Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 35: Khởi Hành Đến Biên Quan

Đăng: 03/08/2026 09:50 2,434 từ 4 lượt đọc

- "Đích xác! Vừa hay đúng ý lão phu, được rồi được rồi. Huyền Đông, ngươi cứ bước vào cùng với các huynh trưởng đi. Cơ hội lịch luyện lần này, không phải muốn có lần hai là có đâu." – Mộc Tự lão chưởng môn này song nhãn đảo qua một cái, chỉ chưa đầy một hơi thở đã giấu được nụ cười đắc ý của mình.

- "Nhưng thưa chưởng môn..."

- "Ầy tiểu huynh đệ, mau mau, tường thành không phải là nơi quá mức nhàm chán đâu." – Cơ Hậu chạy đến, chưa đợi Huyền Đông phản hồi đã rất nhanh liền cắt lời. Tay liên tục chọc chọc vào má của hắn.

Mà thanh niên Cơ Phát to con kia cũng hô ứng: "Đúng đúng."

Huyền Đông trước tình thế này vẫn một mực từ chối, nhưng làm thế nào để chọi lại được với số đông. Cả Cơ Phát và Cơ Hậu cũng nhanh nhẹn bước đến nơi hắn, không nói nhiều lời liền đẩy tiểu tử tư sinh này vào hàng ngũ đệ tử đang được phát lệnh ra biên giới chống đàn áp của thú triều.

Tất cả, tự nhiên đều nằm trong tính toán của vị chưởng môn họ Mộc kia.

Thôi vậy... cũng chỉ có ba mươi năm, cùng với các sư huynh sư tỷ lịch luyện cũng tốt. Ngươc lại nếu vì bất đồng, làm nghịch ý các lão quái vậy, e rằng về sau cũng khó mà thuận lợi.

Nghĩ một chút, Huyền Đông mới tiến lên, cười cười rồi cúi người: "Đệ tử nguyện ý xông ra biên giới."

- "Rất tốt! Rất tốt! Haha."

Sau buổi triệu tập các đệ tử, bản thân Huyền Đông cũng phải sớm trở về Trúc phong để chuẩn bị hành trang cho chuyến đi. Hơn một phần ba đệ tử Trúc phong đều đã được chọn, thân chinh ra biên quan Vân Vực, phù trợ lưỡng gia. Mà trong đó, bất đắc dĩ có cả hắn. Chỉ ngắn ngủi như một cái chớp mắt, thời gian chuẩn bị đó cũng đã quá hai ngày, chỉ còn thêm vài canh giờ nữa.

Từ phía xa, hắn trông thấy nơi cây cầu nối liền hai vách vực sâu thẳm đều đã được chuẩn bị sẵn thuyền để di chuyển.

Huyền Đông ngồi ở trước trang viên của mình, dưới con thác trắng đổ xuống từ thượng nguồn Vân Lão Sơn, những con nước trắng xóa cuộn bọt cứ thể chảy: "Ba mươi năm..."

Huyền Đông ngồi trầm ngâm một lúc lâu, như đang nghĩ ngợi về nơi sắp phải rời khỏi trong thời gian dài.

Ba mươi năm, so với tu sĩ quả thực chỉ là trong nháy mắt, nhưng là cả một khoảng thời gian chiếm vài phần tuổi đời của phàm nhân.

Lão sư đợi hắn ở ngoại môn hơn hai trăm năm cùng với thiên địa và thân thể trọng thương. Nhưng còn hắn, chỉ vỏn vẹn tu luyện vừa mới hơn sáu, bảy năm mà thôi, chừng ấy ba mươi năm ở biên giới thì có là bao với tu sĩ như hắn. Họa chăng nếu Chương huynh còn sống, có được cùng với hắn trải qua biết bao nhiêu sầu khổ...

Huyền Đông trong mọi hoàn cảnh, bất tri bất giác đều nghĩ về những người mà hắn đã sớm xem như người nhà.

- "Đệ còn lưu luyến sao...?"

- "Trần sư huynh...?"

Hắn đang bâng quơ một lúc, tâm trí cơ hồ đi mất khỏi cơ thể. Đột nhiên lại có tiếng ai đó gọi từ phía sau.

Huyền Đông quay người lại đã thấy Trần Thanh Nhã đang đứng đó.

Sau đó. hắn thức ngồi nép qua một bên tảng đá dưới con thác trắng xóa kia, để một khoảng đủ cho Trần sư huynh cùng ngồi.

- "Không phải... Ta nào sống hoài niệm như thế." – Huyền Đông cười cười, tay lại xua xua phủ nhận.

- "Bạch Vân Tông cảnh sắc tất nhiên là say mê lòng người, đệ quyến luyến thánh tông cũng là lẽ đương nhiên."

- "Nếu đệ nói... Bạch Vân Tông trước giờ chưa từng cho đệ cảm giác an toàn thì sao? Chỉ là, nơi đây không biết vì sao lại mờ nhạt ẩn hiện một loại khí tức có vài phần quen thuộc."

Lời vừa nói ra, Trần sư huynh vị bên cạnh như lặng lại một chút, thần sắc cứng như tượng, một câu cũng khó nói ra. Tất nhiên với ý đồ này, Trần Thanh Nhã cũng không thể can thiệp.

Xưa giờ biết rằng vong tình là yếu tố cần thiết để tu sĩ buông bỏ chấp niệm tình tư phàm tục. Chắc là do đối với người cảm tính như Huyền Đông, quyết định thế này cũng có phần khó chấp nhận.

- "Sư huynh, sư đệ, hai người mau một chút. Sắp phải khởi hành rồi." – Bóng dáng nam tử to lớn, Cơ Phát chạy đến kèm theo quát lớn đã phá vỡ bầu không khí này.

Mà đến khi trông thấy vị Trần sư huynh này ngồi bên cạnh Huyền Đông, Cơ Phát hắn ta liền nở một nụ cười toan tính, bên trong ba phần đã đoán bừa ra vài chuyện không tốt lành gì, liền nháy mắt nói: "Ẩy, buồn cái gì. Mấy huynh đệ chúng ta ở Trúc phong cũng đã chán ngấy rồi. Ra ngoài có biết bao thứ kì thú."

- "Đệ đã nói là không phải buồn mà."

- "Hahaha... Mau mau, đừng lề mề nữa."

Cơ Phát trông thấy sắc mặt của tiểu Đông, hắn cũng không chịu được mà vỗ vai y vài cái chọc ghẹo.

Đối với những kẻ đam mê bạo lực này, ra ngoài đụng chạm yêu thú mới thực sự là điều thống khoái nhất. Cho dù không phải là thánh tông phân phó, ắt hẳn nếu được, cả bọn đều sẽ xung phong ra đầu tiên.

Dứt lời, Trần suw huynh và cả tên to lớn họ Cơ cũng nhanh chóng kéo áo Huyền Đông đi về phía đã chuẩn bị thuyền di chuyển.

Bóng dáng ba người dần khuất sau. Nhạc mộc đâu đó len lỏi qua từng hơi thở của gió, rít nhẹ qua Vân Vực sơn mạch địa phận này.

Sau vài khắc tản bộ, ba người thanh niên này cuối cùng cũng đã đến được nơi chuẩn bị xuất phát.

Sau lưng ba người đã là một cây cầu đá to lớn, dài phải hơn năm trăm trượng, có hoa văn đặc thù của Bạch Vân Tông, phía trước là một vách vực sâu hun hút tựa như bị thánh thần bổ xẻ ra từ thời khởi thủy.

- "Trời ơi, cái gì vậy?" – Cơ Phát dùng một tay che mặt, bất giác một cơn gió mạnh kéo theo bụi đất thổi đến vô cùng dữ dội.

Thức thời, từ trên cao, hạ thấp xuống một con thuyền khổng lồ. Hai bên mạn đâm ra những mái lái cứ đập mạnh vào hư không. Mỗi một lần đập cánh, chiến châu này đều vô thức tạo ra từng đợt bạo phong. Nếu tính thêm dư âm của linh lực, bạo phong này đều khiến ba người tu vi Trúc Cơ này hộ thuẫn.

Dưới ánh nhìn của Huyền Đông, con thuyền này ước chừng còn phải to hơn con thuyền lớn mà năm đó đưa hắn cùng với bọn người Cẩm Vân vào nội môn gấp ba, bốn lần. Trên thuyền còn có vô số nhân lực đang chạy đôn chạy đáo.

Mà thấy rõ bóng dáng Trần Hạ Thiên đang đứng khoan thai ở trên.

Trần sư huynh quay sang phía hai người bên cạnh, vừa chống lại bạo phong vừa nói lớn.

- "Xem lần xuất biên quan này, Bạch Vân Tông đã dốc sức nội tình để ngăn chặn tai họa ở sơn mạch rồi. Lại mạnh tay đem cả Xuyên Vân Chiến Châu đưa ra tận nơi đó."

- "Xuyên Vân Chiến Châu?" – Huyền Đông tỏ vẻ tò mò với Thanh Nhã, song nhãn mở to, dùng cảm ứng tham trắc một đợt lên con thuyền khổng lồ trước mặt.

- "Cái này á, lão tử biết, là một cự khí của thánh tông. Trong tông chỉ có ba chiếc như thế, trị giá tương đương hơn mười món pháp bảo được luyện khí ba lần. Một chút nữa ta phải bảo với A Hậu đánh lạc hướng trưởng lão để điều khiển nó mới được." – A Phát mặt mày toan tính, mắt nhìn Xuyên Vân Chiến Châu kia không rời.

- "Cự khí ở mức độ này, đương nhiên phải có rất nhiều cấm chế và pháp trận để duy trì. Huynh nghĩ lái được nó dễ như đánh lộn với Cơ Hậu huynh chắc." – Huyền Đông đến đây liền không nhịn được mà nói, giọng có vài phần lơ đãng mỉa mai.

- "Cái này..."

- "Haha... sư đệ hóa ra lại còn am hiểu về cấm chế đến như vậy." – Thanh Nhã vỗ vai sư đệ mình, vô cùng cảm thán.

Không lâu sau, vừa đi chỉ vài bước là đã dần hết cây cầu lớn, cả ba người bọn họ cũng nhanh chóng phi thân mạnh lên con thuyền. Từ trên cao nơi mạn thuyền như nhìn thấy hết thảy vùng đất sơn môn bạt ngàn Bạch Vân Tông rộng lớn, nằm gọn hoàn toàn trên một bệ núi đá tách biệt với đại lục.

Một cảnh tượng vốn đã hùng vĩ này lại càng thêm phần tráng lệ.

Vân Vực tất nhiên luôn toát lên một vẻ đẹp mờ ảo, lung linh.

- "Tất cả đã đông đủ rồi. Khởi thuyền!"

Dứt lời Trần Hạ Thiên, con thuyền run lên vài hồi rồi bị nhấc bổng lên không trung bằng một lực vô hình. Ba đạo trận văn rất lớn dần xuất hiện bên dưới con thuyền.

Toàn bộ con thuyền này hệt như lời Huyền Đông nói ban nãy, đều là cấm chế và pháp trận chằng chịt. Chiến Châu cứ thế mạnh mẽ xuyên qua lớp mây mù bao quanh Bạch Vân Tông, dần dần rời xa thánh địa, bay về hướng các dãy núi cách đây hơn trăm dặm.

Bay mãi cũng đã được hơn năm ngày. Khi Xuyên Vân Chiến Châu đang lửng trên lớp mây bông, mặt trăng tròn trĩnh giữa tháng treo cao trên đỉnh trời trong đêm tối.

Gió phất phơ nhẹ theo làn hơi sương đêm lành lạnh, man man như một miền kì lạ đâu đó. Huyền Đông tiểu tử mặc cho đoàn người đã thu lại mình hết vào bên trong mà ngồi trên thành mạn, hắn nhìn xa xăm về một phương vô định.

Giữa nền sương lạnh giá ngày gần giữa tiết thu, gió lùa bật tung cả những mảng buồm thêu đầy cấm chế. Huyền Đông khẽ nhíu mày, tôn dung như ngọc chiêm ngưỡng vầng quang của trăng cao đang soi rọi, thoáng đưa lòng bàn tay lên hứng lấy ánh trăng đang chảy xuống mạn thuyền.

Đột nhiên, cả thân thể hắn như cùng cảm ứng với ánh trăng, áo bào bắt đầu đong đưa, tóc đen nửa lưng của hắn bắt đầu khẽ động.

Một luồng cảm giác tinh khiết dịu nhẹ nào đó hiện ra bên trong đan điền.

- "Còn có thể cảm ứng được với nguyệt quang chi lực sao..."

Huyền Đông tên thư sinh này không khỏi có chút kì thú nhìn vào nguyệt quang đang chiếu lên noãn thủ đã bất giác hóa thành những đóm sáng nhẹ bay.

Vẫn là nguyệt tinh thuộc sức bao trùm của Tinh Túc Công, đêm thanh này đã khiến hắn như phát hiện thêm một cơ duyên. Nếu có thể lợi dụng nguyệt quang chi lực, chẳng khác nào bản thân có thể tiết kiệm được thêm mấy phần pháp lực!

Nghĩ đến đây, hắn ta liền búng tay một cái.

Bỗng chốc xung quanh cự ly hắn đang đứng khoảng hơn năm thước vuông dần dần kết tinh lên hơn một trăm tinh phách. Dưới ánh trăng đang soi rọi, thứ tinh phách này vừa mang một loại cảm giác lạnh lẽo, vừa ẩn chứa một loại tinh lực thuần thanh, chí ít là đối với hắn.

Khi những tinh phách này xuất hiện, trên con thuyền cơ hồ được vận hành sẵn, khởi động lên mấy đạo văn trận, dần dần triệt tiêu đi những tinh phách này. Huyền Đông nhìn vào đó, bất giác nở một nụ cười hứng thú. Hắn gia thêm linh lực vào cánh tay, đôi mắt như ánh lên một loại lam quang huyền bí. Từ phía văn trận như đang trỗi dậy thêm nhiều băng phách li ti, cứ nối tiếp bộc phá.

Thư sinh này tiếp tục gia trình tinh lực, hai luồng khí tức từ băng phách của hắn và văn trận cứ khẽ sinh ra một chút bài xích, khiến không khí bao trùm con thuyền khổng lồ này lạnh lẽo vô cùng.

- "Huyền Đông, đệ không nghỉ ngơi à?"

Hắn đang chú tâm, bỗng một giọng nói có phần ngây ngốc vang lên không xa. Huyền Đông nương theo tiếng gọi đó mà giật mình, liền buông lỏng bàn tay, để rồi linh lực tiếp tế vào băng phách bị ngắt đoạn, triệt để tiêu tán.

Pháp trận của con thuyền theo đó mà bỗng mạnh lên, chỉ trong chớp mắt buông lỏng nó đã đánh tan băng phách đang len lỏi. Tạo ra một luồng hàn khí chạy theo gió mà chấn mạnh ra khắp con tàu khiến Cơ Hậu lờ mờ.

- "Cơ huynh." – Huyền Đông thở nhẹ, noãn thủ dần thu về.

- "Sao đột nhiên lại lạnh thế này? Ầy."

- "Huynh sao lại ra đây vậy?"

- "Ta đang ngủ ngon lành thì bị tên A Phát chết bầm đó đánh thức, rõ ràng ta đã chuốc say hắn... Cơ mà, vừa ra đây định hóng mát thì đã muốn chết cóng đến nơi rồi. Đệ không nghỉ ngơi sao, ở ngoài đây lại lạnh như thế?"

Cơ Hậu vừa đến gần Huyền Đông vỗ vai, vừa dõi mắt quan sát bốn bề xung quanh Thông Thiên Chiến Châu. Từ trong cơn mơ chưa dứt hẳn, nhưng hắn ta cơ hồ vẫn trông rõ được đang còn sót lại vài phiến băng nhỏ như bông tuyết đang dần tan ra.

Hơn nữa khắp người Huyền sư đệ lại âm hàn vô cùng!

Đôi mắt Cơ Hậu từ mơ màng dần chuyển sang cảnh giác, hắn khẽ đưa ngươi nhìn hình dáng Huyền Đông từ phía sau.


Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.