Chương 25: Nhị Giai Yêu Thú
- "Không ổn!" - Đang theo dõi, đột nhiên Huyền Đông cảnh giác.
Hắn từ trên cao, con ngươi luân chuyển, quan sát rất rõ. Trong trận khói bụi mịt mờ, vũng máu từ tay con Thạch Viên Thu kia đang chảy ra bất giác hóa thành mấy sợi huyết khí, sau đó bị nó hấp thu ngược trở lại.
Từ trong miệng Thạch Viên Thú này đang ngưng tụ ra một cỗ năng lượng màu đỏ thẫm, dường như khi thấy máu hoặc bị thương... Những yếu tố này càng kích thích thêm sự điên tiết hơn của một con yêu thú đang cuồng bạo.
Trong gang tấc, cỗ năng lượng màu đỏ thẫm kia của nó đã triệt để hoàn thành.
Thạch Viên Thú dùng hết lực phóng nó về phía đám người Phượng Cẩm Vân.
Tình hình không ổn, với một chiêu toàn lực này của yêu thú nhị giai trung cấp, ba nữ tử bọn họ nhất định sẽ không thể trụ nổi!
- "Lui xuống!" - Huyền Đông quát lớn, hắc bào như một cơn gió lao xuống.
Trước tình thế không khả quan, lại thêm có thể gọi là quen biết với đám người này, Huyền Đông cũng không thể mặc bọn họ chết dưới tay Thạch Viên Thú.
Một Chương Hy chết đã là một đả kích rất lớn đối với hắn.
Huyền Đông trong tức khắc lao đến trước đám người Phượng Cẩm Vân, hắn nhanh nhẹn dựng lên một lớp lam sắc hộ thuẫn, chặn lại tia huyết quang của con súc sinh kia đang lao thẳng đến.
Khi luồng năng lượng khủng bố đó chạm vào lớp hộ thuẫn, không ngừng tạo ra tiếng kêu như đá vỡ.
Huyết quang hung ác đánh vào hộ thuẫn không khỏi bị chệch hướng, đã chấn ra xa nơi vách núi thêm gần mười tia huyết quang nhỏ hơn. Đất đá vì sự công phá này mà không ngừng nứt ra thành từng mảng, rơi xuống sơn mạch.
Thư sinh họ Huyền trong bộ hắc bào điều khiển lam sắc hộ huyễn, mi tâm có phần co lại.
Dù gì thì nói, thực lực của Huyền Đông nếu là từ đầu chẳng khó khăn gì để một kích giết chết nó. Nhưng bây giờ Thạch Viên Thú đã kích hoạt Cuồng Bạo, đối phó với nó hiện tại cũng là có phần khó khăn.
Bài xích một lúc, huyết quang đỏ thẫm kia cũng yếu dần rồi tan biến, hóa thành hư ảnh mờ nhạt.
Thạch Viên Thú đứng cách bốn người bọn họ hơn một gần trăm trượng, khẩu mình rất khó khăn để mở ra, hô hấp từng hơi.
Huyền Đông thu lại hộ thuẫn, nhãn quang tinh tường, ngưng trọng quan sát nhất cử nhất động của con yêu thú này.
- "Quả nhiên là vẫn có sơ hở... Tuy rất mạnh nhưng xem ra ngươi chỉ có thể Cuồng Bạo trong một đoạn thời gian. Khó khăn như vậy hẳn là sắp cạn kiệt sức lực đến nơi rồi." - Huyền Đông nghĩ thầm, cẩn thận triệu hoán ra ba thanh huyễn kiếm xoay tròn sau lưng.
- "Đa tạ tiền bối tương trợ." - Nữ tử họ Phượng phía sau lập tức đứng ra cảm tạ.
Ba người Phượng Cẩm Vân, Hà My và Đặng Ngọc Trân tưởng chừng như sắp bại trận dưới tay Thạch Viên Thú vậy mà lại may mắn thoát nạn. Nếu còn cả gan đối địch trực diện, chắc chắn dưới một kích của Nhị giai yêu thú trung cấp tương đương với tu sĩ nhân loại Trúc Cơ trung kì, ba nữ tử Ngưng Khí này chắc chắn sẽ chết.
Trước mặt ba nữ tử là một nam tu sĩ lạ mặt đang mang một bộ hắc bào. Tôn nhan hắn được che kín. cơ thể không ngừng tỏa ra một cỗ khí tức hàn khí mãnh liệt.
Với phán đoán của cả ba bọn họ đều ở thực lực Ngưng Khí đỉnh phong, lại có thể gây áp bức như thế chẳng kém gì Thạch Viên Thú, ắt hẳn vị hắc bào tiền bối này phải là một Trúc Cơ.
- "Chiêu thức ban nãy của các cô vậy mà có thể đánh thương được một đầu thú ngang thực lực Trúc Cơ trung kì... Ba người các cô đúng là lớn gan thật, lại dám trêu vào Thạch Viên Thú." - Huyền Đông sử dụng Hoán Âm Thuật, chất vấn đám người Phượng Cẩm Vân.
- "Tiền bối quá lời. Cực chẳng đã chúng nữ tử mới liều mình giao đấu với nó... là vì Thạch Căn Quả." - Nữ nhân họ Ngọc thu lại cảnh giác liền cất thanh nói.
- "Thạch Căn Quả? Ba người này muốn luyện ra Trúc Cơ đan?" - Một tia ý niệm lóe lên trong tiềm thức y.
- "Chúng vãn bối là đệ tử của Bạch Vân Tông. Nay nghe theo lệnh của đạo sư vì muốn đổi lấy Trúc Cơ đan nên cần phải sử dụng Thạch Căn Quả. Nhưng không ngờ rằng cây Thạch Căn nơi này lại được canh giữ bởi con yêu thú đó..." - Ngọc Trân thoáng nhìn về phía Thạch Viên Thú, kiều dung khẽ động một chút mê hồn.
Mà Hà My nữ tử đó cũng mạnh dạn bước lên phía trước: "Tiền bối nếu không phiền. Nữ tử cả gan thỉnh cầu tiền bối cùng hợp sức kích sát đầu yêu thú này. Bọn ta chỉ cần Thạch Căn Quả, còn về yêu hạch của nó, với chúng nữ tử căn bản cũng không có ích lợi gì... tùy ý người sử dụng. Ý tiền bối thế nào?"
Huyền Đông sau khi nghe lời của vị nữ nhân họ Hà, bất giác suy nghĩ một chút.
Huyền Đông lưỡng lự một chút, nhìn về phía Thạch Viên Thú kia không ngừng phán đoán hậu quả.
Dù gì với sức mạnh của nó cũng đang cao hơn hắn một bậc, nếu sử dụng Tinh Túc Công thì có lẽ sẽ có cơ hội giết chết nó, nhưng bây giờ đang có mặt ba người bọn họ ở đây, vẫn không nên để lộ quá nhiều về lai lịch.
- "Linh khí không ngừng chảy, ý chí định Trúc Cơ. Đại năng cũng đều phải xây dựng từ nền tảng, thời khắc linh khí trong đan điền hóa lỏng để tạo ra căn cơ cho một tu sĩ thực thụ chính là nội tại của Trúc Cơ kì... Quả nhiên huyền diệu! Năm đó ta đã từng trải qua cảm giác này. Thôi vậy, ta đồng ý với ba người bọn cô. Nhưng ta chỉ có thể giữ chân Thạch Viên Thú giúp các ngươi. Phần còn lại, phải xem thực lực của ba người rồi."
Thêm một Trúc Cơ cũng là thêm một phần khả năng bảo hộ bản thân, huống hồ ba người bọn họ cũng không phải là kẻ toan tính vụ lợi, càng là cái gọi là sư tỷ lúc trước từng giao hảo, đồng ý giúp bọn họ công kích Thạch Viên Thú để đoạt lấy Thạch Căn Quả tất nhiên cũng nên.
Nói xong, Huyền Đông thức thời lao thẳng đến con quái thú. Song nhãn tinh tường, lóe lên một tia lam quang. Noãn thủ uyển chuyển vung lên, đánh tới năm thanh băng kiếm.
Tay Huyền Đông tạo kết ấn, điều khiển băng kiếm nhanh nhẹn phóng thích về phía Thạch Viên Thú.
Từng đạo kiếm quang trảm vào thân thể của Thạch Viên Thú khiến nó đau đớn, so với công kích ban nãy của ba người Ngưng Khí, đòn đánh của Huyền Đông vẫn là có thêm mấy phần lực sát thương nhất định lên cơ thể của nó.
Thạch Viên Thú bị năm thanh băng kiếm xé rách cơ thịt thì đau điếng, rống lên từng đợt âm ba khiến một khoảng phạm vi sơn mạch hơn nửa dặm đều rung chuyển.
- "Ồn ào." - Mi tâm Huyền Đông có chút quyết đoán liền co lại rồi quát.
Huyền Đông liền vung noãn thủ, thu lại băng kiếm. Sau đó tại tiếp tục tạo ra một đợt trảo thủ to lớn, chưởng về phía Thạch Viên Thú khiến nó bị chấn bay ra xa hơn mười trượng.
Nơi Thạch Viên Thú va đập vào vách sơn mạch cũng bị chấn nát ra một lỗ hổng lớn. Mấy tảng đá vỡ lả chả, tạo ra khói bụi mịt mù.
Bất giác từ bên trong khói mù đó lại lao ra mấy tảng đá nặng hơn trăm cân, bao phủ bởi một lớp man lực màu đỏ thẫm đánh tới.
Thạch Viên Thú đó gầm lớn, nhảy ra từ khói mù, ý đồ hung hăng giết chết thư sinh hắc bào kia.
Từng tảng đá bị nó vung tới, đánh vào thân thể Huyền Đông.
Mà Huyền Đông cũng nhanh nhẹn đánh trả, song ảnh lao vào nhau, đánh chém nhau không ngừng. Dư chấn tỏa ra, một lam một huyết liên tục chấn nát kiến trúc.
Thế trận Trúc Cơ... thực sự đối với ba nữ tử phía Phượng Cẩm Vân mà nói, đích thị đáng sợ.
Nhưng quả nhiên yêu thú vẫn là yêu thú, luận về sức bền, Thạch Viên Thú vẫn hơn tu sĩ phổ thông một bậc.
Cứ tiếp tục thế này thì bất lợi, Huyền Đông liên tục đảo mát, thần thức quét qua từng nơi sơn mạch một cách tỉ mỉ, tính toán kế sách đánh nhanh để vây khốn Thạch Viên Thú.
Sau đó, khóe miệng Huyền Đông liền nhếch lên. Noãn thủ dưới hắc y liền vung lên, lóe ra một tia lam quang lạnh lẽo.
Dưới mặt đất, văn trận lam sắc tạo ra, bỗng chốc đâm xuyên lên hàng trăm sợi tơ.
Thứ tơ này lạnh lẽo, tuy mỏng nhẹ nhưng trông lại bền dẻo và sắc bén vô cùng. Nếu chỉ chạm vào một chút liền có thể băng phong một vật.
Băng tơ cùng nhau xuyên qua đất đá, bám vào hai vách núi cao, từng sợi tơ mỏng dẻo cắt ngang da thịt Nhị giai yêu thú đó, tạm thời vô hiệu hóa.
- "Chính là lúc này!" - Huyền Đông miễn cưỡng khống chế con quái vật, ra hiệu cho đám người Phượng Cẩm Vân nhằm vào cái cổ đang hớ hênh của Thạch Viên Thú.
Lúc này, cả ba nữ tử kia cũng hiểu ý vị hắc bào tiền bối.
Nữ nhân họ Hà uyển chuyển lao lên không trung, đối diện với với yêu thú đang bất động bởi mấy sợi tơ của vị tu sĩ hắc bào lạ mặt. Ngay sau đó là Phượng Cẩm Vân và Ngọc nữ tử, bọn họ cùng nhau truyền vào thân thể Hà My, điệp gia một cỗ linh lực tinh thuần.
Tranh thủ lúc linh lực trong cơ thể đang đạt đến trạng thái đỉnh phong, Hà My nữ tử vung thanh kiếm trên tay, một đạo ấn kí màu xanh lam huyền bí bỗng chốc được tạo ra từ sau lưng, lập tức kết thành văn trận công pháp.
Hà My ngưng trọng, song nhãn trong veo, hàng mi cong vuốt tôn lên kiều dung, thần thức tham trắc, ngắm vào yếu huyệt của Thạch Viên Thú.
- "Sương Liệt Phách Quang Phổ!"
Uỳnh.
Một đạo lam quang được Hà My phóng thích từ văn trận công pháp, bạo liệt đến mức đâm xuyên vào yếu hầu Thạch Viên Thú, xé toạc một thước vuông đất đá ngay phía sau lưng.
Thạch Viên Thú rống lên, mục quang đỏ thẫm co lại, vùng vẫy một lúc cũng bất động.
Khi lam quang này tắt đi cũng là lúc để lộ ra một thi thể yêu thú đang như chết đứng trong sự vây hãm của băng tơ lạnh lẽo, khiến toàn thân yêu thú này hóa băng.
Nhưng vẫn còn một chút gì đó thuộc về cảm ứng sinh mệnh, vài tia huyết sắc vẫn còn động bên trong mục quang ghê gớm của con quái thú. Quả nhiên, ba nữ tử đó vẫn không thể nào một đòn kích sát.
Tránh để đêm dài lắm mộng, Huyền Đông âm thầm buông ra ám kình. Từ tay áo hắn bí mật phóng ra một đoạn băng châm, đâm xuyên giữa trán Thạch Viên Thú khiến nó hoàn toàn tan biến đi phần sinh mệnh khí tức ban nãy.
Kích sát Thạch Viên Thú, đã thuận lợi thành công.
Huyền Đông nhìn thi thể đang dần lạnh lẽo của con quái thú, thở phào, nhanh nhẹn thâu lại văn trận, giải tán băng tơ.
Không còn băng tơ vây cong, thi thể Thạch Viên Thú rơi xuống đất.
Huyền Đông đưa tay lên, hằn rõ những vết tích mà băng tơ đã cứa vào da thịt.
Sau đó, Huyền Đông nhìn về phía ba nữ tử kia, chậm rãi bay đến trước mặt họ.
Thần sắc ba nữ tử này đều mệt mỏi, trán tuôn ra rất nhiều mồ hôi lạnh.
Bất giác từ bên trong thi thể Thạch Viên Thú đã chết, trồi lên một huyết ngọc quỷ dị, không ngừng tỏa ra quang mang.
Nữ tử họ Phượng lướt đến, dùng hấp lực thu về huyết ngọc quỷ dị kia: "Đa tạ tiền bối đã ra tay tương trợ. Theo giao ước đã định, yêu hạch của yêu thú tùy người xử lý. Nữ tử không biết xưng hô với người làm sao cho phải?"
- "Việc này không cần các ngươi bận tâm. Nếu đã xong rồi thì nhanh chóng lấy Thạch Căn Quả, mau mau rời khỏi sơn mạch đi. Ban nãy động tĩnh quá lớn có lẽ sẽ còn câu dẫn tới đây thêm mấy đầu yêu thú khác nữa. Đến lúc đó cả ta và các ngươi cũng không thoát khỏi nguy hiểm đâu."
Huyền Đông tránh bại lộ thân phận nên cũng không nói nhiều lời, hắn nhận huyết ngoch từ noãn thủ kiều khuê, thu viên yêu hạch đó vào trong nạp giới. Quay về phía ba người bọn họ nói vài câu rồi cũng nhanh chóng bay đi mất.
Thấy bóng dáng vị tu sĩ Trúc Cơ bí ẩn này dần bay đi xa, Phượng Cẩm Vân, Hà My và nữ tử họ Ngọc mới bắt đầu tiến đến cây Thạch Căn ở một góc sơn mạch.
Mặc ba nữ tử kia, Huyền Đông sớm đã nhanh nhẹn quay trở về Bạch Vân tông.
Hắn thăm dò một lúc rồi thành công tiến vào Trúc phong nội giới, đi đến trang viên quen thuộc của mình.
Từ bên trong gian nhà, hắn lại một lần nữa dùng linh lực ngăn cách giữa hai không gian trong và ngoài.
Huyền Đông tháo mặt nạ ra, thở dài lấy một hơi. Rồi tiếp tục thay bộ hắc bào đang mặc còn lấm lem đất đá sau chiến trận với Thạch Viên Thú.
Sau đó, nhẹ nhàng lấy toàn bộ thu hoạch đêm hôm nay ra kiểm tra lại nhân lúc trời còn chưa sáng hẳn.
- "Đêm hôm nay vậy mà lại gom được kha khá, vượt quá dự liệu. Khối yêu hạch này đợi khi luyện đan dược ắt sẽ dùng đến. Còn số tài nguyên này nếu đem đi đấu giá không chừng vẫn có thể khiến không ít tu sĩ Trúc Cơ tranh nhau không ngừng... Nhưng trước hết cần phải hồi phục lại thể lực đã... Vậy mà lại liều mình giao thủ với một đầu Nhị giai yêu thú..." - Huyền Đông ôm ngực, cảm nhận một chút đau đớn mà Thạch Viên Thú vừa gây ra ban nãy.
Nói rồi, Huyền Đông cất mấy gốc thảo dược và cả viên yêu hạch đó vào một cái rương kín, dứt khoát đem nó thu vào.
Sau đó, liền ngồi xuống tảng hắc thạch trong phòng đã được bố trí từ đó, vận lực điều phối bát mạch.
Tác giả: Đông Đông.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.