Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 5: Chương 5: Lão Tu Sĩ Thần Bí

Đăng: 25/07/2026 17:39 2,353 từ 2 lượt đọc

- "Hai vị sư đệ. Ta muốn gốc Huyễn Linh Tiên đó!"

Cỗ năng lượng vừa bộc phá, thuộc về một tên đệ tử ngoại môn. Tên tu sĩ mặc tử sắc y trang, hơn nữa còn ngự trên một tấm thiết phát sáng, cơ hồ cũng là một loại pháp bảo. Nhìn dáng vẻ bề ngoài này, không phải tu sĩ thế gia thì cũng có quan hệ không tồi với một số trưởng lão ngoại môn.

- "Sở sư huynh." - Huyền Đông nhìn thấy vị tu sĩ áo quần bóng loáng trước mặt, khẽ cúi đầu một cái.

Sở Bá, nguyên lai là cháu của Kim Văn trưởng lão.

- "Nếu như vị sư đệ này đã nhận ra sư huynh. Vậy, ngươi cũng sẽ đồng ý giao ra Huyễn Linh Tiên đó cho ta chứ?"

- "Tên vô sỉ nhà ngươi..." - Chương Hy nghe tên họ Sở nói, thần sắc không khỏi khó chịu. Trên đời hắn ghét nhất là những kẻ ỷ thế ra oai.

Mà Huyền Đông đứng một bên ngăn cản Chương Hy, bản tính cẩn thận lướt qua liền đưa một tay ra hiệu: "Đừng manh động."

- "Tiểu Đông à, ngươi để ta tẩn hắn là được."

Phì!

Lúc này, lại một đạo khí tức được tên Sở Bá kia phóng thích. Khuôn mặt xấc láo liền nhếch mép cười, cơ hồ hiểu được ý đồ của Chương Hy.

Luồng khí tức này phát ra không khỏi làm cả Chương Hy và Huyền Đông lảo đảo, không khỏi run rẩy.

- "Dựa vào ngươi? Haha... thật nực cười. Chẳng qua cũng chỉ là một tên Lục đoạn Ngưng Khí, lại không biết mặt mũi như vậy sao?" - Sở Bá cười khinh, thanh âm liền nói ra chế giễu.

Trong ngoại môn Bạch Vân tông, họ Sở này nổi tiếng là người vô sỉ! Năm đó, dựa vào gia thế bản thân có Kim Văn lão nhi là kẻ mang chức vị lớn trong ngoại môn, luôn luôn làm phách.

Huyền Đông có chút cảm giác bất an, thấy tình thế giằng co đến nơi đã nhanh chóng đứng ra giải trừ: "Sở huynh thật biết đùa. Người có thể tùy tiện vào đan phòng lấy đủ loại đồ tốt như huynh, làm sao lại có hứng thú với một gốc Huyễn Linh Tiên của mấy tiểu đệ chúng ta chứ?"

- "Huynh bình tĩnh chút. Có tức giận cũng phải kìm nén lại. Tên Sở Bá này thực lực Cửu đoạn Ngưng Khí. Chỉ dựa vào sức của mấy tên như chúng ta, căn bản đánh không lại hắn." - Huyền Đông quay về phía tu sĩ cao lớn họ Chương, thanh âm nhỏ bé cất lên.

- "Ta căn bản không quan tâm. Nhưng cây tiên thảo đó, ta lấy chắc rồi." - Sở Bá giương mắt tuyên bố.

Huyền Đông bắt đầu cắn răng, môi mím chặt lại khó giấu được sự khó chịu. Rõ ràng là gốc Huyễn Linh Tiên đó do hắn và Chương sư huynh ngàn công vạn khổ mới có thể tranh được từ chỗ hai con yêu thú kia. Tưởng nghĩ mọi thứ đã xong xuôi, bọn hắn sau hôm nay lại có được một gốc Huyễn Linh Tiên đó đổi lấy đan dược cho bản thân mình. Nhưng nào ngờ bây giờ lại có thêm một Sở Bá! Loại thủ đoạn này, bỉ ổi đê tiện.

Thật đáng chết!

- "Sư huynh thông cảm. Nhưng gốc tiên thảo này... bọn ta không thể đưa cho huynh!" - Dáng vẻ nho trang Huyền Đông liền phủi tay, lắc đầu nói.

- "Đúng lắm. Không cần phải đưa cho hắn!" - Mà lúc này, Chương sư huynh bên cạnh hắn cũng hưởng ứng.

Nghe câu nói của Huyền Đông, họ Sở hắn lập tức nghiến lợi. Mi tâm hắn vô thức co lại, thi thoảng hiện lên một tia sát ý. Sau đó, họ Sở bắt đầu thủ thế, Song thủ đưa lên liền chớp hiện một tia tử sắc lưu quang. Ý đồ cướp đoạt Huyễn Linh Tiên từ tay hai người Huyền Đông và Chương Hy ở phía dưới.

- "Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Muốn đối đầu với cửu đoạn Ngưng Khí như ta? Lão tổ tông chín đời nhà các ngươi cũng không dám!"

- "Huynh có thể thử." - Huyền Đông cắn răng, noãn thủ thi pháp ấn, xung quanh thân thể liền phóng ra ba thanh kiếm quang dài hơn năm tấc. Mà ngay lúc này, nhìn thấy dáng vẻ của sư đệ, tên tu sĩ cao lớn họ Chương kia cũng phải kinh ngạc ba phần.

- "Tìm chết!"

Uỳnh.

Sở Bá vung tay, một cỗ năng lượng nhanh chóng hướng về phía hai người Chương Hy và Huyền Đông phóng thẳng đến.

Nhìn qua thì chậm, nhưng thực chất tử quang này lại lao đến với một tốc độ cực kì nhanh, trong vòng một hơi thở đã lao đến trước mặt Chương Hy.

Ầm.

Huyền Đông vẫn nhanh tay hơn một bước, nho sam nhanh nhẹn nhảy tới, yếu ớt phóng ra một lục quang hộ thuẫn trước công kích của tên Sở Bá, miễn cưỡng chấn lệch hướng tia tử quang quỷ dị kia.

- "Tên nhà ngươi không những vô liêm sỉ mà lại còn thâm độc như thế." - Chương Hy loạng choạng sau đòn đánh, sắc mặt khinh miệt.

Tên họ Sở kia ngay sau lời chỉ trích của Chương Hy, lập tức phi hành trên tấm thiết kia phóng thẳng đến chỗ hai người bọn họ. Sở Bá ắn vung tay, bắt đầu kết pháp ấn.

Sau lưng Sở Bá bắt đầu xuất hiện ba thanh tử sắc huyễn kiếm, dài hơn nửa trượng. Ba hơi thở sau, song chỉ hướng về phía Chương Hy và Huyền Đông, khiến ba thanh huyễn kiếm đó vô thức lao đến chỗ bọn hắn nhanh như một tia chớp.

Huyền Đông lúc này cảnh giác, liên tục dùng thần thức theo dõi mấy thanh huyễn kiếm, thân thể sẵn sàng kết nhanh thủ ấn.

- "Đáng chết! Nếu không phả bọn ta không có pháp bảo nào hộ thân, vậy thì họ Sở kia...!"

Huyền Đông kết ấn chỉ, xung quanh hắn lúc này chỉ có thể tạo ra một đạo lục quang. Tử sắc huyễn kiếm kia của Sở Bá nhanh chóng lao đến, đâm xuyên lục quang đó của Huyền Đông.

Kít.

Kiếm quang chớp động, hộ thuẫn kia chỉ là tạp thuật, khó có thể công thủ chu toàn. Mà sức lực của một kẻ Ngũ đoạn Ngưng Khí như Huyền Đông, căn bản khó địch lại một chiêu của Ngưng Khí đỉnh phong như họ Sở.

Ầm!

Hộ thuẫn của Huyền Đông bị huyễn kiếm đâm nát ra thành từng mảnh vụn, nhanh chóng tan biến. Thân thể họ Huyền lúc này cũng bị dư chấn đánh ngược ra phía sau, phải lùi lại cự li gần mười trượng.

- "Tiểu Đông!" - Chương Hy nhìn thân ảnh Huyền Đông bị đánh bay thì bất giác hoảng sợ.

Sau đó, Chương Hy mới hướng về họ Sở kia, quát lớn: "Tên vô sỉ nhà ngươi!"

Chương Hy tức giận, nộ ý hiện rõ. Thân thể cường tráng lúc này bắt đầu tỏa ra một loại kim quang mờ nhạt. Thanh âm ồ ồ ở yết hầu đang cố gắng gia tăng hết nội công của một tu sĩ Lục đoạn Ngưng Khí phóng ra. Trong nháy mắt đã vung quyền thủ, hướng về phía họ Sở mạnh mẽ đấm tới: "Ngụy kiếm tu mà thôi! Đây cũng không phải là kiếm khí!"

Ầm!

Nắm đấm của Chương Hy tỏa ra kim sắc quang mang đã tung quyền về phía tặc gian họ Sở, cơ hồ lại bị cản lại bởi một thanh tử sắc huyễn kiếm của hắn ta.

Sở Bá vẫn nhanh nhẹn như vậy.

- "Ta đã nói rồi, hai ngươi căn bản không đánh thắng được ta. Đưa cây tiên thảo đó đây!" - Sở Bá quát lớn, song chỉ chậm rãi vung lên. Hai thanh tử sắc huyễn kiếm lại phóng tới.

Uỳnh!

Sở Bá dùng toàn lực phát động tử sắc linh lực, huyễn kiếm quỷ dị nhẹ nhàng đánh bể hộ thuẫn kim quang bao trên quyền thủ của Chương Hy, khiến hắn bị chấn bay ra xa tít ở mội nơi nào đó tận trong sơn lâm, chẳng còn thấy bóng dáng.

Quả nhiên, chênh lệch sức mạnh ở tu chân giới cho dù ở cấp độ khởi thủy cũng không thể nào bù đắp.

Phía Huyền Đông cũng chẳng mấy khá khẩm. Hắn bị tên họ Sở lưu manh đó đánh bay ra tận vách núi cách đó hơn mười trượng, thân thể liền mắc kẹt vào khe núi, vô tình khiến vách núi đó bị nứt ra thành một khe rất nhỏ.

Khó lắm mới có thể vùng vẫy thoát ra, Huyền Đông nhìn lại y trang của mình, thấy bị đá sắc cứa rách hơn nửa hần, tay chân cũng lấm lem bởi bụi đất.

Thật tức chết!

- "Hôm nay gặp quỷ rồi." - Huyền Đông cắn răng, uất ức bất lực.

Bóng dáng Sở Bá đứng trên tấm thiết kia bắt đầu rõ dần. Hắn đến gần chỗ Huyền Đông đang đứng tại bờ vực vách núi. Đứng trước Huyền Đông với một khuôn mặt đắc ý.

Cả mười hiệp giao đấu, lấy một hắn địch hai vẫn không một chút thương tổn.

- "Tiểu sư đệ, vị bằng hữu đó của ngươi đã đi đâu mất rồi? Giờ chỉ còn lại ngươi... Giao ra Huyễn Linh Tiên!" - Họ Sở ngự trên tấm thiết kia, đưa tay năm ngón về phía Huyền Đông đe dọa.

- "Nhưng nếu không thì sao?"

- "Vậy sau khi ngươi chết đi rồi thì gốc tiên thảo đó cư nhiên sẽ quy về tay Sở gia ta."

Sở Bá nghe lời từ chối của Huyền Đông, mi tâm liền co lại, song thủ bắt đầu tạo một thủ ấn.

Năm, sáu tia tử quang hội tụ, sau đó xộc lên, dần hình thành một quả cầu sáng chói. Cơ hồ muốn một đòn này kích sát Huyền Đông, mặc cho hắn có chân chính là một đệ tử trực thuộc ngoại môn Bạch Vân Tông gì đó: "Sơn lâm phía sau ngoại môn yên tĩnh ít người. Cho dù ngươi có chết, mọi người ắt sẽ đều nghĩ ngươi bị yêu thú phanh thây!"

Quả cầu năng lượng từ đạo pháp ấn của Sở Bá càng lớn dần.

Huyền Đông quan sát thấy tình thế bất ổn, bắt đầu cảnh giác hộ thuẫn. Hắn lại kết thủ ấn như lúc trước. Vận dụng ba lần tạp thuật, tạo thành ba đạo thủ ấn lục sắc quang mang tỏa ra, cố gắng điệp gia ba lớp hộ thuẫn cùng một lúc.

- "Trò vặt." - Sở Bá cười khinh.

Quả cầu năng lượng của Sở Bá lao thẳng về phía Huyền Đông. Nơi quả cầu quét qua, không khỏi kéo theo bụi đất. Sau đó, một kích liền đánh vào hộ thuẫn của Huyền Đông khiến hắn ta bị đẩy lùi về sau hơn vài bước.

Song thủ cố gắng giữ vững, thư sinh họ Huyền cắn răng để có thể trụ lại trước loại công kích quỷ dị này.

Rắc rắc.

Điệp gia hộ thuẫn của Huyền Đông cho dù liên tục gia cố, căn bản không thể chịu được uy áp của họ Sở, dần bể ra từng phần.

Huyền Đông trán tuôn mồ hôi lạnh.

Mà trong lúc Huyền Đông tuyệt vọng, Sở Bá đang đắc ý, đột nhiên từ khe nứt bên ngoài vách núi ban nãy phóng mạnh ra một tia kim quang bí ẩn. Chỉ một đợt thoáng qua đã triệt tiêu đòn đánh của cả hai người tiêu tán vào hư không, linh khí thất tán tứ phương.

Cả hai tên đệ tử đều bị uy áp sau tia kim quang bí ẩn đó chấn bay ra xa gần năm trượng.

Huyền Đông và Sở Bá đều kinh hãi nhìn về phía vách núi đó. Khí tức phóng ra từ nơi này đã làm kinh động đến muôn chủng yêu thú, linh thú trong sơn lâm. Chúng chạy tán loạn, chim muôn bắt đầu bay tứ tung bởi đại năng thần bí.

- “Là vị tán tu nào đang bế quan ở nơi này...? Khí tức khủng bố như vậy, vị này thực lực lẽ nào lại là Kết Đan kì. Cấp bậc cường giả như thế, sao lại xuất hiện ở nơi đây?” - Bên trong tâm thức Huyền Đông không ngừng hoảng loạn.

- "Vãn bối biết tội, vô tình làm kinh động đến tiền bối tĩnh tu. Vãn bối lập tức đi ngay!" - Sở Bá kinh hãi tột độ, thần sắc trắng bệch, nhanh chóng biết điều rời khỏi sơn lâm không một chút chần chừ.

Biết đâu chừng nếu có làm gì phật ý vị đó, cho dù là thúc hắn có ra mặt... E rằng cũng vô vọng.

Còn lại Huyền Đông, hắn cũng sợ hãi trước đại năng. Nhưng lại vì một thôi thúc quỷ dị, chậm rãi ngự kiếm tiến lại gần vết nứt trên vách núi kia, ung kính cúi đầu.

- "Vãn bối, đệ tử ngoại môn Bạch Vân Tông, Huyền Đông. Hôm nay không biết tốt xấu đã quấy rầy tiền bối tĩnh tu. Xin người thứ tội." - Hắn sợ hãi, tay lấy ra gốc Huyễn Linh Tiên, nhanh chóng đem tiên thảo ra làm lễ. - "Đây là Huyễn Linh Tiên, là thứ giá trị nhất vãn bối đang có. Nếu tiền bối không chê, xin hãy lấy nó làm lễ vật tạ tội." - Huyền Đông nghĩ ngợi, nếu đem chuyện này kể cho Chương Hy, chắc hẳn huynh ấy sẽ đồng cảm với việc làm này.

Cư nhiên, vẫn hơn là bị tên Sở Bá cướp mất!

Huyền Đông cúi đầu, tay cầm gốc tiên thảo, chậm rãi đưa về phía khe nứt trên vách đá, lúc này thần sắc đã hóa xanh. Mà bên trong thạch động mãi im lặng, bắt đầu phát ra tiếng nói.


Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.