Chương 33: Họa
Ngay lúc Thủy lực như vũ bão kéo đến, trên thân thể Huyền Đông không tự chủ được đã khởi động lên mười hai đạo kim sắc văn tự.
Mười hai đạo kim sắc văn tự này, đích xác là Cốt Văn đó.
Kim sắc văn tự điệp trùng, chống lại sự bài xích của Thủy linh. Tuy thư sinh họ Huyền này đến nay vẫn chưa biết thứ gọi Thiên Sinh Cốt Văn rốt cuộc là gì, nhưng thứ này vẫn âm thầm trợ giúp hắn rất đắc lực.
Sau hơn một khắc bài xích cũng đã đến mức vừa đủ để Huyền Đông có thể miễn cưỡng tiến hành thôn phệ.
Từ bên trong nội tại, Huyền Đông bắt đầu chiết tách thủy lực dồi dào của Thủy linh, rẽ nhánh cho dòng năng lượng đó chảy vào đan điền một cách bình ổn nhất.
Từng đợt thủy lực mạnh mẽ dần dần dung nạp vào thân thể, Huyền Đông ngay tại thời điểm đó tựa hồ như đã cảm nhận được ba phần thủy lực đang luồn lách không ngơi nghỉ.
Trong thời khắc đó, toàn bộ không gian động phủ của Thiên Ngọc Giao tiền bối đều như bị soi rọi bởi một thứ lam sắc quang mang, óng ánh lên từng vân dập dìu hệt như đáy khơi.
Thân thể nam tử thanh tú đang thiền định giữa không gian động phủ cũng bị quang lực này ảnh hưởng. Quang mang vô tình đẩy đưa trên khuôn mặt sắc xảo của hắn, tóc mượt như suối nhẹ phấp phới, áo bào mỏng manh cũng vì thế mà dao động. Huyền Đông đến mức độ này, tiếp tục luyện hóa hơn ba canh giờ nữa, tuyệt nhiên là đã cảm thụ được hơn nửa phần sức mạnh ẩn tàng của Thủy Linh.
Cứ tiếp tục như vậy, một cự Giao cùng một thân người đang cùng độc lập tu luyện bên trong thâm cốc này. Thời gian thoi đưa cũng đã quá một tháng, hình dáng Huyền Đông ngồi một vị trí cứ thế trải qua chừng ấy thời gian, đối với tu sĩ đích xác vẫn không quá dài.
Cuối cùng, thêm một ngày, bỗng nhiên thiên địa nơi vực sâu này như biến động, từ đâu đó kéo đến làn mây mù bao phủ hết cả ngọn núi nơi vực sâu. Từ trong miệng sơn cốc, mạnh mẽ tỏa ra khắp không gian xung quanh một loại lam mang thuần khiết.
Vài con linh thú gần đây cũng vì động tĩnh này mà hoảng sợ!
Quang mang tỏa đến đâu, đều thấy rõ những hạt nước nặng trĩu đi theo đến đấy, sau một thoáng đã khiến cả phạm vi đáy vực này bị bao phủ bởi một cảm giác ẩm ướt, mát lạnh.
Tại bên trong động phủ, Huyền Đông căn bản là đã cắn nuốt thành công Thủy linh.
Mi tâm khẽ động, thần thức rung chuyển. Tay hắn sau một thời gian bất động cũng vô thức vung lên, ngay sau đó bỗng nhiên kéo theo một dòng nước trong trẻo, mạnh mẽ phóng nhanh từ ngọc thủ.
Thủy lưu này lao vào vách động gây ra một sức phá hoại không nhỏ, cả một mảng pha lê rung chuyển rồi dần dần rơi rụng xuống hố sâu.
Rồi bất giác từ lỗ hổng đó trông thấy những hạt băng phách nhẹ nhàng xuất hiện, thoáng chốc đã đem toàn bộ nơi đá cứng bị phá hủy đó băng phog hoàn toàn.
Ngay sau đó, Huyền Đông chậm rãi đứng dậy, bước khoan thai về nơi vách đá kia bị đóng băng, nhẹ gõ tay vào một vài cái mà cảm thán.
- "Quả nhiên như dự liệu... Thủy linh mượn hàn khí từ Tinh Túc Công mà trở thành một đòn chí mạng. Cứng như thế này... e là Trúc Cơ hậu kì muốn phá bỏ cũng tốn không ít thời gian."
- "Bây giờ cũng phải mau chóng trở về Bạch Vân Tông chứ nhỉ..."
- "Ngọc Giao tiền bối. Vãn bối xin cáo từ trước, đa tạ người vì đã cho ta mượn động phủ."
Huyền Đông tiến đến, nhìn xuống đáy vực kia sâu hun hút vẫn không thấy đáy. Chỉ có thể lẳng lặng chắp tay nghiêm nghị đa tạ lão tiền bối kia một lần rồi tản mạn bước ra cửa động.
Cửa động cách tòa động phủ này, nếu không tính việc phi độn lên khỏi sơn cốc là bất khả thi, cũng phải đi bộ hơn hai dặm mới có thể tiến ra được nơi có ánh sáng.
Mà ngay nơi tỏa ra ánh sáng đó, tuyệt nhiên lại bố trí một đạo pháp trận bạch sắc, khả xuất bất khả nhập!
- "Phùng trưởng lão?" - Huyền Đông rất thuận lợi liền có thể ra được bên ngoài, bỗng nhiên ngơ người.
Đạo kết giới bảo vệ được Ngọc Giao tiền bối bố trí ngay cửa động hẳn là có thể để người bên trong tùy tiện ra ngoài, nhưng có vẻ người bên ngoài nếu muốn vào trong cũng không khả thi.
Ngay khi Huyền tiểu tử vừa đặt chân ra bên ngoài sau hơn tháng trời bế quan, hắn lập tức thấy Phùng Lâm lão đầu cùng với vài người khác cùng đứng trước cửa động. Với vẻ mặt bất ngờ xen lẫn chút lo sợ, lão vội chạy đến bên Huyền Đông.
- "Tiểu tử, ngươi không sao chứ?" - Lão ta kiểm tra khắp thân thể thư sinh tiểu tử, quả nhiên rất lo lắng.
- "Đệ tử không sao."
- "Lão quái kia có làm gì ngươi không?"
- "Ầy, Phùng lão à ta đã nói là không sao rồi mà." - Huyền Đông lắc đầu, liên tục phủ nhận.
Phùng Lâm thận trọng quan sát hắn từ trên xuống dưới tận mấy lượt, hơn hết còn kiêng nể, nhìn vào cửa động tối đen kia, dù là quét một đợt thần thức vào trong cũng không dám mạo phạm.
Đến khi mãn ý, trưởng lão nho sam họ Phùng cùng với mấy người khác mới có thể thể dài nhẹ nhõm.
- "Tiểu tử, sau khi ngươi bị Ngọc Giao tiền bối đem về đây, Mộc sư huynh đã nhiều lần đích thân đến đây để tìm ngươi nhưng vẫn là bị kết giới chặn lại. Mấy lão già chúng ta... Nếu phá thì vẫn là khả thi, nhưng chuyện này khó tránh khỏi Ngọc Giao tiền bối sẽ bất mãn... Nên chỉ có thể định kì mỗi ngày đến đây trông chờ thôi."
- "Mau, theo lão phu trở về." - Lão nho sam họ Phùng nói rồi, liền nắm tay Huyền Đông, hóa thành một tia lưu quang cùng với các vị trưởng lão khác rời khỏi sơn cốc.
Thiên khung cao tầng, diệu phong lướt qua vờn qua đôi mặt thanh tú của tiểu tử họ Huyền đang phi hành ngay sau mấy lão già áo vải, không khỏi quan sát được rất rõ mọi sự bên dưới mặt đất.
Chỉ sau một khắc hơn, hắn cũng đã đến gần nội giới Trúc phong.
- "Tiểu tử à, ngươi cứ việc về Trúc phong là được. Đến đây cũng không cần đi cùng với lão già bọn ta."
- "Đệ tử đa tạ trưởng lão."
Bất giác hắn quan sát ở phía xa, từ hướng Bắc cách đây hơn mười dặm, nơi cây cầu lớn nối giữa hai bề vách đá. Huyền Đông cơ hồ cảm nhận được một cỗ khí tức xa lạ, vô cùng cường hãn, so với thực lực Kết Đan sơ kì của Phùng Lâm thậm chí còn mạnh hơn.
Cỗ khí tức đó đang tiến về nội tông. Không chỉ khiến bản thân Huyền Đông tò mò, mà cả vị trưởng lão họ Phùng cũng vô thức quay đầu về hướng cỗ khí tức kia, nheo mắt lại quan sát, thần thức Kết Đan sơ kì cũng tham trắc một lượt.
- "Khí tức này có chút quen thuộc... Lẽ nào là Trần Hạ Thiên với Cơ Hoàng hai lão quái vật đó đã đến thánh tông rồi?" - Lão nho sam họ Phùng quay qua, nói với mấy người bên cạnh.
- "Trần Hạ Thiên... Không phải là gia tổ của Trần sư huynh đó chứ?" - Huyền Đông cảm vấn, trong đầu cũng đã có được câu trả lời.
- "Đích thị là lão ta rồi..."
- "Vậy còn Cơ Hoàng, lại là vị nào nữa thưa trưởng lão?"
- "Là lão tổ Cơ gia. Trần Hạ Thiên với Cơ Hoàng đều là những lão cự đầu ở Vân Vực chỉ sau thánh tông, trong tay nắm giữ binh lực đủ để trị thống một phương phía Đông này. Trần gia với Cơ gia được thánh tông phân phó trách nhiệm bảo vệ biên giới Vân vực khỏi các thế lực ở Mao Thú Sơn Mạch. Chỉ là vừa qua đã không làm tròn bổn phận... là Mộc chưởng môn đã triệu lệnh cho hai lão gia đỏ đó đến."
- "Nghiêm trọng vậy sao, lẽ nào..." - Huyền Đông nghĩ thầm.
Trong gang tấc, Huyền Đông đã thấy mấy lão già này không nói năn gì liền nhanh chóng phi độn về phía chủ điện. Cơ hồ như có chuyện gì cấp bách...
Trong đầu tiểu tử thư sinh lúc này cũng đã ngờ ngợ ra được lưng chừng sự việc đang khuất lấp, bản thân cũng mạo muội cùng dấu mấy lão đầu này để xem sao.
Mà bên trong nội điện không lâu sau đó, cũng đã đông đủ.
- "Trần mỗ, nghe triệu của Bạch Vân tông nên đã thay mặt Trần gia đến đây cầu kiến."
- "Cơ mỗ Cơ Hoàng, Cơ gia."
Từ bên ngoài bậc thềm Bạch Vân điện, đi hết sức ngạo nghễ bước vào hai bóng dáng lão già cao lớn hùng hổ. Tuy nói thô kệch cũng không phải thô kệch, tuyệt nhiên hai bóng dáng lão già này vẫn phần nào đó toát lên vẻ thanh thoát cao quý của thế gia.
Theo sau là thêm hơn mười lăm người nữa, bọn họ cùng tiến vào nơi hội họp đang tụ tập rất nhiều trưởng lão chấp sự Bạch Vân Tông, tất cả tùy tùng đều là tu sĩ Trúc Cơ kì.
- "Không biết thánh tông có gì phân phó, mà lại ban thư cho gọi hai lão già này đích thân tới. Ngay cả trưởng lão đại diện cũng không được phép?" - Cơ Hoàng chắp tay với Mộc chưởng môn đang ngồi ở giữa gian điện.
- "Hai vị cứ từ từ ngồi xuống. Mã Lương, ban trà." - Mộc Tự lãnh đạm vuốt râu, cố tình tỏ vẻ hiếu khách.
Nghe lời chưởng môn đã nói, Trần Hạ Thiên cùng với Cơ Hoàng hai lão già này cũng chậm rãi chỉnh lại y trang, từ tốn bước đến hàng ghế đã được an bài sẵn ngay giữa chính điện. Vừa an tọa, hai vị này cũng không khước từ chén trà của Bạch Vân Tông, đều khoan thai nhấp nháp một ngụm sảng khoái.
- "À... Mộc huynh. Nhân đây lão phu cũng có Trần Hạo thống lĩnh ở biên giới đã gửi thư khẩn về tổng bộ Trần gia, lão phu cũng có một chuyện cần đàm."
- "Ầy! Thống lĩnh binh Cơ gia, Cơ Bình trùng hợp cũng có chuyện cần gửi tin về thánh tông."
Đột nhiên hai lão đồng loạt nhấn mạnh một chuyện.
- "Hai vị có chuyện gì cấp bách?" - Mộc Tự ngồi ở trung gian, bắt đầu chất vấn, thần sắc cũng ngạc nhiên vì sự trùng hợp này.
Ánh mắt của Trần Hạ Thiên cùng Cơ Hoàng nhìn vào nhau ra hiệu. Liền cho gọi hai vị khác của thế gia từ bên ngoài vào, trên tay của kẻ đó đang giữ một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ, thoáng quan sát thấy bên ngoài còn được bao bọc một lớp linh lực mờ nhạt đang ẩn hiện.
Đến đây, hai kẻ này phải phong tỏa một trượng vuông diện tích chủ điện. Tay vận linh lực trấn áp, cùng mở chiếc hộp đó ra.
Từ bên trong chiếc hộp tỏa ra một cỗ khí tức quái ác, mặc dù đã bị kìm hãm nhưng vẫn đem không gian của cả tòa Vân điện này chìm vào màu tối ảm đạm. Kể cả những lão là Kết Đan kì cũng phải khiếp kinh.
- "Đây là... Yêu thú tinh mạch?" - Một vài vị trưởng lão ngồi bên trong phải thoảng thốt.
Bất giác một tia khí tức thoát khỏi khống chế, nó phá vỡ lớp phong tỏa kia mà xung ra ngoài!
Chỉ một tia khí tức nhỏ nhoi có hình hài như một đám hắc vụ cũng đã phát sinh một đợt áp chế quỷ quyệt. Trước khi hoàn toàn bị mất kiểm soát, Mộc Tự đã nhanh tay hơn một bước, mạnh mẽ một đòn năng lượng phóng thẳng về đám hắc vụ mỏng manh kia khiến nó tiêu tan. Trả lại một khoảng yên bình cho Vân điện.
Ngay sau tình thế này, Cơ Hoàng cùng Trần Hạ Thiên cũng tức tốc ra hiệu cho những lão già đang khống chế hắc vụ nhanh chóng thu nó vào lại trong hộp.
- "Lẽ nào trùng hợp như vậy sao..." - Mộc Tự chau mày, lão thầm nghĩ.
- "Đây... chính là yêu thú tinh mạch mà ba tháng trước lão phu cùng với Cơ gia lão tổ đã hợp lực kích sát một đầu Tam giai yêu thú mới có thể thu về được." - Trần Hạ Thiên nghiêm trọng nói.
- "Yêu thú tinh mạch? Bổn trưởng lão không nghe lầm chứ? Tam giai yêu thú làm sao có thể sở hữu tinh mạch vốn dĩ chỉ có hóa hình đại yêu mới ngưng luyện chứ?" - Tĩnh Dạ trưởng lão run rẩy.
- "Như các vị đã chứng kiến, trên người của một Tam giai yêu thú đã xuất hiện tiếp nhận tinh mạch của một hóa hình đại yêu, đích xác chỉ là bán tinh nhưng kì thực vẫn là quá mức đáng sợ... Cơ mỗ với Trần đạo hữu đã để ý, liên tục mười năm nay rồi, yêu thú ngày càng biến dị. Mao Thú Sơn Mạch khẳng định đã có thêm một tồn tại đạt đến cấp độ hóa hình đại yêu, trực tiếp trở thành nội tại kinh khủng nhất của Đông Quái Sơn! Với thực lực của hai lão già này cũng phải tốn hơn hai ngày mới có thể đem đầu con Tam giai yêu thú chỉ tương đương một Kết Đan hậu kì đó về trong bộ dạng nửa sống nửa chết. Nếu như tồn tại khủng bố kia xuất sơn... e rằng biên giới ta sẽ thất thủ. Chuyện này cũng khẩn xin thánh tông trợ giúp." - Âm thanh bí ẩn của Cơ gia lão tổ vang lên, bộ mặt khẩn khoản trước chư vị trưởng lão.
Tác giả: Đông Đông.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.