Chương 23: Dữ Liệu Giao Hàng Bán Rẻ Như Rau Cuối Buổi
Đêm xuống, quán Mai đóng cửa sớm hơn thường lệ, nhưng không ai trong nhóm thấy nhẹ nhõm. Cửa cuốn kéo xuống nửa chừng, đèn bếp bật vàng, nồi nước lèo đã được đậy lại, mùi sả và mắm ruốc vẫn còn lẩn quẩn trong không khí như một lời nhắc rằng dù âm mưu có to cỡ nào, mai vẫn phải bán bún, vẫn phải mua rau, vẫn phải trả tiền gas. Trên cái bàn inox giữa bếp, một chiếc laptop cũ nằm chờ như bệnh nhân cao tuổi chuẩn bị lên bàn mổ. Bên cạnh là ổ cắm điện, cuộn dây mạng đã bị Tùng rút hẳn ra, một cái quạt nhỏ kêu rè rè, hai ly cà phê đá tan gần hết, và một cái USB nhỏ xíu được đặt trong hộp nhựa đựng tăm.
Đức nhìn cái USB như nhìn quả bom trong phim, chỉ thiếu nước đội nồi lên đầu. “Nó nhỏ vậy mà làm tụi mình mất app, mất ngủ, mất uy tín xã hội, suýt mất xe, giờ có nguy cơ mất chợ. Công nghệ thiệt đáng sợ.”
Phúc ngồi đối diện, tay gõ nhịp lên bàn, mắt dính vào cái USB. “Mày nói như trước giờ mày có uy tín xã hội.”
“Em có. Ở mức địa phương.”
“Địa phương nào?”
“Trong lòng mẹ em.”
Mai đang kiểm lại ổ cắm, nghe tới đó liếc hai thằng. “Hai anh có thể để công nghệ đáng sợ trong yên lặng được không?”
Phúc giơ tay. “Anh đang rất yên lặng. Chỉ là miệng anh có chức năng tự làm mát.”
Tùng ngồi cạnh laptop, mặt nghiêm như bác sĩ sắp phẫu thuật não bằng đồ nghề mua ở chợ Nhật Tảo. Hắn không cho ai chạm vào máy. Cái laptop này là máy cũ của chú Lợi sạp gạo, nghe nói trước đây dùng để ghi sổ hàng, sau đó bị bỏ xó vì “mở Excel chậm hơn tính tay”. Tùng chọn nó vì máy không đăng nhập tài khoản cá nhân, không có dữ liệu quan trọng, và quan trọng nhất là có thể tắt mạng hoàn toàn. Theo lời hắn, cắm một USB bị săn bởi BùmGo vào máy chính chẳng khác nào mời trộm vô nhà rồi chỉ luôn chỗ giấu tiền.
“Nhắc lại lần cuối.” Tùng nói. “Máy đang offline. Không bật Wi-Fi. Không cắm mạng. Không copy dữ liệu ra lung tung. Không mở file chạy tự động. Không bấm vào thứ gì nếu chưa đọc tên.”
Đức gật đầu lia lịa. “Em không bấm. Em chỉ nhìn bằng tâm.”
Phúc nhìn nó. “Mày nhìn cũng có thể làm hỏng đồ.”
Đức tổn thương. “Cái bảng ở chợ là tai nạn có ích.”
Mai nói: “Hôm nay nếu tai nạn thì đừng có ích kiểu làm cháy máy.”
Đức ngồi lùi ra nửa ghế. “Em sẽ thở nhẹ.”
Từ ngoài hẻm vọng vào tiếng xe máy, tiếng ai đó kéo cửa sắt, tiếng cô Bảy Loan chửi một đứa nhỏ không biết của phòng nào vì đá banh trúng chậu cây. Bình thường những âm thanh đó làm Phúc thấy đời còn chạy đều. Đêm nay, mỗi tiếng động ngoài hẻm đều khiến hắn ngẩng lên một chút. Sau vụ xe bị lục, sau tờ giấy tăng tiền đất, sau thông báo cải tạo chợ, cảm giác an toàn của hắn bị xé như áo mưa cũ. Một cái USB trên bàn thôi mà làm cả căn bếp như chỗ trú bão.
Mai đặt hộp nhựa trước mặt Tùng. “Mở đi.”
Tùng không cầm ngay. “Chắc chắn là USB thật?”
Phúc nhìn Mai. Mai nhìn lại hắn, rồi gật đầu. “Thật.”
Đức giơ tay rất nhẹ. “Em có quyền biết nó được giấu ở đâu không?”
Phúc đáp ngay: “Không.”
“Em hỏi cho vui.”
“Anh trả lời cho an toàn.”
Đức thở dài. “Tình bạn này nhiều tầng bảo mật quá.”
Mai nói: “Anh mà biết, lúc bị hỏi mặt anh sẽ khai trước miệng.”
Đức định phản bác, nhưng nghĩ lại những lần mình bị cô Bảy hỏi tiền trà đá, đành im. Có những sự thật không nên đánh nhau.
Tùng cắm USB vào cổng bên trái laptop. Cả nhóm gần như cùng nín thở. Máy kêu một tiếng “tưng” cũ kỹ. Màn hình hiện biểu tượng ổ đĩa mới. Không nổ. Không hiện đầu lâu. Không có giọng robot đọc án tử. Đức thở phào mạnh tới mức cái quạt trên bàn rung nhẹ.
Phúc nhìn nó. “Mày thở như xì lốp xe tải.”
“Em còn sống là tốt rồi.”
Tùng mở trình quản lý file. Ổ USB hiện tên: LOT13_BACKUP.
Không ai nói gì trong vài giây. Cái tên đó từng chỉ là ký hiệu trên một mã đơn lạ, rồi thành mật khẩu lớp đầu, rồi thành cái bóng kéo theo Vy, Hùng, kho đỏ, Gia Khang, Thái Dương Urban, chợ Hòa Phú. Bây giờ nó nằm ngay trên màn hình, trắng đen rõ ràng, bé xíu nhưng nặng như cục bê tông.
Phúc nuốt khan. “Mở đi.”
Tùng nhấp vào. Một cửa sổ yêu cầu mật khẩu hiện lên.
Mai nói: “LOT13.”
Tùng gõ chậm từng ký tự, như sợ bàn phím cũng có tai. L, O, T, 1, 3. Enter.
Cửa sổ đứng yên một giây, rồi mở ra.
Đức bật dậy. “Vào rồi hả?”
Mai kéo nó ngồi xuống. “Ngồi yên.”
Trên màn hình hiện ra mấy thư mục: driver_quality_cache, return_batch_map, blacklist_delta, ops_notes_fragment, HP_flow_temp, và một thư mục bị khóa có biểu tượng ổ khóa màu xám: VY_LOCKED_PERSONAL.
Phúc nhìn dòng HP_flow_temp, sống lưng lạnh đi. “HP là Hòa Phú?”
Tùng nói: “Có khả năng. Đừng mở vội.”
Đức dí mặt lại gần. “driver_quality_cache nghe như chỗ Vy làm đúng không?”
Mai gật đầu rất nhẹ. “Driver Quality Analyst.”
Phúc chỉ vào blacklist_delta. “Cái này có thể có danh sách đen?”
“Có thể là phần thay đổi danh sách.” Tùng nói. “Delta là dữ liệu chênh lệch, cập nhật.”
“Còn return_batch_map là kho đỏ?”
“Có thể là bản đồ batch hoàn trả. Giống LOT13-R.”
Phúc thấy tim mình đập nhanh hơn. Mọi thứ từng là suy đoán giờ nằm thành tên thư mục trước mặt. Không phải bằng chứng hoàn chỉnh, nhưng đủ để chứng minh USB này không phải đồ chơi. Nó chứa ruột của một hệ thống mà BùmGo từng muốn chôn.
Mai nhìn thư mục HP_flow_temp rất lâu. “Mở cái này trước được không?”
Tùng suy nghĩ. “Mở bằng trình xem văn bản nếu là file text. Không chạy file lạ. Nếu có file nén khóa, dừng.”
Hắn nhấp vào thư mục. Bên trong có vài file CSV, một file JSON, và một file ghi chú: readme_HP_flow_partial.txt. Tùng mở file text trước.
Màn hình hiện lên những dòng chữ rời rạc, có vẻ là ghi chú trích xuất chưa hoàn chỉnh:
“HP Market delivery radius 1.5km”
“order completion drop after routing adjustment”
“driver availability suppression test”
“review clustering near wet zone”
“manual override requested by OPS-K”
“urban partner export: pending approval”
Đức đọc nửa tiếng Anh nửa đoán. “Cái gì mà suppression test? Nghe như tên thuốc ho.”
Tùng nhìn màn hình, mặt lạnh đi. “Driver availability suppression test. Thử nghiệm giảm khả dụng tài xế.”
Phúc cau mày. “Nói tiếng người.”
“Có thể là họ làm cho khu chợ ít tài xế nhận được đơn hơn, hoặc hệ thống giảm hiển thị tài xế quanh đó.”
Mai chống tay lên bàn. “Tức là bóp đơn quanh chợ.”
Tùng chỉ dòng tiếp theo. “Order completion drop after routing adjustment. Tỷ lệ hoàn tất đơn giảm sau điều chỉnh tuyến. Nếu đúng, họ thay đổi tuyến hoặc phân phối đơn làm đơn quanh chợ xấu đi.”
Phúc bật cười, nhưng tiếng cười khô như lá cháy. “Làm khách không đặt được, làm tài xế không nhận được, xong lấy dữ liệu nói chợ ế. Đúng là làm người ta bệnh rồi bán quan tài.”
Đức nói nhỏ: “Em tưởng bán thuốc.”
“Cấp độ này qua thuốc rồi.”
Mai nhìn dòng “urban partner export”. “Urban partner là Thái Dương Urban?”
Tùng đáp: “Chưa chắc, nhưng khả năng cao. ‘Partner export’ nghĩa là dữ liệu xuất cho đối tác.”
Phúc ngồi bật dậy. “Vậy là có bằng chứng rồi?”
Tùng lắc đầu. “Đây là ghi chú tạm, chưa đủ. Cần file gốc, log xuất dữ liệu, tên đối tác, thời gian, người duyệt. Những file kia có thể chứa, nhưng phải mở cẩn thận.”
Mai nhìn thư mục khóa VY_LOCKED_PERSONAL. “Còn cái này?”
Tùng nhấp thử. Một cửa sổ khác hiện lên. Lần này không phải mật khẩu đơn giản. Nó ghi:
Protected archive. Secondary key required.
Hint: ngày tôi biến mất.
Attempts remaining: 3
Căn bếp im xuống.
Đức thì thầm: “Ba lần thôi hả?”
Tùng lập tức rút tay khỏi bàn phím. “Không ai nhập gì.”
Phúc nhìn dòng gợi ý. “Ngày tôi biến mất.”
Mai đọc lại rất khẽ, như câu đó không phải gợi ý mật khẩu mà là lời nhắn từ người đang đứng ngoài ánh sáng. Vy. Cô gái bị xóa khỏi mạng, bị nhắc như ma, xuất hiện sau cửa phụ kho đỏ, để lại câu “đừng tin đánh giá sao”. Nếu thư mục cá nhân này là của Vy, thì “ngày tôi biến mất” không chỉ là mật khẩu. Nó là cách cô nói với người tìm thấy USB: hãy nhớ tôi không tự nhiên biến mất.
Phúc gãi đầu. “Ngày Vy biến mất là ngày nào?”
Đức giơ tay. “Mình thử ngày cô Bảy nói Vy trả phòng?”
Tùng nhìn nó. “Không thử. Chỉ còn ba lần.”
“Em nói thử bằng miệng.”
“Miệng mày cũng gây hại.”
Đức rụt tay.
Phúc nhìn Mai. “Cô Bảy có nhớ không?”
Mai lắc đầu. “Cô Bảy chỉ nhớ Vy đi rất gấp, đồ để lại ít, phòng dọn sau đó. Nhưng ngày chính xác chưa chắc cô nhớ.”
Đức nói: “Hỏi app?”
Phúc nhìn nó. “Mày có số tổng đài ma không?”
“Em đang đóng góp ý tưởng.”
Tùng nói: “Có thể ngày theo định dạng năm-tháng-ngày, hoặc ngày-tháng-năm, hoặc chuỗi không dấu. Nếu nhập sai nhiều lần, archive có thể khóa vĩnh viễn hoặc tự xóa.”
Phúc lập tức rút tay về như bàn phím có điện. “Rồi, không ai đụng.”
Mai ngồi xuống, mắt vẫn dán vào dòng gợi ý. “Ngày tôi biến mất... Vy viết cho ai? Nếu là cho người ngoài, phải là một ngày có dấu mốc dễ nhớ. Không thể chỉ mình cô ấy biết.”
“Có thể là ngày tài khoản cô ấy bị xóa.” Tùng nói. “Hoặc ngày cô ấy rời phòng. Hoặc ngày xảy ra một sự kiện lớn liên quan.”
Phúc nhìn các thư mục trên màn hình. HP_flow, return_batch, driver_quality, blacklist. “Vy biết mình có thể bị xóa khỏi hệ thống. Nếu cô ấy đặt mật khẩu bằng ngày biến mất, chắc cô ấy muốn người quen hoặc người cùng vụ nhớ ra.”
Đức gãi đầu, cố tỏ ra nghiêm túc. “Ngày biến mất của một người thường ai nhớ? Người thân, bạn bè, hoặc... mấy bà hàng xóm.”
“Cô Bảy.” Phúc nói.
Mai vẫn im.
Tùng quay sang cô. “Mai?”
Mai không trả lời ngay. Cô nhìn dòng “ngày tôi biến mất” lâu tới mức Phúc thấy sắc mặt cô thay đổi. Không phải kiểu nhớ ra một con số. Là kiểu ký ức cũ vừa bị ai kéo mạnh từ đáy nước lên, ướt sũng và lạnh.
Phúc hỏi nhỏ: “Em nhớ gì hả?”
Mai chậm rãi ngẩng lên. “Em không nhớ ngày Vy biến mất. Nhưng em nhớ khoảng thời gian đó.”
Đức nuốt nước bọt. “Khoảng nào?”
Mai nhìn nồi nước lèo đã tắt bếp, nhìn hơi nước không còn bốc lên, rồi nói: “Năm ngoái, có một vụ cháy kho lớn gần khu hậu cần cũ. Cả chợ Hòa Phú bàn mấy ngày. Người ta nói cháy do chập điện, có shipper chết, có hàng hoàn trả bị thiêu sạch.”
Tùng lập tức ngồi thẳng. “Kho nào?”
“Em không nhớ mã kho. Nhưng nó ở gần khu kho sau chợ, không phải chợ mình. Hôm đó mấy bà trong chợ nói có cô gái từng thuê phòng cô Bảy biến mất cùng thời gian. Có người bảo cô ấy sợ quá bỏ đi, có người bảo dính công ty nên trốn.”
Phúc thấy da tay mình nổi gai. Hùng. Vụ cháy kho. Vy. LOT13. Return batch. Tất cả những chữ này bắt đầu va vào nhau.
Tùng hỏi rất khẽ: “Em chắc có shipper chết?”
Mai gật đầu. “Em nhớ vì hôm đó Tùng...” Cô ngừng lại, nhìn hắn. “Không, lúc đó em chưa biết anh. Nhưng dân shipper quanh chợ có người tới thắp nhang ở đầu hẻm. Chú Lợi còn cho gạo nhà nạn nhân.”
Tùng cúi mắt. Phúc thấy bàn tay hắn đặt trên cạnh bàn siết lại. Cái tên Hùng không được nói ra, nhưng đã ngồi xuống giữa cả nhóm như một người thứ năm.
Đức không dám đùa nữa. “Vậy ngày Vy biến mất có thể là ngày vụ cháy kho?”
Mai nói: “Nếu cô ấy chọn ngày đó làm gợi ý, thì vụ cháy phải liên quan trực tiếp. Không ai lấy một vụ tai nạn ngoài đường làm mật khẩu cho thư mục sống chết của mình.”
Phúc nhìn màn hình. Attempts remaining: 3. Ba lần nhập. Một cái USB. Một vụ cháy. Một người chết. Một cô gái sống như ma. Một cái chợ đang bị dọn bằng dữ liệu.
Ngoài hẻm, tiếng cô Bảy lại vọng vào, lần này nhỏ hơn, hình như đang hỏi ai đó có ăn cơm chưa. Âm thanh đời thường ấy làm căn bếp càng lạnh. Vì ngoài kia người ta vẫn sống bình thường, còn trên màn hình trước mặt, một lớp sự thật cũ vừa hé ra, mùi khét chưa tan sau một năm.
Phúc nói: “Mai, em nhớ ngày cháy không?”
Mai lắc đầu. “Không chính xác. Nhưng chú Lợi có thể nhớ. Cô Bảy có thể nhớ. Báo mạng chắc từng đăng.”
Tùng nói ngay: “Không tra bằng máy này. Máy này offline. Dùng điện thoại khác tra, nhưng đừng đăng nhập gì liên quan. Và chưa nhập mật khẩu cho tới khi chắc định dạng.”
Đức giơ tay yếu ớt. “Em có thể tra không? Em hứa không bấm quảng cáo iPhone.”
Mai nhìn nó. “Anh tra tin tức cũ. Chỉ đọc, không tải file. Từ khóa: cháy kho Hòa Phú, shipper chết, kho hoàn trả, năm ngoái.”
Đức gật đầu rất nghiêm, lấy điện thoại ra như người được giao đi mua thuốc cứu mạng chứ không phải lướt Google. Phúc thì vẫn nhìn dòng gợi ý. Hắn bỗng thấy Vy không còn là một cái tên xa. Cô đã đặt chìa khóa ở nơi chỉ người chịu đào lại quá khứ mới tìm được. Không phải “LOT13” nữa. Không phải mã đơn. Không phải ký hiệu kỹ thuật. Là ngày một người biến mất khỏi đời mình.
Mai đứng dậy, giọng rất thấp nhưng chắc. “Nếu Vy chọn ngày đó làm chìa khóa, nghĩa là vụ cháy kho không chỉ là cháy.”
Tùng không nói gì. Nhưng mặt hắn tái đi một chút, và Phúc biết hắn cũng nghĩ tới Hùng.
Đức nhìn màn hình điện thoại, vừa gõ vừa lẩm bẩm: “Cháy kho... Hòa Phú... shipper chết... năm ngoái...”
Phúc khép laptop lại một nửa, không tắt, chỉ che bớt ánh sáng trắng đang hắt lên mặt cả nhóm.
Đêm ngoài kia vẫn ồn, nhưng trong căn bếp quán Mai, một năm trước bắt đầu mở cửa.
Và từ sau cánh cửa đó, mùi khói cũ đang bò ra.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.