Sổ Nợ Vận May

Chương 10: Tặng Phẩm Trở Về

Đăng: 23/08/2026 00:44 1,897 từ 1 lượt đọc

Gã thầy mo áo tơi nằm bệt trên mô đất ẩm ướt của rừng cao su. Hai mắt gã trợn ngược, đồng tử giãn ra đến mức tối xầm, từ khóe miệng trào ra từng hớp bọt máu đen quánh, bốc lên thứ mùi khét lẹt như tóc cháy.

Con Quỷ Huyết Thiền vốn là mệnh phách, là "vốn liếng" gặt hái âm khí và tà thuật suốt cả đời gã đã bị Huỳnh nuốt gọn vào hũ thủy tinh.

Khi sợi dây liên kết mệnh lý giữa gã và con quỷ bị kéo đứt một cách thô bạo, quy luật "phản phệ" của thuật yểm bùa lập tức dội ngược lại. Toàn bộ nghiệp lực tàn độc, tử khí và xui xẻo mà gã tích tụ suốt mấy mươi năm qua để hại người nay giáng trả 100% vào chính bản thể gã.

Rắc! Rắc!

Hai cánh tay gã thầy mo tự động gãy gập ra sau theo một góc độ phi tự nhiên. Tiếng xương vỡ vụn giòn tan vang lên giữa không gian tịch mịch của rừng cao su đêm khuya.

Làn da nhăn nheo, chằng chịt bùa chú của gã nổi lên những vệt tím tái, nổi bọng nước rồi vỡ ra từng mảng như chiếc áo tơi rơm gã đang mặc. Gã muốn gào lên, nhưng cuống họng đã bị âm khí cô đặc làm cho biến dạng, chỉ có thể phát ra những tiếng khẹc... khẹc...thều thào trong u uất.

Huỳnh đứng trên mô đất cao, tay vẫn ôm chặt chiếc hũ thủy tinh dán bùa. Hắn cúi đầu nhìn gã thầy mo đang co giật dưới chân mình, ánh mắt xám tro lóe lên chút ánh sáng lạnh lẽo của giao diện hệ thống.

"Hạn Tận Số... trả đủ cho ông rồi đấy".

Huỳnh thì thầm, làn hơi thở của hắn mỏng manh và đứt quãng.

Thanh Hà từ phía sau bước tới. Đôi giày cao gót đắt tiền của cô đã bị quăng đi từ lúc nào, đôi chân trần dính đầy bùn đất và lá cây khô. Tay cô vẫn cầm chặt thanh đoản đao đồng đen, từng giọt mủ cao su trắng đục nhiễu xuống lưỡi dao. Cô nhìn gã thầy mo đang giãy giụa dưới đất bằng ánh mắt lạnh ngắt, hoàn toàn không có một chút thương hại.

Rút chiếc điện thoại thông minh viền mạ vàng đã nứt góc ra từ túi áo, Thanh Hà dứt khoát bấm số, giọng nói khàn khàn nhưng đập tan mọi sự sợ hãi:

"Tôi là Lạc Thanh Hà. Cho đội bảo vệ tập đoàn và công an xã vào ngay khu rừng cao su phía sau biệt thự. Có kẻ đột nhập, dùng hóa chất độc hại và mưu sát chủ tịch Lạc Văn Khang không thành. Kẻ chủ mưu Lạc Văn Bính và đồng phạm đã bị khống chế tại hiện trường."

Cô cúp máy, quay sang nhìn Huỳnh. Lần đầu tiên trong mắt cô tiểu thư kiêu kỳ của tập đoàn Lạc Thị xuất hiện một sự chấn động tột cùng.

Gã thanh niên trước mặt cô lúc này trông chẳng khác nào một gã ăn xin bước ra từ đống đổ nát: Quần áo xơ xác, ướt đẫm nước hồ bơi lẫn bùn đất, tay phải quấn găng lao động đầm đìa máu tươi, trên trán vẫn còn vệt máu khô từ vụ tai nạn quạt trần hồi đầu đêm.

Thế nhưng, sau lưng hắn là cái hũ thủy tinh nhốt một con quỷ dữ, dưới chân hắn là gã thầy mo tà thuật đã bị đánh gục hoàn toàn.

Huỳnh không đợi công an tới. Hắn hiểu rõ việc "tâm linh" này càng ít dây dính với chính quyền hay đám đông thì càng đỡ phiền phức.

Hắn cẩn thận nhét chiếc hũ thủy tinh đã dán chặt lá bùa bình an vào chiếc ba lô rách, vai khoác ba lô, tay kia vẫn không quên xách theo cái xô nhựa đen cũ kỹ "cần câu cơm" đã đi cùng hắn từ đầu hành trình.

Khi con Quỷ Huyết Thiền bị thu phục và gã thầy mo bị nghiệp quật ngã, luồng âm khí màu đỏ quạnh nối liền với biệt thự Lạc Thị hoàn toàn tan biến vào hư không. Sự căng thẳng ngột ngạt như có hòn đá nặng ngàn cân đè lên lồng ngực Huỳnh cũng dịu đi rõ rệt.

[Thông Báo Hệ Thống]

[Thu phục thành công: Quỷ Huyết Thiền (Bị khống chế)]
[Đã giải trừ hoàn toàn: Hạn Tận Số, Huyết Sát Trấn Âm Trận]
[Tích lũy Vận May Thuần Khiết đạt mốc kỷ lục: 200%]
[Phân bổ phần thưởng: Cưỡng chế chữa lành 60% tổn thương thể chất]
[Chi tiết: Xương sườn số 4 nứt đã khép miệng hoàn toàn, phổi bị ngạt nước giải tỏa, các vết cắt râm rấm dừng chảy máu]

[Cảnh Báo: Linh Cảm Thiên Cơ bị tiêu hao quá mức. Ký chủ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng tối thiểu 48 giờ để ổn định đan điền!]

Một luồng khí ấm áp như dòng nước suối mát lành chảy qua từng kinh mạch, từ đỉnh đầu lan tỏa xuống tận lòng bàn chân Huỳnh. Cơn đau dữ dội do cái xương sườn nứt bị cái quạt chùm rơi trúng ban nãy giảm đi với tốc độ kỳ diệu, biến thành một cảm giác ê ẩm nhẹ.
Hắn trút ra một hơi thở dài, kéo theo luồng khói trắng mỏng trong đêm lạnh, rồi quay sang nhìn Thanh Hà:

"Việc ở đây xong rồi. Ông nội cô đã an toàn, gã bác cả và gã thầy mo này gãy tay gãy chân rồi, không chạy đi đâu được nữa. Tôi về đây."

"Anh Huỳnh! Đứng lại đã!"

Thanh Hà bước nhanh tới, giơ tay định níu lấy tà áo ướt sũng của hắn nhưng rồi khựng lại vì ngại ngùng.

"Anh đang chấn thương rất nặng! Để tôi đưa anh về thành phố, vào bệnh viện quốc tế đắt nhất, hoặc xếp cho anh một căn suite ở khách sạn 5 sao để bác sĩ riêng chăm sóc!"

Huỳnh dừng lại, ngoảnh đầu nhếch môi cười gượng gạo, để lộ hàm răng trắng nhấp nháy dưới ánh trăng tà:

"Khỏi đi cô tiểu thư. Tôi quen cái mùi phòng trọ ẩm mốc rồi, tự nhiên tống tôi vào cái phòng khách sạn 5 sao sang trọng, cái 'Sổ Nợ Vận May' trong đầu tôi nó lại tưởng tôi đang hưởng thụ quá đà, nó quật cho cái 'Hạn Hao Tài' hay 'Hạn Cháy Nhà' thì tôi đỡ không nổi đâu.

Chuyển cho tôi tiền xe ôm về lại làng Cổ Miếu là được rồi."

Thanh Hà nhìn sự kiên định trong mắt Huỳnh, biết có ép cũng vô dụng. Cô hít một hơi sâu, chỉnh lại nếp áo nhăn nhúm, lấy lại phong thái của một người điều hành.
Cô rút điện thoại, điều riêng một chiếc xe Maybach hạng sang từ đội xe dự phòng của tập đoàn đang đỗ gần đó tới đưa Huỳnh về thẳng khu trọ.

Trước khi Huỳnh bước lên chiếc xe đắt giá, Thanh Hà bước lại gần, rút từ trong chiếc túi xách đắt tiền ra một chiếc hộp bằng nhung đen sang trọng:

"Trong này là chìa khóa căn hộ cao cấp penthouse tại chung cư Green Bay Center, cùng thẻ nhân viên mang danh nghĩa 'Cố Vấn Phong Thủy Đặc Biệt' của Tập đoàn Lạc Thị. Mọi giấy tờ pháp lý tôi đã cho luật sư làm xong. Sáng mai, tôi sẽ cho người đến dọn dẹp và đón anh."

Cô nhìn sâu vào mắt Huỳnh, giọng nói dịu lại nhưng chứa đựng sự chân thành tuyệt đối:

"Anh đã cứu mạng tôi, cứu cả dòng họ Lạc. Số tiền và căn nhà này không là gì so với ân tình đó. Nghỉ ngơi đi... Cảm ơn anh, Huỳnh."

Huỳnh nhìn chiếc hộp nhung, không khách khí nhận lấy rồi nhét tọt vào chiếc ba lô rách cùng hai cái hũ nhốt quỷ. Hắn bước lên xe, dựa lưng vào chiếc ghế da êm ái, vẫy vẫy tay chào cô tiểu thư đang đứng giữa sương đêm.

Bốn giờ sáng.

Chiếc Maybach màu đen bóng lộn êm ru dừng lại trước lối vào con hẻm nhỏ dẫn vào khu nhà trọ xập xệ dành cho công nhân ở cuối làng Cổ Miếu. Người tài xế mặc vest lịch sự vội vàng chạy xuống, cung kính mở cửa xe cho Huỳnh.

Huỳnh xách theo cái xô nhựa đen, vai đeo ba lô nhảy xuống xe. Bầu không khí sương muối lạnh giá, lẫn mùi rơm rạ cháy dở quen thuộc của vùng quê xộc vào mũi, làm hắn khoan khoái vươn vai một cái thật dài. Các khớp xương trên cơ thể hắn kêu rắc rắc gãy gọn.

Vừa bước vào dãy nhà trọ, tiếng quạt máy kêu phạch phạch quen thuộc vọng ra từ căn phòng của ông chủ trọ. Mùi cá khô rán mặn om thèm chảy nước miếng của bà chủ trọ sớm xộc thẳng vào không gian, xua tan đi toàn bộ cái mùi tanh nồng của huyết sát và tà bùa.

Cạch.

Huỳnh mở cánh cửa sắt hoen gỉ, bước vào căn phòng trọ rộng mười lăm mét vuông của mình.

Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như lúc hắn rời đi hồi đầu đêm: Chiếc nệm cá nhân trải thẳng dưới sàn, đống sách vở đại học xếp ngăn nắp góc tường, và cái quạt trần suýt rớt trúng đầu hắn giờ đã được gia cố lại bằng mấy con ốc nở to đùng.

Huỳnh đặt hai chiếc hũ thủy tinh lên chiếc kệ sách cũ bằng gỗ ép.

Một hũ đựng con Quỷ Mạch Xung béo mầm, một hũ đựng con Quỷ Huyết Thiền màu đỏ quạnh đang ngoan ngoãn thu lu như một con búp bê gỗ nướng cháy.

"Ngoan ngoãn ở đây"

Huỳnh gõ nhẹ ngón tay lên mặt kính nắp hũ.

"Mai tao cầm tiền lương cố vấn đi mua vài cái hũ gốm Bát Tràng tráng men tử tế cho mà ở. Nhìn nằm trong cái hũ dưa muối muối xụm này kém sang quá."

Con Quỷ Mạch Xung bên trong khẽ run run, lập tức quay lưng lại giả chết. Con Quỷ Huyết Thiền thì ngoan ngoãn gật cái đầu quắt queo, hai hốc mắt trống rỗng hướng về phía Huỳnh như một con thú cưng đã bị thuần phục hoàn toàn bởi sức mạnh tráo đổi vận rủi.

Huỳnh cởi bỏ bộ quần áo ướt đẫm dính đầy nước hồ bơi và bùn đất ra, chui tọt vào nhà vệ sinh nhỏ hẹp. Nước lạnh từ vòi hoa sen xối thẳng từ đỉnh đầu xuống, gột rửa đi toàn bộ sự mệt mỏi, mùi máu độc, tà khí và cảm giác ê ẩm của một đêm đứng giữa lằn ranh sinh tử.

Bước ra khỏi nhà vệ sinh với chiếc quần đùi xám và chiếc áo may ba đơn sơ, Huỳnh thả mình xuống chiếc nệm êm, không còn còi báo cháy, không còn tơ huyết sát hay những tiếng gào xé óc của âm hồn.

Hắn nhắm mắt lại, chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị, chấm dứt một đêm kinh hoàng để chuẩn bị cho một tương lai mới.

0