Chương 41: Thất Lễ
Xoạt.
Dưới sự tĩnh lặng của tịch dạ, Huyền Đông từ sự mơ hồ bỗng bị đánh thức bởi một tiếng đột nhẹ phía xa.
Sơn lâm đã tối, chỉ còn duy nhất một thân hắn ngồi ở nơi thanh vắng như thế này. Bên kia Vân Vực là biên giới hung hiểm vạn trùng, tuy nói là được đảm bảo an toàn bởi bức tường và Kết Đan tu sĩ, nhưng tuyệt nhiên trong lòng Huyền Đông cũng không khỏi sinh ra một loại cảnh giác.
- "Là yêu thú?"
Thức thời, lam quang chợt lóe, từ trong noãn thủ hắn hiện ra một tấm linh phù, bên trên linh phù không ngừng ánh lên quang mang mờ nhạt.
Hắn cẩn thận dán một lá Ẩn Thân Phù lên trước ngực, toàn thân nặc danh khí tức, đem tâm thế cảnh giác, lần mò về phía phát sinh tiếng động nơi kia.
Huyền Đông đứng lấp ló bên một bụi cây gai, đột nhiên trông thấy từ trên đọt cây quá cỗi, rũ xuống, chen giữa đám lá một cái lông đuôi đỏ rực, ánh lên hồng quang. Thứ này cơ hồ là lông vũ, có một loại hồng sắc kim quang tỏa ra, trông tuyệt diệu mĩ miều.
Ngay thời khắc đó, linh phù trong tay được Huyền Đông nhanh nhẹn uyển chuyển, càng lúc càng tỏa ra lam quang mờ nhạt, tùy thời công kích đầu yêu thú bí ẩn.
- "Nếu thật sự là yêu thú, họa chăng có thể giết được... vậy thì yêu hạch của nó thu về cũng không phải là vật tầm thường. Huống hồ ở nơi này, ắt hẳn phẩm giai cũng phải từ Nhị giai..." - Huyền Đông tên thư sinh này cẩn thận, chân nhón lên mà đi.
- "Tam Mao Điểu...?" – Hắn thì thầm.
Cái lông vũ đỏ rực đó từ từ di chuyển. Từ trên đọt cây bỗng hạ xuống một thân hồng điểu vô cùng uyển chuyển. Dưới nền đêm tối, nguyệt tơ chiếu rọi vào thân hình cầm điểu này, càng trở nên tuyệt đẹp.
Đầu của cầm điểu có ba chiếc mào, toàn thân có hồng vũ, đôi mắt trong sáng.
Hồng điểu bắt đầu đập cánh, cất lên một tiếng kêu như tiếng gà trống.
Nguyên lai là linh thú.
Phải nói, khác với yêu thú chuyên oanh tạc, lấy phàm nhân và tu sĩ làm thức ăn, thì linh thú lại chính là thiện vật của Tạo Hóa, không ít lần cùng trợ giúp tu sĩ trấn áp yêu tộc!
Trong giới tu sĩ khi nhắc đến linh thú, chưa kể đến tồn tại hai chữ thánh thú cũng đã vô cùng hòa nhã.
Huyền Đông bỗng sững người, không khỏi thở phào một hơi. Bằng không nếu nó cứ mãi thoắt hiện, e rằng Tam Mao Điểu sẽ bị hắn giết nhầm.
- "Vẫn là lùi một bước, nếu ta giết nhầm Tam Mao Điểu, không biết Phượng Cẩm Vân có thịnh nộ lên hay không nữa." – Huyền Đông cười trừ, thâm tâm bất giác lại nhớ đến vị sư tỷ họ Phượng kia.
Thân thủ nhẹ như không lùi về phía sau, noãn thủ ý định thu linh phù lại, nhưng ngặt nỗi bên trong bụi gai vướng víu. Hắn khó lắm mới chuyển mình được một chút.
Uỳnh.
Huyền Đông nhẹ nhàng rời khỏi bụi gai, nhưng lam y của hắn ở tay áo lại vô tình vướng vào gốc cây gai. Thức thời vung tay lên cũng là lúc bị bụi gai kéo lại. Mà lá phù chưa thu vào hết cũng vì thế vô thức nương theo quán tính của Huyền Đông, một lượt phóng thích về phía xa, đánh tới một mảng đất đá tạo ra dư chấn đủ để kinh động một phạm vi sơn lâm đang tĩnh lặng.
Tam Mao Điểu cũng vì thế liền trở nên thất thần, hồng sắc song dực chuyển động, lông vũ do đó mà rơi ra vài phiến.
Tam Mao Điểu lúc này rít lên một âm thanh rồi nhanh chóng bay mất dạng.
Sau dư chấn mà linh phù gây ra chưa được ba hơi thở, Huyền Đông vẫn chưa định thần, mà từ phía xa lại bất ngờ phóng đến hắn một tia tử sắc lưu quang với tốc độ rất nhanh.
Hắn với cảm ứng của một tu sĩ, tự nhiên cũng nhanh chóng xoay người né tránh.
- "Là ai?" – Huyền Đông bắt đầu tạo kết ấn, thần thức quét một đợt thám trắc, âm giọng trầm ổn vang lên, hỏi về một phương thần bí.
Hắn thở gấp, tay đưa lên mặt, song chỉ không khỏi dính một chút máu đỏ tươi. Là tử sắc lưu quang đó, tuy hoàn toàn không công kích trực tiếp vào thân thể Huyền Đông nhưng cũng vô tình đánh trúng vào má trái của hắn, gây ra một vết xước nhỏ.
- "Ngươi nhìn lén ta tắm, còn dám trở giọng oan uổng sao?"
Một thanh âm nữ tử nhu hoặc truyền đến liền khiến Huyền Đông giật mình. Hắn cảnh giác, lại lấy một đợt thám trắc, vụng về dò xét phạm vi này.
Từ phía xa, cảm ứng mạnh mẽ đã nhìn thấu sơn lâm, bên trong đám bạch vân thụ đã bung tuyết trắng hơn ba mươi trượng là một cái tiểu thạch trì.
Thạch trì luôn dao động khí tức, uy áp cơ hồ so với Huyền Đông còn mạnh hơn một bậc.
Mà lúc này, thần thức của Huyền Đông cư nhiên bị uy áp đó đánh ngược.
Song nhãn thư sinh liền mở to, vô thức nhìn về nơi cỗ uy áp kia đang dao động tại thạch trì.
Hơi thở lắng đọng, quan sát của hắn có chút cưỡng ép, dừng lại trên một khuôn nhan nữ tử không quá trắng, xen lẫn chút hồng hào đang khẽ ửng trên gò má. Song nhãn nữ tử này, dưới hai đuôi lông mày đang co lại, sâu hút, trong veo, đôi lúc lại chớp nhẹ một cái, quyết đoán kéo theo hết thảy cám dỗ.
Mà nữ tử này thân thể đầy đặn, rất rắn rỏi, lấm tấm vài giọt nước mát lạnh của thạch trì còn đọng lại trên lưng. Tóc sương rủ xõa, ướt sũng, phủ xuống hai vai cong càng tôn lên vẻ đẹp nữ quyền.
Loại mỹ dung này, đích thị là lần đầu Huyền Đông trông thấy!
- "Nữ nhân?" – Huyền Đông ngượng ngùng, hai má đỏ nóng bừng như bốc hỏa.
Nữ tử ấy đứng nửa thân dưới hồ, người khép nép sang một bên tránh ánh mắt của nam tử.
Dưới đêm trăng, quang mang trắng bạc in vào nền nước, sóng sánh càng phác họa mỹ dung cho vị nữ tử đó.
Chỉ ba hơi thở sau, nàng ta liền cau mày. Ngọc thủ uyển chuyển nương theo làn nước, dòng nước lơ lửng nhẹ, đem theo vài cánh hoa bạch vân bỗng chốc hóa thành một tấm áo lụa mỏng. Nàng ta khoác tấm lụa, nhấc gót sen, đong đưa thân hình đầy đặn bước ra khỏi thạch trì. Mà đôi mắt trong trẻo kia lại mang căm phẫn, một mực tiến về phía Huyền Đông.
- "Đáng chết!" – Vị nữ tử đó quát lớn, noãn thủ liền vung tới.
Uỳnh.
- "Trúc Cơ đại viên mãn!?" – Mặt Huyền Đông biến sắc, cả người run lẩy bẩy.
Một đạo áp lực tử sắc từ thân thể nữ tử kia nhanh chóng phát động ra toàn bộ khu vực này.
Khí thế tỏa ra đủ để nửa dặm bán kính sơn lâm rung chuyển, Huyền Đông liền cảm nhận được phía trước mình là một vị nữ tu không dưới thực lực Trúc Cơ hậu kì của Trần sư huynh.
Huống hồ việc hắn mạo phạm nàng ta cũng là một chuyện khiếm nhã, nếu nàng ta thực sự vì thế mà sinh lòng hận, khó nói, khó nói!
- "Huyền mỗ đích thực không có ý mạo phạm, ta chỉ là tò mò con Tam Mao Điểu kia, không ngờ lại kinh động đến cô. Xin vị đạo hữu này lượng thứ, Huyền mỗ không hề có ý xấu, lập tức rời khỏi đây ngay!" – Huyền Đông khẩn khoản, liền lấy một cọng lông của Tam Mao Điểu bị rớt, đưa lên cứu nguy rồi lập tức trốn chạy.
- "Đạo hữu còn muốn chạy trốn? Hôm nay ta chỉ có thể giết ngươi!"
Huyền Đông nhanh chân, thoạt tiên như một cơn gió đã triệu kiếm, phi hành ra khỏi tầm mắt của vị nữ nhân đang thịnh nộ.
Nhưng vẫn là thân thủ của cô ta nhanh nhẹn hơn hắn một bậc! Trước sự đào thoát của gian tặc, song nhãn nữ tử này liền lóe lên hai tia tử quang. Hai tay phức tạp cũng kết ấn, xung quanh hơn một trượng bán kính nàng ta đang đứng đột nhiên hóa thành ba đạo tử sắc quang ấn. Từ dưới nền đất không ngừng vùng dậy vô số mộc đằng dẻo dai, một lượt cùng lao đến thân ảnh áo vải thư sinh Huyền Đông mà bắt lấy.
- "Tử Linh Mộc...?" – Huyền Đông hoảng hốt nhưng vẫn thu vào mắt hình ảnh mộc đằng tử sắc kia.
Trong gang tấc, thân thể Huyền Đông như đột ngột chững lại. Hắn quay đầu về sau, trông thấy cổ chân của mình đã bị một tử sắc mộc đằng quấn chặt lấy. Huyền Đông hoảng hốt, tay đồng thời niệm ấn chú, phóng đến mộc đằng một tia hàn khí để băng phong.
Rồi tiếp tục một lực đạo vô hình từ song chỉ mạnh mẽ giáng xuống, Huyền Đông hoàn toàn khiến đoạn thân gỗ đã hóa băng kia chấn nát ra, triệt để thoát khỏi gọng kìm.
- "Chạy... Lẽ nào lại để các hạ dễ dàng như vậy!" – Vị nữ tử kia nhếch mép.
Thức thời, noãn thủ nữ tử này toàn lực vung lên. Từ ba đạo quang mang trên nền đất lại quỷ dị hơn, phóng tới hơn mười thân Tử Linh Mộc, đồng loạt hướng về phía thân thủ đang lướt kiếm của Huyền Đông.
Vận tốc Tử Linh Mộc này nhanh như gió bão, đâm xuyên qua tán lá, một chiều tịnh tiến xiên ngang đến thân thể nam tử đang cùng lực đào thoát.
Dưới thực lực Trúc Cơ đại viên mãn, Huyền Đông vẫn là bị đám thân gỗ này khóa chặt: "Đáng chết!"
- "Khởi!" – Huyền Đông liền quát lớn.
Huyền Đông nhất thời cau mày, miệng mấp mé. Một chữ "khởi" được hắn triển khai. Sau ý niệm đó, bỗng từ không gian đêm tối ngưng tụ ra hàng trăm giọt nước được dung hợp từ vô số hàn sương gần đó. Lấy thiểu hóa đa, theo lời Huyền Đông mà trực tiếp thẩm thấu vào đám mộc đằng đang chằng chịt quanh cơ thể.
- "Ngưng!”
Phì.
Vô số băng phách được kết thành, lạnh lẽo băng phong mộc đằng dẻo dai của vị nữ tử kia. Mà băng phách này cũng quỷ dị hết mức, đồng loạt đâm xuyên qua tầng gỗ hàng trăm tiểu băng thứ sắc nhọn.
Ngay thời điểm này, Huyền Đông chỉ cần mạnh mẽ xoay người cũng đã hoàn toàn thoát khỏi khống chế của đối phương, lại tiếp tục việc chạy khỏi nơi tà môn này càng sớm càng tốt.
- "Đạo hữu... thật sự là chọc giận ta rồi. Tử Linh Phong Bế. Đi!" – Mỹ dung nữ tử kia tức giận, liền vung tay lên, phóng ra ba tấm trận kì.
Tiếng vị nữ tử này vừa dứt, Huyền Đông đương đà phi hành bỗng phải vô thức lùi lại.
Xung quanh phạm vi của hắn lại xuất hiện thêm bốn đạo tử sắc văn trận được trấn nhiếp bởi trận kì, mà từ tử sắc văn trận lại thức thời phóng lên bốn nhánh mộc đằng dẻo dai, to bằng cái chân.
Dưới sự kiểm soát của nữ tử bí ẩn, mộc đằng ý đồ lao vào bắt thóp Huyền Đông, nhưng bản thân Huyền Đông cũng không muốn bị dồn vào đường cùng!
Lúc này, ngón tay của Huyền Đông khẽ động, từ bên trong túi trữ vật triệu hoán ra một cái Thanh Phổ Đỉnh. Mà đỉnh này cũng mạnh mẽ xoay tròn, dần tích tụ ra một cỗ năng lượng, nhanh chóng bạo ngược bốn mộc đằng quỷ dị kia.
Rồi tiếp tục cơ hội đó, Huyền Đông lấy cả thân hình uyển chuyển, vờn vào hư không. Tay hắn cũng nhanh nhẹn kết ấn, ngưng tụ hàn sương phủ xuống một lớp mờ ảo để che mắt.
Huyền Đông cẩn thận quan sát một cái, bắt đầu vung tay kết tinh thành vô số băng thứ lạnh lẽo. Một tiếng "Đi!" của hắn cất lên, đồng loạt mấy đoạn băng thứ đó cũng nhanh nhẹn lao tới phía nữ nhân đó khiến nàng phải tạm dừng văn trận công kích, lập tức niệm pháp hộ thân.
Thừa thế sơ hở, Huyền Đông khẽ nhếch mép, quỷ dị như một đợt thanh phong cứ thế thu lại Thanh Phổ Đỉnh, lập tức gia tốc rời khỏi nơi này.
Nữ nhân kia hừ một tiếng, mi tâm không thể thả lỏng, bất lực nhìn về thân ảnh Huyền Đông đã dần biến mất.
- "Xem như ngươi hôm nay gặp may!"
Noãn thủ nữ tử này nhẹ vung, liền thu lại uy áp, mấy nhánh Tử Linh Mộc kia cũng dần quay trở về mặt đất. Mà lúc này, song nhãn nàng ta từ uất hận dần chuyển sang vẻ thưởng thức tên nam không biết phép tắc vừa nãy.
Dưới nguyệt quang lấp ló, mờ ảo, chỉ còn lại một thân nữ tử, gió lùa qua tấm lụa mỏng khoác trên thân kia, nhẹ nhàng như lông vũ.
Vốn định di gót, đột nhiên cô ta cảnh giác nhìn về phía sau. Là một vật sáng từ bên trong bụi gai đã vô tình lóe lên một tia bạch quang đã thu hút sự chú ý của nữ tử đó.
Dùng hấp lực, vị nữ nhân này thu lại vật sáng bí ẩn về tay.
Là một thanh ngọc giản có khắc hai chữ "Lưỡng gia". Thứ này tuyệt nhiên đối với nàng quá đổi quen thuộc. Hẳn là tên nam nhân không biết tốt xấu đó đánh rơi...
Nữ tử này chuyển động noãn thủ, bóp mạnh ngọc giản vào, chưa hoàn toàn trút hận, đôi mắt một lần nữa hướng về trời sao tối mịt, miệng khẽ cười toan tính.
- "Lưỡng gia ngọc giản? Xem ra... chúng ta sắp được gặp mặt lại lần nữa rồi."
Tác giả: Đông Đông.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.