Chương 40: Quyết Chiến Tất Tay, Huyết Lân Hoành Không
Nhìn Tây Môn Khánh dính đầy vết máu, hơi thở thoi thóp, chật vật lết từng bước xuống lôi đài Bảo Linh Xuyên, bầu không khí ở khu vực của tam đại phái đã triệt để rơi vào trạng thái điên cuồng. Sự kiêng dè trước đó hoàn toàn bị lòng tham và sự uất hận che mờ.
Trong mắt bọn chúng, Tây Môn Khánh đã dùng đến bí thuật tự hại để đổi lấy một trận thắng hiểm, kinh mạch chắc chắn đã phế bỏ hoàn toàn. Quy Nguyên Tông – một tân binh mới nổi – chắc chắn không thể đào đâu ra vị tu sĩ Trúc Cơ thứ hai để hộ trận.
"Bọn chúng đã cạn kiệt bài tẩy! Đây là lúc Quy Nguyên Tông yếu ớt nhất!"
Trưởng lão Thiết Quyền Môn đập bàn đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu như một con bạc khát nước sau chuỗi thua dài. Bọn chúng đã mất quá nhiều linh thạch và thể diện, nếu trận này không gỡ lại, uy danh trăm năm truyền thừa sẽ triệt để đổ sông đổ biển.
Kiếm Thần Tử, Chưởng môn Thanh Vân Kiếm Các, cũng thở hắt ra một hơi, sát cơ trong mắt cô đặc đến mức hóa thành thực thể. Lão quay sang nhìn Tần Nhược Tuyết của Tuyệt Thế Các và Trưởng lão Thiết Quyền Môn, giọng nói khàn khàn đầy vẻ tàn độc:
"Quy Nguyên Tông đang cố làm ra vẻ huyền bí để dọa người! Trận này, chúng ta cá cược trận cuối cùng, gom hết tất cả tài sản, ép Lục Thanh phải nôn sạch những gì đã nuốt, róc xương lột da bọn chúng ngay tại Bảo Linh Xuyên này!"
Chỉ trong vài nhịp thở, dưới sự thúc ép của lòng thù hận và tham lam, tam đại phái đã đưa ra một quyết định điên rồ nhất lịch sử dãy Thái Nhạc. Bọn chúng gom sạch sành sanh toàn bộ tích lũy cốt lõi: mười vạn viên linh thạch trung phẩm, khế ước ba tòa thành trì chiến lược ở biên giới, cùng toàn bộ quyền sở hữu ba mỏ khoáng thạch lớn nhất của tam phái. Đây là canh bạc đặt cược cả vận mệnh và địa bàn tổ tông truyền lại!
Lục Thanh ngồi ở góc khuất, nhìn đống khế ước địa bàn và núi linh thạch trung phẩm được tam phái đẩy ra giữa thiên đài, trong lòng thầm cười đến mức suýt chút nữa sặc nước trà. Thế nhưng ngoài mặt, hắn lại cố ý biến sắc, tay cầm quạt giấy khẽ run lên, khuôn mặt bày ra vẻ hoảng loạn giả tạo, lắp bắp nói:
"Các... các vị đạo hữu, như vậy có phải là quá lớn rồi không? Quy Nguyên Tông ta bất quá chỉ là tân binh, không muốn kết oán sâu sắc với tam phái, hay là chúng ta dừng lại ở đây..."
"Hừ! Lục Thanh, ngươi sợ rồi sao?!"
Kiếm Thần Tử cười gằn đầy đắc ý, càng thêm tin tưởng đối phương đang chột dạ vì hết quân. Lão cao giọng đầy áp chế:
"Khế ước đặt cược đã ký, trước mặt vạn chúng tán tu, ngươi không nhận cũng phải nhận! Trận này, Kiếm Các ta cử ra Đại trưởng lão Cổ Hà – cường giả Trúc Cơ tầng 3 thực sự để hộ trận! Quy Nguyên Tông các ngươi, có giỏi thì cử người lên đi!"
Từ trên cao, một bóng lão giả tóc bạc trắng, quanh thân lượn lờ luồng kiếm khí màu xám tro dày đặc áp lực gieo mình xuống lôi đài. Đó chính là Cổ Hà, vị sát tinh Trúc Cơ tầng 3 khét tiếng của Kiếm Các, kẻ đã từng một tay diệt sát không biết bao nhiêu tán tu biên cảnh.
Sự xuất hiện của lão khiến toàn bộ thung lũng Bảo Linh Xuyên phải nín thở. Trúc Cơ tầng 3 đối đầu với một tông môn đã cạn kiệt bài tẩy, kết cục này ai cũng nghĩ đã được định đoạt.
Lục Thanh nhìn con cá lớn đã triệt để tự tay chui vào rọ, nụ cười trên môi không còn giấu diếm nữa, đột ngột biến thành sự tính toán đầy gian hùng. Hắn khẽ phất quạt giấy, âm thầm truyền âm:
"Phi Long... giải tỏa đi, không cần diễn nữa."
BÙM!
Từ trong hàng ngũ Quy Nguyên Tông, một thanh niên có thân hình cao lớn, bờ vai rộng vững chãi như ngọn núi sải bước bước ra. Mỗi một bước chân giẫm lên thềm đá lôi đài đều khiến mặt đất xung quanh phát ra tiếng nổ trầm đục, phiến đá cứng xuất hiện những vết nứt lan tràn như mạng nhện.
Khi gã bước lên đỉnh lôi đài, lớp sương mù ngụy trang của hệ thống trên người triệt để rũ bỏ. Luồng khí tức Trúc Cơ tầng 2 thực tế, tinh thuần, bá đạo và nồng nặc mùi máu tanh cuộn trào bộc phát như sóng thần, quét sạch mọi chướng ngại sương mù quanh thung lũng Bảo Linh Xuyên trong nháy mắt.
Hàn Phi Long! Mãnh hổ tiên phong của Quy Nguyên Tông chính thức xuất chiến!
"Cái gì?! Lại là một vị Trúc Cơ cảnh?! Còn là Trúc Cơ tầng 2?!"
Kiếm Thần Tử và toàn bộ trưởng lão tam phái lúc này trợn tròn mắt, suýt chút nữa ngã lộn cổ khỏi ghế ngồi. Bọn chúng vạn lần không ngờ, Quy Nguyên Tông không những còn quân Trúc Cơ, mà vị này còn mạnh mẽ, khí thế cuồng bạo hơn gã quỷ bệnh Tây Môn Khánh gấp mười lần!
Canh bạc tất tay này... bọn chúng bị gài bẫy rồi!
Đại trưởng lão Cổ Hà đứng trên lôi đài, sắc mặt nháy mắt đại biến khi cảm nhận được luồng sát khí nồng nặc đang khóa chặt lấy mình. Biết rõ đã không còn đường lui, lão cắn răng, hốc mắt đỏ bừng gầm lên một tiếng liều mạng:
"Trúc Cơ tầng 2 thì đã sao! Lão phu hơn ngươi một tầng cảnh giới, truyền thừa trăm năm của Kiếm Các không phải là thứ để ngươi khinh nhờn! Thanh Tiêu Kiếm Quyết — Vạn Kiếm Đoạn Hồn!"
Cổ Hà lật tay, thanh phi kiếm bản mệnh Thanh Tiêu Kiếm bộc phát vạn trượng hào quang xám tro, nháy mắt phân tách thành hàng trăm đạo kiếm bóng mờ đặc quánh, đan xen vào nhau tạo thành một trận bão kiếm khí xoáy ốc khổng lồ.
Cơn bão kiếm khí rít gào, xé rách không khí nghe xoẹt xoẹt rợn người, mang theo sức mạnh có thể băm vằn một vị tu sĩ đồng cấp, thẳng hướng Hàn Phi Long mà oanh kích xuống.
Đối mặt với sát chiêu điên cuồng của tu sĩ Trúc Cơ tầng 3, Hàn Phi Long đứng yên tại chỗ, không hề lùi lại nửa bước. Gã nở một nụ cười lạnh lùng, huyết thù diệt tộc vạn dặm năm xưa bùng nổ trong tâm trí, hóa thành chiến ý ngút trời.
"Rác rưởi."
Hàn Phi Long gầm lên một tiếng trầm hùng, vận hành công pháp rèn thể tối cao: Huyết Lân Trấn Hải Thể!
XOẠT! XOẠT! XOẠT!
Từ dưới da thịt gã, hàng vạn lớp vảy rồng màu đỏ rực như máu, lấp lánh sắc kim loại đột ngột trồi lên, bao bọc hoàn toàn hai cánh tay, bả vai và lồng ngực như một bộ chiến giáp viễn cổ tối tăm. Gã vung hai tay, trực tiếp dùng đôi tay bọc vảy rồng chọi thẳng vào cơn bão kiếm khí xám tro của Cổ Hà.
KENG! KENG! KENG! KENG!
Tiếng va chạm giữa nhục thân bọc vảy rồng và phi kiếm sắc bén vang lên như tiếng rèn sắt chấn động màng nhĩ vạn người xem. Từng đạo kiếm khí sắc lẹm chém vào tay gã chỉ có thể bắn ra hàng loạt tia lửa linh lực rực rỡ mà không thể để lại dù chỉ một vết xước trên lớp vảy huyết lân kiên cố.
Hàn Phi Long rống lớn, hai tay phát lực xé rách hoàn toàn trận bão kiếm khí xoáy ốc ngay giữa hư không trước sự kinh hoàng của đối phương.
Chứng kiến kỹ nghệ nhục thân khủng bố của Hàn Phi Long, Cổ Hà hồn phi phách tán. Lão không dám chậm trễ, phun ra một ngụm tinh huyết bản mệnh lên thân kiếm, hai tay điên cuồng kết ấn đổi chiêu, thi triển cấm thuật cường hóa phi kiếm đến mức cực hạn:
"Kiếm hóa phong long, sát cho ta! Thanh Tiêu Lôi Động — Phong Long Khiếu Thiên!"
Thanh phi kiếm bản mệnh hấp thụ tinh huyết, đột ngột phình to, hóa thành một con phong long khổng lồ dài hơn bảy trượng, cuộn theo luồng lôi đình màu xám đục gầm thét lao xuống. Uy lực mạnh mẽ làm sụp đổ hoàn toàn bề mặt phiến đá của lôi đài, áp lực ép cho trận pháp phòng hộ xung quanh kêu lên răng rắc rùng rợn.
Hàn Phi Long ánh mắt rực lửa hỏa hệ, bước lên một bước, mặt đất dưới chân nổ tung. Gã không dùng binh khí, áp súc toàn bộ hỏa diễm cuồng bạo vào đôi quyền, liên tục đấm ra hàng chục quyền vào không trung:
"Hỏa Long Phá Thiên — Biến Hóa Liên Hoàn Quyền!"
BÙM! BÙM! BÙM! BÙM!
Mỗi một quyền đấm ra là một luồng quyền mang hỏa diễm đỏ rực bắn quét, va chạm trực diện với con phong long lôi đình của Cổ Hà. Quyền thế của Hàn Phi Long bạo liệt vô cùng, mang theo tần số áp súc hỏa năng từ Tỏa Yêu Tháp, liên tục đập tan từng mảng vảy lôi đình trên thân con phong long.
Trận chiến đấu pháp và quyền nhục thế giằng co khốc liệt, năng lượng nổ tung làm toàn bộ thung lũng Bảo Linh Xuyên chấn động dữ dội, bụi đá bay mù mịt che khuất bầu trời.
Sau hơn ba mươi chiêu đối kháng điên cuồng, con phong long lôi đình của Cổ Hà đã bị quyền mang của Hàn Phi Long đấm cho tơi tả, linh tính đại giảm. Cổ Hà mặt mũi trắng bệch, linh lực trong người đã tiêu hao đến mức báo động.
"Vở kịch hạ màn rồi, đi chết đi."
Hàn Phi Long quát lạnh một tiếng, thân hình đột ngột bứt phá tốc độ, xuyên qua làn khói bụi áp sát vào phạm vi ba trượng trước mặt Cổ Hà. Gã chầm chậm hạ thấp trọng tâm, năm ngón tay siết chặt, toàn bộ linh lực hỏa hệ trong đan điền dồn nén đến mức cực hạn tại quyền đầu.
Dị tượng một đầu hỏa long viễn cổ chân chính ngưng tụ, rít gào rung chuyển cả thiên địa.
"HỎA LONG PHÁ THIÊN QUYỀN — NHẤT QUYỀN ĐỊNH CÀN KHÔN!!!"
OÀNG!!! TRỜI ĐẤT SỤP ĐỔ!
Hàn Phi Long tung ra một quyền toàn diện chí mạng. Luồng quyền mang hỏa long khổng lồ rực đỏ như muốn thiêu rụi cả thung lũng Bảo Linh Xuyên, mang theo sức mạnh phá thiên diệt địa càn quét thẳng về phía trước.
Con phong long lôi đình của Cổ Hà vừa chạm vào quyền mang này liền bị nhiệt độ cực hạn thiêu rụi thành hư không, thanh phi kiếm bản mệnh Thanh Tiêu Kiếm phát ra tiếng kêu thảm thiết rồi nổ tung thành trăm mảnh vụn!
"Không!!! Phi kiếm của ta!!! Đây là cái quái gì?!" Cổ Hà kinh hoàng thét lên một tiếng tuyệt vọng.
BÙM!!!
Quyền mang hỏa long khổng lồ trực tiếp oanh kích trúng lồng ngực Cổ Hà. Lớp hộ thể linh lực Trúc Cơ tầng 3 cùng bộ nội giáp Linh cấp trên người lão nổ tung thành tro bụi trong tích tắc.
Cổ Hà phun máu như mưa, toàn bộ xương cốt lồng ngực vỡ vụn hoàn toàn, thân hình như một bao cát rách bay ngược ra xa mấy mươi trượng, đập nát vụn bức tường bảo hộ bằng trận pháp của thiên đài rồi rơi rầm xuống đất, triệt để bất động, sinh tử không rõ!
Toàn bộ quảng trường Bảo Linh Xuyên lúc này lặng ngắt như tờ, một sự im lặng đầy chết chóc và tuyệt vọng bao trùm lên vạn người xem. Một quyền! Chỉ đúng một quyền bộc phát thực lực tối cao cuối cùng, vị Đại trưởng lão Trúc Cơ tầng 3 đầy kiêu ngạo của Kiếm Các đã bị đệ tử Quy Nguyên Tông chính diện đánh phế, không một chút dây dưa!
PHỤT!
Trên lầu cao, Kiếm Thần Tử nhìn thanh phi kiếm bản mệnh của Đại trưởng lão gãy nát, lại nhìn đống khế ước địa bàn, thành trì và núi linh thạch trung phẩm lúc này đã chính thức thuộc về Quy Nguyên Tông, lão khạc ra một ngụm máu tươi lớn, ngã khuỵu xuống ghế, sắc mặt xám ngoét như người chết.
Canh bạc tất tay này đã khiến Thanh Vân Kiếm Các và Thiết Quyền Môn triệt để mất đi nền móng, tài sản cạn kiệt, địa bàn cốt lõi dâng tận tay cho kẻ thù! Bọn chúng đã bị tống tiền và lột da đến mức tạt máu đầu một cách danh chính ngôn thuận!
Ngay tại khoảnh khắc vạn chúng kinh hoàng đó, bên tai Lục Thanh đột ngột vang lên chuỗi âm thanh báo hiệu dồn dập đầy kích thích từ hệ thống:
[ Đinh! Trấn sát hoàn toàn lòng tự tôn của tam phái vùng biên cảnh! Danh tiếng tông môn đạt mốc đỉnh điểm! ]
[ Đinh! Phần thưởng bạo phát danh vọng: Đặc cách ban tặng cảnh giới Chưởng môn, thăng thẳng tu vi lên: Trúc Cơ tầng 8! ]
OÀNG!
Một luồng linh lực tinh thuần như đại dương cuộn trào trực tiếp nổ tung trong cơ thể Lục Thanh. Đan điền mở rộng, linh lực Trúc Cơ cô đặc hóa lỏng cuộn cuộn dâng trào.
Trúc Cơ tầng 5... tầng 6... tầng 7... Đột phá! Trúc Cơ tầng 8!
Khí tức thâm sâu mạt trắc đảo qua một vòng rồi bị hệ thống triệt để che giấu thiên cơ. Lục Thanh đứng trên lầu cao, vung tay thu trọn núi linh thạch trung phẩm cùng toàn bộ khế ước ba tòa thành vào túi bách bảo của mình.
Hắn nhẹ nhàng mở quạt giấy ra, ánh mắt của một vị cường giả Trúc Cơ tầng 8 đầy lạnh lùng, gian hùng quét qua đám tàn quân đang run rẩy của tam phái, khí thế như núi non trùng điệp:
"Đa tạ món quà lớn tất tay của tam đại phái. Canh bạc này, Quy Nguyên Tông ta thu lưới một cách hoàn mỹ. Từ nay về sau, dãy núi Thái Nhạc này... đổi họ Lục!"
Sự im lặng chết chóc trên quảng trường Bảo Linh Xuyên đột ngột bị phá vỡ bởi những tiếng xầm xì đầy oán hận từ phía Thanh Vân Kiếm Các. Kiếm Thần Tử gượng dậy trên ghế VIP, đôi mắt vằn tia máu nhìn chằm chằm vào những tờ khế ước địa bàn nằm trên bàn đấu giá.
Nghĩ đến việc mất đi một nửa sản nghiệp tổ tông, lão không còn giữ được thể diện của một vị tông chủ, linh lực Trúc Cơ tầng 5 trong người điên cuồng bạo phát, có ý định ra tay cá chết lưới rách:
"Lục Thanh! Quy Nguyên Tông các ngươi dùng quỷ kế gài bẫy tam phái! Khế ước này... các ngươi cầm không nổi đâu!"
Sát cơ của một vị cường giả Trúc Cơ tầng 5 tràn ra, khiến nhiệt độ toàn trường giảm mạnh, vô số tán tu bên dưới run rẩy kinh hãi. Tam đại phái xung quanh cũng bắt đầu rục rịch, có xu hướng muốn quần công để cướp lại tài sản.
CẠCH.
Đúng vào lúc tình thế căng thẳng như dây đàn sắp đứt, tiếng khép quạt giấy nhẹ nhàng của Lục Thanh vang lên, thong thả nhưng lại truyền thấu vào tai từng người một cách quỷ dị.
"Cầm không nổi? Vậy bản chưởng môn chống mắt lên xem, ai dám tới lấy."
Lục Thanh chầm chậm bước ra rìa lầu cao. Ngay khoảnh khắc hắn đứng thẳng người, luồng tu vi Trúc Cơ tầng 8 thực tế vừa nhận từ hệ thống liền không còn thu liễm nữa, bộc phát hoàn toàn!
OÀNG!!!
Một luồng linh áp nồng đậm, tinh thuần và nặng nề như cả vạn ngọn đại sơn đột ngột giáng xuống từ trên đỉnh trời. Không có tiếng nổ long trời lở đất, nhưng vách đá xung quanh thung lũng Bảo Linh Xuyên lại đồng loạt xuất hiện những vết nứt dài, gạch đá lôi đài dưới đất run rẩy bần bật như gặp phải động đất.
Kiếm Thần Tử đứng mũi chịu sào trước luồng linh áp của Trúc Cơ tầng 8 trực diện ép tới. Lão giả Trúc Cơ tầng 5 vốn đang hùng hổ bỗng khựng lại, sắc mặt nháy mắt chuyển từ đỏ sang trắng bệch. Áp lực kinh hoàng đè nặng lên hai vai khiến xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc, đầu gối run rẩy suýt chút nữa quỳ sụp xuống sàn.
Tần Nhược Tuyết và trưởng lão tam phái toàn bộ đứng hình tại chỗ, hô hấp trì trệ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt đẫm lưng áo. Bọn họ có cảm giác như đang đối mặt với một vị cường giả Giả Đan hoặc Kim Đan lão quái vật, chỉ cần một ý niệm của đối phương là có thể khiến bản thân nổ tung thành tro bụi.
Hàng vạn tán tu dưới đài đồng loạt bị ép tới mức không thể ngẩng đầu, quỳ mọp xuống đất trong sự sợ hãi tột độ trước uy nghiêm vô hình.
"Trúc... Trúc Cơ... tầng 8?!"
Kiếm Thần Tử lắp bắp, giọng nói tràn ngập sự tuyệt vọng và hoảng sợ tột cùng. Lão ngước nhìn vị trẻ tuổi đứng trên cao, thanh quạt giấy lay động phiêu dật, phong thái thâm sâu mạt trắc không thấy đáy.
Tất cả bọn chúng đều nghĩ đám đệ tử của Quy Nguyên Tông đã là quái vật giấu bài, nhưng vạn lần không ngờ, vị Chưởng môn trẻ tuổi luôn sở hữu nụ cười thâm thúy này mới chính là con quái vật đáng sợ nhất! Một vị Trúc Cơ tầng 8 thực sự, ở cái vùng biên viễn này, chính là tồn tại vô địch, có thể một tay san phẳng cả ba môn phái chỉ trong một đêm!
Lục Thanh cúi đầu nhìn xuống đám người đang run rẩy bên dưới, ánh mắt hờ hững, thanh âm lạnh lùng như băng sương dội thẳng vào thức hải của Kiếm Thần Tử:
"Khế ước đã ký, linh thạch đã trao. Ai không phục, bản chưởng môn trao cho cơ hội bước lên lôi đài này, tự tay đòi lại."
Toàn trường lặng ngắt như tờ, không một ai, không một thế lực nào dám ho he một tiếng. Sự kiêu ngạo, ngạo cốt trăm năm của tam đại phái dưới luồng áp lực Trúc Cơ tầng 8 này đã triệt để bị nghiền nát thành cát bụi.
Canh bạc Bảo Linh Xuyên, Quy Nguyên Tông chính thức định đoạt giang sơn!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.