Rạp Chiếu Phim Kinh Dị

Chương 16: Mùi Thịt Nướng

Đăng: 25/08/2026 02:33 1,344 từ 2 lượt đọc

Minh tựa lưng vào khung cửa, dõi mắt theo bóng lưng vừa quay đi. Tiếng dép xốp lẹt xẹt thưa dần rồi lọt vào khoảng tối mờ phía cuối dãy, mất hút sau khúc rẽ cầu thang.
Ánh sáng nhạt từ màn hình chiếc điện thoại đặt trên bàn hắt ngược lên cằm anh. Trên mặt kính, dải bình luận trắng xóa của người xem vẫn liên tục cuộn trôi:
“Ai đấy thớt ơi?”
“Trông biểu cảm đơ đơ dị thật đấy.”
Anh chỉnh lại vành mũ lưỡi trai đồng phục, nghiêng đầu nhìn vào ống kính, tặc lưỡi:
- Cô gái ngồi dưới sảnh lúc tôi mới đến đấy. Chịu luôn, chính chủ còn chẳng nhớ nổi mình thuê phòng nào.
Dòng chữ của tài khoản TechBoy_9x nhảy lên nổi bật:
“Nhà nghỉ này thực sự có gì đó sai sai rồi thớt ơi.”
Minh chưa kịp lên tiếng. Tay anh vừa đặt lên gờ cửa sồi chuẩn bị khép lại, một mùi hương đặc quánh từ phía cuối hành lang đã len qua khe hẹp, xộc thẳng vào cánh mũi.
Bước chân anh khựng lại giữa nhịp thở.
Mùi ngầy ngậy, nồng hắc thoảng chút ngọt gắt từ phía ngoài lướt qua. Minh hít một hơi, sống mũi hơi chun lại. Cảm giác này hệt như mỡ động vật bị nướng quá lửa, nhưng lẩn khuất bên trong là thứ vị lợ lợ, ngột ngạt khó tả. Luồng khí ấy dường như đang rỉ ra từ sau khe cửa phòng 206.
Minh đứng lặng ở ngưỡng cửa, năm ngón tay miết chặt vào thành gỗ nguội ngắt. Khung chat trực tiếp tức thì cuộn lên hối hả:
“Sao mặt thớt tự nhiên lạ vậy?”
“Giờ trông căng thẳng thế?”
Minh nhìn xuống dải bình luận, sờ tay lên má mình:
- Mặt tôi lạ lắm sao? Không biết có phải do mệt quá hóa lú không... nhưng hình như có mùi thức ăn. Cứ khét khét, ngầy ngậy như mỡ cháy. Nó bốc ra từ phòng 206 thì phải.
Ngay sát bên cạnh, phòng 206 vẫn im lìm dưới ánh đèn chập chờn chớp tắt. Cánh cửa đóng kín, không một vệt sáng lọt qua khe hở, cũng chẳng có lấy nửa tiếng động tĩnh gì. Thế nhưng, thứ mùi kia vẫn âm thầm loang ra hành lang u tối. Minh lùi lại, kéo sập cánh cửa phòng 207.
“Cạch.”
Chốt khóa sập chặt. Anh quay lại giường, thả sụp người xuống mép đệm. Hai khuỷu tay tì lên đầu gối, anh nhìn chăm chăm vào luồng phát trực tiếp đang cuộn lên liên tục:
“Thớt còn gan ngủ lại cái nhà nghỉ này thật à? Sao không dọn đồ chạy về cho lành?”
Minh nhìn thẳng vào ống kính, buông tiếng thở dài:
- Nói thật là tôi không muốn ở lại đây thêm một giây nào cả. Nhưng tôi đang làm việc. Thù lao của thử thách này rất cao, đủ để tôi bấm bụng không bỏ cuộc giữa chừng.
Khung chat trực tiếp liền hiện lên hàng loạt phản hồi, tài khoản TechBoy_9x gửi lên dòng chữ in hoa:
“SANG MỞ CỬA PHÒNG 206 ĐI THỚT! XEM BÊN TRONG CÓ CÁI GÌ ĐANG NƯỚNG THỊT!”
Minh đọc được dòng bình luận đó, nhanh chóng lắc đầu quầy quậy:
- Điên à? Tự dưng đêm hôm mò sang gõ cửa hỏi người ta nướng gì... Nhẹ thì ăn chửi vì tội phiền phức, còn nhỡ đâu bên trong người ta đang... Thôi, chịu, có cho thêm tiền tôi cũng không sang đâu.
Nhóm người xem nhanh chóng gửi hàng loạt phản hồi đồng tình:
“Chuẩn đấy thớt, tò mò hại thân.”
“Đừng có mở thật, nghe mùi mỡ cháy đêm hôm ở chỗ này đã thấy cấn rồi.”
“Tôi mà là thớt thì tôi khóa chặt cửa trùm chăn từ lâu rồi.”
Chiếc máy livestream đặt cố định trên bàn gỗ rọi bóng Minh nửa tối nửa sáng dưới ánh đèn ngủ vàng vọt. Trên giao diện ảo, dải đếm ngược quảng cáo vừa nhảy về số 0, đường truyền tự động trả về băng thông thường.
Minh nằm xuống, kéo chiếc chăn mỏng đắp ngang ngực. Ánh mắt anh vô thức dời sang chiếc ví sờn góc đặt cạnh chân máy livestream trên bàn. Khoản tiền ba trăm năm mươi nghìn đồng doanh thu từ suất chiếu đầu tiên giờ cũng đã tiêu gần hết cho đủ thứ sinh hoạt phí, tài khoản chỉ còn lại vài nghìn đồng. Nghĩ đến gói mì tôm ăn vội tối nay và tin nhắn giục tiền nhà nợ quá hạn, cổ họng anh đắng ngắt. Minh nhắm nghiền mắt, xoay người nghiêng mặt vào vách. Căn phòng tĩnh mịch, chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy đều đều.
“Xèo...”
Minh mở choàng mắt. Anh nằm im bất động trên đệm ga trắng tinh, hai tai dỏng lên cố bắt lấy từng rung động nhỏ nhất trong không khí. Xung quanh lại rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn luồng khí lạnh phả nhè nhẹ lên da cổ.
Minh nhổm người ngồi dậy trên mép đệm, đăm đăm nhìn vào chiếc điện thoại đang phát trực tiếp trên bàn. Anh rụt rè xích lại gần góc bàn, ghé sát gương mặt nhợt nhạt vào ống kính, thì thào bằng giọng khàn đặc:
- Mọi người... vừa nãy có nghe thấy tiếng gì không?
Khung chat im lìm trong hai giây rồi nhảy chữ liên hồi:
“Có! Tiếng như kiểu rán cái gì ấy.”
“Tôi tưởng tai mình bị lùng bùng chứ, hóa ra thớt cũng nghe thấy à?”
“Tiếng dầu mỡ sôi! Giống y như tiếng rán thịt!”
“Phát ra từ vách phòng bên cạnh kìa thớt! Ghé tai vào tường nghe thử xem bên kia đang làm cái gì đi!”
“Đúng đấy, áp tai vào vách nghe thử đi thớt ơi, tò mò quá!”
Trước những dòng chữ liên tục thúc giục trên màn hình sáng loáng, Minh khẽ nuốt khan. Thái dương anh giật liên hồi, đôi mắt ghim chặt vào vách ngăn phòng 206 sát bên.
“Xèo... xèo...”
Tiếng mỡ sôi lần này vang lên rõ rệt hơn, sột soạt rít lên hối hả trên bề mặt kim loại nung nóng vẳng qua khe tường. Kéo theo đó, luồng khí ban nãy lại luồn qua khe hở dưới chân cửa, nhanh chóng quánh đặc trong phòng.
Minh chậm rãi thả chân xuống nền gạch. Anh nhích từng chút một về phía cánh cửa phòng 207 để nghe ngóng động tĩnh phía hành lang bên ngoài.
Anh áp một bên tai vào mặt gỗ sồi lạnh ngắt của cánh cửa, nín thở lắng nghe. Bên kia khe hở, hành lang im phăng phắc, chỉ có tiếng tim anh đang đập thình thịch chống lại sự tĩnh lặng.
Minh liếc mắt về phía luồng sáng phát ra từ chiếc máy quay trên bàn. Dải bình luận vẫn nhảy chữ liên hồi, nhưng nhịp độ đã chậm lại như thể tất cả đều đang nín thở cùng anh:
“Có nghe thấy gì ngoài hành lang không thớt ơi?”
“Thề, nhìn ông áp tai vào cửa mà tui cũng nổi hết da gà.”
“Bên ngoài im re thế này mới đáng sợ này...”
Minh không đáp. Anh ghìm chặt hơi thở, mắt trân trân nhìn vào tấm gỗ chắn trước mặt. Lưng anh cứng đờ.
Một giây...
Hai giây...
Ba giây...
“Keng!”
Một tiếng va chạm kim loại khô khốc, sắc lẹm đột ngột dội thẳng vào màng nhĩ. Âm thanh truyền qua tấm gỗ sồi, nghe như phát ra từ phía cánh cửa phòng 206 ngay sát bên ngoài hành lang.
Minh giật bắn mình lùi lại nửa bước, hai vai rụt lên. Anh nhìn đăm đăm vào khe hở dưới chân cửa, nơi luồng khí khét lẹt vẫn tiếp tục rỉ ra, len lỏi vào căn phòng u tối.
Giữa lúc ấy, âm thanh hệ thống đột ngột vang lên bên tai. Trước mắt anh, bảng giao diện ảo bừng sáng:
[Kích hoạt nhiệm vụ ẩn]

0