Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 32: Thủy Linh

Đăng: 03/08/2026 09:50 2,350 từ 1 lượt đọc

- "Ngươi còn dám dựa hơi Bạch Vân tông trước mặt lão Giao ta?" - Cự Giao tức giận, Giao nhãn liên tục lóe lên hai tia bạch quang.

Thân bạch ngọc cự Giao lại một lần nữa co rút, lại dự tính dùngcái đuôi to lớn đó của một đòn đánh chết tên tiểu tử miệng mồm lẻo mép kia.

Một bạch sắc man lực cự Giao ngưng tụ ra ở vây đuôi, khởi phong liền vung đuôi về phía Huyền Đông đang đứng: "Nếu lão Giao ta có muốn giết ngươi, vậy thì Mộc tiểu tử đó cũng không dám làm khó. Nhưng ngược lại nếu giết được ngươi, thì hoàng đạo long khí kia nhất định sẽ thuộc về ta! Cơ hội hóa Long, xem như đã rất gần rồi!"

Uỳnh.

Khoảnh khắc đuôi của Thiên Ngọc Giao vung mạnh về phía Huyền Đông, từ giữa trán của hắn bất giác lóe lên một tia kim sắc linh lực rất mờ nhạt.

Nhưng chỉ duy nhất một tia khí tức nhỏ nhoi này hiện ra, đã dễ dàng trong nháy mắt đẩy ngược đòn công kích của cự Giao.

Và cơ hồ với cự Giao này, hoàng kim khí tức kia đã gây ra một luồng áp chế không nhỏ. Thân thể cự Giao bị đánh ra, va vào vách động phủ khiến một khoảng không đáy vực này rung chuyển.

- "Linh hồn lực lượng? Huyết mạch truyền thừa?" - Giao nhãn hiện lên một nỗi kinh sợ, toàn thân liền bất động.

Ngay thời điểm này cự Giao bỗng nhiên đau đớn, khẽ nhìn xuống phần đuôi của mình, toàn bộ vây đuôi bị rách hết hơn ba phần. Chưa kể còn xuất hiện một cảm giác như vạn mũi kim đâm từ kim sắc quang mang mờ nhạt kia.

Không để cự Giao hết đau đớn, mà lúc này, cự Giao đột nhiên lại cảm thấy thần thức của chính lão bị đẩy vào một khoảng không vô định. Giao nhãn tinh tường mở to ra, lộ rõ một vẻ khiếp sợ tận sâu cốt tủy.

Từ khoảng không này, cự Giao đã quan sát được sau lưng của Huyền Đông bay lên một con cự chân Long!

Mà Long nhãn này tuyệt nhiên tỏa ra một sự áp chế kinh khủng khiến Thiên Ngọc Giao căn bản không thể cử động được.

Cự Long này dài hơn năm trăm trượng, long trảo có năm móng, toàn thân đều tỏa ra một loại kim sắc quang mang vô cùng thần bí. Với linh Giao mà nói... Chỉ cần là Long tộc xuất hiện, không kể là chủng bậc nào cũng đã khiến cự Giao kinh sợ. Huống hồ xem dáng vẻ này.... chân chính là áp chế huyết mạch.

- "Ngũ trảo... Kim quang... Chân... Chân Long!?" - Thiên Ngọc Giao khiếp vía, thần thức huyễn thân run rẩy liên tục.

Chỉ trong năm hơi thở, cự Long này nhanh chóng cũng tan biến, đưa cả Thiên Ngọc Giao cùng Huyền Đông trở về lại thực tại.

Đây chỉ là một sợi tàn hồn mỏng manh, tự nhiên cũng chỉ trong năm hơi thở đã hoàn toàn trấn áp cự Giao Chuẩn Tứ giai này.

Ngọc Giao lão quái rời khỏi huyễn cảnh linh hồn, toàn thân đau đớn, vô lực, linh quang thất tán tám phương. Trước Huyền Đông chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ nhỏ bé, lúc này mới dần điềm tĩnh lại.

- "Tiểu tử ngươi... rốt cuộc có bối cảnh như thế nào...?" - Bạch ngọc cự Giao thần sắc tái nhợt. Bạch ngọc lưu quang quanh thân lúc này biến mất. Giao nhãn mở to, cố gắng nhìn thấu nội tại của tiểu tử thư sinh kia.

- "Nhưng hoàng đạo long khí... là thứ ta nhất định phải có được. Xem ra chỉ có thể đàm phán với nó một lúc thôi." - Cự Giao thầm nghĩ, thở dài.

- "Tên nhóc ngươi đúng thật là cứng cựa..."

Huyền Đông cảnh giác, hai chân cẩn thận lùi về sau vài bước:"Để tiền bối cười chê rồi!"

Lúc này, cự Giao mới bình tĩnh lại, luôn quan sát theo sắc mặt Huyền Đông. Toàn thân hơn năm mươi trượng cứ nhẹ nhàng bay lượn bên trong không gian động phủ. Cự Giao có phần đắn đo một lúc... vốn dĩ ban đầu là định cưỡng đoạt, nhưng rồi sau một phen cắn răng cũng chấp nhận dùng trao đổi với tiểu tử này.

Thiên Ngọc Giao bất giác ngước nhìn lên vách động đang lấp lánh hàng ngàn khối pha lê, từ cột thạch nhủ to lớn đang dốc ngược xuống mặt đất dần được lão thi triển hấp lực, lấy ra một khối ngọc màu bạch lam rất sáng, liên tục tỏa ra khí tức linh hoạt như nước.

Huyền Đông trông thấy rất rõ lam ngọc hạ xuống theo ánh nhìn của cự Giao, lam sắc quang mang tỏa ra, không khỏi làm tóc mảnh của y nhẹ bay. Đích xác cảm nhận được hơi nước không ngừng tuôn trào từ khối ngọc.

- "Đây là... Thủy linh, dùng hơn mười kim đan của chúng linh thú Thủy hệ mang tu vi Tam giai trong lúc vẫn lạc mà kết thành. Năm đó lão Giao ta trầy da tróc vảy mới có thể đoạt được ở Ngũ Hành Cấm Địa từ nanh vuốt của vô số lão ma. Thôn phệ Thủy linh thành công, tiểu tử ngươi dựa vào tu vi Trúc Cơ liền có thể khống chế thủy lực tồn tại trong xung quanh bán kính trăm thước. Tuy thứ này chỉ là bán thành phẩm, nhưng chung quy vẫn là đồ hạn kiến... Nay lão Giao dùng Thủy linh này, đổi lấy ba sợi hoàng đạo long khí, đây cũng xem như màn trao đổi không quá đáng..." - Lão tha thiết, âm thanh trầm như đáy vực lại cất lên, dù là một chút cương nộ cũng không còn.

- "Hoàng đạo long khí của ta đối với tiền bối quan trọng đến thế sao?" - Huyền Đông lúc này mới chất vấn.

Thiên Ngọc lão Giao trầm ngâm một lúc, ánh mắt lão trông chờ... Thân thể lại thoáng uốn lượn về phía Huyền Đông, trước vách đá nhô ra khỏi đáy vực mà hắn đang đứng, lão ta tiến sát lại rồi thở dài.

- "Giới thú của ta phân vi rất nhiều chủng loại. Nhưng tùy thuộc vào bản tính và cách thức tu luyện mà sinh ra tai tiếng khác nhau, thiện thú và ác thú... Khái niệm chung nhất, thiện vi linh, ác vi yêu. Nhưng cao giai hơn, còn tồn tại một loại phẩm giai gọi là Thánh thú! Một là nhận truyền thừa huyết mạch của Thánh tổ tộc ta để hóa hình. Hai... E rằng phải tự thân tu luyện vượt qua cấp bậc Tứ giai, gọi là hóa hình linh thú." - Cự Giao liền giải thích.

Mà nghe tới đây, Huyền Đông bất tri bất giác lại nhớ tới một vị nữ tử ngoại môn: "Bảo sao Phượng Cẩm Vân lại có thể hóa hình ở cấp bậc Ngưng Khí... thì ra là nhờ vào huyết mạch của Thánh điểu Phượng Hoàng."

- "Linh thú Tứ giai? Phẩm giai ngang với Nguyên Anh kì... Lẽ nào tiền bối muốn trùng kích Tứ giai để hóa hình?"

Huyền Đông nghe lão tâm sự cũng đã hiểu ba phần sự tình.

Hắn lò mò tiến đến gần hơn nơi vách đá, cố gắng nhìn ngắm cho thật kĩ bức họa được điêu khắc cách đó không quá xa.

- "Hóa hình... Lão Giao ta vốn dĩ không có nhu cầu hóa hình. Giữ lại bản thể so với hóa nhân hình càng thuận lợi hơn một bậc... Nhưng ngươi chắc cũng đã nghe nói, Thiên Ngọc Giao này đã từng mạo hiểm trùng kích Tứ giai, ngưng kết Nguyên Anh hai lần bất thành, lại bị kẹt ở cảnh giới này hơn hai trăm năm... Thọ nguyên dù ngang với đại tu sĩ, song cũng vì thế mà cạn kiệt. Chạm đến chiến lực ngang với Nguyên Anh vốn dĩ không hề dễ dàng, nếu không phải vì tuổi thọ linh thú so với nhân loại càng dài hơn thì..."

- "Cũng may là long khí kia trên người ngươi lại chính là chìa khóa mấu chốt để ta trùng kích Nguyên Anh, đạt đến thực lực Tứ giai linh thú. Ngàn năm đích xác là cơ duyên tuyệt diệu, long khí đó lại không chỉ là long khí đơn thuần... Mà chân chính là hoàng đạo long khí của các vị viễn cổ Chân Long. Nếu có thể hấp thụ hoàng đạo long khí, đừng nói đến kéo dài thọ nguyên hay là trùng kích Nguyên Anh, mà ngay cả cơ hội tiến hóa Long của lão Giao này cũng có thể. Huyết mạch... đối với tộc ta là chuyện sinh tử."

- "Tiểu tử... xem như là cầu xin ngươi vậy. Không chỉ là Thủy linh này, mà là mọi tài nguyên ta đều có thể tặng ngươi nếu muốn. Chỉ cần ba đạo long kí, phần còn lại, bổn Giao sẽ cố gắng tận dụng."

Huyền Đông lặng nhìn Thủy linh đang phát sáng, một vầng quang mang mát lạnh cứ tỏa ra xung quanh động phủ.

Hắn suy nghĩ một chút... Tinh Túc Công cường đại như vậy, nhưng chỉ dựa vào dung hợp Phong lực của bản thân hắn cùng lắm chỉ có thể phát ra hàn khí. Nhưng nếu thôn phệ Thủy linh để có thể dùng nước hóa băng, chẳng phải là có sức sát thương hơn hàn khí ban đầu sao?

Dù gì, hoàng đạo long khí lấy đi ba đạo đối với Huyền Đông cũng chẳng phải là chuyện bán mạng...

- "Được, vãn bối đáp ứng người." - Huyền Đông khẽ nhếch môi, giọng nói đôi phần lơ đãng.

Huyền Đông thu lại khối ngọc Thủy linh đang bay lơ lửng trên không trung, liền bỏ vào túi trữ vật.

Ngay sau đó hắn bắt đầu định thần. Song nhãn nhắm lại, giữa thái dương trắng noãn bất giác lóe lên một tia kim quang. Bên dưới thân thể chạm đất cũng dần xuất hiện một đạo quang ấn, liên tục xoay tròn.

Huyền Đông đứng trước Thiên Ngọc Giao. Hai tay vận lực, tách từ kim quang ba đạo long khí rồi bắt đầu nén chặt nó lại thành một cầu năng lượng to bằng cái đầu người.

Ba đạo long khí này, đối với cự Giao kia cơ hồ như thánh vật, Giao nhãn long trọng nhìn ngắm hoàng đạo long khí đang giáng thế, tưởng chừng như cả đời này cho đến chết lão cũng không thể có được.

- "Ngọc Giao tiền bối!" - Huyền Đông hô hoán, ra hiệu lão lập tức hấp thụ long khí.

Cự Giao nhanh chóng mở rộng khẩu hình, trực tiếp đem ba đạo long khí kia thôn phệ vào cơ thể.

Ngay lập tức, cự thân Ngọc Giao bắt đầu sinh ra biến đổi!

Một cự Giao Long, dài hơn năm mươi trượng liên tục ẩn hiện lên một luồng kim quang tinh thuần, đem cả tòa động phủ này thắp sáng lên.

Cơ thể khổng lồ luân chuyển, dần ẩn mình về phía dưới đáy vực đen ngòm kia, hoàn toàn biến mất.

- "Tiểu tử... bổn Giao có vẻ cần bế quan mới có thể triệt để hấp thụ long khí. Trong thời gian này, ngươi có thể ở lại đây thôn phệ Thủy linh. Bên ngoài phạm vi động phủ của ta hơn năm dặm đều có bố trí kết giới, so với Trúc phong kia ở Bạch Vân tông càng yên tĩnh hơn rất nhiều. Đợi đến khi thôn phệ Thủy Linh đại thành liền có thể tùy ý rời khỏi sơn cốc này, mấy lão gia hỏa kia ắt hẳn là đang sốt ruột lắm rồi."

Huyền Đông nghe được giọng nói của Thiên Ngọc lão Giao vọng lên từ đáy vực sâu hun hút.

Sau đó, hắn cũng nhìn xung quanh tòa động phủ này một vòng rồi nhếch mép, ánh mắt lơ đãng vô cùng mãn ý liền quét qua. Nơi này quả nhiên như lời cự Giao nói... Nếu đã có thể ở đây tu luyện, vậy thì đương nhiên hắn sẽ không khước từ.

Nói là làm, Huyền Đông liền ngồi xuống giữa gian động. Toàn thân bắt đầu định lại thần trí, nhanh nhẹn lấy Thủy linh ban nãy ra ngoài.

Trước Thủy linh hiếm thấy, Huyền Đông vẫn còn bất ngờ trước năng lượng thủy lực tinh thuần mà Thủy linh đang tỏa ra.

Một cảm giác mát lạnh nhưng tuyệt nhiên cũng có phần ngạt thở bởi thủy lực cường hãn...

- "Thủy linh... tuyệt diệu như thế sao... Nhưng... Thôn phệ? Nuốt vào sao?"

Huyền Đông không chần chừ, liền nắm lấy Thủy linh, trực tiếp nuốt vào cơ thể. Khi ngưỡng Thủy linh luồn vào bên trong đan điền, Huyền Đông cơ hồ như bị đưa vào một thế giới vô định, nơi mà hàng trăm, hàng ngàn sóng nước cao hơn trăm trượng cứ lao về phía hắn.

Bất giác một con sóng dữ nhào đến, Huyền Đông trông thấy liền dùng tay vận lực, một đoạn kình lực được hắn phóng thích về phía con sóng đó, miễn cưỡng đẩy lùi được hiểm nguy.

Sau đó, hắn lại bị đẩy ra khỏi không gian Thủy linh này, cơ thể đau như bị xé ra từng phần.

Tất nhiên bản chất vẫn là kim đan của hơn trăm loài linh thú Thủy thuộc tính kết thành Lúc thôn phệ vật này, một cảm giác bài xích phát động bởi sức kháng cự vốn có của Thủy linh khiến hắn không khỏi đau đớn. Cảm giác này... tựa như bị nhấn chìm trong biển nước, để rồi da thịt và cốt tủy bị thủy lực nghiền nát!

Huyền Đông trước sức mạnh ghê gớm này, Cốt Văn bất giác lại khởi động.


Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.