Sean Green - Truyền Thuyết Hogwarts

Chương 1: Luân Đôn Cô Nhi

Đăng: 25/08/2026 19:26 2,218 từ 1 lượt đọc

Mưa ở London vào những ngày cuối tháng Tám năm 1991 mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biển phía Bắc, trút xuống những dãy nhà gạch đỏ xám xịt của khu Croydon. Croydon là một trong những quận nghèo nàn và lộn xộn nhất phía nam thành phố. Nơi đây, khoảng cách giàu nghèo của nước Anh lộ rõ sau những chính sách cải cách kinh tế đầy tranh cãi của thời kỳ Margaret Thatcher vừa đi qua. Đường phố nhớp nháp nước mưa, những đống than đá đen ngòm lộ thiên bên cạnh các công xưởng cũ kỹ bốc lên mùi khí lưu huỳnh nồng nặc.


Nằm sâu trong một con hẻm nhỏ hẹp của khu Croydon là một tòa nhà ba tầng có nước sơn loang lổ – cô nhi viện Croydon. Nơi đây từ lâu đã thiếu thốn đủ thứ, từ chăn ấm mùa đông, nước sạch cho sinh hoạt hằng ngày đến cả những viên thuốc cảm cúm cơ bản nhất.


Trong căn phòng áp mái chật chội ở tầng ba, Sean Green đang cuộn mình dưới tấm chăn mỏng sờn rách. Cậu bé mười một tuổi có gương mặt tái nhợt vì suy dinh dưỡng, đôi môi khô khốc khẽ run lên theo từng cơn gió lùa qua khe nứt trên cửa kính. Sean đưa tay lên miệng ho khan vài tiếng, tiếng ho nhỏ vụn nhưng vang lên mệt mỏi trong không gian tịch mịch. Cậu cảm nhận được cái lạnh ẩm ướt bám vào da thịt, buốt nhói tận xương tủy. Thể chất của cậu từ nhỏ đã yếu ớt, nếu không có gì thay đổi, việc sống sót qua mùa đông khắc nghiệt sắp tới ở London Muggle này gần như là điều không tưởng.


Nhưng Sean không hề tuyệt vọng. Cậu khẽ nhắm mắt, tập trung tinh thần. Khi cậu mở mắt ra, một màn hình bán trong suốt màu xanh lam nhạt khẽ lay động, lơ lửng ngay trước tầm mắt cậu.


**[Bảng Kỹ Năng Ma Pháp]**

* **Ký chủ:** Sean Green (11 tuổi)

* **Thiên phú ma pháp:** Cấp Trắng (Kém cỏi)

* **Thuộc tính:**

* *Ma lực tối đa:* 5 (Người thường: 0.1, Phù thủy trung bình: 10)

* *Tinh thần:* 3.2

* **Kỹ năng:**

* *Lumos (Bùa phát sáng):* Cấp 0 (1/10 XP)

* *Levitation Charm (Bùa bay):* Cấp 0 (0/10 XP)

* *Scourgify (Bùa dọn dẹp):* Cấp 0 (9/10 XP)

* **Điểm thuộc tính tự do:** 0

* **Danh hiệu:** Không


Sean nhìn chằm chằm vào dòng chữ **"Thiên phú ma pháp: Cấp Trắng"**. Đó là mức độ thiên phú tồi tệ nhất, đại diện cho những phù thủy có ma lực cực kỳ mỏng manh, việc học tập bùa chú khó khăn gấp trăm lần người bình thường. Kể từ khi vô tình phát hiện ra bảng kỹ năng này vào một năm trước, cậu đã phải trả giá bằng vô số cơn đau đầu xé rách linh hồn chỉ để tích lũy từng điểm kinh nghiệm ít ỏi. Cậu không có đũa phép phù hợp, chỉ có thể dùng ngón tay thô ráp để dẫn dắt thứ ma lực hỗn loạn và yếu ớt trong cơ thể.


Cậu hướng tầm mắt về phía góc giường gỗ của mình. Nơi đó, do mưa dột lâu ngày, một mảng nấm mốc đen xì bốc mùi ẩm mốc đang lan rộng. Sean hít một hơi thật sâu, cố nén cơn ho đang chực trào nơi cổ họng. Cậu giơ ngón trỏ tay phải ra, hướng thẳng vào vết mốc đen kia.


"Scourgify..." cậu thì thầm, giọng nói khản đặc nhưng chứa đựng sự kiên định rõ rệt.


Cậu cố gắng huy động dòng ma lực đang ngủ đông trong cơ thể. Một cảm giác tê dại luân chuyển từ tim, dọc theo cánh tay gầy gò rồi tụ lại ở đầu ngón tay. Nhưng ngay khi ma lực chuẩn bị thoát ra ngoài, nó lập tức tiêu tán vào không khí như một bong bóng xà phòng bị vỡ. Cơn đau nhói quen thuộc chạy thẳng lên đại não khiến Sean nhắm chặt mắt, trán cậu rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.


Bảng kỹ năng không hề thay đổi. Lại thất bại.


---


Sean không nản lòng. Cậu hiểu rõ quy luật của thế giới này: đối với một đứa trẻ mồ côi không có gia thế, không có tiền bạc, và thậm chí không có cả một cơ thể khỏe mạnh, sự kiên trì điên cuồng là vũ khí duy nhất giúp cậu sinh tồn. Cậu thở dốc, lau đi mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay, rồi tiếp tục giơ tay lên.


"Scourgify."


Lần thứ hai, luồng ma lực vừa chớm xuất hiện đã tắt ngấm.


Lần thứ ba, đầu ngón tay cậu chỉ phát ra một luồng khí ấm áp không có chút tác dụng nào.


Lần thứ tư, đầu óc Sean bắt đầu quay cuồng, ma lực trong cơ thể cậu như cạn kiệt, để lại một khoảng trống rỗng đau đớn trong lồng ngực. Cảm giác kiệt sức khiến cậu muốn buông xuôi, muốn nhắm mắt ngủ một giấc dài trên chiếc giường lạnh lẽo này. Nhưng Sean biết, nếu cậu ngủ bây giờ, cậu sẽ mãi mãi chỉ là một kẻ tầm thường chờ đợi cái chết gõ cửa. Cậu nghiến răng đến mức bật máu ở khóe môi, vị sắt tanh nồng kích thích dây thần kinh đang mệt mỏi của cậu.


"Một lần nữa..." Sean tự nhủ, ánh mắt cậu khóa chặt vào vết mốc đen.


Lần thứ năm... Lần thứ sáu... rồi đến lần thứ chín. Mỗi lần thất bại là một lần cơ thể cậu run rẩy dữ dội hơn. Cơn đau đầu bóp nghẹt khiến cậu cảm thấy như có hàng ngàn cây kim đang đâm vào thái dương.


Đã mười một lần thử nghiệm trôi qua trong buổi chiều mưa ấy. Căn phòng áp mái dường như càng lúc càng tối đi dưới bóng đêm đang dần buông xuống khu Croydon. Đến lần thứ mười hai, Sean cảm thấy toàn bộ ý chí của mình tập trung vào một điểm duy nhất. Cậu không còn nghe thấy tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, không còn cảm thấy cái lạnh thấu xương của căn phòng. Trong thế giới của cậu lúc này chỉ còn lại vết mốc đen kia và dòng ma lực cuối cùng còn sót lại ở sâu trong huyết quản.


"Scourgify!" Sean gầm nhẹ trong cổ họng.


*Xoẹt!*


Một tia sáng màu xanh lam nhạt, sắc nét và sáng rõ hơn hẳn những lần trước, bắn ra từ đầu ngón tay của Sean. Tia sáng chạm vào vết mốc trên góc giường gỗ. Trong một tích tắc, vết mốc đen xì bắt đầu sủi bọt, rồi như bị một bàn tay vô hình lau sạch, biến mất hoàn toàn không để lại một dấu vết, lộ ra màu gỗ thông nguyên bản đã sờn cũ nhưng sạch sẽ.


Cùng lúc đó, một chuỗi âm thanh vang lên trong tâm trí cậu:


**[Ting! Kỹ năng 'Scourgify' nhận được 1 XP. Kỹ năng đã nâng cấp lên Cấp 1 (0/100 XP)!]**

**[Chúc mừng ký chủ đạt danh hiệu mới: 'Người mới học phép'.]**

**[Kích hoạt phần thưởng danh hiệu: Thiên phú ma pháp của ký chủ được nâng cấp từ Cấp Trắng (Kém cỏi) lên Cấp Xanh (Trung bình).]**

**[Chỉ số Ma lực tối đa tăng lên: 12. Tinh thần tăng lên: 4.0. Khôi phục hoàn toàn ma lực hiện tại.]**


Một luồng khí ấm áp như dòng suối nước nóng đột ngột phun trào từ trái tim Sean, chảy xiết qua mọi ngóc ngách trong cơ thể cậu. Cơn đau đầu xé rách biến mất không dấu vết, thay vào đó là một cảm giác sảng khoái và tràn đầy sinh lực chưa từng có. Những khớp xương vốn rã rời của cậu dường như được bôi trơn, phổi cậu hoạt động trơn tru hơn và cơn ho dai dẳng suốt nhiều ngày qua đã hoàn toàn dịu lại.


Sean cúi xuống nhìn hai bàn tay mình. Làn da cậu tuy vẫn còn xanh xao nhưng đã có huyết sắc hồng hào hơn trước. Trên bảng điều khiển ma pháp, chữ **"Cấp Xanh (Trung bình)"** phát ra ánh sáng dịu nhẹ đầy mê hoặc. Thiên phú cấp Xanh nghĩa là giờ đây cậu đã có tiềm năng ma pháp tương đương với một phù thủy nhỏ bình thường trong thế giới phép thuật, không còn là kẻ có nguy cơ trở thành Squib hay chết yểu vì ma lực suy kiệt nữa.


Đây mới chỉ là sự khởi đầu, nhưng nó chứng minh rằng bảng kỹ năng này hoàn toàn có thể giúp cậu nghịch thiên cải mệnh.


---


Khi màn đêm bao phủ hoàn toàn London, Sean thắp một cây nến nhỏ đặt trên bàn. Ánh lửa vàng hiu hắt nhảy múa trên vách tường loang lổ. Cậu bước đến góc phòng, nơi đặt một chiếc rương gỗ cũ kỹ có quai cầm bằng sắt đã rỉ sét. Chiếc rương này là thứ cậu gom góp được từ một tiệm đồ cũ ở Hẻm Xéo vài tuần trước, sau khi nhận được sự chỉ dẫn từ một vị khách đặc biệt.


Sean mở nắp rương. Bên trong xếp ngay ngắn những món đồ dùng học tập mà cậu đã mua: vài cuốn sách giáo khoa phù thủy sờn gáy, những trang giấy da dê chuyển sang màu vàng ố, một chiếc vạc đồng cỡ số 2 có vài vết trầy xước sâu ở đáy, và một bộ chùng phù thủy màu đen bằng vải thô đã được giặt sạch sẽ. Món đồ quý giá nhất nằm ở trên cùng là một chiếc hộp gỗ nhỏ chứa chiếc đũa phép cũ – một chiếc đũa phép cũ được mua lại từ cửa hàng đồ cũ của phù thủy với giá chỉ vài Sickles. Nó không phải là một chiếc đũa phép Ollivander hoàn hảo, nhưng là thứ duy nhất cậu có thể chi trả lúc này.


Sean thọc tay vào túi quần, lôi ra một chiếc túi vải nhỏ. Cậu dốc ngược chiếc túi lên bàn. *Cạch... cạch...*


Chỉ có vài đồng xu đồng Knut và hai đồng bạc Sickle lăn ra.


Toàn bộ số tiền tiết kiệm trị giá 143 Galleon mà cậu tích lũy được bằng mọi cách trong suốt những năm qua gần như đã cạn kiệt sạch sẽ sau chuyến đi tới Hẻm Xéo. Dù trường Hogwarts miễn học phí cho toàn bộ học sinh, nhưng chi phí cho sách giáo khoa mới, dược liệu, vạc đồng và đũa phép là một gánh nặng khổng lồ đối với một đứa trẻ mồ côi. Nếu không nhờ Giáo sư McGonagall – người đã đích thân đến cô nhi viện đưa thư nhập học cho cậu và nhận thấy hoàn cảnh đặc biệt của cậu để hướng dẫn cách xin quỹ học bổng hỗ trợ của trường, có lẽ Sean đã phải bán đi cả chiếc đũa phép cũ này trước khi kịp bước chân vào lâu đài.


Sean khẽ chạm tay vào gáy những cuốn sách giáo khoa cổ xưa. Cậu không hề cảm thấy tự ti vì những món đồ cũ kỹ này. Trái lại, trong lòng cậu là một sự bình tĩnh đến lạ lùng.


Nghĩ đến tương lai, cậu không khỏi liên tưởng đến Voldemort. Kẻ đứng đầu phe Hắc ám, người cũng từng là một đứa trẻ mồ côi xuất thân từ cô nhi viện Wool nghèo khổ của London này.


"Voldemort..." Sean khẽ lẩm bẩm, một nụ cười châm biếm hiện lên trên môi dưới ánh nến. "Gã được ca tụng là một thiên tài ngàn năm có một, nhưng cuối cùng lại chọn một con đường ngu ngốc nhất. Gã chia cắt linh hồn mình thành bảy mảnh chỉ vì nỗi sợ cái chết hèn nhát, tự biến mình thành một con quái vật không có mũi, làn da nhợt nhạt và trí tuệ điên loạn. Gã dành cả đời để tranh giành một ngôi trường học và kết thúc bằng việc bị đánh bại bởi một đứa trẻ sơ sinh."


Đối với Sean, việc hủy hoại cơ thể và linh hồn hoàn mỹ của mình để đổi lấy một sự bất tử không hoàn chỉnh là một tội ác chống lại nghệ thuật ma pháp. Với bảng kỹ năng trong tay, cậu sẽ không bao giờ đi vào vết xe đổ điên cuồng đó. Cậu sẽ học tập, tích lũy điểm kinh nghiệm, nâng cấp thiên phú của mình lên cấp độ cao nhất. Cậu sẽ trở thành một "Bạch Ma Vương" vĩ đại – người nắm giữ sức mạnh tuyệt đối nhưng vẫn sở hữu một linh hồn trọn vẹn và một trí tuệ tỉnh táo để thống trị giới pháp thuật.


Cậu đóng nắp rương lại, tiếng khóa sắt kêu lên một tiếng khô khốc. Ngày mai, cậu sẽ rời khỏi căn phòng áp mái ẩm ướt này ở Croydon, rời khỏi thế giới Muggle tẻ nhạt để đến ga Ngã tư Vua.


Sean nhìn ra ngoài cửa sổ, cơn mưa London đã tạnh hẳn, để lộ ra những ngôi sao đêm lấp lánh trên bầu trời đen thẳm.


Hành trình của cậu bắt đầu từ đây.


0