Chương 44: Huyết Hỏa Lang
Từ bên ngoài hộ thuẫn đã được kết thành từ pháp trận, thú triều đã tiến đến chỉ còn cách hơn một trăm trượng. Trần Sơ Hiếu trưởng lão dẫn hơn mười Trúc Cơ đánh thẳng ra.
Trong ánh mắt dõi theo của hai lão tổ, mọi sự việc tuyệt đối không được sinh ra một chút chậm trễ.
- "Súc sinh, chịu chết đi!"
Dưới sự dẫn dắt của Trần Sơ Hiếu là Kết Đan sơ kì tu vi. Hàng chục đầu yêu thú chưa chạm được đến hộ thuẫn ngoài đã phải ngã xuống bởi đại năng khủng bố của một Kết Đan cường giả. Mà phía xa, Huyền Đông đang cẩn thận quan sát trên đỉnh tường thành không khỏi cảm thán, nhãn quan tinh tường quan sát không bỏ một chi tiết nào.
- "Nhân loại chết tiệt! Toàn lực công kích!"
- "Khí tức yêu thú của ngươi chẳng qua cũng chỉ vừa mới trùng kích được Tam giai. Lại còn dám trước mặt lão phu ăn nói ngông cuồng!"
Uỳnh.
Ngoài các đệ tử đang kịch liệt đối kháng, song nhãn của trưởng lão Trần dần chú ý đến Tam giai Huyết Hỏa Lang đang đứng giữa thú triều kia.
Trần Sơ Hiếu thân thể sẵn sàng, lão ta một kích liền hóa thành một tia bạch sắc lưu quang, phi độn đến trước mặt nó. Sau đó, song chỉ cũng vung ra một tia bạch quang quang thuộc tính, mạnh mẽ đánh xuống đầu Huyết Hỏa Lang.
- "Lão gia hỏa, ngươi nằm mơ!"
Ành.
Huyết Hỏa Lang rất nhanh nhẹn. Tự thân đã với thực lực Kết Đan sơ kì so với nhân loại, yêu thú này đã nhẹ nhàng né tránh công kích của Trần trưởng lão vị kia. Dư chấn của lão ta mạnh mẽ đánh tới, tuy không thể trực diện đánh trúng thân thể lông lá của Hỏa Lang, nhưng cũng đã khiến vài con yêu thú trong phạm vi này đồng loạt trọng thương nặng.
Khói bụi chấn bay, một vùng chìm vào mờ mịt, xám tối.
- "Mau công kích tường thành!"
Với lực lượng vô số, bầy yêu thú dưới sự đốc thúc của Huyết Hỏa Lang lập tức tiến sát vào tường thành. Từ trên cao nhìn xuống, số lượng đông như côn trùng ruồi bọ! Yêu thanh gầm thét vang dội sơn mạch. Hơn năm mươi đệ tử tinh anh Bạch Vân Tông đứng ở trên cao, mi tâm chỉ co lại, chăm chú quan sát trước khung cảnh.
- "Ngăn cản chúng." – Một thanh âm dõng dạc dội ra từ tường thành, lưu quang tử sắc của Cơ Dao Nguyên, Cơ gia trưởng lão liền phi độn ra.
Tiếng binh lực dữ dội dậm chân, một khoảng không sơn mạch này rung chuyển.
Từ bên trong lớp hộ thuẫn tường thành, đồng loạt hàng trăm mũi thương liền được phóng ra. Mà lúc này ở trên hai cánh binh, một thân ảnh trung niên tử sắc y trang ngự tại không trung, song thủ ngưng tụ ra một đóa tử quang mờ nhạt, dứt khoát vung nó về phía bầy yêu thú.
Trước thực lực Kết Đan, hàng chục con yêu thú tu vi Nhất giai đều bị một đòn kích sát.
- "Binh lực Cơ gia nghe lệnh, phàm là yêu thú, giết không tha!"
- "Tuân mệnh!"
Binh sĩ Cơ gia đồng loạt nghe lệnh, hàng trăm mũi thương trên tay liền đâm mạnh xuống lòng sơn mạch. Dần xuất hiện vài tia tử sắc quang mang chạy dọc theo từng nắm đất. Sau đó, tử sắc quang mang này cũng hóa thành một đạo pháp trận rộng hơn năm mươi trượng bán kính. Với nhục nhân được rèn luyện thuần thục, vốn không để cho yêu thú có cơ hội tiếp cận tường thành. Mũi thương trên tay, tất cả lưỡng gia binh sĩ, tu sĩ đều chiến đấu.
- "Trần đạo hữu, làm sao có thể thiếu được phần của lão phu." – Cơ Dao Nguyên phi ngay đến gần Huyết Hỏa Lang, từ túi trữ vật cũng lấy ra một kiện pháp bảo có hình dáng đoản thương ra, rất nhanh liền đánh tới Tam giai yêu thú.
Phì.
- "Lão già nhân loại, các ngươi cho rằng yêu tộc ta chỉ là hạng ba đồng sao?"
Huyết Hỏa Lang trước công kích của Cơ trưởng lão chỉ rống lên một tiếng trầm đục. Thân thể yêu thú bắt đầu hấp thụ máu từ chiến trường. Trong phạm vi xung quanh hơn ba dặm, huyết khí nồng nặc dần tụ lại ở chỗ Huyết Hỏa Lang, ngưng tụ thành một cỗ huyết quang quỷ dị trước ngực, mạnh bạo vung thẳng về phía mũi thương.
Uỳnh.
Bài xích năng lượng từ huyết quang và đoản thương sinh ra, làm một khoảng không sơn mạch dấy lên mấy trận cát bụi. Mấy đầu yêu thú Nhất giai, Nhị giai nhỏ nhoi trước tu vi Kết Đan không thể phản kháng, đều lui về sau vài bước.
Chỉ năm hơi thở sau, dư chấn liền tiêu tán.
- "Giả heo ăn thịt hổ. Lại nào!" - Huyết Hỏa Lang cười lên một tiếng, tứ chi co lại rồi phóng lên không trung.
Cơ Dao Nguyên lại tiếp tục kiểm soát đoản thương pháp bảo. Một thương quang tử sắc mãnh liệt quét ngang. Hướng về phía Huyết Hỏa Lang không ngừng công kích ra năm, sáu thương quang khác.
- "Cơ đạo hữu, Trần mỗ lại giúp ngươi một phần sức lực."
Bỗng một tia quang lực gia trì vào đoản thương pháp bảo của Cơ trưởng lão, thân ảnh Trần Sơ Hiếu đem theo một đợt uy áp bạch quang liền phóng tới. Song thủ trưởng lão cũng vung lên, bắn ra năm tia ngân sa về phía Huyết Hỏa Lang đánh tới.
Lực lượng từ hai Kết Đan sơ kì song hành, công Huyết Hỏa Lang, thương quang trảm xuống đã khiến sơn mạch rạn nứt hơn mười tấc chiều sâu.
Uỳnh.
Huyền Đông mục quang theo dõi toàn bộ chiến trận, đã qua gần bốn canh giờ, thú triều đã bị lực lượng lưỡng gia trảm sát hơn một nửa. Với Nhất giai ma thú đã có binh lực cơ gia đảm nhiệm trấn áp, Nhị giai lại càng có tu sĩ Trúc Cơ Trần gia hợp sức đánh lui. Duy chỉ có đầu Tam giai yêu thú đó, dưới sức lực của hai Kết Đan tu sĩ sao vẫn chưa có dấu hiệu kiệt quệ?
- "Trúng cho lão phu!"
Cơ Dao Nguyên tay vận linh lực, lực lượng không ngừng gia trì vào kiện đoản thương pháp bảo kia, mạnh mẽ đánh về phía Tam giai Huyết Hỏa Lang chết tiệt. Trong khi Tam giai Huyết Hỏa Lang này liên tục tránh né, huyết quang từ thân thể lúc nào cũng quỷ dị tỏa ra.
Tiếp tục một uy áp tinh thuần, lão Cơ trước đầu Huyết Hỏa Lang một thân ngự không, dùng hai tay dứt khoát vây công nó. Cùng sự gia trì của Trần Sơ Hiếu, đoản thương được gia trì bởi quang lực bạch sắc khiến thương quang càng biến lớn hơn.
- "Lão gia hỏa các ngươi... Chỉ được bấy nhiêu à?" – "Huyết Hỏa Phần Viêm!"
Phong vân kéo theo khói bụi từ sơn mạch như bị phát động, không ngơi nghỉ, cuồn cuộn tạo nên từng đợt khói bụi che khuất tầm nhìn.
Sau đại âm của Huyết Hỏa Lang rống vang vọng, bên trong trận khói bụi bất ngờ xuất lên vài hỏa quang nhen nhúm.
Huyền Đông lấy thần thức thám trắc liền cảm nhận bên trong trận khói bụi cách xa nơi tường thành bộc phát lên một sức nóng như hỏa diễm xen lẫn một chút khí tức quỷ dị.
- "Chú tâm!" – Trần gia lão tổ cũng quan sát, Đại Âm Thuật quát lớn về phía hai trưởng lão lưỡng gia kia.
Uỳnh.
Sự nóng bức quỷ dị từ miệng Huyết Hỏa Lang ngưng tụ từ huyết quang và hỏa khí mà thành dần hóa thành hỏa diễm liền phóng phóng ra, đem một phạm vi sơn mạch thiêu rụi hoàn toàn.
Hỏa khí dần tan, từng vệt cháy đen vẫn còn đọng lại trên nho sam, Trần Sơ Hiếu và Cơ Dao Nguyên trong gang tấc đã cùng tạo ra hộ thuẫn, chắn trước hỏa diễm từ con Tam giai yêu thú kia. Hai vị trưởng lão Kết Đan cùng hợp lực, đòn đánh của Huyết Hỏa Lang cùng lắm chỉ có thể gây chấn kinh một phen trong phút chốc.
Thoảng bên trong đáy mắt là một chút kiệt quệ, hai lão đầu cũng có phần kinh nể đầu yêu thú.
- "Có thể trụ lâu như vậy sao... Dưới hai Kết Đan... Không hổ là yêu thú." – Huyền Đông thầm nghĩ.
Một thân nam tử đứng trước gió hanh xen lẫn mùi máu, từ trên cao nơi tường thành. Huyền Đông đã qua hơn canh giờ, nhưng trận giao thủ kia vẫn chưa có chiều hướng suy giảm.
- "Súc sinh, quả nhiên thủ đoạn!"
Trần Sơ Hiếu thu lại hộ thuẫn, song thủ vung lên, sau lưng bắt đầu ngưng tụ ra vô số quang châm. Là Trần gia công pháp! Quang lực mạnh mẽ xen lẫn năm phần uy áp khủng bố.
Chỉ lấy một đợt vung tay, Trần trưởng lão trong hai hơi thở đã đem vô số quang châm đó phóng thẳng về phía Huyết Hỏa Lang.
- "Trần đạo hữu cẩn thận!" – Đột nhiên Cơ Dao Nguyên trưởng lão quát lớn.
Ọc. Ọc.
Trong lúc quang châm đang phá xuyên không khí, tiến đến kích sát Tam giai yêu thú. Tự nhiên đầu Huyết Hỏa Lang bỗng dưng sinh dị biến.
Toàn thân yêu thú chuyển động vô số cơ bắp, ngày càng hóa lớn so với bản thể. Ánh mắt Huyết Hỏa Lang dần hóa dữ, đồng tử hoàn toàn biết mất. Lông bờm trên lưng cũng mọc rậm hơn. Cả cơ thể liền tỏa ra một cỗ khí tức quỷ dị, quái ác.
Thức thời một luồng huyết quang xen lẫn hỏa khí bộc phát đã chấn nát vô số quang châm kia.
Uỳnh.
Huyết Hỏa Lang với thân hình khổng lồ, nhanh nhẹn phóng về không trung, nơi Trần Sơ Hiếu đang đứng. Nanh vuốt sắc nhọn vô tình hơn đao kiếm, vung đến, tát vào thân thể vị trưởng lão họ Trần: "Chỉ là nhân loại vừa mới Kết Đan, so với yêu tộc ta cũng chỉ là tôm tép!"
Huyền Đông trông thấy, không khỏi chấn kinh một lúc: "Nó đã cuồng bạo rồi...?"
Phốc.
Trên ngực lão nho sam họ Trần lưu lại bốn vết rách lớn, miệng không khỏi ho ra một ngụm máu tươi.
- "Lão gia hỏa, không phải muốn giết ta sao? Chỉ chừng này bản lĩnh, căn bản không đủ. Huyết Lang, Chi Nộ!"
Phì.
Trong phạm vi hơn nửa dặm bán kính, sơn mạch dần lánh vào một khoảng không huyết quang ảm đạm. Huyết khí xung quanh xen lẫn với sức nóng của hỏa diễm vô hình đang luồn lách trên đất đá. Ngày càng bộc phát, một đợt khí tức yêu thú kì lạ nổ tung ngay giữa nơi đây. Hai trưởng lão Kết Đan trước sự gia tăng thực lực như cá gặp nước của Huyết Hỏa Lang miễn cưỡng tạo ra hộ thuẫn.
Bên trong khói bụi, Cơ Dao Nguyên và Trần Sơ Hiếu đều trông thấy một song nhãn màu đỏ quỷ dị.
Phì.
Từ bên trong huyết vụ, Tam giai Huyết Hỏa Lang đường đột phóng về phía hai lão một tia hỏa lưu lẫn với huyết khí quỷ dị. Hỏa lưu đi đến đâu, sơn mạch đều bị phá hoại, từng mảng đá đùn lên rồi nóng chảy, cảnh quang hỗn loạn.
- "Ấy, gia gia... Người không ra giúp đỡ bọn họ sao...?" – Cơ Hậu đứng quan sát ở tường thành, mặt không khỏi bấn loạn, lúng túng quay sang níu áo Cơ gia lão tổ.
- "Tiếp tục xem đi."
Cơ Hoàng lão nhân gia nhẫn nại, mục quang vẫn nhìn về phía hai trưởng lão lưỡng gia. Trước tình thế dường như đang lệch cán cân như vậy, Cơ gia lão tổ vẫn không vội, mà miệng lúc này hiện lên một cái nhếch mép: "Từ bao giờ chỉ một con Tam giai yêu thú sơ cấp lại có thể trấn áp lưỡng gia Kết Đan tu sĩ. Xem ra, con Huyết Hỏa Lang đó có chút si tâm vọng tưởng rồi."
- "Ồn ào." – Cơ Dao Nguyên quát.
Bất giác lại xuất hiện một đoản thương pháp bảo chém xuống đã cắt đứt hỏa lưu quỷ dị kia của Huyết Hỏa Lang. Là Cơ trưởng lão đang chưởng khống pháp bảo với lực lượng vô cùng khủng bố: "Trần đạo hữu, Cơ mỗ, sẽ không nhẹ tay nữa. Haha."
Phía dưới sơn mạch là một mảng đất đá bị cắt đứt ra một đường.
Huyết Hỏa Lan chấn kinh, liên tục gầm gừ.
Tam giai yêu thú lúc này mới nhìn lên không trung, rõ trông thấy hai lão Kết Đan toàn thân tỏa ra linh lực, một trắng, một tím. Mà song nhãn hai lão hiện ra sát khí, sau lưng cũng kết thành một đạo quang ấn khổng lồ, nội tại ẩn tàng: "Được, xem ra không thể chơi lâu hơn một chút rồi..." - Trần Sơ Hiếu vị trưởng lão này lúc này mới hồi đáp, một tay đưa lên bốn vết rách trước ngực đã thấy nơi đó dần hiện ra khải giáp chi quang mờ nhạt.
Chết tiệt.
Là nó đã bị hai lão kéo dài thời gian cho đến tận bây giờ, chỉ để dùng đến sát chiêu.
- "Lưỡng gia các ngươi quả nhiên giấu cũng thật kĩ..." – Huyết Hỏa Lang gầm gừ, thân lang giận dữ vô thức lùi về sau một vài bước.
Tác giả: Đông Đông.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.