Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 12: Thất Thải Loan Phượng

Đăng: 28/07/2026 13:52 2,598 từ 1 lượt đọc

- "Trận tỉ thí thứ hai, Minh Thanh, đối chiến với.... Phượng Cẩm Vân."

Sau trận thắng của Hà My, lượt tranh tài tiếp theo cũng đã bắt đầu sau thanh âm của lão nho sam họ Phùng:

Từ khán đài nhanh nhẹn phi lên sân đấu, hai thân ảnh cũng mang theo một cỗ khí tức cường đại, cả quảng trường đều cả kinh.

- "Minh Thanh, xin được thách chiến!" - Minh Thanh đứng trước kẻ kia mang vẻ đạo mạo, bạch sắc y trang gọn gàng.

Mà nữ tử đối diện tu sĩ họ Minh phóng thích một luồng khí tức: "Minh sư huynh oai phong thật, ngày trước vẫn là bộ dáng ngày, hôm nay vẫn là bộ dáng này."

- "Phượng sư tỷ vậy mà cũng là một Ngưng Khí đại viên mãn.... Trời ạ." - Các đệ tử vừa nhìn thấy được uy lực, lập tức cảm thán.

Nguyên lai nữ tử này Phượng Cẩm Vân, một trong những kì tài của ngoại môn, đương nhiên hôm nay cô ta sẽ có mặt trong trận thí luyện. Trên khán đài, nữ tử thân vận hồng sam mỏng manh, phượng nhãn tinh tường quét qua một khí chất kiêu hãnh.

Nàng ta như vậy mà lại nhẹ nhàng nghênh đón đối phương bằng một trận uy áp phóng đến.

- "Thất thải quang mang...? Nữ oa nhi này vậy mà lại là linh thú hoá hình!" - Phùng Lâm quan sát, liền nhìn thấy được một chút thất thải linh quang mờ nhạt tỏa ra từ cơ thể nữ tu sĩ họ Phượng.

- "Linh thú... ý của Phùng đạo hữu là..."

- "Đúng... khí tức của nữ tử đó so với Minh Thanh đều có tu vi Ngưng Khí, cư nhiên lại cường hãn hơn rất nhiều. Oa nhi đó, nhất định phải là một loại linh thú... Loại cả giác kiêu hãnh này... Nhưng không phải Tứ giai linh thú mới có thể hóa hình sao?" - Trưởng lão họ Phùng có chút bất ngờ, tay liên tục xoa cằm.

- "Sư tỷ, xin được chỉ giáo." - Minh Thanh nam tu sĩ kia lúc này bắt đầu vung thương.

Họ Minh không nói nhiều, nhanh chóng lao về phía Phượng Cẩm Vân. Từng bộ thương pháp thuần thục của hắn chém đến, đẩy ra những luồng gió mạnh trông rất đáng gờm.

- "Sát Địa Thương...? Minh Thanh sư huynh lại có được thanh bảo thương đó!"

Minh Thanh cùng với thân trữ phi pháp nhanh nhẹn của mình thoáng đã áp sát được Phượng Cẩm Vân. Song, tuyệt nhiên nữ tử kia không chút sợ hãi, từng mũi thương đâm tới đều được từng đợt né tránh một cách ảo diệu được thi triển.

Sau mấy hiệp công kích không thành, Minh Thanh nam tử kia cơ hồ lại kiên nhẫn. Hắn thu lại chiến thương, đập cán thương xuống nền đất, tay vuốt sạch mũi thương, một luồng khí thế từ thân thể hắn và cả thanh thương này bỗng chốc bộc phát khiến xung quanh rung chuyển.

Rắc.

Mặt sàn đấu như bị tách ra thành từng mảng cự thạch! Hắn dùng bảo thương chấn vào tảng đá lớn, khiến nó bay thẳng lên không trung. Sau đó, lợi dùng quyền thế, tu sĩ họ Minh phóng thẳng đến, đánh vào tảng cự thạch kia đẩy về phía Phượng Cẩm Vân đang đứng.

Nũ tử vận hồng sam họ Phượng không nao núng trước tình thế, nhanh nhẹn triệu hoán từ tay áo ra hai thước lụa tỏa ra thất sắc quang mang, ước chừng hai thước lụa phải dài gần năm trượng.

Thân hình Phượng Cẩm Vân uyển chuyển xoay người, đem hai thước lụa đó lao về phía tảng đá lớn đang bay đến.

Uỳnh.

Chỉ là một thước lụa mềm mỏng, vậy mà lại thành công chấn nát được tảng đá cứng đó trước sự cảm thán của vô số đệ tử!

- "Mạnh quá..." - Huyền Đông cảm thán trước dải lụa kia, chỉ thấy thất thải quang mang phóng ra đã tùy tiện đánh bể cự thạch.

Nữ tử họ Phượng không đợi sư huynh có cơ hội ra đòn tiếp theo, nàng nhanh chóng điều khiển hai dải lụa thất sắc quang mang đó tụ lại thành đạo tiểu pháp trận to hơn một trượng bán kính, mạnh mẽ tỏa ra uy áp kinh hồn, khiến bụi đá trên đài đấu bất giác bị thổi bay.

Tu sĩ họ Minh nhếch mép, thân vẫn trụ vững: "Phượng Cẩm Vân cô đích thực rất mạnh... Nhưng người được vào nội môn nhất định phải là ta!"

Phía dưới khán đài, Huyền Đông bắt đầu quan sát thấy Minh Thanh xoay mạnh thanh Sát Địa Thương của hắn. Bất giác từ phạm vi xung quanh Minh Thanh tụ lại một quả cỗ năng lượng nhờ vào tàn dư bụi đá.

Thoáng chốc đã kết lại một tảng đá to lớn có ẩn chứa linh lực Thổ hệ nồng đượm.

Trước sự chuẩn bị kĩ càng của Minh Thanh, Phượng Cẩm Vân cũng không hề chùn bước. Đạo pháp trận từ mấy dải lụa đó của nữ tử họ Phượng ngày càng bộc phát khí tức khủng bố!

Cả hai đòn công kích tạo ra một khí thế kinh khủng, khiến gió xung quanh bắt đầu giật mạnh.

Trên thân thể Phượng Cẩm Vân liên tục tỏa ra một chút thất sắc quang mang mờ nhạt, sau đó hóa thành một thân huyễn điểu to lớn, nó rít lên một thanh âm trong trẻo nhưng lại tạo ra uy áp.

- "Loan Phượng huyễn thân? Quái nào lại có thể hóa hình... Phượng tiểu oa nhi này... lẽ nào xuất thân từ tộc Loan Phượng, thế mà lại thiên sinh mang được huyết mạch của Chân Linh Thánh Phượng Hoàng!" - Phùng trưởng lão ngạc nhiên, ánh mắt quỷ dị liên tục đảo qua xem xét.

Trên đài quan sát, lão nho sam họ Phùng cơ hồ đã nhận ra được khí tức áp bức này, đích xác tiểu oa nhi này mang trên mình một sợi huyết mạch của tộc Thánh Phượng, một trong những viễn cổ Thánh thú đã rất lâu không tái thế ở toàn bộ Đông Hạ du.

Đích xác cấp bậc hơn hẳn các chủng linh thú phổ thông, mới có thể khiến một Kết Đan sơ kì như lão cảm thấy kinh ngạc đến như vậy.

- “Thất Thải Loan Phượng?” - Huyền Đông quan sát con huyễn điểu kia từ khí tức bộc phát của Phượng Cẩm Vân, đột nhiên trong đầu hắn hiện lên vô số hình ảnh tương tự.

Dựa trên kí ức đã truyền thừa, xuất hiện một con đại điểu với bộ lông sặc sỡ, thân thể nó ánh lên vô số quang mang thất sắc cùng với tiếng kêu đặc trưng của tộc Loan Điểu. Đại điểu này có hai cánh lớn, đuôi dài rực rỡ, chân khảm đá quý cùng với năm vuốt sắc bén vô cùng.

Hắn thấy được điều đó, chính là Thất Thải Loan Phượng!

Phượng Cẩm Vân lại là một con Thất Thải Loan Phượng mang huyết mạch của Thánh điểu Phượng Hoàng?

- "Ta cảm giác như đợt tuyển chọn nội môn đệ tử năm nay... càng lúc càng đáng để tuyển chọn rồi." - Lão giả họ Phùng hài lòng.

Trên sàn đấu, hai người bọn họ đang đối chọi nhau một cách kịch liệt.

Từng đợt khí tức tỏa ra khiến cả đài tỉ thí rung lắc dữ dội.

Phượng Cẩm Vân với phượng nhãn sáng rực, dứt khoát hạ ngọc thủ xuống, thân huyễn điểu kia lại rít lên một tiếng vang vọng cả quảng trường.

Từ đạo tiểu pháp trận ban nãy phóng ra vô số thước lụa thất thải quang mang, nhanh nhẹn lao về phía Minh Thanh.

Uỳnh.

Cả hai đòn khí tức va chạm vào nhau tạo ra một đợt gió lớn quét ngang qua quảng trường. Khói bụi vô tình tạo ra mờ ảo. Sau đó chậm rãi tan dần, lộ ra một hình ảnh nam nhân đang quỳ rạp dưới đất.

Nguyên lai là nam tu sĩ họ Minh, hắn đã bị một dải lụa của Phượng Cẩm Vân thắt ngay vào cổ, chỉ có thể miễn cưỡng dùng hai tay ôm lấy cổ mình.

- "Ta... ta nhận thua... hức." - Minh Thanh khẩn khoản trước nữ tử hồng sam, mặt đã tái mét.

- "Hồi trưởng lão, có thể tuyên bố được chưa?" - Phượng Cẩm Vân đưa phượng nhãn, cả gan một chút nhìn lên đỉnh tháp.

- "Trận bì tài thứ hai, Phượng Cẩm Vân thắng!"

Trước sự bất ngờ của toàn bộ đệ tử ngoại môn, nữ tu sĩ họ Phượng quả thực bá đạo, thời gian thắng trận còn chưa đầy một khắc, so với trận của Hà My và Triệu Tư ban nãy còn nhanh hơn gấp nửa lần.

Mặc cho đám đệ tử còn hoài nghi, phía trên, các trưởng lão ai nấy đều như đã biết trước kết quả.

Một tu sĩ Ngưng Khí đại viên mãn như Phượng Cẩm Vân, lại có thêm huyết mạch của Phượng Hoàng, đích xác mang khí thế bậc này!

Nếu lấy cô ta ra so với một kẻ vừa mới trùng kích Trúc Cơ, muốn thắng cũng phải đánh với tiểu nữ tử này đến mấy mươi hiệp. Mà huống hồ tiểu tử Minh Thanh kia chỉ là một tu sĩ tầm thường.

Bàn thắng này, coi như đã rõ.

- "Kẻ sở hữu huyết mạch... lại mạnh đến bật này." - Huyền Đông cảm thán, bảy phần nhớ ra rằng bản thân mình cũng có được huyết mạch gì đó của lão sư. Tự nhiên rất mong chờ.

Hắn đưa ánh mắt ngưỡng mộ về phía vị sư tỷ kia, lòng mong chờ đến lượt đấu của y cùng Sở Bá tên tặc gian đó, miệng khó kiềm chế được hưng phấn, liên tục nhếch môi.

Cứ trận này xong lại tiếp diễn trận khác, toàn bộ khoảng thời gian đó, Huyền Đông như lĩnh ngộ hết thảy mọi thứ từ các sư huynh sư tỷ.

- "Trận thứ tám, Ngọc Trân thắng!"

- "Trận tỉ thí thứ chín, Hoa Nhạc thắng!"

Sau hơn nửa ngày cũng đã xong chín trận!

Tới lúc này chỉ còn lượt cuối cùng, đó là chiến trận giữa Huyền Đông và Sở Bá.

Đây là trận đấu giữa mối quan hệ thù địch, vốn đã không còn là sự cạnh tranh giữa đồng môn, chí ít rằng Huyền Đông nhận thấy được như thế. Tự nhiên đối với thư sinh tiểu tử này, có cơ hội vào nội môn hay không chẳng quan trọng nữa, nhưng cái quan trọng nhất đó chính là báo được thù được cho sư huynh.

Một tia lãnh đạm trong mục quang Huyền Đông khẽ rung động.

- "Trận tỉ thí cuối cùng, đệ tử Huyền Đông, đối chiến với... Sở Bá."

Đại Âm Thuật của trưởng lão họ Phùng vừa vang lên, đánh dấu sự bắt đầu của một trận chiến cam go đã được dự đoán từ trước.

Mà lúc này, Phùng lão quỷ đó cũng nhẹ đảo mắt mong chờ. Đích xác là bởi vì từ đầu chí cuối, lão không thể nhìn thấu tu vi của tu sĩ thư sinh họ Huyền đó!

Lúc này, họ Sở khoan thai bước lên đài đấu, bộ dáng hống hách như thường: "Sư đệ... chúng ta lại gặp nhau rồi."

Trái với sự huênh hoang của Sở Bá, Huyền Đông bình thản bước nhẹ từ khán đài lên bệ đá lớn, vẫn giữ một phong thái lãnh đạm, không nhìn họ Sở kia được một cái.

- “Tiểu tử... lão phu hôm nay phải để Bá nhi triệt để giết chết ngươi trên đấu đài. Mặc kệ vị lão nhân thần bí hôm trước bảo trợ cho ngươi có mạnh đến đâu. Ắt cũng phải dè chừng trước nơi đông người thế này!” - Kim Văn lão nhi lúc này ở bên trong, không khỏi sinh ra ác niệm khi chứng kiến sự việc.

Tất nhiên, lão và Sở Bá đã có sự chuẩn bị từ trước!

Huyền Đông hôm nay giao tranh với Sở Bá vốn không phải là sự trùng hợp, mà chính là ý đồ của lão cáo già này âm thầm sắp đặt! Hai thúc cháu hắn sớm đã xem Huyền Đông là cái gai trong mắt. Hôm nay, lợi dụng quy tắc của thí luyện để tìm sơ hở, thừa cơ giết chết Huyền Đông ngay trên đấu đài.

Nhưng cũng thật trùng hợp, đối kháng với Sở Bá, cũng là chính ý của Huyền Đông hắn ta!

- "Tỉ thí bắt đ..."

Uỳnh.

Huyền Đông chẳng đợi cho trưởng lão nói hết đã nhanh chóng lao đến công kích vào Sở Bá.

Thân trữ phi pháp của hắn vô cùng nhanh nhẹn!

Với tu vi Trúc Cơ, thoáng cái đã tiến đến nơi Sở Bá đang còn ngơ ngác, vung quyền thủ thật mạnh.

Noãn thủ Huyền Đông uyển chuyển như nước, lại mạnh mẽ như đá, một quyền quyết đoán đưa song chỉ lóe lên vài tia lục quang, chấn ngược về phía Sở Bá.

Vỏn vẹn trong ba hơi thở!

- "Làm sao có thể?" - Kim Văn trưởng lão ngạc nhiên.

Ầm.

Sở Bá vừa kịp thời cơ rút kiếm đỡ tia thủ quang khủng bố của Huyền Đông.

Tiếng va chạm vang lên, rúng động một đỉnh Vân Phong rộng lớn!

Sở Bá bị dư chấn này lập tức chấn bay ra xa, trượt một quãng dài trên sàn đấu. Thanh kiếm của hắn lúc này cũng bị song chỉ Huyền Đông chấn mạnh, tạo ra vô số vết nứt.

- "Nhanh quá! Hắn... Hắn... Lẽ nào là ẩn nặc tu vi? Không thể nào..." - Sở Bá kinh hãi, liên tục bị công kích.

Từ làn khói mờ, Huyền Đông thoắt ẩn thoắt hiện, liên tiếp lao đến ấn vào các yếu huyệt trên người Sở Bá mặc cho hắn đang cố gắng nhìn thấu thân pháp.

Các đệ tử bên ngoài chỉ kịp nhìn thấy các vệt sáng lục sắc cứ hiện rồi lại tắt ẩn sau trận khói bụi.

Sở Bá vô cùng khốn khổ bởi những đòn tấn công bất ngờ của Huyền Đông, hắn ta căn bản chẳng có cơ hội trả đòn. Đích xác đã rơi vào thế hạ phong, miệng hắn liên tục thổ huyết, thân thể tím tái.

- "Tiểu tử đó không phải chỉ là Ngũ đoạn Ngưng Khí hay sao?" - Kim Văn cảm thấy tình thế không ổn, tay lập tức lấy ra một tấm tử sắc linh phù chờ thời cơ.

Oang.

Bỗng chốc từ nơi đó kêu lên một tiếng động lớn, sau đó tỏa ra cỗ khí tức chấn tan hết khói bụi xung quanh.

Huyền Đông cũng bị thứ này chấn ra xa vài trượng!

Đợi khói mờ dần tan hết, trước sự chứng kiến của mọi người, có một lô đỉnh pháp bảo cứ xoay tròn trước thân thể đang quỵ xuống của Sở Bá khiến vô số đệ tử đều chấn kinh.

- "Như vậy mà lại sở hữu được pháp bảo luyện khí đến hai lần sao...?" - Lão nho sam họ Phùng quan sát, vừa nhận ra loại pháp bảo này đã nhướng mày, thanh âm ba phần tán thưởng.

- "Hah... Huyền Đông... mặc kệ tại sao hôm nay ngươi lại đột nhiên mạnh đến thế. Nhưng đáng tiếc, phế vật vẫn hoàn phế vật!" - Sở Bá khinh miệt, hắn lau đi vết máu từ khóe miệng.


Tác gải: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.