Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 29: Trần Sư Huynh Giao Phong (Hạ)

Đăng: 02/08/2026 19:58 2,436 từ 1 lượt đọc

- "Bắt được đệ rồi."

Huyền Đông trước sự vây giữ của Vô Lượng Tỏa, căn bản không đủ lực để thoát khỏi một pháp bảo do Trúc Cơ hậu kì khống chế.

Một thân Thanh Nhã chưởng khống pháp bảo, tuyệt nhiên không khỏi cẩn thận trước thư sinh họ Huyền: "Nhục thân của tên tiểu tử này này sao lại cường hãn đến như vậy..."

- "Tiểu Đông à... Đệ vẫn là không nên lấy món pháp bảo uy danh toàn tông kia ra đối phó với ta."

Sáu sợi xích kia được vị Trần sư huynh này nắm chặt để khóa đòn Huyền Đông. Tay hắn run run,Vô Lượng Tỏa cũng phải kêu lên từng tiếng va chạm nhỏ.

Trần Thanh Nhã không dễ dàng gì mới có thể trói chặt tên gia hoả này, hắn vừa nghiến răng, khuôn mặt vô tình nổi lên vài đường gân vật vã để kiểm soát sư đệ.

Cơ hồ hơn ba mươi năm tu vi của hắn so với Huyền Đông cũng phải là kẻ tám lạng, người nửa cân. Trần Thanh Nhã ngay tại thời khắc này, vạn phần hoài nghi thực lực Trúc Cơ của thư sinh trước mặt.

- "Sư huynh yên tâm, đánh thắng huynh chỉ cần sức mình ta là đủ."

Huyền Đông vùng vẫy trong lúc bị Vô Lượng Tỏa vây khốn. Song thủ uyển chuyển như rắn cũng bật ra. Thân thể vô thức phát động ra mấy luồng lục sắc quang mang chói lòa.

Quang mang này làm Trần sư huynh không khỏi phải nheo mắt lại, liền sinh ra một chút sơ ý.

Uỳnh.

Một tiếng nổ vang lên khắp cả đấu trường, chỉ thấy Vô Lượng Tỏa của Trần sư huynh bị chấn văng ra xa cả mấy thước.

Sau đó, một thân ảnh mờ ảo bay ra, Huyền Đông trong gang tấc đã thoát ra ngoài trước sự trầm trò của vô số đệ tử đang xem và cả bản thân Trần Thanh Nhã.

- "Có khẩu khí! Lại nào." - Thanh Nhã thu lại đoạn xích dài thọng kia, song đồng vô thức lại hóa tứ truy tìm thân ảnh mờ ảo, rất mãn nguyện liền tán thưởng trước uy khí của Huyền Đông.

Thân thủ nhanh nhẹn của Huyền Đông bất ngờ vụt lên cao. Noãn thủ thuôn dài, vung lên thật dứt khoát!

Ngay sau đó bất ngờ có một vụ linh khí tụ lại hóa thành một lục sắc huyễn kiếm, chỉ trong tích tắc đã vung thẳng về phía trước Trần Thanh Nhã.

Nhục thân của vị Huyền sư đệ này cho dù có mạnh, nhưng nội tại chung quy cũng vẫn chỉ là một Trúc Cơ sơ kì.

Trước mặt một kẻ đã chạm đến ngưỡng hậu kì tiểu cảnh như Trần Thanh Nhã đây lại quá dễ dàng đỡ lấy một phản kích đó. Mà khi kiếm quang dần chạm đến thân thể của Thanh Nhã, hắn chỉ dùng một lực vừa đủ, lấy bàn tay đỡ trực diện thanh kiếm uy áp của Huyền Đông.

- "Tiểu tử này có thể chiếm một chút ưu thế với Trần sư triệt, quả nhiên là không tồi." - Lão giả họ Châu có chút tán thưởng thực lực của thư sinh tiểu tử.

Mà lúc này, Hạn Cương vị trưởng lão bên cạnh cũng lắc đầu, nói: "Nhưng dựa vào tình hình hiện tại, Trần Thanh Nhã vẫn sẽ là kẻ kết thúc cuộc chiến này sớm thôi."

Trần Thanh Nhã đứng ở vị trí như ngày hôm nay, đương nhiên bản thân hắn không phải là hạng lấy tiếng thơm chỉ để trưng diện bên ngoài. Đệ tử chân truyền đích thân Diệp Vân đại trưởng lão bồi dưỡng ra, nhất định còn có hậu chiêu.

- "Hạn đạo hữu nói cũng có phần đạo lý... Lão quỷ Trần Hạ Thiên đó có được một đứa cháu trai như thế quả thực là tiền đồ vô lượng. Mà Diệp sư huynh vô cùng phong độ mới xuất hiện được một nam đệ tử ưu tú bậc này." - Châu Loan đáp lời vị trưởng lão kia, thanh âm có phần lo ngại.

Phía dưới đài đấu, Trần Thanh Nhã tay tỏa ra cương khí: "Huyền sư đệ... đệ đây là đang làm chuột vờn mèo à?"

Trần Thanh Nhã chỉ dùng một tay đỡ đòn huyễn kiếm kia của Huyền Đông, kiếm quang liên tục bạo liệt, chấn ra xung quanh.

Chỉ một lúc sau, Trần sư huynh lại lấy ra pháp bảo hai lần luyện khí Vô Lượng Tỏa, dùng nó quấn chặt huyễn kiếm kia, chỉ dùng một chút lực liền chấn nát thân huyễn kiếm..

Dư chấn đó lan ra khắp đấu trường, không ngừng làm bụi khói xộc lên tứ phía.

- "Không ổn." - Huyền Đông có phần hoảng hốt, thân thủ nhanh nhẹn xoay quanh tìm sơ hở.

- "Cứ thế này thì sẽ không thắng được ta đâu. Ta đã bảo đệ phải dùng toàn lực đi mà!"

Thanh Nhã bắt đầu nghiêm túc. Song thủ mạnh bạo vung đến, tạo ra một bạch sắc trảo thủ to lớn hơn một trượng. Trảo thủ này nhanh nhẹn bóp lấy cơ thể Huyền Đông, ấn mạnh xuống đấu trường. Sau đó, một cỗ uy áp từ trảo thủ này phóng thích ra, làm một khoảng đài cũng nứt ra một vài vết nứt.

Huyền Đông kiên cố trụ vững, một bên bị trảo thủ kia đè nén, một bên lại bị uy lực kinh hồn này áp chế, kể cả mấy trăm đệ tử bên ngoài cũng phải khó khăn né tránh dư chấn từ cỗ khí tức này phát động ra xa.

Vị Trần sư huynh này, quả nhiên là danh bất hư truyền.

- "Phong thuẫn!"

Bất giác có một tia lục sắc linh lực nào đó vô cùng mỏng manh xuất hiện bên trong lòng uy áp.

Nhưng không để cho Huyền Đông có cơ hội kháng cự, Trần sư huynh ngay lập tức lại gia tăng áp lực đó đang hết sức đè nén trên thân thể Huyền Đông. Sau đó, hắn nhanh nhẹn phóng thích ra một cái quy giáp cỡ trung ngay trên trảo thủ của chính mình, Thiên Áp Giác.

Quy giáp này lại vô thức tạo ra thêm một phần áp lực trên thân thể đang vô lực chống cự của Huyền Đông, khiến hắn thật sự rất khó chịu.

- "Thanh... Phổ Đỉnh.."

Thanh Nhã đang toàn lực áp chế tiểu tử họ Huyền thì bất ngờ thấy một cái lô đỉnh lớn chen ngang hai luồng khí tức từ Thiên Áp Giác, tạo ra một kẽ hở vừa đủ.

Chỉ trông gang tấc Huyền Đông đang bị kìm hãm liền phá vỡ trảo thủ kia của sư huynh, nhanh chóng thoát ra ngoài.

Nhưng vốn dĩ sức mạnh của Trúc Cơ hậu kì đích thực là vượt khá xa hắn... Huống hồ, nay lại chân chính đối diện một kẻ thực lực Trúc Cơ hậu kì được hai đại thế lực bồi dưỡng nhuần nhuyễn như vậy.

Huyền Đông đây là rất khó để có thể đối phó! Chỉ một đòn như thế đã khiến y không khỏi toàn thân rệu rã.

- "Chạy cũng nhanh thật..." - Thanh Nhã đưa mắt tìm kiếm.

Huyền Đông sau khi thoát khỏi sự khống chế từ trảo thủ kia, không ngừng dùng mọi cách để công kích Thanh Nhã.

Thư sinh họ Huyền này lợi dụng tốc độ của mình, liên tiếp đánh trực diện vào sư huynh nhân cơ hội hắn đang phân tâm tìm kiếm. Từng đợt lục sắc linh lực được Huyền Đông phóng thích ra vô số, đồng thời lao đến, đánh vào thân thể của Trần sư huynh.

- "Ầy..."

Thanh Nhã trước mấy đòn đánh của Huyền Đông tuy sinh ra chút đau đớn nhưng chung quy vẫn là có thể chống chịu được.

Trần Thanh Nhã lại một lần nữa thượng phong, thân thủ nhanh nhẹn của y ngay lập tức lao đến phía sau lưng Huyền sư đệ, chỉ dùng một lực từ lòng bàn tay đã mạnh mẽ chấn văng thân thể Huyền Đông xuống thẳng nền đá cứng.

- "Trần sư huynh, huynh ra tay nặng thế với hắn?" - Cơ Phát theo dõi từ đầu đến cuối, y hoảng hốt.

Uỳnh.

Huyền Đông nằm yếu ớt dưới đài đấu, Trần Thanh Nhã ngay sau công kích này liền nảy sinh một chút tội lỗi, song thủ vô thức thu về, miệng có phần bặm lại, mắt dõi theo thân ảnh rệu rã kia của Huyền Đông. Ngay cả trảo thủ kia cũng gấp gáp hóa giải. Nhưng khi thấy sư đệ lại có thể tiếp tục gượng dậy, cơ hồ như chuyển sang một nét mặt hoàn toàn khác.

- "Huyền sư đệ... thời gian một nén hương vẫn còn đấy."

Vị Trần sư huynh này bắt đầu đảo mắt, bất giác vung tay phóng ra bốn lam kì.

Bốn lam kì này đâm mạnh xuống nền đá ở bốn vị trí có thể tạo thành một hình tứ giác với phạm vi hơn trăm thước vuông. Ở bốn gốc lam kì còn nhanh nhẹn dựng lên một lớp màng mờ ảo, bên trong lớp màng này lại liên tiếp tạo ra từng đợt đạo quang trùng với nền đá. Từng đạo quang quỷ dị hóa thành vô số quang châm, cũng phải hơn một tấc chiều dài, lần lượt trực chờ phóng về phía Huyền Đông đang ở trung tâm.

- "Đây... đây không phải là Quang Châm Phược Linh Trận sao?... Tiểu tử này vậy mà lại nắm giữ bảo trận thành danh của Trần gia." - Hạn Cương trưởng lão kinh ngạc nói.

- "Quang Châm Phược Linh Trận sao... Tên Huyền Đông đó như thế mà lại có thể ép hắn đến mức này…. cũng coi như là vượt trội rồi!"

- "Lão phu nghe nói năm đó sáu trưởng lão Trần gia chỉ dựa vào trận này đã có thể dùng tu vi Kết Đan sơ kì đánh chết được một tán tu thực lực hậu kì... Tiểu tử này xem ra vẫn chưa triệt để khống chế được pháp trận. Trận này quỷ dị, chỉ dùng sức một người liền có thể khai trận. Nếu chỉ cần thêm vài năm nữa, e rằng Trần sư triệt cũng có thể hiên ngang tranh đấu một lượt với hai, thậm chí ba tu sĩ cùng cấp."

Chiêu thức này vừa được Thanh Nhã phát động nên đã vô thức khơi dậy sự thích thú xen lẫn ngưỡng mộ của hàng trăm đệ tử Trúc phong cùng với hai lão đầu Kết Đan kia.

Hiếm khi mới có thể xem tận mắt tiên mầm trăm năm của Bạch Vân tông ra tay như thế!

Nhưng cơ hồ bọn họ đều đã quên mất vẫn còn Huyền Đông đang bị lớp màng trận mờ ảo kia che mờ.

- "Chuyện gì vậy? Hàn khí?" - Bất giác, Châu Loan nhìn thấy một vài vệt băng đang lan ra khắp đài đấu.

Huyền Đông run lên một chút, song nhãn cũng hóa bạch quang vô cùng quỷ dị: "Dùng toàn lực... Hah, theo ý huynh vậy..."

Mà Trần sư huynh thám trắc được loại dị động này, lập tức nghĩ trong bụng, đây không phải Huyền Đông!

Toàn thân Huyền Đông, lục sắc quang quang dần chuyển hóa thành lam sắc hàn khí, khiến cả phạm vi xung quanh không khỏi bị một lớp băng phong.

Sau đó rất nhanh chóng, tóc hắn cũng trở thành một màu bạc trắng như tuyết: "Tinh Túc, khởi!"

Sự tình này gây ra một phiên tò mò trên phạm vi toàn bộ đấu trường!

Các đệ tử bên trên không ngừng xoa hai vai để làm dịu đi hàn khí đáng sợ.

Càng lúc càng có gì đó không đúng... Thanh Nhã ngự không ở trên quan sát rất rõ bên trong Quang Châm Phược Linh Trận không ngừng xuất hiện vô số lam sắc hàn khí, kết tụ hệt như tinh vân.

Từng đạo tinh quang tinh thuần như xuyên qua cả pháp trận cường hãn này. Sư huynh họ Trần tuy có chút bàng hoàng nhưng rồi vẫn lấy lại được bình tĩnh vốn có. Sau đó, nhanh chóng vận lực truyền vào bên trong đạo quang pháp trận, vô số quang châm sắc nhọn đang rung chuyển.

- "Lấy quang lực vi căn, dùng linh lực vi tâm, thân ta vi dẫn - Quang châm tung hoành thiên địa. Đi!"

Được chủ thể thi triển, mấy đoạn ngân châm đó đồng loạt phóng nhanh về phía Huyền Đông. Từng tiếng châm đâm vào da thịt, đâm vào nền đá gây ra hàng loạt lớp âm thanh kèm theo linh lực dư ra vang xa toàn bộ đấu trường.

Từ thân thể Huyền Đông lúc này, thức thời sinh ra một tiếng "tách"!

Một tia khí tức mờ nhạt từ đó bay lên dưới uy áp Quang Châm Phược Linh Trận.

- "Trúc Cơ sơ kì viên mãn..." - Nhãn quan tinh tường mở to, song đồng hóa tứ. Ngay thời khác tham trắc, Trần sư huynh vị này đích xác khẳng định thuật ẩn nặc tu vi của sư đệ đã bị đánh vỡ, miệng liền nở một nụ cười mãn nguyện.

Nhưng chỉ trong một phút chốc, gần một trăm tinh vân được Huyền Đông thích phóng ra xung quanh.

Quang châm bất tri bất giác lại bị một cỗ lực lượng vô hiệu hóa, cơ hồ bị hàn khí tỏa ra từ thân thể Huyền Đông đã băng phong, chỉ trong gang tấc đã đem toàn bộ pháp trận này hóa thành một thứ phế trận lạnh lẽo.

- "Làm sao có thể..." - Thanh Nhã mặt bắt đầu biến sắc, song chỉ nhanh nhẹn gia trì linh lực vào pháp trận.

Chậm rãi, pháp trận này sụp đổ xuống, thay vào đó là một tinh cầu to hơn một trượng bán kính bay lên, hiên ngang giữa đấu trường trước sự hoảng sợ của tất cả trưởng lão và đệ tử.

Phía trước tinh cầu đó là thân thể Huyền Đông với mái tóc đã hóa triệt để thành một màu trắng bạc, thân thể y không ngừng tỏa ra hàn khí lạnh thấu xương tủy.

Cả một bệ đá lớn lơ lửng đang bị hàn khí băng phong làm nứt vỡ, từng tảng đá rơi xuống bên dưới gây ra một cảnh tưởng hoảng loạn.

Khí thế này, đích xác đang hoàn toàn mất kiểm soát!

- "Không ổn... Trần sư triệt! Mau lui xuống!"


Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.