Chương 17: Nhiệm Vụ Ẩn
Màn hình ảo đột ngột
bừng sáng giữa khoảng tối của phòng 207, hiện lên dòng chữ cam nhạt sắc nét:
[NHIỆM VỤ ẨN: Tìm nguồn
gốc của mùi thịt nướng]
[Phần thưởng: 15 phút
quảng cáo đặc biệt + 5 Thuốc thể lực tức thời]
Ánh mắt Minh hướng về
tấm bảng lơ lửng giữa hư không. Anh im lặng một lúc, đầu ngón tay gõ đều đặn
lên mặt đệm giường ga trắng tinh để suy tính.
- Không muốn làm.
Anh lắc đầu. Không có
phản ứng nào đáp lại từ phía hệ thống.
Anh nằm xuống giường,
gác tay lên trán. Mười lăm phút quảng cáo đặc biệt là cơ hội để kéo khách cho rạp
phim trong thời hạn bảy ngày đang đếm ngược đầy áp lực. Năm bình thuốc thể lực
cũng là phần thưởng lớn.
Nhưng vấn đề nằm ở
phòng 206.
Anh dời mắt sang vách
tường ngăn cách. Phần thưởng thì tốt thật, nhưng mạng sống vẫn là thứ quan trọng
nhất.
Nhận thấy thái độ của
ký chủ, giao diện bừng lên một dòng chữ:
[Lưu ý: Quảng cáo đặc
biệt là duy nhất, sẽ thu hút được những thành phần đặc biệt]
Khẽ nhỏm người dậy,
anh nheo mắt nhìn dòng chữ ảo. Quảng cáo đặc biệt... Nếu có thể lôi kéo những
thực thể đặc biệt tới rạp, KPI thu thập tiếng thét của hệ thống có lẽ sẽ được
giải quyết nhanh chóng.
Bảng giao diện loé
sáng, cập nhật thêm một dòng thông số mới:
[Nguồn phát đang ở rất
gần ký chủ]
Rất gần?
Minh nhíu mày nhìn
quanh phòng. Gần là ở đâu? Chẳng lẽ mình bắt buộc phải đặt chân vào căn phòng
206 sát vách kia sao?
Ngay khi suy nghĩ đó
vừa lóe lên, dải chữ ảo lập tức biến đổi:
[Đi đâu, làm gì là do
ký chủ quyết định]
Minh im lặng. Câu trả
lời nước đôi của hệ thống càng khiến anh thêm phần đề phòng.
Lọc qua thấu kính
camera, chiếc điện thoại gắn trên gậy livestream vẫn tỏa ra luồng sáng xanh lờ
mờ. Trên màn hình trực tiếp lúc này, người xem chỉ thấy anh chủ rạp ngồi bất động,
đăm đăm nhìn vào khoảng không trước mặt rồi thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn
vách tường ngăn cách với vẻ mặt bồn chồn.
Một bình luận lướt
qua màn hình sáng loáng:
“Chủ phòng không nói
gì mà xem live này vẫn cuốn ghê.”
“Chủ thớt làm gì đi!”
“Trong mấy bộ phim, bọn
ngồi im thường chết sớm đó.”
Nhác thấy dòng chữ,
anh lẩm bẩm:
- Các người xem phim
kinh dị nhiều quá rồi đấy.
Một dòng bình luận phản
hồi ngay sau đó:
“Thế ông muốn thành
nhân vật chính hay xác chết?”
Không đáp lời sảnh
chat, Minh quay người nghiêng mặt vào vách.
“Tôi không đi.”
Căn phòng 207 lại rơi
vào tịch mịch. Năm giây, mười giây trôi qua trong im lặng.
“Xèo...”
Lại là thứ âm thanh
đó. Minh hé mắt, không còn giật nẩy người như lần đầu, chỉ im lặng dán mắt lên
trần nhà tối mờ.
“Xèo... xèo...”
Mùi mỡ cháy khét ngấy
tiếp tục lách qua khe hở dưới chân cửa, quánh đặc dần trong phòng.
Cùng lúc ấy, dải bình
luận trên màn hình trực tiếp lại bùng nổ dồn dập:
“Lại tiếng xèo xèo
lúc nãy phải không?”
“Vẫn là cái tiếng rán
thịt đấy kìa!”
“Đúng rồi! Vừa nãy
cũng có tiếng này!”
“Nó lại vang lên rồi!
Thề nghe rợn cả tóc gáy.”
Dòng chữ trắng nhấp
nháy liên hồi dội vào mắt. Khung chat bắt đầu mất bình tĩnh, liên tục hối thúc:
“ĐI ĐI!”
“Chủ thớt đi kiểm tra
đi!”
Mùi mỡ cháy khét lẹt
sát vách vẫn cứ cuồn cuộn luồn qua khe hở tràn vào phòng, ngày một rõ rệt.
Dưới lớp chăn mỏng
trùm kín đầu, Minh nhìn trân trân vào vệt sáng xanh leo lét hắt ra từ màn hình
điện thoại. Mười lăm phút quảng cáo đặc biệt... Đầu ngón tay anh siết lại khi
hình dung những hàng ghế trống được lấp đầy bởi những thành phần đặc biệt ấy,
kéo theo tiếng báo số dư tài khoản nhảy chữ liên tục. Đống hóa đơn tiền nhà
đóng bụi trên bàn và gói mì tôm ăn vội ban tối bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng trước
cơ hội gạt phăng mọi nợ nần ngay trước mắt.
Minh dứt khoát hất
tung chăn, ngồi bật dậy trên mép đệm. Lòng bàn chân chạm xuống nền gạch lạnh
toát làm anh rùng mình. Anh quay đầu, ghim chặt ánh nhìn về phía cánh cửa phòng
nơi luồng khí khét lẹt đang rỉ ra.
Tập trung ý nghĩ gọi
ra kho đồ ảo trên giao diện, anh chạm tay dứt khoát hai lần liên tiếp vào ô chứa
hai vệt sáng sắc cam ấm áp.
[Đã sử dụng Thuốc
tăng gan dạ tức thời ×2]
Sự bồn chồn và cơn lạnh
dọc sống lưng lập tức biến mất. Các đầu ngón tay ngừng run rẩy, nhường chỗ cho
sự bình thản, tỉnh táo đến lạ lùng.
Trước mắt anh, bảng
chỉ số ảo gợn sóng cập nhật:
[Gan dạ: 33]
Con số 33 bừng sáng
trên bảng thuộc tính. Minh thở hắt ra một hơi dài, cảm giác bủn rủn nơi khớp gối
lập tức biến mất.
- Được rồi. Tôi đi
xem thử.
Bảng giao diện ảo nhấp
nháy:
[Đã nhận nhiệm vụ]
[Nhiệm vụ ẩn: Tìm nguồn
gốc của mùi thịt nướng]
[Phần thưởng: 15 phút
quảng cáo đặc biệt + 5 Thuốc thể lực tức thời]
Anh bước lại bàn, nhấc
chiếc gậy livestream rồi khẽ gạt thẳng lại vành mũ lưỡi trai. Ghé sát màn hình,
anh thì thầm:
- Tôi chỉ đi tìm nguồn
phát thôi. Không mở cửa phòng người khác.
Một bình luận hiện
lên:
“Nghe câu này quen lắm.”
- Quen gì?
“Trong phim kinh dị,
trước khi có chuyện thường có câu này.”
Khóe mắt giật nhẹ,
Minh mắng:
- Các người im đi.
Đặt ngón tay lên tay
nắm khóa đồng nguội ngắt, anh xoay nhẹ chốt rồi chậm rãi kéo cánh cửa phòng 207
về phía trong.
“Cạch.”
Cánh cửa gỗ sồi hé mở.
Hành lang tầng hai hiện ra trước mắt, tối tăm và im phăng phắc. Bước ra ngoài bậu
cửa, khứu giác anh lập tức bị bao vây bởi thứ vị béo ngấy của mỡ cháy, đậm đặc
hơn nhiều so với khi đứng trong phòng.
Minh đứng yên nơi bậu
cửa, gõ nhanh vào màn hình để chuyển sang camera sau. Giao diện livestream lập
tức quét trọn hành lang phía trước: từ lối cầu thang hẹp cho đến khoảng tối hun
hút cuối dãy. Anh vừa lướt mắt đọc những dòng bình luận đang nhảy liên tục dưới
chân màn hình, vừa dè chừng nhìn cánh cửa phòng 206 vẫn khóa chặt. Tuyệt nhiên
không một bóng người.
Nhờ đôi giày siêu êm,
từng bước chân của anh lướt đi không một tiếng động. Minh nhắm hướng cầu thang
bước tới. Chỉ vừa đặt chân xuống bậc cầu thang thứ hai, luồng khí ngột ngạt
lập tức lùi xa, nhường chỗ cho hương sả chanh dịu mát từ sảnh dưới đưa lên.
Anh quay người đi ngược
lại, lướt qua cửa phòng 207 của mình rồi tiến dần về phía cuối dãy hành lang tối
mờ. Vị béo ngậy quánh đặc trở lại, bốc lên mỗi lúc một nồng. Nhưng ngay khi gót
giày vừa lướt quá mép cửa phòng 206 ba bước chân, thứ mùi hôi kia bỗng loãng ra
trông thấy.
Một nhịp lùi bước,
hai nhịp tiến lên để dò xét. Luồng khí nóng gắt và đậm đặc nhất bị khóa chặt
ngay khoảng không gian hẹp trước cánh cửa phòng 206.
Ánh mắt Minh khựng lại
ở góc khuất sát chân tường trước cửa phòng 206. Giữa những đường kẽ gạch xám nhạt,
có một vệt màu sẫm nằm lạc lõng. Anh nheo mắt, khom người cúi sát xuống nhìn
cho rõ.
Đó là một lớp chất
dính màu nâu sẫm đã khô cứng, đóng vảy chặt vào rãnh gạch. Lặng lẽ dịch gậy
livestream, Minh hạ góc camera điện thoại hướng thẳng vào dải màu bất thường để
ghi hình cận cảnh.
Anh không chạm vào,
cũng không nói một lời.
Trên màn hình điện
thoại, dòng bình luận của người xem bất ngờ nhảy lên:
“Chủ phòng... cái đó
là cái gì vậy?”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.