Chương 39: Bịp Bợm Trúc Cơ Khởi Tranh
Khói bụi cuồn cuộn trên lôi đài Bảo Linh Xuyên cuối cùng cũng tan đi, lộ ra một hố sâu hoắm dính đầy vết máu. Kiếm Vô Danh – đệ nhất thiên tài của Thanh Vân Kiếm Các, kẻ sở hữu kiếm ý đại thành – lúc này đang nằm bất động trong lòng hố, thanh phi kiếm bản mệnh gãy đôi cơ hồ đã mất đi toàn bộ linh tính.
Cảnh tượng tàn khốc và thô bạo ấy giống như một gầu nước đá dội thẳng vào đầu hàng vạn tu sĩ đang có mặt tại quảng trường. Ba trận toàn thắng tuyệt đối! Quy Nguyên Tông đã dùng phương thức bá đạo nhất, trực diện nhất để quét sạch hàng ngũ đệ tử Luyện Khí cảnh của tam đại phái.
RẮC!
Trên lầu cao lâu các thuộc khu vực VIP, một tiếng động chói tai vang lên. Chiếc tay vịn làm bằng gỗ đàn hương đỏ ngàn năm dưới tay Chưởng môn Thanh Vân Kiếm Các – Kiếm Thần Tử – đã bị lão bóp nát thành một đống mạt vụn. Vị cường giả Trúc Cơ tầng 5 chấn nhiếp một phương này lúc này sắc mặt đại biến, tái mét rồi lại xanh mét, hàm râu dài run lên bần bật vì chấn động:
"Một đao kia... không chỉ đơn thuần là linh lực áp đảo! Tên tiểu tử Dương Thạch đó đã chạm vào ngưỡng Địa Lực Ý Cảnh! Quy Nguyên Tông lấy đâu ra loại truyền thừa rèn thể và đao đạo khủng bố như thế này?!"
Bên cạnh lão, Tần Nhược Tuyết – Các chủ Tuyệt Thế Các – cũng không còn giữ được vẻ ung dung, vũ mị thường ngày. Cây quạt tơ tằm trên tay nàng cứng đờ giữa không trung, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào bóng lưng vững chãi của Dương Thạch bên dưới lôi đài, trong lòng dậy sóng dữ dội. Là một kẻ sành sỏi trên thương trường và tình báo, nàng lập tức nhận ra một sự thật đáng sợ:
"Tin tức của đám ám tử mang về hoàn toàn là một đống rác rưởi! Ba trận chiến, từ đoản đao hỏa hệ, hư không lập trận cho đến nhất đao phá vạn pháp... Cho dù bọn chúng có cố tình thu liễm, giấu đi các sát chiêu sinh tử, nhưng cái thứ nội hàm kỹ nghệ này rõ ràng đã vượt xa quy mô của một môn phái cửu lưu! Chúng ta... đã triệt để nhìn lầm Quy Nguyên Tông! Đây đâu phải trọc phú vùng biên, đây rõ ràng là một đầu mãnh hổ đang muốn nuốt trọn dãy Thái Nhạc!"
Cục diện "trọc phú vùng biên" mà tam phái tự thêu dệt để an ủi bản thân đã hoàn toàn vỡ vụn. Sự bàng hoàng, kiên dè sâu sắc bắt đầu lan tràn trên hàng ghế của các vị lão quái vật ngồi lầu cao.
Sự sỉ nhục từ hàng ngũ Luyện Khí giống như một bàn tay vô hình vả bôm bốp vào mặt các trưởng lão tam phái. Thiết Quyền Môn nín nghẹn đến nội thương, Kiếm Các tổn thất đệ nhất thiên tài, thể diện trăm năm truyền thừa phút chốc đổ sông đổ biển. Bọn chúng không thể chấp nhận thất bại này, càng không thể để Quy Nguyên Tông tiếp tục tích lũy khí thế danh vọng.
"Không thể để bọn chúng đắc ý!" Trưởng lão Thiết Quyền Môn đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu gầm lên nhìn về phía Chưởng môn Kiếm Các: "Hàng ngũ Luyện Khí thắng bại bất quá chỉ là trò con nít cậy mạnh! Có giỏi thì mở ngay lôi đài Trúc Cơ cảnh! Tu tiên giới này, Trúc Cơ mới là ranh giới thực sự của cường giả!"
Kiếm Thần Tử cũng lạnh lùng liếc xuống, giọng nói khàn khàn mang theo sát khí ngập trời: "Ý kiến hay. Kiếm Các chúng ta đồng ý thúc ép tiến độ. Quy Nguyên Tông mới trỗi dậy chưa đầy một năm, ta không tin nền móng Trúc Cơ của bọn chúng có thể chống đỡ được chúng ta!"
Bọn chúng tính toán vô cùng tàn độc: Quy Nguyên Tông có thể có tài nguyên khoáng mạch đổ về giúp đệ tử Luyện Khí bứt phá, nhưng cảnh giới Trúc Cơ đòi hỏi thiên tư, ngộ tính và thời gian lắng đọng kinh người. Tam phái muốn dùng các trưởng lão, chấp sự Trúc Cơ lâu năm để triệt để đè bẹp Quy Nguyên Tông trên đài cao Trúc Cơ, lấy lại thể diện.
Nghe tiếng thúc ép vang dội từ phía hai phái, Lục Thanh ngồi ở góc khuất khẽ lay động quạt giấy, ánh mắt híp lại lộ rõ vẻ gian hùng. Hắn không những không lùi bước, mà còn đứng dậy, thanh âm vận dụng linh lực truyền khắp toàn trường, mang theo một vẻ ngạo mạn nghênh ngang của một gã "lắm tiền nhiều của":
"Hào khí của tam đại phái quả thực kinh người. Nếu đã muốn chơi ở hàng ngũ Trúc Cơ, Quy Nguyên Tông ta tự nhiên phụng bồi. Tuy nhiên, nếu chỉ thi đấu suông thì quá mức nhàm chán. Để tăng thêm phần kích thích, bản chưởng môn quyết định tăng thêm đặt cược: Bên nào thua một trận ở lôi đài Trúc Cơ, phải giao ra ba vạn viên linh thạch trung phẩm cùng một nửa quyền khai thác tại mỏ linh dược ở đỉnh Thúy Vân! Các ngươi... có dám chơi?"
OÀNG!
Lời vừa thốt ra, cả quảng trường Bảo Linh Xuyên lại một lần nữa chấn động. Ba vạn linh thạch trung phẩm cộng thêm nửa quyền mỏ dược! Cái giá đặt cược này đủ để khiến một môn phái cửu lưu phải sứt đầu mẻ trán. Kiếm Thần Tử và Trưởng lão Thiết Quyền Môn nhìn nhau, trong mắt lóe lên sự tham lam tột độ. Bọn chúng nghĩ Lục Thanh đang bị ba trận thắng trước làm mờ mắt, tự tìm đường chết.
"Có gì mà không dám! Thiết Quyền Môn và Kiếm Các ta nhận vụ cược này!" Kiếm Thần Tử đập bàn quyết định.
Ban tổ chức Tuyệt Thế Các lập tức thay đổi giao diện lôi đài. Một vầng quang mang màu lam sẫm bộc phát, báo hiệu: Lôi đài Trúc Cơ cảnh chính thức khai màn!
"Tây Môn, lũ cá này bắt đầu điên cuồng cắn câu rồi. Bước lên đi, nhớ kỹ kịch bản của bản chưởng môn: Thắng vừa đủ, không được quá phận."
Nhận được mật lệnh truyền âm của Lục Thanh, từ trong góc tối của chiến đội Quy Nguyên Tông, một bóng người gầy gò, sắc mặt có chút tái nhợt chậm rãi bước ra. Gã đeo một chiếc mặt nạ liễm tức thô sơ, quanh thân lờ mờ dao động khí tức Trúc Cơ tầng 1, nhìn qua có vẻ cực kỳ bất ổn, tựa như một kẻ vừa mới dùng đan dược để cưỡng ép phá cảnh, căn cơ phù phiếm.
Sự xuất hiện của Tây Môn Khánh lập tức thu hút hàng vạn ánh mắt thám thính của các lão quái vật trên lầu cao.
"Hừ, quả nhiên là Trúc Cơ tầng 1 mới đột phá, khí huyết suy kiệt!" Trưởng lão Thiết Quyền Môn cười lạnh, phất tay ra hiệu cho một vị chấp sự trung niên bước lên: "Báo Sơn! Lên đài phế đi gã quỷ bệnh hoạn này cho ta!"
Báo Sơn – tu sĩ Trúc Cơ tầng 1 lâu năm của Thiết Quyền Môn, nhục thân cứng cáp, sải bước gieo mình xuống lôi đài, làm phiến đá cứng phát ra tiếng nổ trầm đục. Gã nhìn Tây Môn Khánh bằng nửa con mắt, khinh bỉ nói: "Tiểu tử, Trúc Cơ tầng 1 yếu ớt như ngươi, ta chỉ cần ba quyền liền có thể đập thành thịt nát!"
BẮT ĐẦU!
Báo Sơn rống lớn, vận chuyển quyền mang hệ Thổ, hai nắm đấm hóa thành hai khối đá khổng lồ, mang theo vạn quân chi lực nện thẳng xuống lồng ngực Tây Môn Khánh.
XOẠT!
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, thân hình Tây Môn Khánh bỗng nhiên như một bóng ma thực sự, thi triển bộ pháp di chuyển né tránh. Nhưng dựa theo kịch bản bịp bợm của Lão Lục, gã cố tình làm cho bộ pháp có chút "luống cuống", lộn nhào một vòng trên mặt đất đầy chật vật để né tránh cú nện trong gang tấc. Cú đấm ấy đập trúng sàn đấu làm đá vụn bắn tung tốe, kình phong cào rách một mảng áo gấm của Tây Môn Khánh.
"Chạy đâu!" Báo Sơn đắc thế, liên tục tung ra những cú đấm liên hoàn quét ngang xé dọc, tạo thành một vùng cấm địa đầy bạo lực.
Trận chiến trên lôi đài diễn ra vô cùng "kịch tính" và "chật vật". Khán giả bên dưới liên tục hò reo cổ vũ cho Báo Sơn, bởi vì trong mắt họ, Tây Môn Khánh hoàn toàn bị áp chế, liên tục tháo chạy, mặt mũi trắng bệch, thở dốc phì phò, thỉnh thoảng lại bị kình phong đánh trúng phải lùi lại mấy bước, nhìn qua như thể sắp chống chọi không nổi nữa.
Ngay cả Kiếm Thần Tử và Tần Nhược Tuyết trên lầu cao cũng thầm thở phào nhẹ nhõm: "Tên tiểu tử Quy Nguyên Tông này quả thực là dùng đan dược thăng cấp dỏm, thực chiến Trúc Cơ rách nát đến cực điểm!"
Họ đâu biết rằng, dưới lớp mặt nạ liễm tức kia, nhịp tim của Tây Môn Khánh thậm chí còn không hề thay đổi. Ánh mắt gã lạnh lùng nhìn thấu mọi sơ hở trong bộ pháp của Báo Sơn. Sau hơn ba mươi chiêu "vờn chuột", Báo Sơn bắt đầu nôn nóng, lộ ra một khoảng trống chí mạng ở sườn trái khi dồn lực vung quyền.
"Thời cơ đến rồi." Tây Môn Khánh lẩm nhẩm.
Gã giả vờ như bị hụt hơi, cơ thể lảo đảo lao về phía trước, thanh đoản kiếm trong tay "vô tình" đâm ra một quỹ đạo quái dị.
XUÝT!
Đường kiếm này nhìn qua thì đầy sơ hở, nhưng thực chất lại nhanh đến mức cực hạn, chuẩn xác xuyên qua hộ thể linh lực đang suy yếu của Báo Sơn, điểm thẳng vào kinh mạch tụ linh ở dưới nách gã. Linh lực toàn thân của Báo Sơn đột ngột bị nghẽn mạch, gã đau đớn hét lên một tiếng thảm thiết, chưa kịp phản ứng thì đã bị Tây Môn Khánh "vô tình" bồi thêm một cái huých vai, loạng choạng rồi ngã lộn cổ xuống khỏi lôi đài.
"Trận thứ nhất Trúc Cơ cảnh, Quy Nguyên Tông Tây Môn Khánh thắng!"
Tây Môn Khánh chống kiếm đứng trên đài, lồng ngực phập phồng kịch liệt, giả vờ ho hen vài tiếng, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, lắp bắp nói: "Đa... đa tạ tiền bối đã nhường nhịn. Vãn bối... vãn bối suýt chút nữa là không chịu nổi rồi..."
Nhìn bộ dạng "thắng hiểm gang tấc" của Tây Môn Khánh, người của Thiết Quyền Môn tức tối giao ra ba vạn linh thạch trung phẩm, nhưng trong lòng bọn chúng và Kiếm Các lại không hề sợ hãi. Bọn chúng nghĩ rằng Quy Nguyên Tông đã đạt đến giới hạn cuối cùng, linh lực đã cạn kiệt!
"Đồ vô dụng! Để Kiếm Các ta lên!"
Kiếm Thần Tử tức giận quát lạnh. Thất bại của Thiết Quyền Môn càng khiến lão tin rằng Tây Môn Khánh chỉ là một gã may mắn đã cạn kiệt sức lực. Lão lập tức phất tay, cử lên đài một vị Kiếm chấp sự danh tiếng của Kiếm Các — Tần Hải, một tu sĩ Trúc Cơ tầng 2 thực sự, nổi tiếng với lối đánh tàn nhẫn và tốc độ phi kiếm kinh hồn.
VÚT!
Tần Hải đáp xuống lôi đài, thanh trường kiếm bản mệnh lơ lửng quanh người, tỏa ra luồng kiếm khí xé gió rợn người. Gã nhìn Tây Môn Khánh đầy sát cơ: "Tiểu tử, trò mèo cào của ngươi không qua mắt được kiếm tu đâu! Nhận cái chết đi!"
BẮT ĐẦU!
Tiếng chuông vừa vang lên, Tần Hải đã bộc phát toàn bộ linh lực Trúc Cơ tầng 2. Thanh phi kiếm hóa thành một luồng thanh quang dài ba trượng, thi triển tuyệt kỹ "Tật Phong Kiếm Hải", tạo thành một cơn bão kiếm khí dày đặc như vũ bão trút xuống đầu Tây Môn Khánh. Tốc độ và uy lực của Trúc Cơ tầng 2 Kiếm Các hoàn toàn vượt trội so với trận trước, phong tỏa mọi đường lui của Tây Môn Khánh.
Đối mặt với sát cơ nghẹt thở này, Tây Môn Khánh biết mình không thể tiếp tục dùng bộ dạng "vấp ngã" để qua mặt. Thanh phi kiếm của Tần Hải quá nhanh và hiểm hóc, nếu gã còn tiếp tục diễn kịch thô thiển, nhục thân gã sẽ thực sự bị chém thành muôn vàn mảnh vụn.
KENG! KENG! KENG!
Tây Môn Khánh vung đoản kiếm liên tục chống đỡ. Mỗi một lần va chạm, gã đều bị chấn động đến mức lùi sau mấy bước, mặt mũi trắng bệch. Tần Hải đắc thế, kiếm chiêu ngày càng tàn nhẫn, áp sát vào tử lộ của Tây Môn Khánh, quyết tâm mưu sát gã ngay trên đài.
"Chết đi cho ta! Huyền Phong Sát — Nhất Kiếm Đoạn Lưu!" Tần Hải gầm lên, dồn 100% tinh huyết và linh lực vào phi kiếm, hóa thành một con phong long khổng lồ dài năm trượng, mang theo tiếng rít gào vỡ vụn của không khí, thẳng hướng ngực Tây Môn Khánh mà đâm tới.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, nhận thấy sát chiêu của đối phương đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một Trúc Cơ tầng 1 thông thường, Tây Môn Khánh buộc phải đưa ra quyết định. Đôi mắt gã dưới lớp mặt nạ đột ngột bộc phát một luồng ngân huy lạnh lẽo, thấu xương.
Gã phải để lộ một chút thực lực thật sự!
VÚT!
Không còn vẻ luống cuống giả tạo, toàn thân Tây Môn Khánh đột ngột bùng nổ một luồng hắc ám linh lực tinh thuần đến cực điểm của cảnh giới Trúc Cơ thực tế. Tốc độ của gã nháy mắt tăng vọt lên gấp năm lần, thân hình hóa thành một luồng hắc ảnh quỷ mị, biến mất ngay trước mũi kiếm của Tần Hải một cách khó tin.
"Cái gì?! Tốc độ này?!" Tần Hải kinh hoàng thét lên khi mất đi mục tiêu.
Trên lầu cao, Kiếm Thần Tử và Tần Nhược Tuyết đồng loạt đứng bật dậy, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào lôi đài. Luồng dao động hắc hắc ám linh lực và tốc độ quỷ dị vừa rồi... rõ ràng không phải của một gã Trúc Cơ tầng 1 phù phiếm! Đó là một loại sát nhân ý cảnh cực kỳ cao cấp!
Chưa kịp để các lão quái vật nhìn thấu hoàn toàn, Tây Môn Khánh đã xuất hiện ngay sau lưng Tần Hải như một bóng ma thực sự. Đoản kiếm trong tay vung lên, một đường kiếm mang màu đen kịt, sắc bén và lạnh lẽo tuyệt đối chém ngang qua.
PHỤT!
Lớp hộ thể linh lực Trúc Cơ tầng 2 của Tần Hải nổ tung như bong bóng xà phòng. Kiếm mang chuẩn xác cắt đứt kinh mạch tụ linh ở vai gã, máu tươi phun dài. Tần Hải thảm thiết hét lên một tiếng, toàn thân như diều đứt dây bay ngược ra khỏi lôi đài, đập mạnh xuống đất rồi ngất xỉu hoàn toàn.
Ngay sau khi tung ra đòn đánh thực lực đó, Tây Môn Khánh lập tức thu hồi toàn bộ hung quang, cơ thể khẽ run lên. Gã cố tình tự dùng linh lực chấn động nội tạng, há miệng phun ra một ngụm máu tươi lớn, sắc mặt vàng vọt quỳ sụp xuống sàn lôi đài, thanh đoản kiếm cắm chặt xuống đất để giữ cho thân hình không ngã khuỵu. Gã thở dốc dồn dập, giả vờ như vừa dùng đến bí thuật cấm kỵ tiêu hao tuổi thọ để bộc phát đòn vừa rồi.
Toàn bộ quảng trường Bảo Linh Xuyên lặng ngắt như tờ trước kết cục không tưởng.
"Trận... trận thứ hai, Quy Nguyên Tông Tây Môn Khánh thắng!" Trọng tài lắp bắp tuyên bố.
Trên lầu cao, Kiếm Thần Tử tức đến mức khí huyết công tâm, sắc mặt xanh mét, nhưng đôi mắt lão nhìn Tây Môn Khánh lại tràn ngập sự nghi ngờ xen lẫn tham lam: "Bí thuật bộc phát tốc độ?! Tên tiểu tử đó vừa rồi chắc chắn đã thi triển một loại bí thuật cấm kỵ của Quy Nguyên Tông để đổi lấy tốc độ cực hạn, nhìn bộ dạng hắn lúc này đã bị phản phệ trọng thương, linh lực hoàn toàn cạn kiệt!"
Tần Nhược Tuyết cũng hít một hơi thật sâu, đôi mắt phượng híp lại: "Quy Nguyên Tông này quả nhiên có chút nội hàm, ngay cả bí thuật cấp cao như vậy cũng có. Nhưng tên Trúc Cơ tầng 1 này dùng xong bí thuật liền phế bỏ, trận tiếp theo, bọn họ lấy gì để đánh?"
Từ góc khuất trên cao, Lục Thanh nhìn hai túi linh thạch trung phẩm khổng lồ vừa được chuyển về, lại nhìn thông số chỉ số tham lam và muốn "gỡ gạc tất tay" của tam phái đã bị đẩy lên mức tối đa (95%) trên màn hình hệ thống, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười đầy thâm thúy:
Cá đã triệt để điên cuồng... Trận Trúc Cơ cảnh tiếp theo, bọn chúng chắc chắn sẽ dốc toàn bộ tài sản ra để cá cược một trận quyết định. Vở kịch này, sắp đến hồi kết thúc mỹ mãn rồi!
Lời tác giả: cảm tạ lão bản Nguyen Hoang Nhat đã donate thêm chương! Chúc lão bản công việc thuận lợi, phát triển rực rỡ! Đây là số tiền đầu tiên ta nhận được từ viết truyện mạng nên rất cảm động. Một lần nữa cảm ơn lão bản! Trân trọng!
Thảo luận
Bình luận chương
1 bình luận
Lão Ưng Tặc Kê
12/06/2026 16:02
Các đạo hữu yêu thích truyện nhớ bấm lưu truyện, báo chương mới để nhận thông báo báo chương mới khi được duyệt nhé!