Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 24: Nội Môn Sơn Mạch

Đăng: 01/08/2026 22:28 2,531 từ 1 lượt đọc

Huyền Đông cẩn thận hạ thân xuống mặt đất, bước từng bước thận trọng nhất tiến về kia. Đến sát nơi, Huyền Đông lẫn vào đám cỏ bụi trong màn đêm mà quan sát: "Phượng Cẩm Vân, Hà My, Ngọc Trân... còn có... Nhị giai linh thú?" - Hắn kinh ngạc.

- "Không đúng... Là yêu thú?"

Thân thể hắc bào nặc danh, đem song nhãn luân chuyển con ngươi quét qua một chút liền cảm ứng được bất thường.

Nhìn xuống phía dưới sơn mạch, đám người Hà My đang vây công một con Nhị giai yêu thú có phần cao lớn và lông lá.

Trước mặt Huyền Đông là một vách núi sâu hơn chừng hai mươi trượng, những vách đá nhô cao, mọc lên tạo thành một địa hình lòng chảo sâu hun hút, đen kịt. Sương đêm tràn xuống, tạo ra một cảnh tượng mờ ảo, tất nhiên vẫn có thể quan sát rất rõ vài bóng dáng con người đang giao đấu với một đầu thú mang hình hài giống một con vượn xám.

Trong dáng vẻ này đích thị là linh thú nội tông, nhưng cơ hồ đối với thư sinh họ Huyền lại cảm giác được một điều gì đó không phải.

Tim hắn đập nhanh, dùng thần thức thám trắc liền nhận ra dáng vẻ này chính là Thạch Viên Thú. Duy chỉ có đôi mắt của đầu thú này, kì thực rất khác với linh thú phổ thông.

Song nhãn tinh tường của thư sinh họ huyền đó thi triển Đại Nhãn Thuật, trức tiếp thâu vào trong rất rõ ánh mắt của con cự thú kia. Một ánh mắt oán hận với đôi đồng tử co lại, hằn lên vô số gân máu, thấy rõ cả sát khí. Đôi lúc lại gườm gườm trông đáng sợ vô cùng!

Đây vốn là Thạch Viên Thú, linh thú nội tông. Tuy khá hung hãn nhưng bản tính lại rất vô hại. Chỉ không biết tại sao nó lại như hoá rồ đến mức này?

- "Bọn họ làm gì ở đây? Thạch Viên Thú, sao mấy người này lại trêu vào nó chứ?" - Huyền Đông quan sát.

Từ trên cao, Huyền Đông luôn giữ trạng thái nặc danh, nhất cử nhất động không thể nào tùy ý hành sự trượng nghĩa, dễ bị bại lộ thân phận.

Phía dưới sơn mạch, thư sinh họ Huyền thấy con yêu thú kia không khỏi chật vật trước sự vây hãm của ba vị đồng học.

Với công kích của Thạch Viên Thú Nhị giai ngang thực lực của một Trúc Cơ sơ kì, mấy người Hà My, Phượng Cẩm Vân và Ngọc Trân ở kia đều có thể dễ dàng né tránh, mặc cho bọn họ chỉ ở cấp bậc Ngưng Khí đỉnh phong.

Thoáng thấy Phượng Cẩm Vân phóng thích từ tay áo ra một dải lụa tỏa ra thất sắc quang mang, thứ này nhanh nhẹn như một tia gió lao thẳng đến Thạch Viên Thú, tạo trên cơ thể của cự thú này rất nhiều thương tổn.

Sau đó là Hà My, vẫn là bộ kiếm pháp nhanh nhẹn năm đó vung tới Thạch Viên Thú khiến nó không kịp trở tay, chỉ có thể gầm rú lên vang dội cả một khoảng sơn mạch vắng người.

Mỗi đường kiếm quang đến Thạch Viên Thú đều tạo ra một lam vụ dày đặc, chỉ sau năm hơi thở đã nắm thóp được nhãn quang của con súc sinh này, khiến nó điêu đứng.

- "Ngọc sư muội, tới lượt cô rồi." - Nữ nhân họ My kia mi tâm co lại, nói lớn.

Ngọc Trân từ đầu chí cuối đều luôn quan sát Thạch Viên Thú như đang mù tạm thời bên trong lam vụ kia. Y trang của nàng bị linh lực làm dao động, tóc đen như suối cứ phấp phới trong gió lạnh đang gào rít giữa sơn mạch sâu hun hút.

Tranh thủ lam vụ chưa tan hết, Thạch Viên Thú vẫn đang chật vật ở trong, nữ tử họ Ngọc nhanh chóng ngưng tụ ra một cỗ năng lượng, vung nó lao về phía con yêu thú này đang đứng.

Oành.

Vụ nổ lớn được tạo ra khi cỗ năng lượng này va đập vào thân thể con quái thú, sự tiếp dẫn giữa năng lượng gây ra trong lam vụ vô tình khiến nó cứ nổ mãi không ngừng, hàng trăm tia lửa léo lên, đốt cháy nóng rực.

Thạch Viên Thú vì đau đớn mà gào rú, âm thanh điếc tai của nó cứ thế vang vọng ra cả một khoảng không gian.

Trái ngược với nụ cười đắc ý của đám người Phượng Cẩm Vân vì đả thương được con Nhị giai linh thú, Huyền Đông đang ẩn thân phía trên với cảm quan linh ứng, không ngừng hoài nghi về một điều gì đó...

- "Không đúng... Thạch Viên Thú bản chất rất thông minh, với thực lực Nhị giai của nó quá dễ dàng để giết chết ba người Ngưng Khí bọn họ... Tại sao lại vô hại đến vậy. Lẽ nào nó đang mưu tính gì đó?"

Huyền Đông không ít lần tiếp xúc qua yêu thú, đặc biệt loài Thạch Viên được ghi trong Vạn Thú Đồ là loài vô cùng thông minh và ranh mãnh. Hơn nữa con Thạch Viên Thú đang giao đấu với bọn họ có phẩm lực Nhị giai, so với một nhân loại tu vi Trúc Cơ sơ kì chính là tương đương.

Sự chênh lệch cấp bậc này tưởng chừng nhỏ nhưng thực chất lại vô cùng xa cách!

Huống hồ, với yêu thú thể lực này lại có nhục thân mạnh gấp nhiều lần tu sĩ bình thường...

Kì quái, con Thạch Viên Thú này có gì đó không đúng!

- "Cái gì?" - Ngọc Trân nữ tử có chút kinh ngạc, kiều dung liên tục biến sắc.

Đầu Thạch Viên Thú kia bị vị sư muội họ Ngọc đánh vào hiểm nguyệt vốn đã nằm quằn quại một chỗ dưới nền đất lạnh.

Nhưng đột nhiên, cả ba nữ tử nội tông lúc này thấy được Thạch Viên Thú bắt đầu cử động.

Xung quanh thân thể Thạch Viên này liên tục tỏa ra một loại huyết sắc khí thức, xen lẫn cả uy áp khủng bố!

- "Không ổn, nó đang Cuồng Bạo. Ngọc sư muội, mau lui!" - Nữ nhân họ Phượng tinh tường quét qua, lập tức lùi về sau hơn trăm thước.

Cuồng Bạo Thuật, trong giới yêu thú hẳn không còn mấy xa lạ. Mà mọi cá thể yêu thú hay linh thú đều có thể sử dụng trạng thái cuồng bạo.

Thuật này khi thi triển sẽ tạm thời nâng cao chiến lực của loài yêu thú đó lên đến trạng thái cực thịnh trong một thời gian. Thời gian đó tùy thuộc vào phẩm giai của từng loài yêu thú, trong thời gian này không chỉ đem đầu yêu thú đó trở nên cường hãn mà còn làm chúng trở nên mất đi ý thức, hoàn toàn chỉ còn lại thú tính trực chờ lấy mạng kẻ thù.

Nữ tử làm bào họ Phượng kia vốn dĩ cũng là bản thể linh điểu, so với tộc yêu thú hung tàn, cô ta đương nhiên là nhận biết được Thạch Viên Thú đang dần trở nên đáng sợ như thế nào!

Lúc này, huyết sắc khí tức từ Thạch Viên Thú kia đang tỏa ra ngày một nhiều, lông của nó từ màu xám xanh cũng bắt đầu hóa thành một màu đỏ máu. Sau lưng bất giác dựng lên một hàng dài gai nhọn như mũi kiếm đã bị gỉ sét.

Đồng tử trong đôi mắt gườm gườm của con súc sinh này cũng co lại, hoá thành một màu đỏ đen.

Một hình hài quái dị dần biến dạng, nó đã mất đi dáng vẻ của một con vượn lớn ban đầu.

Đột nhiên Thạch Viên Thú đứng thẳng dậy, phóng thích ra một cỗ khí tức cường hãn khiến ba nữ tử kia vô thức cũng phải bị đẩy lùi về sau.

Nó gầm lên một tiếng lớn rồi nhanh nhẹn lao đến chỗ Ngọc Trân chưa kịp định thần.

Song chi to lớn của Viên Thú vung lên, tạo ra một cỗ năng lượng Thổ thuộc tính phóng thẳng về phía nữ tử đó.

Nữ tử họ Ngọc đang đứng trực diện nơi đòn đánh của con yêu thú này, nhanh nhẹn lấy từ trong túi áo ra một viên châu Dạ Âm Châu không ngừng tỏa ra hàn khí

Sau đó, nữ tử này liền dẫn động linh khí, truyền vào Dạ Âm Châu.

Bất giác một bức tường băng lạnh lẽo đâm xuyên qua nền đá của sơn mạch mà dựng lên, tạo thành một lớp băng thuẫn cứng cáp.

Nhưng truớc Cuồng Bạo Thuật của Thạch Viên Thú, băng thuật này sớm đã đem nó từ Nhị giai lên đến Nhị giai trung cấp, có thể đo là ngang với một cao thủ Trúc Cơ trung kì.

Một đòn đánh của nó trong gang tấc đã quá dễ dàng chấn nát bức tường băng của Ngọc Trân!

Thân thể nữ tử họ Ngọc bị dư chấn đánh bật ra hơn năm trượng trượng, không khỏi ho khan ra một ngụm máu tươi.

Ngay cả pháp bảo Dạ Âm Châu cũng sinh ra một vết nứt nhỏ.

- "Đáng chết."

Hà My nữ nhân khó tính này giận dữ lao đến Thạch Viên Thú. Ngọc thủ uyển chuyển, nhanh nhẹn vung kiếm chém mạnh vào khắp nơi trên cơ thể lông lá của đầu cự thú. Nhưng tuyệt nhiên trên người con súc sinh này lại chẳng hề sinh thêm một vết xước nào dù chỉ là nhỏ nhất.

Da nó đã hoá cứng như đá, Cuồng Bạo Thuật đã biến nó trở thành một cỗ máy háu sát bất khả chiến bại, chí ít là bọn người Ngưng Khí kì này bây giờ đối với nó chỉ như lấy trứng chọi đá mà thôi.

Bất chợt con yêu thú này cung tay về sau phía nữ nhân họ Hà, nhẹ nhàng đem thân thể nữ tử này chấn bay ra xa một khoảng hơn năm sáu trượng.

Sự chênh lệch thực lực này vốn dĩ quá khác biệt!

Bọn họ sao lại chạm trán con quái vật này cơ chứ? Huyền Đông không ngừng thắc thắc, đồng tử lóe lên một tia lam quang liên tục tham trắc.

Căn bản là không ăn thua, cả ba người Phượng Cẩm Vân, Hà My và Đặng Ngọc Trân bắt đầu ngưng trọng quan sát về phía con Thạch Viên Thú đang điên loạn.

Bọn họ thừa biết rằng nếu cứ đánh lẻ như này sẽ có nguy cơ bại trận dưới tay con quái thú, thậm chí còn có thể chẳng toàn mạng trở về Bạch Vân tông!

Suy nghĩ nghiêm túc một lúc, cả ba người này dùng ánh mắt ra hiệu cho nhau.

- "Thổ Minh Trận. Khởi!" - Ba nữ tử này cùng lúc hô lớn, thân thể uyển chuyển bay lên không trung.

Phượng Cẩm Vân, Hà My và Đặng Ngọc Trân lần lượt tản ra, kết thành một hình tam giác vây quanh con Thạch Viên Thú kia.

Một phạm vi nhỏ sơn mạch bắt đầu rung chuyển, đất đá chạm vào nhau tạo thành những âm thanh lập cập.

Bất chợt từ mặt đất, nơi mỗi người đang đứng đồng loạt xộc lên các cột quang mang màu vàng đất, chúng kết lại, tạo thành một trận pháp vây khốn Thạch Viên Thú vào trong.

Tuy nói bị vây hãm, nhưng Thạch Viên Thú này cũng không phải loại dễ đối phó!

Thạch Viên Thú đứng bên trong lồng trận, điên cuồng đập phá vào bức tường đang vây khốn.

Mỗi một lần công phá của nó làm Thổ Minh Trận rung chuyển, trận pháp không khỏi sinh ra một chút tổn hại.

Ba nữ tử này cũng vì thế liên tục gia trì linh lực vào trận văn, củng cố trận pháp.

Huyền Đông đột nhiên quan sát thấy nữ tử khó tính họ Hà từ đâu triệu hoán ra ba tấm hoàng kì, mỗi một hoàng kì nhanh nhẹn bay thẳng đến các góc trận, cắm thẳng xuống mặt đất.

Từ năm góc hoàng kì truyền đến Thổ Minh Trận năm tia hoàng quang, những vết nứt do Thạch Viên Thú gây ra cũng nhanh chóng liền lại.

Trận kì này, đích thực là đang xúc tiến uy lực của thổ trận!

- "Khống Trận Kì? Hà My cô ta vậy mà lại sở hữu được món pháp bảo này." - Huyền Đông cảm thán, ánh mắt lóe lên một tia tham lam.

Sau đó, Phượng nữ tử này cất thanh: “Thất Quang Tiễn!”

Bất giác, dải lụa kia của Phượng Cẩm Vân phân thân ra thành chín sợi, tỏa ra một đợt quang mang thất sắc sáng ngời.

Chúng nó xoắn lại thành một nhánh mũi tên hơn mấy trượng chiều dài, cuồn cuộn xoáy thẳng về nơi con Thạch Viên kia đang đứng.

Sau chiêu thức của Cẩm Vân, Đặng Ngọc Trân cũng nhanh nhẹn kết pháp ấn, tạo ra một đạo ấn kí. Đạo ấn kí này dựng ra trước đầu mũi tên, vô tình khảm lên mũi tên đó thêm một lớp linh lực màu xanh biếc khiến nó cơ hồ như có lực hơn ba phần.

Ngay lập tức Huyền Đông còn quan sát thấy được một thân hình nữ tử mạnh mẽ phóng thẳng lên không trung.

Từ lòng bàn tay của Hà nữ tử triệu hoán ra một phiên ấn màu trắng đục, gọi là Tỏa Yên Ấn, phiên ấn đó được nàng truyền vào linh lực hùng hậu, thoáng chốc đã bay thẳng đến ngay phía sau mũi tên kia đập vào chuôi nó thật mạnh. Đất đá nơi sơn mạch này như bị dư chấn từ phiên ấn khủng bố kia phóng thích mà bị thổi bay.

Là Hà My với hai người còn lại đã toàn lực cùng nhau tạo ra một thế hình có thể nói là ngang với một Trúc Cơ tu sĩ!

Phì.

Mũi tên kia nhanh chóng phóng đến nơi Thạch Viên Thú.

Nó cảnh giác đưa hai tay chống đỡ mũi tên nguy hiểm này.

Thất Quang Tiễn mạnh bạo xoáy vào lòng bàn tay của ác thú, không ngừng sinh ra hỏa khí nóng bức.

Sự bài xích từ cú va chạm khiến mặt đất như lún xuống. Chỉ nghe một tiếng phịch, thanh tiễn này đã đâm xuyên lòng bàn tay Thạch Viên Thú kia, cắm vào mặt đất nửa thước sâu. Huyết tươi từ tay con quái vật này bắt đầu ứa ra vì vết thương lớn, nó đau đớn gầm lên một tiếng lớn, đem một khoảng không sơn mạch rung động.

Đất đá từ vách núi cao vô tình bị nứt toạc ra từng mảng, rơi xuống vách tạo ra khói bụi mịt mờ.

- "Không ổn!" - Đang theo dõi, đột nhiên Huyền Đông cảnh giác.


Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.