Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 40: Biên Quan

Đăng: 04/08/2026 10:42 2,610 từ 4 lượt đọc

Sau khi lấy được Tam giai yêu hạch, Huyền Đông trở về Xuyên Vân Chiến Châu, và nó lại tiếp tục di chuyển.

Các đệ tử mệt mỏi, thần sắc đôi phần tái xanh. Hơn sáu ngày liên tục phi hành, dường như đã không còn chút sức lực nào.

Sau chiến trận với Nê Độc Oa, gần một phần ba đệ tử tinh anh thương tổn không ít, duy chỉ có vài sư huynh sư tỷ, nội công thâm hậu đã là Trúc Cơ hậu kì cũng cần nghỉ ngơi một chút.

Thời gian sau hiểm họa có lẽ chính là thời khắc êm đềm nhất.

Cứ thế, thái dương như hòn lửa đỏ rực khổng lồ dần chạm đến chân trời. Một loại màu sắc đỏ như máu, hùng vĩ của thiên địa bắt đầu hiện lên trong mục quang xanh thẳm của thư sinh tiểu tử họ Huyền kia. Hắn ngồi điềm tĩnh trên mạn thuyền, làn gió phất phơ, len lỏi qua khuôn mặt thanh tú đó còn ám đầy bùn đất chưa rửa sạch.

- "Đây là...."

Bất tri bất giác liền có một thứ gì đó khiến thần sắc Huyền Đông sáng rỡ.

Từ xa, Xuyên Vân Chiến Châu xé toạc mây mù, dần xuất hiện một dãy sơn mạch hình vòng cung cách đó hơn sáu, bảy dặm.

Trên đỉnh sơn mạch, kéo dài xuyên suốt một bức tường thành vô tận, trên những vọng gác còn thông lên trời đâu đó khoảng năm mươi đạo bạch sắc quang mang sáng chói.

Với khí thế này... nhất định phải có quy mô vô cùng to lớn, so với Bạch Vân Tông tổng bộ cũng là sáu, bảy phần mô phỏng.

Tường thành ngăn cách giữa Vân Vực và biên giới, hoàn toàn được làm bằng huyền thạch. Tường này từ mặt đất lên đến cao nhất phải gần năm trăm trượng.

Nghe nói, biên giới này kéo dài từ chí Đông Vân vực đến chí Nam đã hơn một ngàn dặm, nhưng chỉ có nơi này là giao nhau với cấm địa Đông Quái Sơn, tuyệt phải thành chí điểm phòng thuẫn!

Cứ mỗi đợt gió rít qua, Huyền Đông cơ hồ như cảm nhận được một cỗ khí tức mạnh mẽ, tiếng pháp trận khởi động ong ong, bắt nguồn từ phía tường thành. Có lẽ chính tường thành là một cứ điểm quân sự, bất khả xâm phạm với man di yêu thú ở bên ngoài sơn mạch kia.

Một chút mùi máu tanh dù cách hơn năm dặm mỗi khi truyền tới hắn vẫn ngửi được.

- "Hẳn phía trước chính là ranh giới Vân Vực với Mao Thú Sơn Mạch..." – Huyền Đông có chút động tâm, đôi mắt luôn chiêm ngưỡng mỹ quan đồ sộ này.

- "Haha... Các ngươi mau chuẩn bị đi, đã đến tường thành rồi." – Cơ gia lão tổ lúc này mới phi độn về phía trước rồi dừng lại ở mũi thuyền, liên tục vuốt râu đắc ý.

Lời đã nói cũng đánh thức đại bộ phận đệ tử đang mê man.

Trước kiến trúc phòng thuẫn đồ sộ bậc nhất Vân Vực, bọn họ cho dù không tỉnh táo cũng phải kinh ngạc. Các đệ tử này mắt mở toang, miệng không ngừng cảm thán trước sự bề thế của tòa kiến trúc mà Bạch Vân Tông đã tốn sức xây dựng trong ngàn năm qua.

- "Đây... Đây... Đây cũng là quá khủng bố rồi đó chứ?"

- "Thế này thì phải sợ gì yêu thú..." – Một vài đệ tử kinh ngạc, miệng há hốc không thể ngậm lại.

Con thuyền lớn lúc này theo lệnh trưởng lão đã tiến sát tường thành, dần hạ xuống một đài cao, nơi đây dẫn lối bộ hành đến tận phía tường thành hình vòng cung to lớn.

Khí lực Xuyên Vân Chiến Châu tỏa ra, không ngừng làm sơn lâm bạo động, hoa bạch vân đong đưa tuyết trắng dưới nền đỏ rực của lửa thiêng.

Sau đó, rất nhanh cũng bước ầm ầm ra hơn hai trăm binh sĩ, nghênh tiếp Chiến Châu.

Uỳnh.

Bỗng từ nơi tường thành dần tiến về Xuyên Vân Chiến Châu hơn năm đạo thân ảnh là ngân sa chớp hiện, dẫn theo vô số kẻ khác đang di chuyển với tốc độ nhanh khó tưởng tượng.

Chỉ là vài tia lưu quang của tàn ảnh còn đọng lại giữa hư không cũng tạo ra âm thanh làm chói tai các Trúc Cơ đệ tử khác.

Huyền Đông trông thấy cũng bắt đầu theo quán tính ngưng trọng sắc mặt, đưa mắt lướt qua gian phòng lớn nhất bên trong Chiến Châu, song chỉ đều đã kết ấn quyết.

- "Cung nghênh Trần gia lão tổ, Cơ gia lão tổ trở về trường thành!" - Một lão giả tóc xám dáng người cao gầy liền tiến về phía trước, tay chắp lại, thỉnh an nhị vị lão tổ.

Hơn năm mươi người, có kẻ ngự không, kẻ ngự kiếm đều trông rất khí thế!

Giữa đội hình này còn xuất hiện khí tức của hai Kết Đan tu vi. Họ vây xung quanh Chiến Châu, trước sắc mặt dè chừng của các đệ tử tinh anh vậy mà lại nhu thanh cung kính bái phỏng, thân thể tự khắc trấn tĩnh, tự nhiên không gây ra thêm một tiểu dao động nào quấy rầy.

Từ bên trong gian phòng, chậm rãi bước ra một thân ảnh lão già bạch sắc nho sam: "Miễn lễ."

Là Trần gia lão tổ, vị lão quỷ mang tu vi Kết Đan hậu kì đó. So với vẻ từ tốn khi ở Bạch Vân Tông, dường như tại nơi biên giới khốc liệt này, quyền uy của Trần Hạ Thiên lão ta đích xác là tuyệt đối.

Đây là thực lực vi tôn!

Hai mắt xanh thẳm của Huyền Đông đảo qua vài cái liền thu lại cảnh giác, ngay cả lam quang ấn quyết cũng giải trừ, vẻ mặt từ tốn cũng nhanh chóng thể hiện lại trên khuôn nhan thanh tú.

- "Trần Liễm, ngươi mau đưa Nhã nhi và mấy đệ tử khác trở về dưỡng thương đi." – Vị lão tổ họ Trần lúc này mới xua tay vài cái.

- "Tuân lệnh."

Cơ gia lão tổ cũng không nhịn được mà chen vào mấy lời: "Vậy... Những người khác cũng cùng với các trưởng lão an ổn chỗ lưu trú. Ngày sau hẳn lên tường thành thực khán."

Tuân lệnh Trần Hạ Thiên và Cơ Hoàng nhị vị lão tổ, mấy lão già khác ngay lập tức kẻ dìu Trần sư huynh cùng các đệ tử đang bị thương khác trở về, kẻ nghênh tiếp bọn người còn lại tiến về nơi được bố trí sẵn nơi ở.

Huyền Đông quay đầu nhìn về Trần sư huynh và những người bị bầy Nê Oa gây thương tổn một lúc, liền dao động một loại cảm giác không nỡ. Nhưng lúc này một đợt truyền âm của Trần Thanh Nhã truyền tới chỉ vỏn vẹn ba chữ "Ta không sao.", mới có thể khiến tiểu tử thư sinh này bớt lo lắng một chút.

Cuối cùng, Huyền Đông cũng rời khởi Xuyên Vân Chiến Châu, cùng với trưởng lão đi khuất về phía sau sơn lâm, tiến về phía tòa thành không quá lớn cách đây tám dặm.

Sâm Thành nằm phía sau tường thành, cách bức tường này một dãy núi, bán kính tiểu thành trải rộng hơn bốn dặm, mật độ không quá đông nhưng chung quy tại nơi biên quan này vẫn là nơi sầm uất duy nhất, càng hoa lệ, càng nhộn nhịp.

Mà lúc này, từ trên trời cũng dần buông đêm sương, một đám đệ tử Trúc phong ngơ ngác nhìn cảnh tượng nhộn nhịp ngập tràn sắc đỏ rực của lồng đèn đang rảo bước không ngơi nghỉ đang ở trước mắt.

- "Khu vực này chính là Sâm Thành, nơi ở tạm thời của các ngươi. Từ đây cách tường thành không xa, duy chỉ có điều rất hoạt náo. Mỗi người, một gian phòng, cư xá đã được lão phu an bài chỉ cách đây trăm bước chân, cứ tùy ý chọn lựa."

Nơi này đường xá thuận lợi, nếu mà nói ở một nơi cách xa trung tâm Vân Vực mà ngày đêm yêu thú trêu người như nơi này thì cũng quá lạ thường.

Vị trưởng lão ấy trông sắc mặt của đám đệ tử có phần mơ hồ, chỉ có thể vô thức bật cười lên một tràn khanh khách.

- "Biên giới tuy là hung hiểm chi địa, nhưng cũng không phải là nơi dành cho tiên nhân vô dục vô cầu an lạc. Các ngươi... cứ thoải mái đi. Biết đâu chỉ vài tháng nữa, mỗi vị đều tự có song tu đạo lữ, hoặc là bảo vật đấu giá ở Sâm Thành này cũng không phải chuyện điêu ngoa. Đệ tử Bạch Vân Tông đại giá quang lâm, đối với dân thường ở đây mà nói, lại chính là rồng đến nhà tôm! Haha."

- "Các huynh đệ, chúng ta đi!" – Hoàng Liêm nghe xong thì khoái chí, vẻ mặt hứng hởi liền đi một mạch tới hoa đường gần đó.

Nghe đến đây, sự tò mò mấy mươi năm bí bách bên trong Trúc phong của hết thảy đệ tử đều như vỡ òa ra cả. Dù cho vừa mới chiến một trận sống mái với Nê Oa ở Thiết Sam Đầm, nhưng các huynh đệ có vẻ vẫn còn rất phấn chấn.

Tản dần, rồi lánh biệt mất. Hơn năm mươi đệ tử Trúc phong dần hòa vào dòng người. Duy chỉ Huyền Đông là không ưa thích những nơi quá náo nhiệt. Ngay lúc này, hắn bất giác nhớ đến một tiểu trang viên nhỏ giữa hai vách núi mà khi nãy vừa phát trong lúc còn tại Xuyên Vân Chiến Châu.

- "Hồi trưởng lão... Ban nãy vãn bối có nhìn thấy một tiểu trang viên cách đây không xa, không biết..." – Hắn rõ ràng là nghe Trần Liễm lão đầu nói, kì thực ngay lúc này lại càng là huyên náo xô bồ.

Lão gia hỏa họ Trần này, tự nhiên sớm đã được Trần thiếu gia an bài từ trước. Từ miệng Trần Thanh Nhã, lão ta không lạ gì với thanh niên đang đứng trước mặt mình, thiếu gia vị đó tuyệt đối sẽ rất bất mãn khi thư sinh họ Huyền này bị tửu sắc cám dỗ: "À, tiểu tử ngươi không thích ồn ào cũng không sao. Cứ đến đó nếu cần thiết, ở biên giới này trừ địa phận bên kia tường thành, tường thành trở vào trong đều đảm bảo an toàn."

Lão ta dứt lời, liền lấy từ trong tay áo ra cho hắn một thanh ngọc giản nhỏ có khắc hai chữ "Lưỡng gia".

Huyền Đông mơ hồ nhận lấy nó, gật đầu một cái ra hiệu cảm tạ.

Sau thời điểm nhận ngọc giản, khoảng hơn một khắc thời gian tản bộ, Huyền Đông băng qua con phố nhộn nhịp đỏ đèn, dần tiến về một loạt cảnh sắc hoang sơ của sơn lâm.

Tiếng suối trong trẻo, róc rách chảy, không ngừng động lên một loạt tơ sắc của nguyệt quang đã dần chuyển sang đêm khuya lạnh lẽo. Mọi thứ như một bản trường ca, hân hoan mà rất đổi dịu êm của đại ngàn. Trên đường đi, tự nhiên không khỏi quan sát thấy rất nhiều chủng linh thảo sinh trưởng tươi tốt. Mà đối với loại này, lòng Huyền Đông lâng lâng, môi khẽ nhếch lên một cái, như phiêu cùng với thiên nhiên đang an lành hiện hữu.

Mà gần nửa canh giờ sau, tiểu tử thư sinh này cuối cùng cũng đã đến được trang viên từng đề cập.

Trước mặt Huyền Đông là một căn nhà rách nát nằm giữa một tiểu dược viên. Ngôi nhà rêu xanh bám đầu, mọc dài xuống mái hiên. Sàn sân phía trước cũng chểnh choảng gạch đá bể nát, cỏ hoang mọc chen chút, vô cùng bừa bộn.

Trong vô thức, thanh ngọc giản có khắc chữ "Lưỡng Gia" bắt đầu động đậy, nó thoát khỏi vạt thắt lưng của hắn, bay lơ lửng trên không trung.

Chỉ ba hơi thở sau đó, một tia quang mang từ ngọc giản nhẹ nhàng xuất hiện, tỏa ra xung quanh tiểu dược viên này một loại bạch quang mờ ảo.

Bạch quang kì diệu, lấy một đợt thanh phong thổi qua đã đem gian nhà rách nát đó hóa trở nên bóng nhẵn, thoát khỏi bụi đất tưởng chừng như đã bám víu, không một ai lui tới suốt nhiều thập kỉ.

- "Thì ra là sử dụng như thế này... Cũng tốt, đỡ phải lật cả căn nhà nát này dọn lại." - Hắn thu lại ngọc giản, thần sắc cảm khoái.

Tiểu tử thư sinh này dùng một tay xách tà áo, chân bước khoan thai vào trong căn nhà. Một thứ hương gỗ lưu niên thoảng đưa, bên trong tuy mộc mạc nhưng lại vô cùng đủ tiện nghi, mà đối với một kẻ như Huyền Đông thì lại quá mức thích hợp.

Song chỉ họ Huyền này vung lên một cái, liền biến căn nhà này trở nên sáng trưng.

Huyền Đông hài lòng, miệng nở một nụ cười mãn nguyện.

Hắn đứng nói vu vơ, noãn thủ nhanh nhẹn phất lên một cái tự tán thưởng, từ bên trong túi trữ vật không biết khi nào đã được triệu hoán ra vô số rương gỗ chứa đồ dùng cá nhân.

Không chần chừ, hắn xắn tay áo lên, dùng trâm quấn tóc cho thật gọn, khuôn mặt thanh tú rất vui vẻ, loay hoay bố trí lại gian nhà sao cho thuận mắt nhất: "Nhìn thì sạch mà sao lại bụi thế không biết." - Thanh âm thất trách đôi khi lại vang lên.

Cứ mãi như thế, hắn xoay đi xoay lại chiếc ghế gỗ, quét cho bằng sạch bụi, mở toang cửa nhà.

Y trang đã thay mới, Huyên Đông chỉnh trang lại một chút, không quên đeo lại mảnh ngọc vỡ đôi trước ngực. Hắn bước ra trước hiên, ngồi nhìn lên trời.

Thanh phong len lỏi hơi ẩm thổi qua thật dịu. Phía xa, gần dòng thác nhỏ có tiếng động. Cảnh sắc đêm khuya đong đua vài cành bạch vân thụ xào xào trước gió, kèm theo âm thanh của rất thư giãn của sơn lâm, xoa dịu đi tâm hồn của Huyền Đông.

Dáng vẻ thư sinh thở chậm, mắt chớm hé, đôi mày thanh tú nhíu lại.

Gió đêm lạnh lẽo của Tạo Hóa cứ sau vài lần chớp mắt lại một lần thổi qua, tóc đen bóng quá lưng cũng vì thế mà nhẹ bay, rũ sạch bụi trần.

Minh nguyệt đang phô trương , hay nếu nói chính thứ minh nguyệt đang phải nhìn xuống, chiêm ngưỡng một vẻ đẹp nam tử dịu êm và thanh thản còn hơn cả chính nó cũng không phải điêu ngoa.

Noãn thủ Huyền Đông thức thời đưa lên, một tia lam quang mờ nhạt từ nguyệt quang dần hấp thụ, hóa thành một tia bạch vụ bay lên rồi đem nó ngưng tụ ra thành một chiếc lá nhỏ.

Lúc này, Huyền Đông chậm rãi buông ngọc thủ, thả nhẹ chiếc lá, trôi theo làn gió khuya.

Thoảng ngước nhìn với vẻ ưu sầu khó để biết được, Huyền Đông liên tục lẩm bẩm trong miệng:

- "Giờ thì an tĩnh rồi..."


Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.