấy đồng tử co lại khi đối mặt với người con trai này.
Mọi ký ức từ lúc bước
ra khỏi phòng 207 cho đến vệt kẽ gạch xám vừa soi ban nãy vẫn hiện lên rõ mồn một.
Nhưng khi mắt anh dời về phía tay nắm cửa bằng kim loại, một vệt mồ hôi lạnh rỉ
ra dọc thái dương. Ánh mắt anh dán chặt vào các khớp ngón vẫn đang run rẩy của
chính mình. Tại sao chỉ một giây trước, anh lại đặt tay lên đó? Đầu óc anh chưa
từng có ý định mở căn phòng này, nhưng cơ thể anh lại vừa tự hành động.
- Tôi... - Môi anh mấp
máy, nhưng cuống họng khô khốc chỉ phát ra một tiếng rít nghẹn ứ.
Người thanh niên
buông vai anh ra. Những ngón tay lạnh giá dời khỏi lớp vải áo phông sờn. Gã
quay gót, lướt qua người anh để đi về phía cầu thang đá mài. Đứng sững tại chỗ,
anh dõi theo bóng lưng gầy đang chìm dần vào bóng tối hành lang cho đến khi tiếng
dép xốp lẹt xẹt tắt lịm sau góc rẽ.
Hành lang trả lại vẻ
im lìm như tờ. Khẽ nuốt khan, tai anh cố căng ra để tìm kiếm một tiếng động nhỏ
nhất, nhưng không có lấy một tiếng bước chân nào vang lên từ cầu thang dẫn lên
đây trước đó.
Dưới ánh neon chập chờn,
anh nâng tay lên kiểm tra. Da thịt phẳng phiu, không đau buốt, không một vệt đỏ
hằn. Minh bóp chặt bàn tay lại, các khớp xương kêu răng rắc trong không gian tịch
mịch.
“Ting!”
Âm báo điện tử vang
lên từ chiếc điện thoại đang cầm.
Trên màn hình phát trực
tiếp, một hộp quà màu đỏ khổng lồ bừng sáng, che khuất hàng loạt dòng bình luận
đang bất động dưới chân khung chat:
[Tài khoản ẩn danh đã
gửi tặng 5.000.000 VNĐ.]
Ngay phía dưới, một
dòng tin nhắn nhảy ra:
“Mở cửa phòng 206.”
Dòng thứ hai lập tức
chồng tiếp ngay sau đó:
“Xem bên trong có gì.
Nếu dám mở và khám phá, thêm 20 triệu nữa.”
Hai mươi lăm triệu đồng.
Thọc tay vào túi quần,
đầu ngón tay anh chỉ chạm phải mấy tờ tiền lẻ nhàu nát. Cuối tháng hệ thống mới
phát lương, còn hiện tại, đến hũ gạo trong buồng nghỉ của rạp cũng đã cạn sạch
từ hôm qua. Trong bóng tối hành lang, bàn tay bám đầy bụi xi măng của Nam lóng
ngóng vét từng tờ polymer nhăn nhúm cuối cùng ở quầy thanh toán viện phí hôm xuất
viện hiện lên.
Năm triệu đồng thực tế
đã nằm gọn trong số dư của rạp. Và chỉ cần đẩy cánh cửa này ra, sẽ có thêm hai
mươi triệu nữa.
Ánh mắt anh hướng về
phía góc màn hình ảo. Thời gian đếm ngược của liều thuốc gan dạ sử dụng đầu
tiên đã mờ đi từ bao giờ. Chỉ số Gan dạ hiển thị bên góc mắt lập tức nhảy số, sụt
từ 33 xuống còn 31.
Không chút đắn đo,
anh lướt nhanh ngón tay trên màn hình ảo.
[Đã sử dụng Thuốc
tăng gan dạ tức thời ×5.]
Một luồng nhiệt nóng ấm
cuồn cuộn từ dạ dày bùng lên, chạy dọc cột sống, cuốn phăng mọi sự do dự. Bảng
thuộc tính tức thì cập nhật:
[Gan dạ: 41 (Tăng tức
thời +10)]
Anh đưa tay vươn tới,
nắm chặt phần kim loại hoen ố của chốt cửa. Chốt khóa rít nhẹ lên một tiếng khô
khốc rồi lún sâu khi cổ tay anh đè lực xuống.
“Tách.”
Lẫy sắt thụt vào
trong khung cửa. Bước chân anh khựng lại.
Dưới góc màn hình điện
thoại, con số tương tác sau cú donate năm triệu cùng lời thách thức khổng lồ bỗng
nhảy số liên tục như vòng quay bánh xe roulette. Số người xem thẳng từ mốc bảy
nghìn lên hơn mười ba nghìn. Trên mặt kính, dải bình luận đang trôi như thác đổ
bỗng chốc đứng hình, đóng băng trước khoảng lặng quỷ dị. Mười ba nghìn cặp mắt
phía sau màn hình như đồng loạt nín thở theo từng nhịp tim của anh.
Tựa bả vai vào cánh cửa
gỗ sồi dày dặn, anh dồn lực lấn tới. Bản lề rỉ sét rên lên một tiếng két nặng nề.
Cánh cửa chậm chạp nhích lùi vào khoảng tối bên trong.
Vệt sáng vàng ấm
phóng ra qua khe hở vừa mở, vạch một đường thẳng dài qua ngực anh, rọi rõ những
hạt bụi li ti đang nhảy múa. Kỳ lạ thay, thứ mùi khét nồng ngoài hành lang
không hề lọt vào phía trong bậu cửa. Từ bên trong, luồng khí khô ráo mang theo
mùi dung môi sắc lạnh quyện mùi sơn dầu ngai ngái lách qua khoảng trống, xộc thẳng
vào mũi anh.
Anh dùng lực đẩy cánh
cửa mở rộng hoàn toàn.
Dưới ánh đèn áp trần ấm
áp nơi góc phòng, căn phòng hiện ra vô cùng gọn gàng. Chiếc giá vẽ bằng gỗ
thông đứng vững chãi ở trung tâm, bên cạnh là chiếc ghế mộc nhỏ nhắn cùng chiếc
kệ sắt xếp ngăn nắp khay pha màu, cọ vẽ khô và những lọ dung môi xếp theo kích
cỡ. Không có một vệt khói, cũng tuyệt đối không dính chút mùi hôi khét từ bên
ngoài hành lang.
Sau giá vẽ, một bóng
lưng gầy khom ngồi bất động dưới quầng sáng nhạt. Gã mặc chiếc áo phông bạc màu
lấm lem những vệt sơn khô cứng, khuôn ngực gã lặng ngắt, không một nhịp phập phồng.
Tay phải gã giữ chiếc cọ cán dài, đầu lông tì sát vào bức toan vẽ khổng lồ được
đặt hướng mặt ra xa cửa sổ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.