Chương 39: Thiết Sam Đầm Chi Quái (Hạ)
Trần Hạ Thiên lão quái vật đó song thủ vung lên, thi triển kiếm quang liên tục đánh chém về phía Tam giai yêu thú kia.
Sau một lúc, Độc Oa bắt đầu dậm hai chi trước, từ vệt sáng trước phần ức trong tức thời liền hóa bùn mà ngưng tụ ra hơn trăm cái bong bóng to bằng đầu người. Thứ bong bóng này cơ hồ như một loại vật dẫn, đem khí tức của toàn bộ khuôn đầm này toàn bộ cắn nuốt.
Uỳnh!
Nê Độc Oa nhảy bật lên, lao về phía Trần Hạ Thiên lão già. Nó mở khẩu hình lởm chởm răng nhọn và nhiễu nhão nước dãi gớm ghiếc về phía lão, ý đồ ăn trọn một thân người, thôn phệ tu vi.
Nhưng một lão quái vật tu vi Kết Đan hậu kì như Trần gia lão tổ, lão với cảm ứng dao động mãnh liệt vốn có đã kịp thời triệu hoán ra một chiếc lô đỉnh là Đồng Cực Quang Lô trông rất nặng nề.
Từ lô đỉnh đó nhanh chóng tạo ra thêm hai đạo quang ấn, bằng uy năng khổng lồ, kim quang tỏa ra đã đánh bật thân thể to lớn của Độc Oa ra phía xa gần trăm trượng.
Nguy nan đã tạm qua, Trần gia lão tổ thu lại Đồng Cực Quang Lô, nhãn quang tinh tường bất giác hướng về phía thư sinh tiểu tử trên Xuyên Vân Chiến Châu cách đây hơn ba dặm, lập tức thi triển Đại Âm Thuật: "Huyền tiểu tử, xem ra ngươi cũng đã biết tình huống này rốt cuộc là như thế nào!" - Vừa nói, Trần Hạ Thiên lão quái vật này chỉ vung tay một cái đã thi hóa hấp chưởng, một thanh quang châm từ chỗ Nê Độc Oa liền trở về tay.
Tiểu tử Huyền Đông này từ dưới con thuyền đã quan sát rất rõ thế trận. Nếu thật sự đúng... Những bất lợi mà Trần Hạ Thiên gặp phải đều là vướng bởi lớp bùn tanh hôi kia: "Hồi lão tổ, tiểu bối dám nói, thứ quỷ dị này tất cả đều nhờ vào Thiết Sam Đầm!"
Trần gia lão tổ vị này dừng lại một chút, khóe miệng rất cáo già chỉ khẽ động một chút liền bình thãn:
- "Lão phu vừa mới vắng mặt, con súc sinh này lại dám làm càng. Tiểu hữu, thay vì đứng nói, ngươi hãy mau trực tiếp trợ giúp lão phu đi. Tốc chiến tốc quyết, tuyệt đối không thể hao tổn thêm nội tại vì đầu Nê Độc Oa này!"
Huyền Đông trông tình thế một lúc, hắn thoảng sinh chần chừ nhưng rồi vẫn mạnh mẽ quyết định ngự kiếm bay ra khỏi Xuyên Vân Chiến Châu. Một thân đạp kiếm, lam bào Huyền Đông phất phơ trong gió lạnh bởi hơi nước ẩm lạnh từ Thiết Sam Đầm.
Nê Độc Oa bản chất rất yếu ớt lại chậm chạp, với tu vi Kết Đan hậu kì như Trần Hạ Thiên thì rất dễ dàng giết chết được nó... Nhưng nhất định là nó tận dụng được địa thế quen thuộc nên mới có thể áp đảo lão ta. Nếu chỉ cần tách biệt nó, đồng thời vô hiệu hóa lớp bún này thì.
- "Nhưng nếu thành công, tiểu bối vẫn mong người cho ta yêu hạch của nó." – Thanh âm quả quyết của Huyền Đông lúc này rất liều lĩnh liền ra điều kiện.
Cơ gia lão tổ là vị nho sam đang tọa trấn trên Xuyên Vân Chiến Châu lúc này cũng có chút hóa xanh thần sắc, thâm tâm không khỏi tự vấn: "Vậy mà lại dám đưa ra điều kiện với lão quái vật này..."
- "Tất nhiên, chỉ cần trả thù lại được cho Nhã nhi!" – Lão ta vậy mà lại không chút do dự, liền đáp ứng yêu cầu.
- "Tiểu tử này đây là muốn làm gì...?" – Cơ Hoàng đang cố thủ pháp trận cũng phải tò mò.
Huyền Đông chỉ chờ có thế liền lấy ra ba viên Thụ Linh Đan, cắn nuốt vào bụng rồi cẩn thận dẫn khí.
Tiểu tử thư sinh này bắt đầu nhắm mắt, khởi động linh lực, để cho toàn bộ hàn khí mạnh mẽ chảy trong thân thể phát động ra ngoài không gian. Thoáng thấy vài bông tuyết nhỏ lẳng lặng rơi xuống, gió thổi nơi đây cũng dần chuyển rét, hắn đang khống chế hàn khí bằng chính cơ thể của mình.
- "Phong!" – Hắn bạo tán dược lực Thụ Linh Đan, quát lớn.
Âm thanh lạnh lẽo bởi hàn khí vang lên. Huyền Đông vung tay hóa thành vô số đạo hàn khí chứa hàng ngàn băng phách trực tiếp chưởng xuống mặt bùn. Mà Trần gia lão tổ lúc này cũng phóng ra một lá phù, lập tức trảo thủ hóa bạch quang, tiếp dẫn nội công vào thân thể tiểu tử họ Huyền này.
Dư chấn hàn khí tỏa ra lạnh đến mức hơn mấy mươi đệ tử Trúc Phong khác có kẻ đều đạt đến Trúc Cơ hậu kì cũng phải mặt biến sắc, tay xoa hai vai để xua đi cái lạnh: "Loại hàn khí này... So với Sa lão yêu, tu vi Kết Đan trung kì, sở hữu linh căn Băng thuộc tính thi triển năm đó cũng mô phỏng được tám phần... Trúc Cơ sao? Tiểu yêu quái này quỷ dị!" - Cơ Hoàng lão nho sam cảm nhận rất rõ hàn khí.
Chỉ trong chốc lát, nhờ vào hàn khí lạnh vô biên được Thụ Linh đan và Kết Đan khí tức phụ hệ, Huyền Đông đã băng phong hoàn toàn mặt bùn nơi đây trong phạm vi hơn một dặm. Mùi tanh hôi từ Thiết Sam Đầm bốc lên cũng từ đó mà trở nên hóa nặng, đều chỉ còn cảm nhận được một cái lạnh vĩnh cửu đang luồn lách khắp một vùng đầm lầy rộng lớn hơn năm trăm trượng.
- "Chính là lúc này!" – Huyền Đông ra hiệu cho Trần lão.
- "Được."
Nê Độc Oa cũng bị ảnh hưởng bởi hàn khí, thân cứng đờ trong lớp băng. Giờ đây nó chẳng còn vật dẫn gì để bù đắp vào sự thụ động, chỉ có thể vùng dậy, dùng chính nhục thân yếu ớt của mình mạnh mẽ phá vỡ lớp băng cứng.
Dùng thủ đoạn cũng không được, lẫn khuất cũng chẳng xong, giờ đây nó chỉ có thể dùng đến tự thân sức lực của mình để đối chiến với Trần lão gia.
Thân to lớn, xề xòa của Độc Oa thoát khỏi lớp bùn bị hóa cứng, một luồng năng lượng giờ đây được ngưng tụ lại từ sắc xanh trên vệt sáng trước phần ức được nó thi triển. Vài sợi nê khí may mắn len lỏi được qua lớp băng lạnh được Nê Oa thu lại ở nơi sắc xanh trước ngực.
Khí thế yêu thú quỷ dị cứ thế, chậm rãi được thi triển.
Trần lão đưa mắt dõi theo, song đồng hóa tứ, lúc này đã nhận ra được tình hình. Lão ta cố tình tỏ vẻ yếu thế, vận lực thi triển đại chiêu.
- "Nếu súc sinh ngươi đã sử dụng đến nội tại, vậy thì hôm nay lão phu cũng sẽ sử dụng nội tại để quyết chiến với ngươi. Lại!" – Trần Hạ Thiên quát lớn.
Lão ta lấy lại chiến khí, một thân to lớn trụ vững giữa hư không.
Đôi tay già nua bắt đều kết thủ ấn, hóa ra một đạo bạch sắc quang quang tỏa ra khắp phạm vi năm dặm bán kính.
Những mảnh băng vụn lớn nhỏ bị Độc Oa vùng phá ban nãy bỗng chốc rung động, từng tiếng lách cách vang lên bởi uy áp kinh hồn mà Trần Hạ Thiên thi triển ra.
- "Đó... đó là... ngụy tạo nội tại của Trần gia?" – Hàng loạt đệ tử Trúc phong run rẩy, song chỉ có một mình Cơ Hoàng lão tổ Cơ gia nhận ra đây chỉ là một tia huyễn ảnh của bảo kiếm xuất ra. So với khí thế chân chính, loại kiếm này há lại được dùng chỉ vì một con yêu thú Tam giai trung cấp.
- "Lão phu hôm nay, thỉnh một tia huyễn thân Trần gia bảo kiếm, dùng bảo kiếm... kích sát yêu ma!"
Từ mây mù cao hơn trăm trượng, bỗng chốc đâm xuống vô cùng khủng bố một thanh cự bảo kiếm tỏa ra bạch sắc quang mang. Thanh kiếm này xuyên qua tòa núi gần đó, chiếu thẳng xuống Nê Độc Oa, từ từ giáng xuống một cách mạnh mẽ.
Gió lớn bởi thế cũng bật lên từng cơn giận giữ, lôi đình vang lên từng đạo chói tai. Một cảnh tượng huy hoàng bởi Kết Đan tu sĩ chưởng khống cũng quá đổi khủng khiếp so với sức tưởng tượng của các đệ tử nơi đây.
Đây có lẽ là một trận đấu của hai Kết Đan đại năng thực sự!
- "Ba lần luyện khí một cách hoàn mỹ... Pháp bảo có uy lực Kết Đan đại viên mãn? Trần gia quả nhiên là danh gia vọng tộc..." – Huyền Đông trông thấy thanh kiếm khổng lồ kia, cả kinh đánh giá.
Huyền Đông sau khi phong bế Thiết Sam Đầm, cả người kiệt sức, tay run rẩy, miệng thở dốc mà khom người phía dưới quan sát thế trận Kết Đan kì.
Một thanh kiếm đang chẻ đôi lớp mây dày trên cao, dần bổ xuống thân thể con Nê Độc Oa to lớn!
Mà phía Nê Độc Oa cũng chẳng hề gì, từ vệt sáng màu xanh lá trước ngực càng lúc càng phình to, ngưng tụ ra một cỗ năng lượng to hơn nửa thân hình của chính nó. Toàn bộ bùn đen ở Thiết Sam Đầm bắt đầu phá băng phong, quỷ dị hội tụ về cỗ năng lượng kinh khủng.
Trước mặt Huyền Đông giờ đây là cả một phạm vi hư không bị biến đổi, bạch sắc hòa với ánh lục đối chọi nhau, từng cơn gió lớn như vũ bão, nườm nượp kéo đến, cứ cách ba hơi thở lại đánh xuống một tia lôi lực từ thiên khung.
Cảnh tượng quá đổi đáng trước những Trúc Cơ kì nhỏ bé như hắn. Huyền Đông một tay che mặt, cả người lấy tấn trụ vững thân thể trước sức mạnh của dư chấn lan tỏa.
- "Lão phu sẽ một nhát chém đôi ngươi!"
- "Tất cả đệ tử gia tăng hộ thuẫn! Mau!"
Cơ Hoàng lão gia hỏa đương phục hồi trận pháp bị đánh bể bởi Nê Độc Oa vừa nãy, ánh mắt quan sát thế trận, từ bình tĩnh dần chuyển sang lo sợ cho các tiểu bối trên con thuyền.
Vừa trông thấy kiếm quang của lão già Trần Hạ Thiên đó đánh xuống, Cơ gia lão tổ cũng lập tức hoảng hốt, ra lệnh cho toàn bộ trưởng lão, đệ tử đang tọa trấn cùng nhau duy trì trận pháp bảo hộ, tránh khỏi công kích ảnh, hưởng đến tính mạng.
Oàng!
Khoảnh khắc bạch sắc cự kiếm kia cùng đòn sát chiêu của Độc Oa va chạm liền hóa thành một vụ nổ năng lượng khủng khiếp.
Sức lực tỏa ra áp đảo một vùng, xung quanh hơn một dặm bán kính cơ hồ như đều bị thứ dư chấn này phá hủy. Lôi đình chi lực tỏa ra, bạch quang lấn áp, đem mặt bùn đang bị băng phong chấn bể thành vô vạn mảnh.
Xuyên Vân Chiến Châu cho dù to lớn cũng phải rung chuyển bởi xung lực đang vang dội.
Sau hơn mười hơi thở, dư chấn này mới dần dần tiêu tán.
- "Không biết tự lượng sức..." – Trần Hạ Thiên lão quái vật này khẽ đảo mắt bắt đầu thể hiện dáng vẻ gấp gáp thở, lão nói.
Khói bụi dần tản đi, dần dần để lộ một thân Tam giai yêu thú khổng lồ bị đâm xuyên bởi một thanh cự kiếm, đang nằm vật vã trên nền bùn bị băng hãm đã vụn vỡ.
Lão Trần Hạ Thiên đó dựa vào sức lực của một Kết Đan tu sĩ kích sát đầu thú Nê Độc Oa. Sự kiện này đối với các đệ tử Trúc phong mà nói, chính là một loại cơ duyên để có thể lĩnh ngộ mà chúng khó có thể thấy được nếu cứ ở mãi tại Bạch Vân Tông thánh địa.
Sau chiến trận, trời bắt đầu trả lại sắc trong, lôi đình dần tan biến toàn bộ.
Thiết Sam Đầm đang bị đóng băng cũng như dần hóa lỏng, vài dòng nước thanh từ đâu đó tràn đầy. Nơi này dâng nước lên, từ một cái đầm đen kịt, mùi bùn tanh hôi chẳng mấy chốc trở thành một lòng hồ xanh thẳm, vô cùng mướt mắt.
Những rặng thiết sam úa tàn bắt đầu hóa tốt tươi. Từ Trần Hạ Thiên, Cơ Hoàng cùng đám đệ tử Huyền Đông trông thấy cũng đều kinh ngạc.
- "Nhìn cái gì chứ... đợi đến khi ra đến biên giới, sự kiện giết yêu thú này đối với các ngươi mà nói sẽ quen thuộc như cơm bữa mà thôi. Đối với chúng... càng không được nhân nhượng."
Cơ Hoàng quan sát đám tiểu tử này liền buông lời cảnh báo. Quả thực mà nói, nếu các lão không về kịp lúc thì e rằng sẽ đắc tội thật sự với Bạch Vân Tông.
Con Nê Độc Oa kia ngã xuống cũng là lúc các lão già Kết Đan ở đây trút hơi thở nhẹ nhõm. Cơ gia lão tổ thu lại trận pháp, một thân ngự không về phía đầu Độc Oa kia đang bất động dưới mặt hồ.
- "Nó quả nhiên cũng ảnh hưởng một chút từ thứ kia..." – Trần Hạ Thiên khoan thai bước đến, lão ta dùng hấp lực rút ra một sợi khí tức đỏ thẫm trên người con quái thú rồi cau mày.
- "Tiểu gia hỏa, như lời đã hứa, lão phu tặng cho ngươi Nê Độc Oa yêu hạch."
Trần Hạ Thiên rút mạnh thanh cự kiếm từ thân xác mềm nhũn của Nê Độc Oa. Từ khoảnh khắc đó, cả thân thể Tam giai yêu thú kia dần hóa lỏng, không còn một hình hài cụ thể như dáng vẻ ban đầu. Để lộ ra một viên yêu hạch tròn trạnh, đương lơ lửng giữa không trung: "Yêu hạch của yêu thú Tam giai... Đây là yêu hạch của một yêu thú Tam giai đó!" - Rất nhiều đệ tử Trúc phong kinh ngạc, mặt cũng có chút tiếc nuối.
Trần lão thu lấy yêu hạch, dùng linh lực hóa thành một lòng cầu xung quanh rồi chuyển giao cho Huyền Đông đang đứng cách lão không xa.
- "Đa tạ lão tổ." – Huyền Đông cảm tạ ngay lập tức.
Phì.
Trước sự chứng kiến của các đệ tử, một ngọn lửa lớn từ trảo thủ Cơ Hoàng lão gia bỗng bắn tới rồi ám vào vũng lầy tỏa ra từ thân xác Nê Độc Oa. Thân xác mềm oặt của con ếch kia trong thức thời liền bị cháy.
Cách hành sự này của lão rất nhanh gọn, không hổ danh là cao thủ Kết Đan, vang danh Vân Vực.
Mặc cho đám lửa đang thiêu đốt Nê Độc Oa, Cơ Hoàng cùng Trần Hạ Thiên xoay người về phía con thuyền lớn, hóa thành hai tia độn quang liền bay đi. Huyền Đông thấy thế liền nhanh nhẹn thu viên yêu hạch đang trên tay vào nạp giới, cùng các lão trở về con thuyền.
- "Đi thôi, không còn nhiều thời gian đâu. Hơn nửa ngày nữa thôi là sẽ đến được tường thành."
Tác giả: Đông Đông.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.