Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 30: Thiên Ngọc Giao (Thượng)

Đăng: 02/08/2026 19:58 2,243 từ 1 lượt đọc

Châu Loan lão giả lúc này mới thần sắc vạn biến, lập tức phi độn về đấu đài, miệng quát lớn: "Không ổn! Trần sư triệt, mau mau lui xuống!"

Uỳnh.

Bỗng chốc từ tinh cầu to hơn một trượng bán kính đó của Huyền Đông bạo động ra một đợt năng lượng khủng bố.

Mà thứ năng lượng này lan tỏa hàn khí ra xa, lạnh cùng cực.

Tiếng đá vỡ bởi cái lạnh vang lên giòn giã, không khỏi làm mọi người một phen kinh hãi.

Trần sư huynh giờ đây, đích thị là kẻ đang đứng trong vòng ảnh hưởng lớn nhất của chiêu thức quỷ dị mà Huyền Đông thi triển. Với dư chấn này... E rằng chỉ trúng một đòn cũng có thể khiến thân thể của tiểu tử họ Trần này bị tổn hại: "Mau lên! Nếu để tiểu tử này thương vong thì Hạn mỗ cùng với đạo hữu khó ăn nói với đại trưởng lão!" - Hạn Cương lão nho sam hoảng hốt.

Châu trưởng lão cùng với Hạn trưởng lão mặt biến sắc, trong gang tấc đã hóa thành hai tia lưu quang, rất nhanh trong chớp mắt đã phi độn về trước thân Trần sư triệt. Song thủ hai trưởng lão đều vung lên, hai tia bạch mang chợt lóe. Bạch mang này chỉ trong nửa hơi thở đã biến ra một lớp hộ thuẫn, bảo toàn an nguy của vị sư triệt họ Trần.

- "Tên tiểu tử này... rốt cuộc là đang thi triển bí pháp gì vậy?" - Châu trưởng lão không khỏi biến sắc, liền cảm nhận được cái lạnh quỷ dị.

Hạn Cương vị trưởng lão bên cạnh cũng thán kinh: "Pháp lực của hắn... Cơ hồ như đều không phải thuộc về tu sĩ Trúc Cơ thông thường!"

Sau một lúc bạo động, hàn khí từ bạch sắc tinh cầu kia không những không giảm bớt mà lại ngày một khủng bố!

Cả phạm vi đấu trường giờ đây đã hoàn toàn bị ảnh hưởng của Tinh Túc Công bao phủ, vô số tinh vân liên tục nhân bản, tỏa ra hàn khí băng phong tất cả trong bán kính hơn năm mươi trượng.

Loại hàn khí này, lạnh lẽo đến mức hai lão đầu Kết Đan kia cũng phải suýt xoa, từng tinh thể băng đang dần đóng thành lớp trên áo vải, luồn lách đi khắp nơi đấu trường.

Trần gia tiểu tử đứng phía sau hai vị trưởng lão, mặt vô cùng bất ngờ, thậm chí rõ mồn một vẻ kinh hãi tột độ trước sức mạnh đang gia tăng bất thường của Huyền Đông: "Sao lại có thể như thế được..."

Uy thế khủng bố bậc này... đều có thể băng phong đến nguyên thần của một tu sĩ Trúc Cơ đại viên mãn!

Tuy được hai Kết Đan kì hộ thuẫn, nhưng những tia hàn khí vẫn âm thầm len lỏi qua từng kẽ hở dù cho nó có nhỏ vô cùng.

Trần Thanh Nhã thấy bàn tay của chính mình đang dần buốt giá.

Sau đó, Thanh Nhã mới tạch lưỡi một cái, liền nhanh nhẹn lấy từ tay áo ra một thanh ngọc giản, đem nó bóp nát. Ngay lúc tiếng ngọc vỡ vang lên, một tia linh lực mờ nhạt cũng vì thế bay lên, rồi tan vào hư không.

- "Hai vị sư thúc, ta đã cho mời chưởng môn... Lấy sức một mình ta hiện tại không thể nào trấn áp được Huyền sư đệ. Cảm phiền hai vị, trợ giúp ta cho tới khi chưởng môn đến." - Thanh Nhã bàng hoàng nhìn Huyền Đông đã bắt đầu ngất lịm đi ở bên trong lòng năng lượng đang cuồng bạo phát tán.

- "Hắn như vậy mà bất tỉnh rồi? Không ổn! Là phản phệ linh lực, mau trấn áp!" - Hạn Cương kinh hãi, nhìn dáng vẻ mất không chế này, đích thị tiểu tử thư sinh kia đã bị phản phệ bí pháp.

- "Huyền sư đệ, đệ mau tỉnh lại!"

Vị Trần sư huynh này không chần chừ, ngay lập tức cùng với Châu trưởng lão và Hạn trưởng lão áp chế cỗ hàn khí đang bộc phát.

Dưới sức lực của hai Kết Đan sơ kì và một Trúc Cơ hậu kì, quá trình phản phệ này vậy mà vẫn diễn ra ngày càng mạnh mẽ.

Sức phá hoại này... nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, ba phần tư đấu trường đã hoàn toàn bị băng phong!

Hạn trưởng lão lúc này mới nói: "Toàn bộ đệ tử rời khỏi đấu trường. Trong phạm vi mười dặm, tuyệt đối không được tiến gần!"

Hơn mấy trăm đệ tử Trúc phong sau Đại Âm Thuật thi lệnh của lão nho sam họ Hạn cũng lập tức rời xa hung địa.

Ai cũng đều sợ hãi, đem theo một nét mặt biến sắc, tức tốc di tản đi tứ phía, giữ khoảng cách xa nhất có thể.

- "Vốn dĩ chỉ định nghe theo lời chưởng môn thăm dò thực lực của đệ. Không ngờ rằng lại đi đến tình huống này... Hai vị trưởng lão, vẫn mong các người toàn lực, hộ pháp cho đệ ấy!"

- "Trần sư triệt yên tâm! Chỉ có điều, loại công pháp này, lão phu với Hạn đạo hữu dù đã sống hơn ba trăm năm nay chưa hề biết đến, kì thực quỷ dị!" - Lão nho sam họ Châu song thủ hướng về phía trước, một món pháp bảo Diêu Tử Đẩu giống một cái gáo múc nước màu tím liền hiện ra.

Diêu Tử Đẩu này chỉ trong nháy mắt đã hóa lớn ra gấp mười lần, sau đó liền thu hàn khí kia vào bên trong.

Từng đợt năng lượng lạnh lẽo băng hàn của Tinh Túc Công không ngừng bạo phát, chẳng thể thuyên giảm.

Mỗi đợt xung kích năng lượng lan ra cũng đều khiến ba người cảm thấy khó thở, chỉ thấy linh lực được ba người truyền vào thân thể Huyền Đông để trấn áp phản phệ ngày càng yếu dần.

Tất cả chỉ là, đổ nước vào Đông hải.

- "Hức... Lão phu chỉ vừa mới trùng kích Kết Đan sơ kì hơn hai năm, với tu vi bấy nhiêu e rằng không đủ để hộ pháp cho hắn..." - Hạn lão nho sam kia nghiến răng, nói.

Mà Diêu Tử Đẩu món pháp bảo của Châu Loan trưởng lão cũng dần bị băng phong hơn ba phần mười, bắt đầu xuất hiện sự bài xích.

Uỳnh.

Khi một trong ba người vừa buông lỏng linh lực, Tử Đẩu đạt đến giới hạn, tinh cầu to hơn một trượng bán kính đang cuồng bạo bỗng chốc lại phát động ra xung quanh thêm một luồng xung kích tinh vân chi lực mạnh mẽ, chấn bay cả ba người Trần sư huynh và hai lão già kia ra xa.

Trần Thanh Nhã lập tức phun ra từ miệng một ngụm máu tươi.

Kiến trúc đấu trường đổ nát, phần lớn đều chìm trong một cái lạnh thấu tận cốt tủy.

Bất giác, trên trời bạo liệt tiếng gầm, bắt đầu buông xuống một bóng đen dài hơn năm mươi trượng.

Tiếng Giao gầm lên, vang vọng khắp một phương Trúc phong rộng lớn, không khỏi làm Châu Loan cùng Hạn Cương chú ý.

Cả hai lão cùng đồng loạt ngước nhìn lên bầu trời thì nhìn thấy kết giới bao quanh Trúc phong đột nhiên hóa thành linh khí, mở đường cho một loài cự vật thân hình dài như rắn tiến vào.

- "Đây là..."

- "Linh thú hộ tông, Thiên Ngọc Giao?"

Bên trong ánh mắt tôn kính của hai lão già Kết Đan xuất hiện một hình dáng cự Giao dài hơn năm mươi trượng, liên tục cuộn bay trên những đám mây trắng mịt mù ở tầng cao nhất đỉnh Trúc phong.

Từ nơi cuối cùng Vân vực ấy, xuất hiện một loại tồn tại khiến toàn bộ chưởng môn cho đến trưởng lão Bạch Vân tông của nơi đây cũng phải kính nể!

Vị đó chính là Bạch Vân linh thú hộ tông, Thiên Ngọc Giao!

Không ngờ rằng việc này lại kinh động đến lão... một cự đầu linh thú ngự trị tại Vân Vực sớm đã không xuất thế mấy trăm năm nay.

Châu Loan cùng với Hạn Cương hai lão nho sam có phần sợ hãi, nhìn về thân cự Giao to lớn kia dần dần hạ sát xuống đấu trường.

Thân thể cự Giao được phủ bạch lân tựa như ngọc thạch, óng ánh, xạ lên bạch sắc quang mang đang cuộn quanh nơi đây.

Thiên Ngọc Giao bắt đầu mở miệng, nhả ra một đám bạch vụ, cơ hồ nhận ra đã xen lẫn một chút khí tức hóa Long rất mờ nhạt.

Đám bạch vụ này bắt đầu vây lấy thân thể Huyền Đông đang bất tỉnh.

Đến bây giờ, Mộc Tự mới dẫn đến đây thêm bốn vị trưởng lão khác hóa thành năm tia lưu quang phi độn tới: "Ngọc Giao tiền bối?"

Khi đến phạm vi vừa đủ thấy được đấu trường mờ nhạt, Mộc chương môn vị này đã lập tức đã chú ý đến sự xuất hiện của thân cự Giao kia. Có vẻ không cần phải động thủ hộ pháp cho Huyền Đông nữa, trước đại năng của linh thú hộ tông này, tiểu tử đó ắt sẽ được cứu khỏi phản phệ.

Chỉ sau một lúc, hàn khí đang bạo phát của Huyền Đông bắt đầu yếu dần bởi sự áp chế của bạch vụ ban nãy do Ngọc Giao phóng thích.

Chỉ năm hơi thở sau đó, đã thấy hàn khí dần được thu về, sự lạnh lẽo cũng giảm đi rất nhiều

Đá vỡ ra từ kiến trúc nơi đây cũng quay trở về vị trí cũ, trả lại nguyên dạng đại đấu trường.

Tất cả mọi thứ đều đã bình thường trở lại!

Mà tiểu tử thư sinh họ Huyền Đông cũng dần bình ổn, bạch sắc tinh cầu cũng bắt đầu thu nhỏ lại, sau đó hóa thành ba đạo lam quang, thu trở về đan điền của hắn.

Phản phệ đến đây cũng xem như đã được giải quyết do vị hộ tông linh thú đích thân đến đây hộ pháp.

- "Đa tạ tiền bối đã ra tay tương trợ." - Mộc Tự cảm kích, lưu quang bay đến, hóa thành một dáng vẻ lão trung niên thanh y.

Mộc Tự đang vô cùng cảm kích, lại quan sát lão cự Giao này đột nhiên biến ra một cái kén trong suốt, dần bao bọc lấy Huyền Đông.

Sau đó, thân cự Giao này cũng bắt đầu thu lại bạch vụ.

Là hộ tông linh thú lão ta đang dự tính đem theo Huyền Đông về đáy sơn mạch, xa nơi tận cùng Vân Vực kia!

- "Tiền bối đây là không được! Tiểu tử chỉ là một đệ tử của tông môn!" - Lúc này, Mộc chưởng môn và Diệp Vân lão nho sam cũng nhanh chóng lao đến cự Giao đó, song thủ vung lên ý định giành lại.

Mà khi bàn tay của chưởng môn vị bắt đầu ngưng tụ ra một luồng linh lực, ý đồ ngăn cản việc Thiên Ngọc Giao đem Huyền Đông đi mất, trong gang tấc đã bị cự Giao đánh bật ra hơn mười trượng chỉ bằng một ánh mắt!

Đợt uy áp linh thú của cự Giao tỏa ra đã trấn áp tất cả, để có thể thuận tiện đem theo Huyền Đông rời khỏi đây.

Khoan thai, bóng dáng bạch sắc cự Giao cũng dần biến mất, kết giới Trúc phong cũng bắt đầu trở lại thành hình dáng một lớp màng ban đầu trong ánh mắt dõi theo của Mộc Tự cùng các lão già khác.

- "Mộc chưởng môn... ngài ấy đây là ý gì?" - Phùng Lâm vị lão nho sam bên cạnh cũng thất sắc, liền hỏi.

- "Ta cũng không biết chắc chắn, nhưng hy vọng là Huyền Đông sẽ an nhiên vô sự..."

- "Chuẩn Tứ giai sao...? Cho dù bốn người chúng ta có hợp sức lại cũng không thể ngăn cản được." - Mộc Tự thầm nghĩ, ánh mắt ngưng trọng nhìn về nơi còn lưu lại vết tích của bạch vụ kia.

- "Diệp huynh... giúp Mộc mỗ đưa ba người Châu sư đệ, Hạn sư đệ cùng với Trần sư triệt trở về Bạch Vân tông chữa trị. Mọi sự tình bên trong Trúc phong sau này hôm nay tạm thời phong tỏa. Còn về việc này... lão phu sẽ nhanh chóng đến Vân Vực thâm cốc cầu kiến Ngọc Giao tiền bối."

Món pháp bảo đó, nhất định không thể lãng phí.

Mà chỉ một lúc hồi phục tổn hại kiến trúc nơi đấu trường, tất cả trưởng lão cũng đã rời khỏi, trao trả lại Trúc phong bảo địa về lại dáng vẻ ban đầu.

Một số đệ tử đang được lệnh di tản cũng bắt đầu trở về nơi đây.

Đợi đến ba ngày sau, khi Trần Thanh Nhã cùng với hai trưởng lão Kết Đan kia của Bạch Vân tông đã được Mộc lão đầu cho triệu về chủ điện để hỏi riêng.

Nơi này có sự tham gia của tất cả trưởng lão chấp sự. Ai ai cũng bàng hoàng trước sự việc phi thường kia của tên thư sinh họ Huyền.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.