Sương Lạc Tiên Đạo

Chương 69: Cửa Chính Đã Mất

Đăng: 19/05/2026 16:41 911 từ 8 lượt đọc

Đại Phong không còn cảm thấy chân mình chạm đất.
Đan lực đẩy khí huyết chạy loạn trong thân thể hắn. Mỗi nhịp tim như một cái búa nện vào xương. Da nóng rát. Vết thương sau lưng nóng đến mức gần như mất cảm giác đau, chỉ còn sức kéo căng quá giới hạn trong từng thớ thịt.
Tật Phong Lang lao tới từ miệng khe, nhanh như một vệt tro bị gió quét.
Lần này, Đại Phong nhìn thấy.
Hắn vẫn không thấy rõ toàn thân sói. Chỉ thấy luồng khí bị xé trước móng nó, thấy một khoảng trống rất mỏng giữa cú vồ và vách đá, thấy chỗ cổ họng con thú phập phồng khi nó đổi hướng giữa không trung.
Thân thể hắn chuyển động trước khi kịp nghĩ.
Dao Câm dựng ngang.
Móng sói cào qua vai hắn. Máu nóng văng lên vách. Đại Phong không lùi. Hắn dùng chính vai bị cào chặn lực, ép nửa thân vào khe đá, để thân sói bị kẹt một nhịp giữa hai vách.
Một nhịp ấy đủ để hắn đâm dao.
Lưỡi dao không vào sâu. Lông và da Tật Phong Lang dai hơn hắn tưởng. Con thú gầm lên, cổ vặn mạnh, răng cắn xuống cánh tay hắn.
Đại Phong cảm thấy xương tay kêu răng rắc.
Hắn không rút tay.
Tay còn lại chụp lấy mảng lông sau gáy sói, kéo mạnh về phía vách đá sắc nhọn. Con sói giãy. Gió trong khe xoáy lên. Một đạo Phong Nhẫn vỡ vụn trên đá, cắt ngang đùi Đại Phong.
Máu phun ra.
Đan lực lập tức dồn tới vết thương, nóng và thô bạo, như muốn dùng lửa bịt miệng máu.
Đại Phong nghiến răng, dùng đầu gối ép thân sói, xoay Dao Câm xuống dưới hàm.
Lần này, hắn không đâm vào da dày.
Hắn đâm vào chỗ mềm nơi cổ họng.
Dao lút vào.
Tật Phong Lang co giật dữ dội. Răng nó cắn sâu hơn vào tay Đại Phong. Một mảng thịt bị xé ra. Đại Phong cúi đầu, trán đập vào đầu sói, tay cầm dao vặn mạnh.
Máu thú tanh hôi phun lên mặt hắn.
Gió trong khe tắt phụt.
Con sói đổ xuống, kéo theo Đại Phong ngã quỵ.
Hắn vẫn giữ chuôi dao, ngón tay cứng như không còn thuộc về mình. Hơi thở phì ra từng cục nóng. Trước mắt hắn mọi thứ đỏ sẫm rồi đen lại.
Từ trong áo, một vật cứng trượt ra.
Lệnh Bài Thanh Vân.
Nó rơi xuống nền đá, lăn một vòng, mắc lại bên mép khe nứt ngay dưới xác sói.
Đại Phong nhìn thấy.
Tay hắn động một cái.
Chưa với tới.
Lệnh Bài nằm cách tay Đại Phong chưa đầy hai thước.
Mặt bài xanh đen dính máu, nửa chữ Thanh Vân bị bụi đá che mất. Nó nằm nghiêng trên mép khe nứt, chỉ cần một cơn gió mạnh hoặc một cái giật của xác sói cũng có thể rơi xuống.
Đại Phong chống khuỷu tay.
Cánh tay bị Tật Phong Lang cắn lập tức khuỵu xuống. Đau từ xương bật lên, xuyên thẳng vào đầu. Hắn cắn răng, dùng tay còn lại bò tới.
Một tấc.
Rồi thêm một tấc.
Máu từ đùi kéo thành vệt trên đá.
Lệnh Bài vẫn ở đó.
Cánh cửa Thanh Vân nằm ở đó.
Nó không còn là vật trong áo. Không còn là lời hứa lặng lẽ với mẹ, với cha, với chính hắn khi rời Xóm Núi. Nó hiện trước mắt, nhỏ, cứng, lạnh, nhưng nặng hơn tất cả xương thịt trên người hắn lúc này.
Xác Tật Phong Lang co giật lần cuối.
Chân sau của nó đạp mạnh vào đá.
Lệnh Bài trượt xuống nửa phân.
Đại Phong vươn tay.
Đầu ngón tay hắn chạm vào mép bài.
Cùng lúc đó, trong ngực vang lên tiếng rách rất nhỏ.
Không phải áo.
Là bên trong thân thể.
Đan lực quá liều đập ngược lên phổi. Hắn ho ra một búng máu nóng. Trước mắt tối sầm, bàn tay mất lực, móng tay cào qua mặt Lệnh Bài nhưng không giữ được.
Tấm bài rơi xuống khe nứt.
Không tiếng vang.
Chỉ biến mất.
Đại Phong nằm sấp trên đá, tay vẫn duỗi về phía trước.
Một lúc lâu, lồng ngực hắn chỉ co giật từng đoạn ngắn.
Thứ mất đi không chỉ là một tấm bài.
A Quý từng nói có cửa không có nghĩa bước qua miễn phí.
Đại Phong không biết phí của mình lại rơi xuống một khe đá tối như vậy.
Lão Quỷ không lên tiếng.
Gió lùa qua khe, mang mùi máu sói và máu người trộn vào nhau. Lệnh Bài không trở lại. Cửa chính cũng không tự mọc lên lần nữa dưới tay hắn.
Ngoài miệng khe, có tiếng đá lăn.
Không biết là gió, hay con gì khác bị mùi máu kéo tới.
Đại Phong thu tay về.
Rất chậm.
Đầu ngón tay trống không.
Tiếng đá lăn lại vang lên.
Lần này gần hơn.
Đại Phong buộc mình động đậy.
Lệnh Bài đã rơi. Không có tay nào với xuống được nữa. Nếu cứ nằm đó, thứ tiếp theo rơi vào khe có thể là xác hắn.
Hắn kéo Dao Câm khỏi cổ Tật Phong Lang. Lưỡi dao kẹt trong thịt, rút ra phát ra tiếng ướt nhầy. Máu thú nóng tràn lên mu bàn tay hắn.

0
Ủng hộ AnPho Nếu bạn yêu thích tác phẩm thì ủng hộ mình một ly cafe nhé.