Quyển 2: Phong Vân Thiên Vân Châu
Chương 5: Tiên Phủ Nghìn Tỷ Xuất Thế
Ngọn núi phế tích hoang tàn ở rìa phía Tây phủ thành Thiên Vân Châu đêm nay đón nhận những luồng cuồng phong lạnh lẽo thổi qua các khe đá vôi rạn nứt.
Lục Thanh đứng chắp tay trên đỉnh đá, thanh quạt giấy ba thước lay động nhẹ nhàng. Gã liếc nhìn giao diện Thần Giám đang hiển thị số dư quỹ tông môn sau khi đã đút lót cho Khương Tư Mã một rương tiền lớn, lồng ngực gã lại nhói lên một cơn đau xót của dữ dội.
"Mẹ kiếp, cái châu phủ này lạm phát quá mức rồi! Bản chưởng môn hiện tại nghèo đến mức chỉ còn cái nịt! Nhưng mà..." Lão Lục khẽ híp mắt lại, nhìn ngọn núi trọc lốc xám xịt dưới chân: "Cái bộ mặt lừa thiên hạ thì không thể rách rưới được. Hệ thống! Cho ta hiến tế năm vạn viên linh thạch trung phẩm cuối cùng, thăng cấp toàn diện ngọn núi phế tích này thành hành cung chính thức!"
[ Đinh! Tiêu hao 50.000 linh thạch trung phẩm! Khởi động tính năng: "Kiến trúc hệ thống — Tử Kim Tiên Phủ Đăng Đài"! ]
OÀNG... OÀNG... OÀNG!!!
Sâu trong lòng đất ngọn núi phế tích, những tiếng nổ trầm hùng vang lên liên tiếp, nhưng toàn bộ ba động đều bị trận pháp hệ thống phong tỏa hoàn hảo. Ngay trước đôi mắt trợn tròn như hai cái chén của Tây Môn Khánh, một màn dời núi lấp biển chấn động thị giác bắt đầu diễn ra.
Toàn bộ những vách đá vôi xám xịt, mục nát bỗng chốc co rút, chuyển hóa thành những bức tường bằng tử thạch và cẩm thạch trắng muốt, bóng loáng. Từ dưới lòng đất vạn trượng sâu, một luồng địa mạch linh khí tinh thuần bị hệ thống cưỡng ép câu động lôi lên, phun trào xối xả như suối nguồn mạch lươn. Linh khí đậm đặc đến mức hóa thành từng giọt sương mù bảy màu, bồng bềnh bao phủ lấy toàn bộ sơn môn.
Chưa dừng lại ở đó, hệ thống còn vô cùng "tinh tế" khi khuyến mãi thêm hiệu ứng ánh sáng phát quang cho đám cỏ dại xung quanh, biến chúng thành những cọng thần thảo lấp lánh đạo vận, cộng thêm ảo ảnh hai con hạc giấy bay lượn vòng quanh đỉnh núi, kêu lên những tiếng gâu gâu... à không, tiếng hạc kêu thanh thúy.
Chỉ trong vòng một đêm, ngọn núi rác bị giới tu tiên châu phủ bỏ hoang đã triệt để lột xác thành một tòa Tiên phủ lộng lẫy, linh khí dày đặc gấp mười lần bình thường, phong cảnh tuyệt thế cô độc giữa biển mây. Đám tu sĩ bản địa sáng sớm bay ngang qua rìa phía Tây, suýt chút nữa ngã lộn cổ khỏi phi kiếm vì kinh hãi, tưởng rằng có vị Đại năng Kim Đan đỉnh phong nào vừa đại triển thần thông di dời thánh địa đến đây đóng đô.
"Chào mừng các đệ tử đến với Thiên Vân Châu!"
Lục Thanh ngồi chắp tay trong nội sảnh tiên phủ mới tinh, nhưng khuôn mặt gã lại không hề có một chút vui vẻ nào, ngược lại còn tràn ngập vẻ khắc khổ của một ông chủ đang đứng trước nguy cơ phá sản. Gã nhìn dàn đệ tử thân truyền vừa từ mạng lưới truyền tống ngầm bước ra, thở dài thườn thượt:
"Các con có biết không... Để xây dựng nên tòa tiên phủ nguy nga này cho các con có chỗ che mưa che nắng, bản chưởng môn đã phải vét sạch đến viên linh thạch cuối cùng trong kho quỹ! Hiện tại, Quy Nguyên Tông chúng ta nghèo đến mức rớt mồng tơi, gạo cũng không còn mà ăn nữa rồi! Khú khú..."
Dương Thạch vác thanh đại đao nặng ngàn cân, chớp chớp mắt nhìn trần nhà cẩm thạch nạm đầy dạ minh châu sáng rực, rồi lại nhìn ông sư phụ đang giả vờ lau nước mắt, khóe miệng gã khẽ giật giật. Nghèo mà xây được cái tòa nhà nghìn tỷ thế này sao?
"Sư phụ, người cứ ra lệnh đi! Đệ tử cơ bắp đầy mình, không sợ khổ!" Hàn Phi Long bắp tay cuồn cuộn vảy rồng đỏ sậm, tiến lên một bước, hừng hực khí thế.
Lục Thanh khép quạt cái CẠCH, ánh mắt híp lại lộ ra tia sáng bóc lột tối thượng, chỉ tay xuống cái hố Địa Căn thông thẳng xuống Tầng Hạ đầm lầy:
"Tốt! Ngay dưới chân ngọn núi của chúng ta chính là Địa Sát Độc Giới. Hệ thống quét ra bên dưới đầy rẫy yêu thú biến dị nhị phẩm, tam phẩm, cùng với các mỏ quặng thô và dược liệu hoang dã do Huyết Lang Bang bảo kê. Các con cũng biết luật của tông môn rồi đấy — không làm thì không có ăn! Đêm nay, toàn bộ đệ tử nội môn và thân truyền lập tức xuống đầm lầy cho ta! Điên cuồng cày cuốc, săn quái nhặt đồ, vơ vét sạch sẽ tài nguyên mang về nộp cho tông môn để bù đắp thâm hụt kho quỹ!"
"Rõ! Tuân lệnh Sư phụ!"
Trương Đại Pháo nghe đến hai từ "cày cuốc" thì hai mắt sáng rực như chó sói thấy mồi. Gã lật tay rút thanh Hào Quang Kiếm phát quang chói lòa ra, hét lớn: "Các sư đệ ơi! Cơ hội cày điểm cống hiến đến rồi! Theo ta xuống hố!"
Tại một góc đầm lầy âm u của Tầng Hạ, sương độc màu tím dày đặc ngăn cách tầm nhìn. Một toán ma tu gồm năm người của Huyết Lang Bang đang ẩn nấp sau bụi cây rậm rạp, mặt mũi đầy vẻ cảnh giác. Trước mặt bọn chúng là một con Hắc Tích Độc Mãng nhị phẩm đỉnh phong dài hơn mười trượng, toàn thân bọc vảy đen kịt, đang khè ra từng luồng khói độc ăn mòn cả đất đá.
"Mẹ kiếp, con súc sinh này khó nhằn quá! Lát nữa ta dùng lưới pháp bảo vây khốn, các ngươi lập tức phóng hỏa bùa chú nướng chín nó!" Tên đội trưởng ma tu Trúc Cơ tầng 1 nghiến răng hạ lệnh.
Bọn chúng chuẩn bị trận hình mất tận nửa canh giờ, mồ hôi hột vã ra như tắm, run rẩy không dám khinh suất. Thế nhưng, ngay khi gã đội trưởng vừa giơ tay định phát động tấn công, thì từ trong bụi rậm đối diện... một tiếng hét bựa nhân xé rách màn đêm vang lên:
"Mở đường ra! Đừng có cướp quái của lão tử! Chiêu này là của ta!"
UỲNH VÙNG!!!
Một bóng người hộ pháp to béo lao ra như một quả pháo đại. Không thèm dùng vũ khí, Dương Thạch sầm sập lao đến, Địa Cốt Đạo Cơ bộc phát kình lực vạn cân, gã thuận tay chộp lấy cái đuôi của con Hắc Tích Độc Mãng khổng lồ, gầm lên một tiếng rồi cưỡng ép nhấc bổng con quái vật dài mười trượng lên không trung, nện bành bành liên tiếp xuống nền đất đá vôi như người ta giặt quần áo!
BÙM! BÙM! BÙM!
Đất đá vỡ vụn, bùn lầy bắn tung tóe. Con độc mãng hung hãn vừa rồi còn khiến đám ma tu khiếp sợ, giờ đây bị Dương Thạch nện cho hoa mắt chóng mặt, vảy rồng bong tróc, kêu lên những tiếng oác oác thảm thiết.
Chưa kịp để con quái vật định thần, Hàn Phi Long từ trên trời giáng xuống, nhục thân kích hoạt Huyết Lân Trấn Hải Thể, ngạnh kháng hoàn toàn luồng khói độc của mãng xà, vung quyền đầu bọc hỏa diễm Hỏa Long Phá Thiên Quyền đấm thẳng vào đầu con quái vật một cú trời giáng!
RẮC... ĐOÀNG!
Đầu độc mãng nháy mắt bị đấm nổ tung thành một vũng máu đen. Con quái vật nhị phẩm đỉnh phong chết tươi giãy đành đạch trong vòng một nốt nhạc.
Trương Đại Pháo nhanh như sóc từ sau lưng lướt lên, con dao nhỏ trong tay múa may quay cuồng, chuẩn xác rạch da lột cốt, móc lấy yêu đan nhét tọt vào bao tải gai, miệng còn không ngừng chê bai:
"Mẹ kiếp, quái vật của cái châu phủ này yếu như sên vậy! Không bằng một góc con thủ lĩnh tầng 3 trong Tỏa Yêu Tháp của Sư phụ! Đấm một cái đã nghẻo rồi, làm hại ta không tích lũy được chút kinh nghiệm thực chiến nào!"
Năm tên ma tu Huyết Lang Bang đứng nấp trong bụi cây chứng kiến toàn bộ quá trình, hai hàm răng va vào nhau cầm cập, suýt chút nữa tè ra quần vì kinh hoàng. Bọn chúng trợn ngược mắt nhìn ba gã rách rưới vừa đấm chết tươi con độc mãng mang tu vi tương đương Trúc Cơ sơ kỳ bằng tay không.
"Đội... Đội trưởng... Đám người này là ai thế? Sao bọn họ... bọn họ nhìn yêu thú biến dị mà mắt cứ sáng rực lên như thấy vàng vậy?" Một gã ma tu run rẩy hỏi.
Gã đội trưởng Trúc Cơ tầng 1 mặt mũi cắt không còn một giọt máu, lắp bắp: "Quái... Quái vật! Bọn họ mới chính là quái vật phương nào đến đây càn quét! Mau... mau rút lui về báo cáo tổng đà!"
Thế nhưng, bọn chúng chưa kịp quay đầu, từ trong sương mù hắc ám phía sau, thanh đoản kiếm linh lực của Tây Môn Khánh đã lạnh lùng kề ngay sát cổ của gã đội trưởng, giọng nói như từ cõi âm ty vọng về:
"Sư phụ ta bảo rồi, Quy Nguyên Tông đang nghèo. Gặp được đồng nghiệp Huyết Lang Bang đi săn... nghiêm cấm lãng phí tài nguyên. Toàn bộ đứng im, lột sạch nhẫn trữ vật và nội giáp ra nộp cho ta, nếu không đừng trách kiếm này vô tình!"
Đêm đó, cả một vùng đầm lầy Tầng Hạ dậy sóng. Dàn đệ tử cuồng cày cuốc của Quy Nguyên Tông như những con hổ đói sổng chuồng, điên cuồng càn quét, biến vùng đất chết chóc của Nam Cương thành một khu công nghiệp cày cấp và nhặt đồ đúng nghĩa. Đám ma tu Huyết Lang Bang bắt đầu rơi vào chuỗi ngày trầm cảm kinh hoàng vì cứ hễ đi săn con quái nào là bị một lũ bựa nhân từ trên trời rơi xuống cướp sạch, thậm chí đến cái quần đùi cũng bị lột mất...
Lời tác giả: Cảm ơn lão bản giấu tên đã ủng hộ thêm chương. Lão Ưng ta chân thành cảm tạ!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.