Chương 20: Tam Diệp Tụ Khí
Trời tờ mờ sáng, sương mù lẫn chướng khí độc hại từ thung lũng phía tây tràn vào khu linh điền số chín, phủ lên những mái lều cỏ một tầng ẩm ướt nhớp nháp.
Cố Trường Sinh quỳ rạp trên mặt đất, hai bàn tay thô ráp chai sạn cẩn thận gạt từng cục đất vón quanh một mầm Huyết Ngưng Thảo vừa nhú lên khỏi mặt ruộng. Mầm cây chỉ cao chừng nửa đốt ngón tay, màu đỏ sẫm như sợi tơ máu, thân mảnh mai nhưng bám rễ rất chắc vào lớp bùn mương đã được trộn tro than cẩn thận.
Bảy mươi hố gieo hạt trên thửa ruộng số mười bảy đều tăm tắp, không thừa một tấc, không thiếu một phân. Nhờ có lượng đạm hữu cơ từ bùn đáy mương và tính chất khử kiềm của tro than cỏ dại, tỉ lệ nảy mầm đạt đến mức tuyệt đối. Bảy mươi mầm cây đồng loạt đội đất nhô lên, không có dấu hiệu bị khô cháy đầu rễ như những vụ trước.
Hắn đứng dậy, xoa nắn bả vai phải vẫn còn hơi nhức mỏi. Dư chấn linh áp của tên đệ tử Chấp Pháp Đường Luyện Khí tầng năm kia tuy đã giảm nhiều nhờ cao dược, nhưng mỗi khi cúi người làm việc nặng trong thời tiết ẩm ướt, cảm giác đau buốt từ sâu trong tủy xương vẫn âm ỉ trỗi dậy. Hắn không bận tâm, sự đau đớn thể xác từ lâu đã trở thành một thứ thước đo nhắc nhở hắn rằng bản thân vẫn còn sống.
Cọt kẹt.
Tiếng nạng tre chống trên bờ ruộng vang lên ngập ngừng. Gã què số Cửu Trăm Lẻ Sáu lê bước chân bó nẹp cà nhắc đi tới, trên tay xách một bầu nước bằng da dê đã được rửa sạch sẽ. Khuôn mặt gã hốc hác, làn da xanh xao vì thiếu ăn và mất máu, nhưng ánh mắt nhìn Cố Trường Sinh lại tràn ngập sự sợ hãi xen lẫn thuần phục mù quáng.
"Cố... Cố ca, nước suối sáng nay ta hứng từ đầu nguồn khe đá, đã đun sôi để nguội, không dính một hạt bùn." Gã 906 hạ thấp giọng, khom lưng đặt bầu nước xuống bờ cỏ, không dám bước chân qua ranh giới của thửa ruộng số mười bảy.
Cố Trường Sinh liếc mắt nhìn bầu nước, thần sắc lạnh nhạt: "Mấy ngày qua trên đường tuần tra của Mã quản sự có gì bất thường không?"
Gã 906 vội vàng lắc đầu, giọng run rẩy: "Không có. Mã quản sự chỉ đi lướt qua khu đầu nguồn, thấy ruộng của huynh mọc mầm đều thì chỉ gật đầu hừ một tiếng rồi bỏ đi sòng bạc dưới chân núi. Đệ tử Chấp Pháp Đường cũng không thấy quay lại, nghe nói hai tên ngoại môn bị đày vào Hắc Ngục đã bị phế sạch tu vi, chết một người trong hầm quặng rồi."
"Biết việc của mình là tốt." Cố Trường Sinh thản nhiên nói, tiện tay ném qua bờ ruộng một mẩu lương khô làm từ cám mễ thô: "Ăn đi, dưỡng cái chân cho lành lặn. Nếu để người khác nhìn ra ngươi què quặt do ngoại lực đánh gãy, tự gánh lấy hậu quả."
Gã 906 chụp lấy mẩu lương khô như vớ được báu vật, nuốt nước bọt ừng ực, liên tục cúi đầu: "Tạ Cố ca... ta hiểu, ta tự ngã gãy chân, là do ta trượt chân rơi xuống mương..."
Cố Trường Sinh không thèm đáp lại, xách cuốc mun quay lưng đi về phía lều cỏ. Hắn không cần sự trung thành xuất phát từ ân nghĩa, trên mảnh đất Bách Thảo Phong này chỉ có nỗi sợ hãi tột cùng và sự kiểm soát sinh tử mới là thứ xiềng xích bền chặt nhất.
...
Mười lăm ngày tiếp theo trôi qua trong sự lặng lẽ đến ngột ngạt.
Đối với một tạp dịch phàm nhân, cuộc sống là một vòng lặp vô tận giữa phân bón, bùn lầy, chướng khí và những cơn đói cồn cào. Nhưng với Cố Trường Sinh, từng khắc trôi qua đều là những phép tính chuẩn xác đến rợn người.
Ban ngày, hắn đóng vai một gã tạp dịch mẫn cán, cần cù xới đất, nhổ cỏ dại, dùng nước ngâm rễ Khổ Đằng pha loãng để tưới cho bảy mươi gốc Huyết Ngưng Thảo. Hắn giữ cho những gốc thảo dược này phát triển ở mức trung bình khá, không quá còi cọc để bị quản sự quở trách, cũng không quá tươi tốt để rước lấy sự dòm ngó của kẻ khác. Bữa ăn của hắn gói gọn trong vài nắm Linh Mễ thô nấu loãng với rễ cây rừng, chắt chiu từng hạt để duy trì thể lực.
Khi màn đêm buông xuống, bóng tối và chướng khí độc hại bao trùm toàn bộ khu linh điền số chín, cũng là lúc cuộc sống thực sự của hắn bắt đầu.
Cứ đúng giờ Tý, khi tiếng ngáy ngủ của các tạp dịch xung quanh hòa lẫn vào tiếng ếch nhái kêu ran dưới đầm lầy, Cố Trường Sinh lại khép chặt then cài lều cỏ số mười bảy. Hắn mặc vào tấm áo choàng da hoẵng đen đã tẩm bột dạ tiêu và bồ hóng, giắt dao găm vào cạp quần, thanh thiết kiếm mài sắc cầm ngang tay, trườn người qua lỗ hổng bí mật sau vách nứa.
Hắn men theo bờ rào gai rậm rạp, lách qua rặng Chướng Độc Đằng gai góc để leo lên vách đá sườn tây nam. Từng mỏm đá nhô ra, từng khe nứt hiểm trở đều đã được khắc sâu vào trí nhớ của hắn.
Bên trong khe nứt hẹp sâu ba trượng, ánh sáng mờ ảo từ viên đá lân tinh đặt trong hốc đá hắt lên năm chiếc máng ngói vỡ.
Năm mầm Tử Diệp Thảo qua từng đêm được chăm sóc tỉ mỉ đang biến đổi từng ngày.
Cố Trường Sinh ngồi xổm trên gờ đá hẹp, hơi thở nén lại đến mức tối thiểu, cẩn thận dùng ống tre nhỏ nhỏ từng giọt sương đêm hứng từ lá cây Thiết Mộc xuống quanh gốc cây. Hắn không tưới trực tiếp vào thân, mà tưới thành một vòng tròn cách rễ nửa đốt ngón tay, ép cho bộ rễ mảnh mai phải vươn dài ra tìm kiếm độ ẩm, từ đó hấp thụ trọn vẹn tinh hoa linh khí tỏa ra từ lớp bột linh thạch trộn bên dưới.
Vào đêm thứ mười hai, tầng lá thứ hai của năm gốc Tử Diệp Thảo đã hoàn toàn xòe rộng.
Đến đêm thứ mười lăm, đúng như những gì cuốn Bách Thảo Kinh Sơ Lược ghi chép, biến hóa kỳ diệu nhất đã xuất hiện.
Dưới làn sương đêm lành lạnh thấm đẫm âm linh khí, từ giữa đọt non của năm gốc thảo dược, một chiếc lá thứ ba màu tím thẫm chầm chậm vươn mình tách ra. Chiếc lá này không lớn, chỉ bằng móng tay út, nhưng trên bề mặt lại chằng chịt những đường gân màu đỏ tía lấp lánh như huyết mạch.
Một mùi hương thanh lãnh, ngòn ngọt man mác nhàn nhạt tỏa ra trong không gian chật hẹp của khe đá. Năm gốc linh thảo đồng loạt rung rinh nhè nhẹ dù trong hốc đá không hề có gió, tựa như đang hô hấp, không ngừng hút lấy những sợi âm linh khí mỏng manh trôi nổi giữa tầng sương đêm.
"Tam Diệp Tụ Khí..."
Cố Trường Sinh nhìn chằm chằm vào năm gốc thảo dược, đáy mắt lóe lên một tia sáng sắc lạnh hiếm hoi.
Tử Diệp Thảo là Nhất phẩm trung giai linh thảo, giá trị của nó nằm trọn vẹn ở chiếc lá thứ ba này. Nếu chỉ có hai lá, dược lực chỉ tương đương sơ giai, giá trị không quá nửa khối linh thạch. Nhưng một khi chiếc lá thứ ba xuất hiện và ngưng tụ đủ ba giọt sương tím trên đầu ngọn lá, nó mới chính là chủ dược thượng hạng để các luyện đan sư luyện chế Tụ Khí Đan hoặc Tĩnh Tâm Hoàn cho tu sĩ Luyện Khí trung kỳ.
Năm gốc, mỗi gốc tối thiểu một khối rưỡi đến hai khối linh thạch hạ phẩm.
Đây chính là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa tiên đạo mà một phàm nhân như hắn phải đánh đổi bằng cả tính mạng, máu và sự nhẫn nhục suốt mấy tháng trời qua.
Cố Trường Sinh không vội vã đưa tay ngắt hái. Hắn biết rõ quy tắc của dược thảo: lúc linh khí tụ lại mạnh nhất cũng là lúc linh thảo dễ bị tổn thương nhất. Bất kỳ một vết xước nhỏ trên thân rễ hay sự thất thoát dịch cây đều sẽ khiến phẩm cấp giảm sút, kéo theo giá bán tụt dốc thảm hại.
Hắn ngồi im như một pho tượng đá trong khe nứt suốt hai canh giờ. Hơi lạnh ngấm qua lớp áo da hoẵng mỏng manh, chướng khí phả vào mặt làm da dẻ ngứa ngáy, nhưng hai mắt hắn vẫn không chớp, chăm chú quan sát sự lưu chuyển của những đường gân tím trên lá cây.
Mãi cho đến khi canh tư điểm, giọt sương đêm cuối cùng đọng trên chóp lá thứ ba chuyển sang màu tím biếc thuần khiết và ngưng kết lại thành một hạt châu tròn trịa, Cố Trường Sinh mới khẽ động đậy ngón tay.
Hắn rút từ trong ngực áo ra một chiếc thìa nhỏ bằng xương thú mài mỏng và một xấp vải lụa đen đã được tẩm sẵn bùn ẩm.
"Bắt đầu."
Hắn lẩm bẩm trong miệng, động tác chuẩn xác như một người thợ thủ công lành nghề nhất. Đầu thìa xương nhẹ nhàng luồn sâu xuống đáy ngói vỡ, cách gốc cây ba phân, bứng trọn cả gốc rễ lẫn lớp đất bùn linh thạch xung quanh lên mà không làm đứt một sợi rễ tơ nào.
Rễ của Tử Diệp Thảo có màu trắng ngà, dài chừng hai đốt ngón tay, quấn chặt lấy những hạt bột linh thạch li ti.
Cố Trường Sinh nhanh chóng đặt từng gốc cây vào miếng vải lụa đen, khéo léo bọc kín phần rễ đất để giữ ẩm, chỉ để lộ phần thân và ba chiếc lá tím ra ngoài. Xong xuôi, hắn xếp cả năm gói dược thảo vào trong một chiếc hộp gỗ mun nhỏ lót rêu ẩm đã chuẩn bị từ trước, đậy nắp thật chặt rồi niêm phong khe hở bằng sáp ong rừng.
Toàn bộ quá trình diễn ra trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, không một động tác thừa thãi, mất chưa đầy một nén nhang.
Hắn thu dọn sạch sẽ lớp đất ngói vỡ vụn trong khe nứt, dùng đất cát ven vách đá lấp kín mọi dấu vết, sau đó bôi một lớp phân dơi hoang lên miệng hốc đá để triệt tiêu hoàn toàn mùi hương thảo dược còn vương lại.
Làm xong tất cả, Cố Trường Sinh mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, cất hộp gỗ vào sâu trong ngực áo, áp sát vào lồng ngực gầy guộc. Cảm giác lành lạnh của hộp gỗ truyền qua da thịt mang lại cho hắn một sự an tâm kỳ lạ.
Trở lại lều cỏ số mười bảy trước khi trời rạng sáng, Cố Trường Sinh chốt chặt cửa lều, bắt đầu công đoạn chuẩn bị cuối cùng cho chuyến đi sinh tử.
Hắn lật tấm ván sàn ở góc lều, lôi từ dưới hố đất bí mật ra tất cả tài sản tích lũy bấy lâu nay.
Mười khối linh thạch vụn còn sót lại sau khi trích bột làm đất; một bình gốm nhỏ đựng duy nhất một viên Bổ Khí Huyết Đan nguyên vẹn; một lọ Bách Thảo Trị Thương Cao nhị phẩm chỉ còn lại một nửa; cây trâm sắt tẩm kịch độc nối dây cước; dao găm bén giắt lưng và thanh thiết kiếm mài sáng loáng.
Hắn lấy mười khối linh thạch vụn gói vào một mảnh vải thô giắt bên hông trái. Viên Bổ Khí Huyết Đan và lọ trị thương cao được nhét vào túi bí mật may bên trong ống tay áo, nơi có thể rút ra sử dụng chỉ bằng một cái búng tay. Cây trâm sắt độc được cài khéo léo vào búi tóc rối bù, đầu dây cước giấu dưới cổ áo.
Thanh thiết kiếm rỉ sét sau khi được mài sắc đã lộ ra ánh thép xám lạnh lẽo, hắn dùng tro bếp bôi đen toàn bộ lưỡi kiếm để tránh phản chiếu ánh trăng, rồi dùng dây gai buộc chặt sau lưng.
"Năm gốc Tử Diệp Thảo, nếu bán thuận lợi cho lão già luyện đan lưng còng kia, ít nhất sẽ thu về tám đến chín khối linh thạch hạ phẩm." Cố Trường Sinh nhẩm tính trong đầu, ánh mắt lạnh như băng tuyết: "Cộng với số linh thạch vụn và những thứ lặt vặt có thể thế chấp, ta chắc chắn gom đủ mười khối linh thạch hạ phẩm để mua bản sao Dẫn Khí Quyết."
Mười khối linh thạch. Đối với đệ tử nội môn hay ngoại môn có gia thế, đó chỉ là vài ngày tu luyện hoặc một bữa tiệc rượu. Nhưng đối với một tạp dịch như hắn, đó là mạng sống, là mồ hôi, là máu, và là ranh giới duy nhất ngăn cách hắn với thân phận giun dế mãi mãi dưới đáy bùn lầy.
Hắn nhìn ra ngoài khe nứa. Sương mù bắt đầu tan dần, một ngày mới lại đến. Hắn phải nhẫn nại đợi thêm trọn vẹn một ngày nữa, làm xong công việc đồng áng trên thửa ruộng số mười bảy để không ai sinh nghi, rồi mới có thể nhân lúc đêm tối xuất phát tiến về chợ đen Hắc Thủy Đàm.
Chợ đen là nơi ăn thịt người không nhả xương. Lần trước hắn dựa vào địa hình và sự bất ngờ mới phản sát được tên tu sĩ áo tơi Luyện Khí tầng một. Lần này, hắn mang theo món hàng có giá trị lớn hơn nhiều, nguy cơ bị để mắt tới chắc chắn sẽ tăng gấp bội.
Cố Trường Sinh cúi đầu, dùng dao găm rạch một đường nhỏ trên đầu ngón tay cái, nặn ra một giọt máu tươi bôi lên chuôi kiếm.
Đau đớn nhói lên nơi đầu ngón tay làm đầu óc hắn tỉnh táo đến cực điểm.
"Không được phép sai sót." Hắn tự nói với chính mình, giọng nói trầm thấp chìm vào góc tối của lều cỏ: "Chỉ cần sống sót mang được Dẫn Khí Quyết trở về... con đường này, ta sẽ tự mình đi tiếp."
Hoàng hôn dần buông xuống trên đỉnh Bách Thảo Phong, nhuộm đỏ cả một vùng mây mù chướng khí. Đêm thứ mười lăm, gió lạnh từ thung lũng Hắc Phong bắt đầu gầm rít, báo hiệu một đêm đầy rẫy hiểm nguy phía trước.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.