Chương 45: Kích Sát Huyết Hỏa Lang
- "Súc sinh... Với nhục thân của ngươi, so với tu sĩ thông thường ắt vẫn sẽ có một chút uy áp, nhưng muốn đối kháng với hai Kết Đan lưỡng gia đích thị là mộng tưởng!"
Uỳnh.
Một đoạn sơn mạch hơn nửa dặm nơi đây bắt đầu rung chuyển. Huyết Hỏa Lang đứng phía dưới, nhìn lên hai thân ảnh lão già lưỡng gia có một chút chấn kinh. Khắp thân thể nó dựng đứng huyết mao, một màu lông đỏ như máu đã cảm nhận được thứ gì đó đang ẩn tàng nguy hiểm.
Bất giác đạo quang mang khổng lồ sau lưng hai lão già Kết Đan kia tan biến. Thay vào đó là bạch sắc lưu quang liên tục chớp động.
- "Trận, khởi!" – Song âm hai vị trưởng lão đồng thanh.
Sau đó là đại bộ phận binh sĩ và tu sĩ lưỡng gia cũng quát lớn: "Khởi!"
Mục quang quỷ dị của Tam giai Huyết Hỏa Lang sinh ra một tia khiếp sợ.
Trước mặt Huyết Hỏa Lang lúc này xuất hiện một đạo pháp trận, bằng tu vi hai Kết Đan và bảy tên Trúc Cơ tu sĩ khác tọa trấn. Đạo pháp trận bắt đầu đẩy mạnh đất đá ở hai vách sơn mạch, khiến đất đá đổ xuống, gây nên từng đợt phong thổ cuồn cuộn như sóng dữ. Hàng trăm con yêu thú chỉ ở tu vi Nhất giai tháo chạy trong sợ hãi, thậm chí tử thương vô số.
- "Lấy quang lực vi căn, linh lực vi tâm, thân ta vi dẫn. Đi!" – Trần Sơ Hiếu tay kết ấn phức tạp, song chỉ lóe lên hai tia bạch quang.
Chiêu thức vừa thi triển ra, Huyền Đông tiểu tử thư sinh đứng quan sát ở tường thành lúc này cũng lộ ra một phần cảm thán: "Là Quang Châm Phược Linh Trận?"
Vô số quang mang hội tụ lại pháp trận. Từ không trung, quang lực mãnh liệt đột nhiên ngưng kết thành hàng trăm quang thứ sắc nhọn, dài hơn hai tấc. Huyền Đông đã từng trông thấy loại trận pháp này một lần, là Quang Châm Phược Linh Trận mà ngày trước khi giao thủ cùng Thanh Nhã huynh ấy đã thi triển.
Chỉ có điều... không hổ dùng tu vi Kết Đan tọa trấn, uy lực của tòa trận pháp này đủ để san phẳng một nửa yêu thú nơi đây trong vòng ba hơi thở.
- "Công cho lão phu!"
Uỳnh.
Vô số quang thứ bắt đầu bắn về về phía đám yêu thú, trong đó bao gồm cả đầu Tam giai Huyết Hỏa Lang.
Mà quang thứ này vô cùng quỷ dị, cho dù là đất đá cũng có thể đâm nát, hoàn toàn không thể ngăn chặn công kích.
- "Lão quỷ này! Quả nhiên tâm cơ!" – Huyết Hỏa Lang phẫn nộ vô cùng, tứ chi vận động, cố sức chạy thoát.
Thân thể Huyết Hỏa Lang bất giác phát động ra một tia huyết sắc man lực. Với nhục thân cường hãn của Tam giai yêu thú thừa hưởng một chút tinh mạch yếu ớt của hóa hình đại yêu, huyết sắc man lực đó từ thân thể Huyết Hỏa Lang tỏa ra, quỷ dị tạo ra một lớp cương khí hộ thể.
- "Cơ đạo hữu, giúp lão phu một phần sức lực!"
- "Được!"
Phì.
Vị Trần gia trưởng lão khống chế trận pháp, bạch sắc quang mang lại thu về. Cuối cùng, nhanh chóng kết thành một đoạn quang thứ dài hơn một trượng.
Lúc này, Cơ Dao Nguyên mới vung tay lên, biến ra từ lòng sơn mạch rất nhiều hắc hồng quang liên tục chớp động.
Hắc hồng quang bạo phát, đâm xuyên sơn mạch lên bốn thân mộc đằng cứng như đá. Mộc đằng này ôm lấy đoạn quang thứ hơn một trượng kia, điệp gia uy áp lên gấp bội.
Cơ gia trưởng lão nhếch mép lên một cái, song chỉ hướng về phía Huyết Hỏa Lang mà quát lớn: "Yêu thú chết tiệt, để lão phu xem hỏa khí của ngươi cứng, hay là Đông Thổ Mộc của lão phu càng cứng hơn!"
- "Huyết Hỏa Phần Viêm!"
Uỳnh!
Đoạn quang thứ hơn một trượng chiều dài được gia trì Đông Thổ Mộc sức mạnh của Cơ gia trưởng lão trực tiếp phóng thẳng xuống đầu Huyết Hỏa Lang.
Nóng bức, Huyết Hỏa Lang trong gang tấc cũng ngưng tụ ra một quả cầu hỏa diễm hồng quang, xen lẫn huyết khí nồng đậm, chắn trước đòn tấn công của quang thứ to lớn kia.
Bài xích năng lượng gây ra bởi tam vị Kết Đan tu vi không ngừng tạo ra gió bão, cả một khoảng không sơn mạch dưới phạm vi ảnh hưởng của Quang Châm Phược Linh Trận rung chuyển dữ dội. Các tu sĩ Trần gia dưới thực lực Kết Đan kì ở tường thành lúc này cũng phải mạnh mẽ tạo ra hộ thuẫn, chắn trước uy áp lớn mạnh đến từ hai trưởng lão lưỡng gia và con Huyết Hỏa Lang đang bài xích.
Rắc.
Chỉ trong vòng hai hơi thở, hồng cầu hỏa diễm của Tam giai yêu thú dần sinh ra các vết nứt vỡ. Quang thứ hơn một trượng chiều dài kia như vậy mà lại xoay tròn liên tục, từng bước, từng bước phá bỏ cương khí hộ thể quỷ dị này.
- "Phá cho lão phu!" – Trần Sơ Hiếu quát lớn.
Uỳnh.
Trần trưởng lão đột ngột vận lực. Bạch sắc quang mang hội tụ về trước quang ấn của pháp trận.
Trần Sơ Hiếu vung trảo, toàn bộ Quang Châm Phược Linh Trận được kích hoạt thêm một lần nữa.
Quang thứ kia không thể cản phá. Bắt đầu phá hủy toàn bộ hồng cầu hỏa diễm xung quanh Huyết Hỏa Lang.
Đến bây giờ, Huyết Hỏa Lang chắc vẫn còn thủ đoạn để giữ mạng sống! Nó đảo mắt một cái, chấp nhận tổn thương tu vi, gồng cơ thể trích ra một giọt tinh huyết ở giữa thái dương. Ngay sau thời khắc này, thân thể của nó đã hóa hồng quang, liền phi độn đi mất.
Uỳnh.
- "Muốn chạy?" - Cơ Dao Nguyên cảnh giác, sớm đã thấy một tia hồng quang từ bài xích năng lượng chạy ra.
Cơ Dao Nguyên trưởng lão lại vung tay, một Chỉ Lượng Đấu là tấm giấy hình vuông từ túi trữ vật bắn ra đã bao phủ hơn mười trượng phạm vi, bắt giữ hồng quang quỷ dị của Tam giai yêu thú khiến nó không còn đường chạy trốn.
Tiếp tục được hợp sức bởi hàng chục tu sĩ lưỡng gia, từ Quang Châm Phược Linh Trận phóng thích lên không trung bốn sợi quang tỏa. Quang tỏa lúc này khốn lấy hồng quang mờ nhạt kia.
Dưới sự vây khốn, hồng quang quỷ dị lúc này mới hóa trở lại thành một con Tam giai Huyết Hỏa Lang, hoàn toàn chịu trận.
- "Trần đạo hữu, chính là lúc này!" - "Được!"
Phì.
Trần Sơ Hiếu trong gang tấc lại dùng quang lực bên trong đạo trận pháp kia, tiếp tục ngưng tụ ra một đoạn quang thứ. Sau đó, nho sam nhanh chóng lùi về sau, dùng toàn bộ thân thể tiến đến, trảo thủ liền biến thành đại chưởng, đánh mạnh đoạn quang thứ đó về phía Huyết Hỏa Lang đang bị quang tỏa vây khốn.
Uỳnh.
Hơn thảy năm mươi đệ tử tinh anh Bạch Vân Tông cảm thán liên tục. Song nhãn phát sinh một tia khiếp sợ, tràn ngập xuống đôi má tái nhợt trước cảnh tưởng gớm guốc.
Một cỗ nhục thân yêu thú bị đâm xuyên bởi một đoạn quang thứ còn chưa tan hết. Máu nóng nhớp nháp tanh hôi rũ xuống nền sơn mạch, thoi thóp hơi tàn.
Huyết Hỏa Lang chưa nhắm mắt, vẫn thều thào mặc cho thân thể bại liệt bởi sát chiêu chí mạng đến từ hai vị Kết Đan trưởng lão.
- "Nhân loại các ngươi... Yêu tộc đại năng... sẽ đến huyết tẩy tường thành này...!" – Thanh âm Huyết Hỏa Lang đứt quãng, quỷ dị rung lên toàn bộ sơn mạch.
Mục quang Huyết Hỏa Lang đỏ đục, sự khát máu hóa nhòa, căm phẫn, bất lực gầm trời. Huyết Hỏa Lang gằn giọng lên, một thanh âm chưa hoàn toàn thuộc nhân loại vang vọng khắp sơn mạch.
Đột nhiên sơn mạch rung chuyển, bán kính xung quanh cái cỗ thi thể mềm oặt của Tam giai yêu thú quỷ dị tỏa ra huyết quang. Các tiểu thú với tu vi Nhất giai, Nhị giai như vậy mà lại vô cùng kinh sợ, hoàn toàn bỏ qua chiến trận, bảo nhau như đàn đống rời khỏi phạm vi sơn mạch, tránh xa hoàn toàn tường thành.
Sự việc này trên dưới lưỡng gia đều đã dự đoán trước.
- "Lui về."
- "Mau lui về!"
- "Gia tăng hộ thuẫn!" – Trần gia lão tổ đang đứng ở tường thành lúc này chỉ lườm một cái rồi truyền tới đại âm.
Phì.
Bốn tháp canh dọc tường thành bắt đầu cường hãn hóa. Bốn cột quang mang tỏa ra, phóng thẳng lên trời, tạo ra một tấm bạch sắc hộ thuẫn.
Thân thể Huyết Hỏa Lang lúc này dần xuất hiện các vết nứt, vô cùng đau đớn, khẩu hình nhiễu nhại máu thịt se lại.
Xung quanh bán kính mười trượng dần tụ lại thân thể nó vô số huyết khí quỷ dị.
Thần sắc nhị vị trưởng lão lưỡng gia lúc này chỉ ngưng trọng thoáng qua. Sau đó, một vị hóa thành một tia lưu quang, phi độn về hướng tháo chạy của các đệ tử lưỡng gia. Một vị ở lại thì lấy ra một cái hoàng chung. Từ hoàng chung tỏa ra hộ khí mạnh mẽ, bao phủ diễn biến kì lạ của Huyết Hỏa Lang toàn bộ trong phạm vi mười trượng đó.
Uỳnh.
- "Yêu thú tự bạo?" - Hơi thở Huyền Đông dồn dập, trước trước uy áp Kết Đan vẫn là có chút bất lực chống đỡ.
Mãn thiên huyết khí, hơn một đoạn sơn mạch bị nhiễu động. Sự nóng bức tràn ra. Uy áp của cái chết liên tục len lỏi. Huyết Hỏa Lang tự bạo đã đánh huyết khí lan ra xa, uy chấn lúc này vô cùng kinh khủng.
Hơn ba hơi thở bộc phát năng lượng từ một đầu yêu thú tu vi Tam giai, hộ thuẫn từ hoàng chung chậm rãi thu về. Để lộ giữa nền sơn mạch là một vũng máu sớm đã hòa vào nền đất bụi, trông đặc quánh, bện lại, mùi tanh hôi xộc lên. Từng mảng thịt thú nổi lềnh trên vũng bùn, nơi này nhiễu nhại sức nóng và ngổn ngang đá vụn.
Huyết Hỏa Lang kia đã tự đánh nát yêu hạch, thần hồn vỡ vụn, máu thịt cũng chẳng còn.
Trần Sơ Hiếu thở phào, bàn tay nhăn nheo lấm lem của lão run run, dần thu lại hoàng chung pháp bảo vào tay áo.
Huyền Đông lãnh đạm nhìn về cái thây yêu thú đã bị hủy nát chỉ sinh một chút lòng tiếc nuối cho viên yêu hạch kia chẳng còn vẹn toàn. Mục quang sâu thẳm vô tình của hắn khẽ nhíu xuống vai áo, noãn thủ đưa lên, phủi đi số ít huyết khí yếu ớt kia còn vương lại: "Không còn nữa rồi... Tam giai yêu thú, chỉ tự bạo đã kinh khủng thế này!"
Trần Hạ Thiên cuối cùng cũng hạ lệnh thu lại hộ thuẫn. Cảnh tượng mờ ảo lúc này hoàn toàn rõ ràng hơn.
Biến sắc!
Hơn năm mươi tinh anh đệ tử run rẩy, họ đứng không vững. Một ngọn gió lùa ở nơi sơn lâm này lúc bấy giờ xem chỉ cần thổi qua cũng đủ khiến các tiên mầm héo quắt. Đây là sự khốc liệt của biên quan! So với Tam giai Nê Độc Oa hơn nửa tháng trước bị đánh chết càng kinh tởm.
Một khoảng sơn mạch dưới chân tường bê bết máu tươi. Thi thể yêu thú bị lửa thiêu nửa chín nửa sống dần trương sình, rắn rết, ruồi bọ sờ soạng.
Từ xa nơi tường thành hơn năm mươi trượng, đợi đến khi các đệ tử lưỡng gia lui binh an toàn. Vị trưởng lão họ Trần và họ Cơ cũng chậm rãi phi độn về nơi bọn người Huyền Đông đang quan sát trên tường thành, trông bộ dáng có phần nhem nhuốc.
- "Không sao, các ngươi lui xuống an dưỡng đi." – Cơ Hoàng nói.
- "Các ngươi... đều đã tận mắt chứng kiến rồi. Tuy ác liệt, nhưng lão phu vẫn hy vọng tiểu tử các ngươi có thể cùng với lưỡng gia đến hết thời hạn ba mươi năm. Trần gia ta cùng với Cơ gia đã phụng mệnh thánh tông, nhất định sẽ rèn luyện và bảo hộ các ngươi trong ba mươi năm này an toàn." - Trần Hạ Thiên phủi tay một cái rồi quay người lại, lúc này đại âm truyền ra toàn bộ tường thành, tay cũng chỉ về hướng Đông Quái Sơn kia.
Tác giả: Đông Đông.
Ủng hộĐánh giá
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.