Chương 34: An Bài
Chưởng môn họ Mộc thân ngự ở chính đài, từ bên trong, bóng tối che nửa khuôn mặt của lão. Song nhãn già nua liên tục đảo qua, mi tâm co lại muôn vạn sắc thái, thân thể hơi run run.
Trước không khí im lặng của cả gian điện Bạch Vân rộng lớn, giờ đây tiếng gió khẽ lướt qua cũng đủ để tạo nên một động tĩnh gây chú ý lên tất cả chư vị.
Mộc lão quái này khẽ vung áo bào, từ bên trong tản mạn truyền tống ra một quả cầu to bằng cái đầu người, trong suốt một màu lam nhạt. Bên trong quả cầu cũng khẽ chuyển động một tia huyết sắc khí tức: "Trần đạo hữu..."
Cơ hồ thứ này với hắc vụ quỷ dị ban nãy từ chiếc hộp kia là cùng một thứ.
- "Đây là..." – Cơ Hoàng mặt biến sắc, mi tâm co lại, không khỏi ngạc nhiên.
- "Yêu khí.. Nó đã tiến vào tông môn rồi?" – Trần Hạ Thiên trầm mặc, sau khi suy tính một lúc thì nhận định như vậy.
- "Xem ra Trần đạo hữu và Cơ đạo hữu quả thực... Không biết trong chuyện này."
Mặt khác, Diệp Vân đại trưởng lão đang ngồi một bên trong Bạch Vân điện như thở phào. Lưỡng gia sở hữu hơn bảy tu sĩ Kết Đan, trong đó có Trần lão quỷ này một thân kiếm tu thực thực Kết Đan hậu kì, vô cùng thâm hậu. Tự nhiên chuyện này nếu lưỡng gia mang ý đồ phản nghịch, với nội tình hiện tại Bạch Vân Tông cũng khó để giải quyết một phen.
- "Đám yêu thú ở sơn mạch đó vậy mà lại có râu hùm để thị uy!"
Phía trên, lão giả họ Mộc đã không thể giấu nổi sự tức tối của mình! Lão ta mạnh bạo đứng đậy, đập tay một cách dứt khoát xuống mặt bàn.
Thân thể lão tỏa ra uy áp khủng bố, biến ra một trảo thủ linh lực, nhanh chóng lao thẳng đến quả cầu trong suốt đang vây khốn tia huyết sắc khí tức kia, đem nó triệt để đánh tan.
Đợt uy áp từ Kết Đan hậu kì tu sĩ mạnh mẽ đến nổi còn bạo phát ra bên ngoài, khiến đại môn của chủ điện bật ngược ra. Một số đệ tử chấp pháp đang đứng canh bên ngoài cũng vô thức bị đợt uy áp này của Mộc sư tổ làm cho kinh hồn khiếp vía.
Một thoáng bạo phát, trận kình phong này dần yên ắng trên khuôn mặt nhiễu nhại mồ hôi của vài trưởng lão Kết Đan sơ kì.
- "Mộc huynh, chuyện này tính thế nào?" – Trần Hạ Thiên đưa mắt, tay liên tục ra hiệu.
Sắc mặt Mộc Tự giờ đây có phần nghiêm trọng. Lão ta đắn đo một chút...
Chuyện bí ẩn này của Mao Thú Sơn Mạch nếu có thể biết rõ hơn một chút, tự nhiên sẽ không phải lo sợ đến như thế. Nhưng chuyện này suy cho cùng vẫn ảnh hưởng đến an toàn của Vân Vực, sự kiện thú triều trăm năm trước không thể tiếp tục tái diễn một lần nữa.
- "Diệp huynh... huynh có ý kiến gì không?" – Mộc Tự âm thầm truyền âm cho vị đại trưởng lão nho sam họ Diệp cách đó không xa.
- "Chưởng môn cũng đã thấy rồi đó. Lão tổ lưỡng gia hợp lực ròng rã mấy ngày mới có thể giết được một đầu Tam giai yêu thú. Huống hồ, xem nó cũng chỉ giống nô bộc thám thính. Lão phu phỏng đoán, tồn tại bên trong lòng sơn mạch kia đã sở hữu truyền thừa huyết mạch đại yêu nên mới có thể khống chế yêu thú đang cộng tồn.Lão phu mạo muội đề xuất... Nhanh chóng điều động thêm vài Kết Đan đến biên giới gia trì. Hơn nữa... đám tiểu tử Trúc phong kia cũng nên nhân cơ hội này mà đến đó lịch luyện." – Diệp Vân đáp, khóe miệng già nua bặm lại làm vẻ khó tin.
Nghe xong truyền âm của Diệp đại trưởng lão, Mộc Tự trầm ngâm một lúc.
Lão quỷ đối với tình huống cấp bách này phải rất kĩ lưỡng. Nhưng suy đi nghĩ lại, lời Diệp Vân nói cũng có phần đạo lý, hơn nữa trong tay tên Huyền Đông tiểu gia hỏa kia cũng đang nắm giữ một kiện Nguyên Anh pháp bảo. Nếu thực sự có thể hợp lực cùng với Kết Đan khai triển đại uy của nó lên hết công suất, e rằng đến yêu thú bán bộ Tứ giai cũng phải thương nặng.
- "Ừm..." – Mộc Tự suy tính.
- "Phùng Lâm, đệ đến Trúc phong, cho gọi những cá nhân đệ tử ưu tú nhất đến Bạch Vân điện đi." - Chưởng môn họ Mộc liền đảo mắt về hướng thân lão giả nho sam khác đang ngồi im lặng từ nãy đến giờ.
Mà về phần Phùng Lâm lão giả kia, sau khi nghe phân phó cũng đã lập tức rời khỏi nơi an tọa, tiến ra khỏi đại môn chủ điện mà bước.
Nhưng khi lão họ Phùng này vừa bước ra đại môn, vô cùng kinh ngạc đã nhìn thấy Trần Thanh Nhã và Huyền Đông hai tiểu tử này đang đứng ở trước sảnh điện.
Thì ra Huyền Đông thư sinh tiểu tử này đã theo mấy người bọn lão đến tận đây, còn Thanh Nhã vì cảm ứng được khí tức của gia tổ ở ngay tổng bộ Bạch Vân tông nên cũng đã đứng bên ngoài chờ đợi trong suốt buổi họp.
- "Vừa hay! Hai tiểu tử các ngươi, cứ vào trong đó trước đi, Mộc sư huynh đang cần gặp mặt để trao đổi một chút. Lão phu phải đi gọi thêm vài sư huynh sư muội của các ngươi nữa. Haha." - Lão giả họ Phùng vô cùng vui vẻ liền bảo hai tiểu tử này tiến vào chủ điện, sau đó cũng hóa thành một tia lam quang, phi độn về phía Trúc phong đỉnh núi cao cách đây hơn mười dặm.
Về phía Huyền Đông, hắn cũng đã đến từ trước, tuy không nghe rõ mồn một những lời các lão quái vật trong kia bàn tán về chuyện gì. Nhưng chung quy vẫn là biết được vài phẩn trên bề nổi.
Hắn nhìn Trần sư huynh một thoáng, rồi cả hai cũng mạo muội bước vào gian điện đang ngộp thở.
- "Chúng đệ tử, bái kiến chưởng môn, các vị trưởng lão." – Song thân cùng thỉnh an.
Bên trong, dù có trải qua bao nhiêu lần đi nữa, hai người bọn họ vẫn có phần khó chịu bởi uy áp tu sĩ Kết Đan.
Giữa gian điện rộng lớn, xung quanh lối đi là hai hàng cột cao thẳng tắp, đâm lên đến nơi cao nhất của chủ điện, càng làm bất tận thêm không gian vốn đã rộng lớn.
Chỉ là hai Trúc Cơ nhỏ bé, trước mặt Kết Đan trưởng lão bọn họ vẫn chỉ là thỏ đang đứng trước mặt hùm. Mà không khí lắng đọng ban đầu, giờ chỉ lại văng vẳng thêm tiếng bước chân lộp cộp của hai tiểu tử bọn họ.
- "Miễn lễ."
- "Nhã nhi, thái gia gia ở đây, ở đây." – Trần Hạ Thiên nhỏ giọng, kêu gọi Trần Thanh Nhã.
Vị Trần sư huynh đứng bên cạnh Huyền Đông, thân cao thanh tú, liền nghe tiếng thái gia gia gọi cũng nhanh chóng bước đến bên cạnh lão ta. Mà ngay sau Trần lão gia là hai vị trưởng bối Trần gia, mang tu vi Trúc Cơ đại viên mãn cũng phải nhỏ nhẹ một tiếng: “Trần thiếu gia”!
Nhưng khi Huyền Đông khẽ đưa mắt nhìn, dáng vẻ cao cao tại thượng mà những đệ tử khác trông thấy trên người Trần sư huynh cơ hồ không còn nữa. Thay vào đó là hình tượng một đứa trẻ hết mực nhỏ bé trước gia tổ của mình.
- "Huyền Đông, tháng qua ngươi ở cùng lão già Thiên Ngọc Giao đó, không bị lão làm khó dễ chứ?" - Tiếp theo, đến lượt Mộc chưởng môn hỏi một chút về tiểu tử họ Huyền. Ánh mắt lão quét qua, tất nhiên cảm nhận được một loại khí tức lạnh lẽo và uyển chuyển như nước xuất hiện trên người tiểu tử này. Không chừng nói... Hắn không những an nhiên vô sự ra khỏi cái thâm cốc quái quỷ đó, mà thậm chí còn được lão Giao tiền bối tặng thêm vật gì để tôi luyện bản thân rồi.
- "Bẩm chưởng môn, đều rất tốt." – Huyền Đông đáp lời Mộc Tự, thanh âm nho nhã kết hợp với cử chỉ lễ mạo luôn song hành.
- "Thiên Ngọc Giao, không phải là linh thú hộ tông chứ? Tiểu tử này..." – Cơ Hoàng đương ngồi một bên, khẽ quan sát tên tiểu tử họ Huyền. Sau khi nghe đối thoại liền nghe thấy cái tên Thiên Ngọc Giao kia thì không khỏi kinh ngạc, khó nhịn được tò mò liền lấy thần thức ra tham trắc một chút tiểu tử họ Huyền kia.
Không chỉ có Cơ Hoàng, mà ngay cả lão già Trần Hạ Thiên phía đối diện cũng không khỏi chú tâm vào Huyền Đông. Song đồng hóa tứ, loại hành vi này trên dưới Trần gia đều quen thuộc. Đối với lão, tiểu tử này cơ hồ chỉ là một tên nhóc chừng chưa đến hai mươi tuổi, vậy mà đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ kì, thần thức lại quá mức đáng sợ, so với Trúc Cơ hậu kì, thậm chí Trúc Cơ đại viên mãn cũng đã tiệm cận.
Nếu không nhờ đặc thù của Trần gia, e rằng ngay chính lão đến bây giờ vẫn không thể nhìn thấu hoàn toàn thực lực của hắn. Quả nhiên là thời thế sinh kì tài, so với Trần Thanh Nhã, bản thân lão cũng phải công nhận tiềm năng vô tận đến từ tiểu tử đó.
- "Thái gia gia, phụ thân!"
Ngay lúc này, từ bên ngoài, tiếng gọi của Cơ Phát cùng Cơ Hậu đã phá vỡ hoàn toàn không gian yên lặng của Bạch Vân điện.
Hai tên đó vẫn bát nháo như thế, trông thấy Cơ Hoàng lão hán kia đã nhanh nhảu chạy đến gọi một tiếng thái gia gia. Mà sau lưng hai người Cơ gia bọn họ là phải hơn năm mươi đệ tử Trúc phong khác cùng ngang nhiên bước vào. Đội hình này của thánh tông bố trí, tuyệt nhiên hầu hết đều đạt đến Trúc Cơ trung kì!
- "Đã đủ cả rồi sao." – Mộc Tự lớn giọng, thân thể hóa lưu quang liền phi độn xuống bên dưới.
- "Chúng đệ tử bái kiến chưởng môn, các vị trưởng lão."
Chưởng môn họ Mộc nhìn thấy chư vị đệ tử đã tới đông đủ, lúc này mới dành ra một chút thời gian giao thiệp. Mãi đến lúc sau mới vào chính sự.
Mộc chưởng môn vị này xua tay, không ngừng đi đi lại lại: "Hôm nay lão phu triệu tập các ngươi đến đây là có chuyện quan trọng cần báo. Hai ngày sau, ngay khi Trần đạo hữu và Cơ đạo hữu đây khởi hành trở về biên quan. Các ngươi, mau chóng sắp xếp để cùng đi với họ. Trúc phong quả thực là bảo địa, nhưng mãi tu luyện ở một nơi được định sẵn thì cũng vĩnh viên không đại thành. Các ngươi được huấn luyện để phò tá thánh tông, để trở thành tiên mầm của toàn bộ Đông Hạ du Vân Vực này. Nay biên giới Vân Vực ta bị thú triều đe dọa, tình hình hiểm nguy trăm bề. Lão phu, yêu cầu các ngươi cùng tiến đến biên giới, kích sát hung thú, bảo toàn an nguy cho bách tính Vân Vực. Thời hạn ba mươi năm, phàm người nào trở về với chiến công hiển hánh. Lão phu ban tặng lệnh bài trưởng lão danh dự. Nhận hưởng thêm ba phần tài nguyên, trọng thưởng... một viên Bình Sinh đan."
Bình Sinh Đan, nghe đến vật này, toàn bộ chủ điện dưới Trúc Cơ đều há hốc mồm kinh ngạc.
- "Bình Sinh đan, không phải là đan dược trợ giúp đột phá bình cảnh Trúc Cơ, chạm đến Kết Đan chứ?"
- "Ba phần tài nguyên thì cũng thôi đi, lại dám lấy ra bảo đan như Bình Sinh đan... Bạch Vân tông này chơi cũng thật lớn. Chứng tỏ nhiệm vụ lần này có phần nguy hiểm đến tính mạng, ta chỉ là Trúc Cơ sơ kì, vẫn là nên ở lại tông môn thì hơn." – Huyền Đông đứng nép một bên, song nhãn đảo qua liên tục, tay xoa cằm suy tính.
Nhưng người tính vẫn không bằng trời tính!
Mặc cho Huyền Đông đang tỏ vẻ không liên quan đến thời cuộc, tất nhiên dưới sức mạnh của Kết Đan tu vi, tất cả đều đã được an bài, trước nay đều chỉ là hình thức.
Rằng hắn phải là người đi đến biên giới.
Mà lúc này, mục quang già nua của Mộc chưởng môn mới đảo về phía lão tổ họ Cơ kia một cái.
Cơ Hoàng vị này tất nhiên cũng ngờ ngợ được ý đồ của chưởng môn, liền khẽ giọng: "Không biết, là tiểu hữu này cũng tham gia bình biên quan?"
Lời vừa nói ra, Trần sư huynh vị nho trang bên cạnh lập tức mừng rỡ, hai mắt sáng rực lên, liền quay về phía trước tỏ ý: "Đúng rồi! Hồi sư thúc, đệ tử mạo muội đề xuất đưa Huyền sư đệ cùng đi lịch luyện."
- "Chuyện này e là không được, đệ tử so với các vị sư huynh còn yếu kém, sợ rằng chỉ làm ngán chân các huynh ấy ở chiến trường." – Huyền Đông vội vã xua tay từ chối, tất nhiên không hề hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- "Nghe nói thánh tông có xuất hiện tiên mầm trăm năm có một, là trăm nghe không bằng mắt thấy, Trần mỗ cũng rất thưởng thức. Lão phu có thể bảo đảm, suốt ba mươi năm lịch luyện sẽ không để ngươi thiệt ở biên giới đâu." – Trần Hạ Thiên lúc này cũng vuốt râu, mắt đảo qua vài cái liền biết trong lòng của các lão quái này đang toan tính điều gì nhưng cũng đứng dậy, hô ứng vài câu.
- "Trần đạo hữu nói rất đúng, nói rất đúng! Tiểu tử thư sinh này tiếng vang sử dụng được Nguyên Anh pháp bảo sớm đã lan ra khắp Vân Vực rồi. Hơn nữa lại tiên phong đạo cốt, thần sắc thiên tạc, phong thái đĩnh đạc, hành sự duy cẩn! Nếu có thể chiêu mộ về biên quan thì thật sự như hổ mọc thêm cánh." - Cơ Hoàng lão tổ Cơ gia như đã mồi được lửa, liền đứng dậy vỗ tay, nhìn về phía Huyền Đông gật đầu.
- "Vừa hay, đúng ý lão phu, được rồi được rồi. Huyền Đông, ngươi cứ bước vào cùng với các huynh trưởng đi. Cơ hội lịch luyện lần này, không phải muốn có lần hai là có đâu." – Mộc chưởng môn hài lòng liền nói, khóe miệng rất tinh tế liền giấu được sự đắc ý của mình.
Tác giả: Đông Đông.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.