Chương 11: Ngoại Môn Thí Luyện
Đã hơn hai ngày thời gian kể từ lúc Huyền Đông bế quan. Giờ cũng đã đến thời khắc nội môn phái người đến tuyển chọn đệ tử có tư cách tiến vào nội môn tu luyện.
Ngay tại đỉnh Vân Phong, cả quảng trường ngoại môn lúc bấy giờ người tham gia lẫn kẻ xem thi đấu đều đông như kiến, thậm chí còn có một đại bộ phận phàm nhân nghị lực leo núi băng rừng đến chiêm ngưỡng uy khí của Bạch Vân chính phái.
Phía trên đỉnh tháp là ba vị trưởng lão nội môn và mấy lão chưởng tọa ngoại môn. Tiếp đến, phía dưới là vô số đệ tử hò reo. Xem khí thế này, thứ bậc phân rõ cao thấp, ba bị trưởng lão nội môn vừa đến hẳn phải có tu vi Kết Đan kì, uy áp khiến trên dưới ngoại môn kính cẩn.
Một bầu không khí thật nhộn nhịp!
Phía dưới là một bệ hắc thạch hình tròn, dày hơn mười lăm tấc, rộng phải hơn hai mươi trượng bán kính. Xung quanh có hàng ngàn đệ tử ngoại môn đang quan sát.
- "Phùng đạo hữu... mời." - Lão già nho sam là Hóa Âu, môn chủ ngoại môn thực lực vừa chạm đến Kết Đan hơn hai mươi năm trước cũng phải đứng khép nép một bên. Lúc này mới đưa tay chỉ dẫn một vị lão giả khác có vẻ ngoài ẩn tĩnh hơn lên đứng trước trung tâm.
- "Như quy củ đã định. Mỗi mười năm một lần, nội môn sẽ tuyển chọn danh ngạch đệ tử có tư cách thông qua thí luyện. Kẻ thông qua được thí luyện, sẽ được tiến vào nội môn Bạch Vân tông lựa chọn sư phụ, thừa hưởng tài nguyên của thánh tông." - Phùng Lâm, lão già nho sam đứng trên đỉnh tháp nhìn xuống là trưởng lão nội môn sử dụng Đại Âm Thuật nói lớn, vang vọng cả một đỉnh Vân Phong.
- "Nội môn Bạch Vân tông... trời ơi! Đây không phải là nơi mà hầu hết đệ tử ngoại môn ta đều ao ước vào hay sao?" - Một số đệ tử cảm thán.
- "Nhưng... số lượng đệ tử vào nội môn chỉ tối đa mười vị, mười vị thiên phú nhất ngoại môn mới có tư cách tiến vào nội môn. Hôm nay, trước mặt các trưởng lão và các đệ tử... vị nào tự tin vào khả năng của mình liền có thể lần lượt bước lên võ đài. Quy tắc rất đơn giản... các vị sẽ được bốc thăm đối kháng, một trong hai sẽ giành quyền thắng và chỉ một trong hai đạt được tư cách vào nội môn."
Lời của vị trưởng lão này vừa dứt, cả một quảng trường đều im lặng. Đa số đệ tử đều như đang mừng rỡ bỗng chốc hóa tuyệt vọng. Không hổ là nội môn, tuyển chọn lại chắt lọc đến như thế.
Có tư cách vào nội môn Bạch Vân tông nhất định phải là một kẻ có thực lực chân chính mới có thể cạnh tranh được với các thiên kiêu nội môn!
Mà phàm là đệ tử có thực lực ở ngoại môn này, mạnh nhất đều phải là Cửu đoạn Ngưng Khí... chưa kể còn có kẻ là Ngưng Khí đại viên mãn, cách ngưỡng Trúc Cơ không còn xa.
Uỳnh!
Một thân ảnh cường hãn, nhanh nhẹn từ dưới khán đài đang im ắng bỗng nhiên bay vút lên, hạ thân đáp mạnh xuống đài đấu gây ra một thanh âm lớn gây ra khói bụi mịt mờ.
- "Đệ tử Minh Thanh, xin được tham gia thí luyện." - Kẻ vừa phóng lên đài đấu lên tiếng, kẻ này thân thể cường tráng, khẩu ngữ thô bạo.
- "Là... là Minh Thanh sư huynh... Huynh ấy đã tham gia thí luyện rồi."
- "Tất nhiên, thực lực huynh ấy Cửu đoạn Ngưng Khí, trên bảng danh của ngoại môn luôn luôn nằm trong năm mươi thứ hạng đầu tiên mà."
Dưới khán đài, vô số đệ tử không mấy bất ngờ vì sự xuất hiện của Minh Thanh, không ngừng hò reo kịch liệt.
Ầm.
Sau đó, một tiếng động lại vang lên khiến cho cả quảng trường không khỏi chấn động.
Một, hai, ba, rồi hàng loạt thân ảnh nhanh nhẹn, mang theo uy áp mạnh mẽ cứ thế bay thẳng lên võ đài trước sự chứng kiến của hàng ngàn đệ tử khác.
- "Triệu Tư sư huynh... Hoa Nhạc sư huynh, Phượng sư tỷ, còn có Hà My sư tỷ, Sở Bá sư huynh nữa...? Đây... đây đều là những thiên tài của ngoại môn ta mà." - Vài đệ tử cảm thán, vô thức chỉ tay vào những kẻ đang đứng uy nghiêm trên đài đấu.
- "Ừm.. không tệ, không tệ. Đều là những tiểu bối có khả năng sẽ Trúc Cơ trong thời gian ngắn ngủi nữa thôi." - Lão nho sam họ Phùng. vuốt râu hài lòng.
Các quái vật của ngoại môn đều đã góp mặt hết cả, vốn không có chỗ cho các đệ tử phổ thông nếu không nói là không chút tư chất. Cơ hồ như đây sẽ là một trận đấu mãn nhãn nhất trong mấy kì thí luyện của nội môn trở lại đây!
Cả khán đài đệ tử đông đúc phía dưới đài đấu chứng kiến các thiên kiêu này ứng chiến đều hò reo rộn rã, tất nhiên rất mong chờ các trận tranh tài của kẻ mạnh.
- "Đã đông đủ cả chưa...?"
- "Nếu đã đủ rồi, các ngươi mau bước lên nhận thăm..."
Uỳnh!
Phùng trưởng lão đang nói, đột nhiên lão bị ngắt lời bởi một thân ảnh thư sinh bay đến từ phía sơn lâm lên thẳng đài đấu. Kẻ này không mang trên mình bất kì cảm ứng khí tức nào, càng chỉ là một kẻ vô hại, nhưng tuyệt nhiên lại có thể gây ra chấn động lớn đến như vậy!
Kẻ này khiến Phùng Lâm lão ta tò mò.
- "Đệ tử Huyền Đông, xin tham gia thí luyện." - Thân ảnh vừa xuất hiện lên tiếng.
- "Huyền Đông...?" - Tên họ Sở nghe thấy cái tên này thì lập tức nghiến răng,vẻ mặt liền lập tức trở nên quỷ dị.
- "Huyền Đông... tiểu tử này không phải chỉ là Ngũ đoạn Ngưng Khí hay sao?" - Nữ thiếu phụ bên cạnh là Hoa Vân trưởng lão, phong chủ Mộc Hoa Phong tu vi Trúc Cơ hậu kì tại ngoại môn lúc này cũng khó hiểu.
- "Đùa sao... Ngũ đoạn Ngưng Khí Huyền Đông, vậy mà lại dám thách chiến... Hahaha." - Các đệ tử khác dưới khán đài bắt đầu chê cười, chỉ biết càng lúc âm thanh giễu cợt càng to.
- "Đủ rồi! Hóa đạo hữu, mau quản các đệ tử của ngoại môn ngươi lại!" - Phùng Lâm đang ngồi chễm chệ trên chính kỉ bắt đầu lên tiếng.
Luồng khí tức Kết Đan uy áp của Phùng Lâm phát ra toàn bộ quảng trường khiến các trưởng lão ngoại môn và hầu hết các đệ tử đều khiếp sợ.
Đây là Kết Đan tu sĩ uy áp! Cảnh giới khủng bố tại ngoại môn đã xuất hiện.
- "Quy định đó là do tự các ngươi thiết lập. Nhưng nội môn lại không dựa vào đó. Bất kì kẻ nào cũng đều có quyền tham gia thí luyện, miễn là đạt kết quả tốt đều được vào nội môn, chỉ có kẻ tầm thường mới không thể mà lựa chọn lùi bước. Nhưng nếu đã tham gia thí luyện, mọi mất mát sẽ tự kẻ đó chịu, tông môn không quản thúc. Tiểu tử... ngươi đã chắc chắn chưa?" - Trưởng lão họ Phùng đứng dậy, hướng về phía trước, nhìn xuống Huyền Đông, hỏi để khẳng định lại một lần nữa.
- "Đệ tử chắc chắn!" - Huyền Đông dõng dạc.
- "Được! Kim Văn.. mau cho bốc thăm đi." - Lão giả họ Hóa liền nói.
- "Được..." - Kim Văn lão nhi bước đến bàn bốc thăm.
Lão quỷ họ Kim thỉnh lời Hóa trưởng lão, bắt đầu cho gọi các đệ tử tham gia thí luyện đến bốc thăm. Lần lượt từng kẻ đến rút thăm theo sự chỉ dẫn của lão trước toàn thể số đông đệ tử.
Nhưng đến lượt tiểu triệt của lão là họ Sở lên nhận thăm, lão quỷ đột nhiên quan sát quanh một vòng đỉnh Vân Phong đầy toan tính.
Song chỉ Kim Văn lão tặc lóe lên một đạo tử sắc quang quang, sau đó đưa cho Sở Bá một thanh quẻ đã chuẩn bị sẵn. Cả hai thúc triệt hắn vô cùng tà môn!
- "Huyền Đông số mười, đấu với... Sở Bá, số mười." - Kim Văn lão tặc cố tình tuyên bố thật lớn.
- "Ngoại trừ các đệ tử khác thì không nói. Tiểu tử Huyền Đông này... xem ra hôm nay phải ngậm đắng rồi! Sở Bá... là Ngưng Khí đỉnh phong." - Một vị trưởng lão mập mạp trên đài cao tỏ vẻ tiếc nuối.
Lúc này, Phùng lão tự nhiên nghe rất rõ những lời bàn tán, trong tâm thức không khỏi tự vấn: "Tiểu tử này, vậy mà lại không để cho lão phu cảm ứng được một chút khí tức nào..."
- "Được rồi... Thí luyện tuyển chọn đệ tử vào nội môn Bạch Vân tông, chính thức bắt đầu!" - Phùng Lâm từ từ bước ra giữa đài đấu, tuyên bố dõng dạc trước toàn bộ quảng trường ngoại môn.
- "Lượt đầu tiên... Hà My, đối chiến với... Triệu Tư."
Vừa dứt lời, cả hai bóng dáng lập tức cùng xuất hiện trên đài đấu trước sự chờ đợi của hàng ngàn đệ tử ngoại môn.
Là một kẻ mang một phong thái phong trần cao lớn và một nữ tử mang một vẻ đẹp uyển chuyển.
Lúc cả hai đứng trên võ đài cũng là lúc mọi người ở đây cảm nhận được hai cỗ khí tức cùng đối chọi nhau âm thầm một cách kịch liệt.
- "Triệu sư huynh... xin được chỉ giáo." - Hà My đứng trước mặt Triệu Tư vung một đạo kiếm quang.
- "Ngưng Khí đại viên mãn...?" - Triệu Tư cảm nhận được khí tức từ người vị nữ tử trước mặt, hắn bắt đầu kiêng dè.
Triệu Tư lập tức thi pháp ấn: "Rất sẵn sàng!"
Uỳnh.
Thân ảnh của Hà My nhanh chóng lao về phía Triệu Tư không một lời nói. Nàng ta mang theo một khuôn mặt lãnh đạm, cứ thế đến vung mạnh mẽ kiếm quang ra xa.
Mỗi kiếm quang chém tới đều mang theo một trật tự nhất định, cư nhiên khó lòng mà nhìn thấu.
Cứ mỗi kiếm quang đánh tới, không ngừng tạo ra xung quanh là một đạo lam vụ quỷ dị, mờ nhạt. Kiếm quang vung ra càng nhiều, lam vụ ngày càng trở nên dày đặt, thoáng chốc đã bao trùm hết cả đài đấu rộng hơn mấy chục trượng bán kính.
- "Sương ảnh...?" - Phùng trưởng lão bên trên đang quan sát.
Bỗng nhiên từ đạo lam vụ đó xuất hiện ra bốn huyễn thân của Hà My đứng trong làn sương ảo, lần lượt công kích nam tu sĩ họ Triệu.
- "Hà sư muội quả nhiên danh bất hư truyền. Kiếm pháp cấp bậc như thế này... lại có thể nói dùng là dùng." - Triệu Tư chật vật đỡ từng đường kiếm vô hình của Hà My từ trong lam vụ.
- "Sư huynh quá khen. Sương Huyễn Chi Thân!" - Nữ tu sĩ họ Hà liền quát lớn.
Hà nữ tử này bắt đầu vung thanh kiếm đó lên không trung. Từ lưỡi kiếm ánh ra vô số quang mang ảo diệu. Một đạo kiếm ấn được tạo ra, tiếp tục phân hóa lên ba, bốn thân huyễn ảnh rất giống với bản thể. Mỗi thân huyễn ảnh đều tự chủ được, lần lượt tiến đến công kích về phía Triệu Tư trong làn sương mờ.
- "Sương Huyễn Chi Thân, không phải thuộc về Xạ Ảnh Kiếm Pháp của Du sư thúc sao? Hà My sư tỷ quả nhiên lợi hại. E rằng Xạ Ảnh Kiếm Pháp này, tỷ ấy đã tu luyện Nhất thức đến mức độ thành thục rồi!" - Vài đệ tử đang xem bắt đầu bàn tán.
- "Nhưng Triệu sư huynh cũng không phải dạng vừa, dù gì cả hai cũng đều là Ngưng Khí đại viên mãn... Mau xem!" - Bọn họ chỉ tay về phía Triệu Tư, thần sắc liên tục vạn biến.
Phía Triệu Tư cũng như dần lấy ra thực lực chân chính! Hắn dùng song chỉ lướt nhẹ trên lưỡi kiếm của mình. Hai hơi thở sau đó, chỉ thấy dưới chân Triệu Tư hiện lên bốn đạo hắc sắc linh khí. Họ Triệu này nhanh chóng dậm một chân xuống nền đất hắc thạch, thân thể tỏa ra một đợt áp bức chấn tan lam vụ của Hà My đang che khuất tầm nhìn, để lộ ra bốn thân huyễn ảnh của nàng ta.
Bất giác Triệu Tư lãnh đạm, triệu hoán từ bốn đạo hắc sắc linh khí kia hóa thành bốn thân huyễn xà: "Đi."
Huyễn xà hung hăng nhào đến huyễn ảnh của Hà My đánh nát, khiến nữ tử đó có phần bất ngờ. Bốn thân huyễn xà kia bắt đầu phóng về phía Hà My, lao nhanh như một cơn gió.
Bất giác mi tâm Hà My biến chuyển, nàng ta lấy lại sự điềm nhiên vốn có của mình. Sau đó, nhanh nhẹn đạp gót bay lên giữa không trung. Hà My nàng ta xoay người uyển chuyển, một tay vung bốn đường kiếm dứt khoát khiến cổ của bốn thân huyễn xà kia lập tức bị đứt lìa trước sự hoang mang của Triệu Tư.
- "Sương Liệt, Phách Quang Phổ!" - Hà My ngự tại không trung, sau năm hơi thở, nữ tử này đưa mũi kiếm về phía Triệu Tư, quát lớn.
Một đạo lam quang mang theo cỗ khí tức kinh người được tạo bởi lam vụ nãy còn chưa tan hết, dần kết thành một đường quang phổ phóng thẳng về phía Triệu Tư.
Quang phổ này nhanh chóng chạm vào thân thể tên Triệu Tư đó, khiến cho thân thể hắn cứng đờ.
Triệu Tư vô lực buông thanh kiếm trên tay xuống đất, xác thịt như bị bóp lại. Hắn ôm ngực khó thở, ngã quỵ xuống đài đấu.
Lúc này, nữ tử họ Hà nhanh chóng bước thẳng đến trước mặt hắn ta, thân lãnh đạm đưa kiếm hướng đến trước cổ của hắn.
- "Hà sư tỷ... đây cũng là quá khủng bố rồi." - Mấy đệ tử dưới khán đài không ngừng cảm thán.
- "Trận tranh tài thứ nhất, Hà My thắng." - Một vị trưởng lão đứng dậy tuyên bố.
- "Đa tạ sư huynh đã nhường." - Nàng ta nói rồi lập tức bước xuống dưới sàn đấu.
Hà My chậm rãi rời khỏi đài đấu, bước xuống nơi an vị của các đệ tử chờ thí luyện trước ánh mắt thán phục của mọi người.
Mà tên Triệu Tư kia, sau khi bị đạo quang mang đó công kích, thân thể như bất động! Các trưởng lão phải ra hiệu cho người kéo hắn xuống trước sự ngỡ ngàng của các đệ tử ngoại môn.
Cả hai người này đều là Ngưng Khí đại viên mãn, hơn nữa Hà My lại thắng không một chút thương tổn, điều này khiến họ càng kinh sợ!
- "Trận tỉ thí thứ hai, Minh Thanh, đối chiến với.... Phượng Cẩm Vân."
Tác giả: Đông Đông.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.