Chương 38: Thiên Kiêu Tranh Tài, Đại Địa Trấn Ngạo Cốt
Tiếng trống khai cuộc của Đại hội giao lưu Tứ Hùng vang dội khắp thung lũng Bảo Linh Xuyên, khuấy động bầu không khí của hàng vạn tu sĩ đang ngóng chờ. Sau màn khiêu khích đầy ngạo mạn của Thiết Quyền Môn ở phía dưới đài, trận đấu đầu tiên của hàng ngũ đệ tử Luyện Khí cảnh chính thức bắt đầu.
Trương Đại Pháo đại diện cho Quy Nguyên Tông bước lên lôi đài. Dù khí tức hiển thị bên ngoài đã bị lớp ngụy trang của hệ thống đè xuống mức Luyện Khí tầng 3 nghèo nàn, nhưng gã lại đứng chắp tay, thần thái bình thản đến lạ kỳ.
Đối thủ bên phía Thiết Quyền Môn là Triệu Thiết Hổ — thiên tài nội môn sở hữu tu vi Luyện Khí tầng 7 thực sự. Gã bẻ khớp tay kêu răng rắc, cười gằn đầy bạo ngược:
"Một gã trọc phú tầng 3 cậy tiền đắp lụa. Ta cho ngươi ba nhịp thở để quỳ xuống nhận thua, bằng không đôi thiết quyền này sẽ đấm nát vụn thanh đoản đao rách của ngươi!"
Trương Đại Pháo không thèm phản bác, chậm rãi rút thanh đoản đao Hoàng cấp ra. Linh lực hỏa hệ trong cơ thể gã bắt đầu vận hành. Mạch lạc tuy vẫn bị nghẽn nhẹ theo thói quen, nhưng sau hàng trăm trận huyết chiến sinh tử "chết đi sống lại" trong Tỏa Yêu Tháp, gã đã hoàn toàn làm chủ được đoạn lỗi mạch này, biến nó thành một loại thần thông nén chặt hỏa diễm cực kỳ đáng sợ.
BẮT ĐẦU!
Tiếng chuông vừa vang lên, Triệu Thiết Hổ đã gầm lên một tiếng như mãnh hổ hạ sơn. Thân hình lướt đi tạo thành tàn ảnh, đôi thiết quyền mang theo kình phong xám đục bộc phát 100% uy lực của Luyện Khí tầng 7, thẳng hướng ngực Trương Đại Pháo mà đấm tới.
Thế nhưng, Trương Đại Pháo vẫn đứng yên tại chỗ. Chỉ đến khi nắm đấm của đối phương cách mặt đúng nửa thước, gã mới nhẹ nhàng nghiêng người sang một góc khó tin, né vừa vặn cú đấm tử lộ một cách thanh thoát.
"Cái gì?!" Triệu Thiết Hổ kinh hoàng khi thấy quyền đầu đấm vào khoảng không.
Ngay khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, Trương Đại Pháo vung đao. Linh lực hỏa hệ bị áp súc bấy lâu nay ở chuôi đao được chủ động giải phóng, hóa thành một đường đao mang đỏ rực như lưỡi hái của tử thần.
ĐOÀNG!!!
Một tiếng nổ đanh gọn bộc phát. Đó không phải là một vụ nổ lỗi tầm thường, mà là một đường đao kình cực kỳ cô đặc. Đao mang xé toạc lớp hộ thể linh lực của Triệu Thiết Hổ trong chớp mắt, kình lực bạo liệt như sóng thần đánh thẳng vào lồng ngực.
BÙM!
Triệu Thiết Hổ không kịp kêu lên một tiếng thảm, toàn thân như một bao cát rách bay thẳng ra khỏi lôi đài, đập mạnh vào vách đá bảo vệ phía xa rồi trượt xuống, ngất xỉu tại chỗ. Trên ngực gã là một vết đao cháy xém chuẩn xác đến từng milimet, không nặng không nhẹ, vừa đủ để phế đi sức chiến đấu mà không tổn hại đến tính mạng.
Toàn trường lặng ngắt như tờ. Một chiêu! Chỉ đúng một chiêu duy nhất, một kẻ "hiển thị Luyện Khí tầng 3" đã nghiền nát thiên tài tầng 7 của Thiết Quyền Môn về cả tốc độ, phản xạ lẫn kỹ nghệ kiểm soát linh lực!
Trương Đại Pháo chậm rãi thu đao vào vỏ, khuôn mặt lạnh lùng không chút gợn sóng, giọng nói vang dội khắp thiên đài: "Thiết Quyền Môn... không có lực. Kẻ tiếp theo!"
Màn chào sân quá mức bạo liệt của Trương Đại Pháo như một cái tát nảy lửa khiến toàn bộ ba phái tỉnh mộng. Tuy nhiên, sự kiêu ngạo tích lũy trăm năm không dễ dàng bị dập tắt. Ban tổ chức nhanh chóng công bố lượt trận thứ hai: Quy Nguyên Tông đối đầu với Tuyệt Thế Các.
Là một đại thế lực tài phiệt, đệ tử của Tuyệt Thế Các lên đài luôn mang theo phong thái xa hoa tột bậc. Bước lên lôi đài là Kim Tiền — nữ tu sĩ kiêu kỳ có tu vi Luyện Khí tầng 7. Nàng vừa xuất hiện liền phất tay ra hiệu, bốn thanh phi kiếm Linh cấp thượng phẩm lấp lánh bảo quang lập tức lơ lửng xung quanh, hộ thân bằng hàng loạt bùa chú nhị phẩm đắt giá.
"Quy Nguyên Tông các ngươi bất quá chỉ là lũ thô bạo võ biền." Kim Tiền nhìn Tống Thanh Y bằng nửa con mắt: "Trước mặt nguồn tài lực và pháp bảo tuyệt đối của Tuyệt Thế Các, các ngươi lấy gì để đấu?"
Tống Thanh Y không nói một lời, đôi bàn tay nhỏ nhắn ôm lấy chiếc la bàn ngọc phỉ thúy, đôi mắt trong veo lộ ra vẻ thâm sâu mạt trắc.
BẮT ĐẦU!
Kim Tiền ra tay trước, lật tay ném ra một tấm Bạo Lôi Phù nhị phẩm, kết hợp với bốn thanh phi kiếm Linh cấp hóa thành một trận bão năng lượng rực lửa, định dùng uy áp tiền tài để nghiền nát đối thủ ngay lập tức.
Đối mặt với trận thế hoa mỹ và áp đảo đó, Tống Thanh Y thậm chí không thèm di chuyển nửa bước. Đôi bàn tay ngọc ngà khẽ kết ấn ngay giữa hư không, linh lực Thủy hệ kết hợp cùng biến dị Thần thức của công pháp Cửu Cung Trận Hồn Quyết bộc phát.
Nàng không cần dùng đến trận kỳ hay trận bàn thô sơ, mà dùng chính thần thức xé nhỏ linh lực, lập tức bố trí một đại trận ẩn mực: Hư Không Định Trận!
OÀNG!
Cơn bão lôi đình và phi kiếm của Kim Tiền vừa lao vào phạm vi ba trượng trước mặt Tống Thanh Y, đột ngột như đâm vào một vũng bùn lầy vô hình. Toàn bộ bùa chú bộc phát năng lượng bị dòng nước trận pháp nhu hòa triệt tiêu hoàn toàn. Chưa dừng lại ở đó, Tống Thanh Y khẽ búng ngón tay, kích hoạt Tứ Tượng Khốn Ma Trận diện rộng.
Mặt đất đá cứng dưới chân Kim Tiền bỗng chốc hóa thành một vòng xoáy linh lực Thủy hệ đảo điên, trói chặt lấy hai chân nàng. Áp lực vô hình từ trận pháp đảo chiều, phản phệ ngược lại khiến bốn thanh phi kiếm Linh cấp mất đi quyền điều khiển, rơi bôm bộp xuống sàn đấu.
"Cái... cái gì?! Trận pháp vô hình?!" Kim Tiền kinh hoàng hét lên.
Tống Thanh Y nhẹ nhàng bước lên một bước, la bàn khẽ xoay. Một luồng thủy kình nhu hòa nhưng mang theo sức nặng ngàn cân từ trong trận pháp bộc phát, đánh thẳng vào hộ thể linh lực, nhẹ nhàng nhưng bá đạo hất văng nữ tu sĩ kiêu kỳ của Tuyệt Thế Các ra khỏi lôi đài.
"Đa tạ đã nhường." Tống Thanh Y mỉm cười thanh nhã, ôm la bàn lùi về phía sau, để lại một khán đài đang không ngừng run rẩy trước kỹ nghệ trận pháp có thể "lập trận giữa hư không" đầy nghịch thiên này.
Chứng kiến hai đại môn phái đi trước thảm bại chỉ trong một chiêu, bầu không khí tại thung lũng Bảo Linh Xuyên đột ngột ngưng trệ như có một tảng đá ngàn cân đè nặng lên ngực vạn người xem. Sự khinh thường, giễu cợt dành cho Quy Nguyên Tông trước đó đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nỗi kiêng dè tột độ.
Để triệt để đánh nát thế thượng phong và kéo lại lòng tự tôn của đệ nhất tông môn vùng biên cảnh, Thanh Vân Kiếm Các không thể ngồi yên được nữa. Từ trên đài cao lâu các, một bóng người thẳng tắp như trường kiếm tuốt vỏ lướt xuống, vững vàng đáp xuống tâm điểm lôi đài. Toàn trường lập tức bùng nổ những tiếng reo hò kinh thiên động địa:
"Là Kiếm Vô Danh! Đệ nhất thiên tài của Kiếm Các xuất chiến rồi!"
"Tu vi Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong, kiếm ý đại thành! Trận này Quy Nguyên Tông không thể dùng trò vặt được nữa!"
Kiếm Vô Danh đứng giữa lôi đài, phi kiếm bản mệnh tỏa ra thanh quang sắc lẹm, kiếm khí vô hình bén nhọn đến mức cày xới mặt đất xung quanh thành những rãnh nhỏ. Ánh mắt hắn lạnh lùng như băng sương, quét thẳng về phía khu vực của Quy Nguyên Tông, thanh âm như sấm rền vang vọng:
"Quy Nguyên Tông các ngươi quả thực giấu đầu hở đuôi, kỹ nghệ xác thực bất phàm. Nhưng trước mặt kiếm tu chân chính, mọi tầng ngụy trang đều là vô dụng! Ai là kẻ mạnh nhất của Quy Nguyên Tông, bước lên đây nhận một kiếm của ta!"
Từ hàng ngũ Quy Nguyên Tông, đại đệ tử Dương Thạch chậm rãi bước ra. Gã vác trên vai thanh Phá Nham Đại Đao khổng lồ, không thèm che giấu tu vi Luyện Khí tầng 9 bộc phát hoàn toàn. Mỗi bước chân giẫm lên thềm đá lôi đài đều vang lên những tiếng trầm hùng vững chãi như đại địa.
Hai vị tu sĩ Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong đối diện nhau, uy áp hai phía chạm nhau giữa không trung tạo thành những luồng cuồng phong tàn phá dữ dội.
BẮT ĐẦU!
Tiếng chuông vừa ngân lên, Kiếm Vô Danh đã ra tay trước một bước. Hắn khẽ chỉ tay, phi kiếm bản mệnh rít lên một tiếng xé rách màng nhĩ, hóa thành một luồng thanh quang bay lượn với tốc độ kinh hoàng.
"Thanh Phong Vạn Kiếm Phá Không!"
Kiếm Vô Danh quát lạnh, phi kiếm nháy mắt phân tách thành hàng trăm, hàng ngàn đạo kiếm khí sắc bén như lông tơ, dày đặc như mưa bão trút xuống đầu Dương Thạch. Kiếm khí đi qua đâu, không khí nơi đó bị cắt rách nghe xoẹt xoẹt đến rợn người.
Đối mặt với cơn bão kiếm khí che trời lấp đất, Dương Thạch không hề lùi lại nửa bước. Gã gầm lên một tiếng, chân dậm mạnh xuống sàn đấu, Phá Nham Đại Đao quẹt ngang một đường cuộn trào thổ hệ linh lực:
"Địa Lực Cộng Hưởng — Tuyệt Đối Phòng Ngự!"
Một bức tường bằng cương khí màu vàng đất, dày đặc và vững chãi như bờ thành cổ đại đột ngột dựng lên từ mặt đất. Hàng vạn đạo kiếm khí của Kiếm Vô Danh lao vào bức tường bảo hộ, phát ra những tiếng va đập keng keng keng đôm đốp, bắn ra vô số tia lửa linh lực rực rỡ. Luồng dư chấn từ cuộc đối đầu trực diện khiến trận pháp bảo vệ xung quanh lôi đài rung chuyển bần bật, rạn nứt từng mảng.
Thấy đợt tấn công diện rộng bị chặn đứng, Kiếm Vô Danh không hề nao núng, ánh mắt càng thêm phần lạnh lẽo. Hắn kết ấn đổi chiêu, phi kiếm bản mệnh đột ngột thu hồi, ngưng tụ toàn bộ linh lực và kiếm ý đại thành vào một điểm duy nhất trên mũi kiếm.
"Phòng ngự giỏi? Vậy ta xem ngươi đỡ chiêu này thế nào! Thanh Tiêu Nhất Kiếm Bạt Thiên!"
Thân hình Kiếm Vô Danh hóa thành một vệt sáng mờ ảo, lướt đi với tốc độ vượt qua giới hạn của mắt thường. Hắn cùng phi kiếm hợp làm một, đâm thẳng một kích chí mạng vào vị trí trung tâm bức tường phòng ngự của Dương Thạch. Điểm kiếm này hội tụ toàn bộ độ sắc bén cực hạn, trực tiếp đâm thủng và làm vỡ vụn bức tường vàng đất trong một tiếng nổ lớn.
Mũi kiếm bén ngọn lao thẳng đến yết hầu của Dương Thạch chỉ trong một phần mười giây!
Trong khoảnh khắc sinh tử, kinh nghiệm từ hàng trăm trận chiến khốc liệt tại tầng 15 Tỏa Yêu Tháp của Dương Thạch bộc phát. Gã không né tránh, mà xoay người vung đao bổ dọc, dùng mặt phẳng rộng của Phá Nham Đại Đao chặn ngay trước mũi kiếm của đối phương.
OÀNG!!!
Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên. Lực đâm kinh hoàng của Kiếm Vô Danh chấn động thẳng vào thân đao, đẩy lùi Dương Thạch trượt dài về phía sau hơn mười trượng. Hai chân gã cày sâu xuống sàn đá lôi đài tạo thành hai rãnh dài sâu hoắm, đá vụn bắn tung tóe.
"Chết đi!" Kiếm Vô Danh mượn đà ép tới, phi kiếm trong tay biến hóa ra ba mươi sáu đường kiếm quang hiểm hóc, liên tục tấn công vào các tử lộ trên cơ thể Dương Thạch.
Dương Thạch vung đao như múa một ngọn núi nhỏ, từng đường đao trầm hùng, nặng nề nhưng chuẩn xác đến kinh ngạc, liên tục đánh bạt các đường kiếm quang. Càng đánh, thổ hệ linh lực của Dương Thạch càng cuộn trào dữ dội, gã mượn lực lượng của đại địa dưới chân để không ngừng triệt tiêu kình lực của đối thủ. Mặt đất lôi đài dưới chân hai người đã nát vụn hoàn toàn dưới những cú va chạm bạo liệt.
Sau hơn năm mươi chiêu giao phong nghẹt thở, Kiếm Vô Danh bắt đầu cảm thấy linh lực có dấu hiệu suy giảm, trong khi đối thủ vác đao đối diện càng đánh khí thế càng trầm ổn và nặng nề hơn. Hắn biết không thể dây dưa lâu, quyết định bộc phát chiêu thức tối cao để kết thúc trận đấu.
Kiếm Vô Danh bay ngược lên không trung, phi kiếm lơ lửng trước ngực, toàn thân bùng nổ một luồng kiếm quang rực rỡ chưa từng có. Kiếm ý của hắn câu động thiên địa linh khí xung quanh, hóa thành một thanh cự kiếm hư ảo dài hơn mười trượng lơ lửng trên bầu trời Bảo Linh Xuyên.
"Thanh Phong Vạn Kiếm Quy Tông — Kiếm Định Giang Sơn!"
Kiếm Vô Danh rống lớn, hốc mắt đỏ bừng, dồn hết tất cả tinh huyết và linh lực đẩy thanh cự kiếm hư ảo oanh kích thẳng xuống đầu Dương Thạch. Chiêu này mang theo uy áp tuyệt đối, ép cho không khí xung quanh lôi đài co rút lại, khiến người xem dưới đài run rẩy quỳ sụp xuống vì kinh hãi.
Đứng dưới bóng ma của thanh cự kiếm che trời, Dương Thạch ngẩng đầu lên, đôi mắt hoàn toàn hóa thành một màu vàng đất rực rỡ. Gã chầm chậm hạ thấp trọng tâm, hai tay nắm chặt chuôi đại đao, kinh mạch toàn thân gầm thét vận hành Địa Lực Định Tâm Quyết.
"Ngươi có kiếm định giang sơn, ta có đao phá vạn pháp! Địa Lực Cộng Hưởng — Địa Thần Phá Thiên Đao!"
Dương Thạch gầm lên một tiếng như cự long thức tỉnh, vung đao chém ngược từ dưới lên trời. Một đường đao mang màu vàng đất khổng lồ, sừng sững và dày đặc như một ngọn núi cổ đại trồi lên từ lòng đất, mang theo trọng lực vạn quân bộc phát. Sức nặng của đại địa kết hợp với tần số cộng hưởng bạo liệt bóp nát hoàn toàn không gian xung quanh đường đao đi qua.
OÀNG!!! TRỜI ĐẤT SỤP ĐỔ!
Two luồng năng lượng khủng khiếp bậc nhất của hàng ngũ Luyện Khí cảnh va chạm trực diện giữa không trung. Thanh cự kiếm hư ảo của Kiếm Vô Danh vừa chạm vào đao mang trầm hùng của Dương Thạch, lập tức phát ra những tiếng rạn nứt kinh hoàng. Chỉ duy trì được ba nhịp thở, toàn bộ lưới kiếm ý hoa mỹ của đệ nhất thiên tài Kiếm Các bị sức nặng tuyệt đối của đại địa chấn nát vụn thành trăm mảnh như thủy tinh dễ vỡ!
"Cái gì?! Kiếm ý đại thành của ta... tan vỡ?!" Kiếm Vô Danh kinh hoàng thét lên một tiếng thảm thiết.
Luồng đao mang khổng lồ sau khi nghiền nát kiếm trận, mang theo dư uy ngập trời quét thẳng qua nhục thân của Kiếm Vô Danh.
BÙM!
Lớp hộ thể linh lực tầng 9 đỉnh phong của hắn nổ tung thành tro bụi. Kiếm Vô Danh phun ra một ngụm máu tươi lớn giữa không trung, thanh phi kiếm bản mệnh gãy làm đôi, toàn thân như một con diều đứt dây bay thẳng ra xa, đập mạnh rồi lún sâu vào lòng đất nát vụn của lôi đài. Nhục thân nhuốm máu, triệt để đại bại, ngạo cốt trăm năm bị đập tan nát không còn một mảnh!
Toàn bộ quảng trường Bảo Linh Xuyên lúc này lặng ngắt như tờ, một sự im lặng đầy chết chóc bao trùm lên vạn người xem. Đệ nhất thiên tài của Thanh Vân Kiếm Các, kẻ sở hữu kiếm ý đại thành, lại bị đại đệ tử của Quy Nguyên Tông chính diện dùng đao lực nghiền nát một cách không thể tranh cãi!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.