Chương 21: Đánh Cược
Từng vệt màu trên bức
họa tiếp tục bong tróc, chảy tuột xuống chân toan thành dòng xám đục. Tấm
canvas vừa rách thêm một đường, một vết nứt sâu hoắm lập tức hằn lên bên gò má
gã họa sĩ đang ngồi trước giá vẽ.
Chân Minh gần như bật
khỏi mặt đất trước khi kịp suy nghĩ. Anh lao thẳng về phía lối ra, tay chụp lấy
tay nắm cửa, dồn sức đóng chặt cửa phòng lại.
“Rầm!”
Chốt khóa ngậm chặt.
Lồng ngực anh phập phồng thở dốc, hai vai khẽ hạ xuống khi tiếng va đập vừa dứt.
Nhưng chưa đầy hai
giây sau, những sợi khí xám ngoằn ngoèo đã lách qua khe hở dưới ngưỡng cửa, chầm
chậm bò vào trong, trượt dọc theo thớ gỗ sồi sậm màu.
Một mảng da trên cánh
tay gã họa sĩ sùi lên rồi nứt toác. Bên dưới lớp biểu bì rã ra không có máu hay
xương, chỉ lộ ra lớp mô khô ráp, sạm đen lại tựa như thớ gỗ mun mục ruỗng đang
rỉ chất dịch quánh đặc như hắc ín. Đường nứt rạch ngược lên vai. Đúng lúc đó,
trên mặt toan, vệt màu xám cũng vừa nuốt trọn cánh tay nhân vật ở giữa.
“Rắc!”
Tiếng gãy giòn vang
lên từ khớp vai gã. Sau đó đến khớp cổ xoay, rít lên kèn kẹt. Đôi mắt sâu hoắm
lúc này ghim chặt vào Minh. Một bên gò má bợt sáp vỡ ra thành những vết rạn dọc
ngang như đất đồi hạn hán lâu ngày.
- Chạy... mau... đi…
Ba chữ đứt quãng.
Sau đó, mảng da nơi yết
hầu toác ra kèm tiếng rắc khô khốc.
Minh giật bắn, lùi lại
một bước.
Nhờ gậy livestream tự
động khóa mục tiêu, ống kính vẫn lia mượt mà, ghim vào khuôn mặt đang phân rã của
gã họa sĩ. Trên màn hình điện thoại, dòng bình luận cuộn ngược như thác, hắt
ánh sáng loang loáng lên mặt Minh:
"Chủ thớt chạy
mau!!!"
"Chủ phòng còn đứng
đó làm gì?!"
"Da người đó nứt
ra rồi kìa!!"
"Cái thứ màu đen
bên trong là cái gì vậy trời?!"
"Chạy đi, đừng
quay lại đó nữa!!!"
Những dòng chữ lướt
qua rìa mắt, nhưng Minh không thể định thần đọc nổi một câu.
Bàn chân anh cứng đờ
như bị đóng đinh xuống nền gạch lạnh ngắt. Ngón tay bấu chặt vào gấu áo phông,
siết mạnh.
Anh ghì chặt đầu gối
đang lẩy bẩy, tự rủa tính tò mò tai hại. Đáng lẽ ngay khi mùi thịt nướng ngoài
hành lang vừa biến mất, anh nên chạy phắt về phòng trùm chăn ngủ cho rảnh nợ, dại
gì đi vào hỏi đủ thứ.
Gọi nhanh kho đồ ảo,
Minh chạm hai lần vào ô chứa Thuốc Gan dạ.
[Đã sử dụng Thuốc
tăng gan dạ tức thời ×2][Gan dạ: 45]
Luồng khí buốt từ
phía sau áp sát, buộc Minh dậm mạnh gót chân vài lần, bứt khỏi cơn tê dại. Một
tay giữ chặt gậy livestream, tay còn lại vặn chốt, anh kéo phắt cánh cửa rồi
phóng vụt ra ngoài. Không ngoái đầu, anh lao về phía cầu thang thoát hiểm.
Đế giày miết êm ru
trên bậc đá mài dốc ngược. Chỉ có tiếng thở hồng hộc. Hai tầng cầu thang vút
qua dưới chân.
Nhưng khi vừa xuống tầng
tiếp theo, anh đứng sững.
Trước mắt anh vẫn là
dãy đèn trần vàng ệch hắt bóng xuống những cánh cửa xám bẩn chạy dài tăm tắp.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại quét qua tấm biển mica cáu bẩn gắn trên cột tường:
Tầng 2.
Da đầu anh tê rần.
Phía cuối hành lang,
cánh cửa 206 vẫn mở toang. Dưới khe cửa, chất dịch đen thẫm rỉ ra, loang nhanh,
đùn lên một khối dị dạng.
Mùi khét cũ tan biến,
thay bằng mùi tanh tưởi của cá ươn và thịt rữa xộc thẳng vào mũi. Khối đen kia
co rụt một nhịp, bắt đầu trườn về phía anh.
Minh nín thở, rẽ gấp
qua góc hành lang rồi tiếp tục lao xuống.
Nhưng luồng sáng từ
điện thoại hắt lên vách vẫn hiện rõ chữ: Tầng 2.
Chân khựng lại, lồng
ngực anh phập phồng những nhịp thở dốc.
Khối đen sừng sững chặn
lối hành lang. Bóng tối lan nhanh trên sàn gạch, nuốt chửng vệt sáng yếu ớt rồi
bò sát đến mũi giày anh.
Minh gọi giao diện hệ
thống, điên cuồng chọn mười ba chai Thuốc Gan dạ và hai chai Thuốc Thể lực.
[Đã sử dụng Thuốc
tăng gan dạ tức thời ×13] [Gan dạ: 71 (Tăng tức thời +26)]
[Đã sử dụng Thuốc
tăng thể lực tức thời ×2] [Thể lực: 54 (Tăng tức thời +4)]
Luồng nhiệt ấm nóng
cuồn cuộn bùng lên từ lồng ngực và khắp thân thể.
Nhắm mắt lại. Lồng ngực
đang đập điên cuồng dần bình ổn trở lại, đôi chân mỏi nhừ cũng được xoa dịu
nhanh chóng. Thần trí anh trống rỗng một tích tắc, rồi bị lấp đầy bởi tia chớp
ký ức giật liên hồi:
Người lễ tân miệng
nói phòng hai lẻ bốn nhưng lại đưa chìa khóa hai lẻ bảy. Mùi khét ngập ngụa
ngoài hành lang phòng 206. Cánh cửa sồi mở rộng, mùi khét biến mất,
chỉ còn hương sơn dầu mát lạnh. Gã thanh niên dưới sảnh chung thản nhiên
nhấp trà: "Tôi ở phòng 203."
Mở choàng mắt. Anh không
thèm liếc nhìn bóng đen đang tiến tới. Mũi giày xoay góc chín mươi độ, nhắm thẳng
căn phòng vừa hiện lên trong đầu.
Phòng 203.
“Cược thôi, hệ thống
không thể nào bắt mình đến đây chịu chết được.”
Anh lao vụt khỏi lối
cầu thang, bước vội vào hành lang giữa lúc bóng tối từ khối đen đã gần như nuốt
chửng hành lang. Mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi cùng luồng khí buốt lạnh bám
trên cổ, nhưng anh vẫn không dừng bước cho tới khi đứng trước phòng đã nhắm đến.
Anh siết tay, hít một
hơi rồi xoay nắm cửa.
“Cạch.”
Cánh cửa hé mở. Luồng
sáng trắng lóa dội thẳng vào mặt, buộc anh phải che mắt lại. Trong tích tắc,
mùi tanh tưởi tan biến, tiếng trườn ràn rạt sau lưng im bặt.
Hạ tay xuống, trước mắt
anh là căn phòng ngập nắng, thoảng hương sơn dầu thanh sạch cùng hơi ấm dịu
dàng. Tiếng cười đùa của đôi nam nữ cất lên rộn rã. Hai người họ ngồi cạnh nhau
bên bàn trà. Gương mặt họ hồng hào, rạng rỡ dưới nắng ấm, ánh mắt ngập tràn niềm
vui.
Bên cửa sổ, bóng lưng
khom khom của gã họa sĩ đang ngồi trước giá vẽ hiện lên lặng lẽ. Gã đưa nét cọ
cán dài, miết những màu xanh lơ và vàng chanh lên tấm toan lớn.
“Soạt...”
Đầu cọ khẽ lướt trên
thớ vải toan phẳng phiu. Phía sau, tiếng cười đùa của hai người bạn vẫn vang
lên.
Được yêu thích bởi: NhuocVu
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.