Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 14: Tiến Vào Nội Môn

Đăng: 28/07/2026 13:52 2,348 từ 1 lượt đọc

Tiếng chim ngân bên ngoài cửa sổ đã vang, sáng sớm tỉnh dậy như một ngọn cỏ tươi rũ sạch hết sương sớm.

Huyền Đông bước ra ngưỡng cửa hứng những tia nắng soi chiếu, ấm áp.

Giờ đây sâu thẳm bên trong lòng đã phần nào nhẹ nhõm. Hắn tranh thủ trời còn chưa muộn, dạo quanh một vòng ngoại môn trong ngày cuối cùng. Chỉ sau hôm nay thôi, Huyền Đông sẽ chân chính trở thành một nội môn Bạch Vân tông đệ tử thực thụ.

Hắn chọn cách thư giãn nhất để chiêm ngưỡng toàn bộ vật nơi ngoại môn này. Một nơi chấp chứa đầy kỉ niệm, đồng thời cũng là một nơi gây ra một nỗi ám ảnh kinh hoàng sẽ hằn sâu vào tâm khảm hắn mãi không thôi.

Nhưng chí ít giờ đây hắn đã cảm nhận được sự yên bình, hơn một canh giờ quẩn quanh phạm vi ngoại môn.

- "Tất cả đệ tử đã thông qua thí luyện, mau chóng đến ngoại môn quảng trường."

Một thông cáo bất chợt được phóng thẳng lên trời.

Đó là khẩu dụ của Phùng Lâm trưởng lão, rằng đã đến giờ xuất phát về nội môn. Chỉ sau đạo thông cáo kia của lão, hàng trăm đệ tử cùng nhau hướng về quảng trường.

Huyền Đông bất giác dõi mắt theo đám người đó, nương tựa theo dòng người, phi hành thẳng tiến về nơi đã được ban sẵn.

- "Hah..." - Huyền Đông kinh ngạc.

Trước mặt hắn đây, ngay tại khu quảng trường rộng lớn này là một con thuyền khổng lồ đang lơ lửng trên sơn lâm. Cảnh tượng hùng vĩ và đồ sộ chưa bao giờ hắn có thể thấy được.

Đây ắt hẳn là một sự bề thế của Thánh tông Bạch Vân mà vô số tu sĩ hằng mong ước. Con thuyền lớn phải dài hơn một trăm trượng, ngự cao trên trời, ẩn chứa vô số đạo linh văn mờ nhạt.

Mảnh đất này tràn ngập khí tức của tu chân giả, cả một không gian rộng lớn như đang trở nên sầm uất hơn, một sự sầm uất mà hắn chưa bao giờ có thể thấy được ngay cả khi đã ở lại nơi này hơn bốn năm qua!

- "Huyền Đông sư huynh! Chúng ta ở đây." - Tiếng gọi của Phượng Cẩm Vân vang lên.

Huyền Đông vô thức nhìn về nơi tiếng gọi ấy phát ra, là Phượng sư tỷ, ngoài ra còn có Hoa Nhạc, Ngọc Trân, Hà My... tất cả những thiên kiêu đã thể hiện bản thân mình trong ngày thi đấu hôm qua đang đứng ở mạn thuyền vẫy tay gọi hắn.

Huyền Đông nhanh chóng vụt bay lên trên cao, hạ thân xuống con thuyền.

Hắn chỉnh sửa áo bào một cách trịnh trọng, nở một nụ cười về phía bọn họ rồi trả lời:

- "Các vị sư huynh, sư tỷ..."

- "Huyền sư huynh hôm qua quả nhiên phi phàm. Hoa mỗ bái phục, bái phục." - Hoa Nhạc cảm thán, nam dung rắn rỏi không giấu được phấn khích.

- "Hoa huynh quá khen. Huynh hôm đó cũng đã đánh thắng Nhai Ân chỉ trong vỏn vẹn tám, chín hiệp!"

- "Huyền sư huynh, nếu có cơ hội ta cũng muốn tỉ thí với huynh một trận." - Phượng Cẩm Vân vỗ vai hắn.

- "Chẳng qua cũng chỉ là một chiến tích... có gì mà ngưỡng mộ? Nếu giao đấu với ta, e rằng kết cục của hắn cũng chẳng khác gì tên Triệu Tư kia là mấy..."

Trong lúc cả ba người Huyền Đông, Hoa Nhạc và Phượng Cẩm Vân đang trò chuyện, bất ngờ một thanh âm nữ cường lên tiếng. Là Hà My nữ tử ngồi gọn trên thành mạn thuyền, một chân gác lên cao, trên tay mân mê thanh kiếm quý của mình, miệng buông lời khích tướng.

- "Hà My sư tỷ..." - Huyền Đông quay hướng về cô ta, cũng lễ mạo chào hỏi trước.

- "Nếu sư tỷ đã muốn cùng ta giao đấu, e rằng phải đợi lúc vào được nội môn. Đến lúc đó so tài cao thấp cũng không muộn. Huyền đệ... nhất định sẽ tận lực!" - Huyền Đông thản nhiên đáp.

- "Ngươi!"

Trước sự điềm nhiên của Huyền Đông, Hà My như bị chọc tức. Nàng ta dứt khoát đứng dậy khỏi mạn thuyền. Song thủ liền vận pháp, tỏa ra uy áp thị uy, ánh mắt ngưng trọng thần sắc nhìn về phía tên đệ tử trước mặt.

- "Hà My!" - Cẩm Vân đứng giữa hai người.

Nữ tử họ Hà bản tính vốn như thế, căn bản chẳng hề sinh sát ý. Chỉ là luôn đanh đá, không sợ bất kì một ai, càng lại là một kẻ thích giải quyết bằng tay chân.

Đối diện trước khí thế đáng sợ của Hà My, Huyền Đông vẫn giữ trên khuôn diện một vẻ lãnh đạm bình thãn vốn có.

Trái lại người đang nôn nóng lại chính là hai người Hoa Nhạc và Ngọc Trân.

Trên con thuyền to lớn này đang xuất hiện một sự giằng co kịch liệt.

Phì.

Một thân ảnh mau chóng hiện ra.

- "Đã đông đủ cả chưa?" - Cỗ khí tức cường hãn, xuất hiện kèm theo một âm giọng già dặn, Phùng lão đầu đã tới.

- "Bái kiến trưởng lão."

Lão ta thân vận nho sam, đôi tay khẽ vuốt râu dài quá cằm của lão, mang theo vẻ trịnh trọng của một Kết Đan tu sĩ đến và trùng hợp giải vây cho tình huống giằng co.

Trước uy áp của một vị trưởng lão chấp sự nội môn, Hà My miễn cưỡng thu lại kình lực. Vẻ điềm tĩnh trên mặt nàng trở lại, sự dè chừng nếu không nói là khiếp sợ của nữ tử này hiện hữu rõ.

Duy chỉ đôi mắt vẫn lườm về phía Huyền Đông với một giọng điệu kiêu ngạo. Nàng ta cất lại thanh kiếm, cùng với các đồng môn khác đến bái kiến Phùng Lâm.

- "Nếu đã đông đủ rồi thì cũng mau chóng xuất phát thôi. Kẻo đến nội môn lại quá muộn, lão phu rất muốn cho các ngươi chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Vân vực!"

Nói rồi, Phùng Lâm phất áo bào, từ bên trong tay áo lão lấy ra một thanh lam sắc ngọc giản. Lão vung thanh ngọc giản này lên cao, thân thể nhanh chóng hóa thành một tia lưu quang, bay lên cùng thứ đó. Lưu quang bay lên hơn trăm trượng, lại hóa thành thân ảnh tu sĩ nhân loại thân vận nho sam kia.

Trước một ngọc giản vô tri như thế, đột nhiên lão nho sam họ Phùng liền cúi đầu. Hai tay lão cung kíng hành lễ trước thanh ngọc giản kia trong sự khó hiểu của Huyền Đông và những đệ tử bên dưới.

- "Đệ tử nhân danh trưởng lão Bạch Vân Tông. Thỉnh cầu một tia sức mạnh của Nguyên Anh lão tổ, khai mở cổng không gian Bạch Vân nội giới." - Lão vung tay về phía thanh ngọc giản, truyền một cỗ linh lực.

Bỗng chốc thanh ngọc giản đó phát động mấy luồng sáng kinh khủng. Uy áp tỏa ra đem gió lớn phát lên từng đợt. Năm, sáu tia ngân sa lóe lên, không gian liền biến đổi.

Huyền Đông nheo mắt, thân thể cố chống đỡ trước sức mạnh này từ thanh ngọc giản kia tỏa ra đã làm chấn động cả một vùng ngoại môn rộng lớn. Các lão già ngoại môn thực lực Trúc Cơ phía dưới không khỏi khiếp sợ trước uy áp khủng bố.

- "Nguyên Anh chi lực?" - Hóa Âu lão nhi là môn chủ ngoại môn lập tức run rẩy.

Lão giả họ Phùng lại vung tay lên, sau đó nắm chặt nắm tay lại, mấy tia ngân sa từ thanh ngọc giản kia bắt đầu tụ lại thành một cỗ năng lượng lớn trên không trung.

Một hơi thở sau đó, thanh âm của Phùng lão giả lại quát lớn: "Khai mở kết giới!"

Không gian lúc này như bị xé toạc, xuất hiện trước sự chứng kiến của tất thảy trưởng lão và các đệ tử ngoại môn một thông đạo sâu không thể lường. Thông đạo này, tiến vào nội giới Bạch Vân tông đã được mở ra bằng phương thức vay mượn Nguyên Anh chi lực!

- "Được rồi. Đã đến lúc rời ngoại môn. Tất cả nghe hạo lệnh của lão phu, khởi thuyền!"

Sau lời của lão nho sam họ Phùng, vô số trận văn xuất hiện khắp thân thuyền.

Huyền Đông cảm nhận được một sức đẩy vô hình, đẩy mạnh con thuyền khổng lồ này lên cao. Tiếng linh lực từ linh thạch tỏa ra, chạy róc rách bên dưới, từng mái chèo bên trong được hạ xuống. Đại châu này, bằng một cách vô cùng quỷ dị đã bắt đầu khởi động. Lúc này, con thuyền chậm rãi tiến vào bên trong không gian thông đạo rồi biết mất hoàn toàn tại nơi ngoại môn này.

- "Lão phu chỉ cần phi hành là được, nhưng với các ngươi, đến Bạch Vân tông bằng cách thông thường phải mất hơn bảy, tám ngày. Mà hơn mấy chục năm trước, tam đại Nguyên Anh Vân Vực đã có cơ duyên sở hữu pháp bảo chuyên môn rút ngắn cự li của Thiên cổ tu sĩ. Vốn dĩ trăm năm trước đã có được pháp bảo đó, nhưng nghiên cứu cách sử dụng chỉ mới tìm ra được gần đây thôi. Cứ tiếp tục đi bên trong chiều không gian này, chỉ cần vài canh giờ nữa là sẽ đến được thánh địa của Bạch Vân Tông ngay."

- "Các ngươi sau khi đến thánh tông sẽ được tông môn bố trí nơi tu tập và khu vực sinh hoạt. Những thứ mà các ngươi được ban phát so với ngoại môn càng có giá trị hơn rất nhiều. Cố gắng sử dụng thật tốt, tất cả các ngươi... đều là những tiên mầm của Bạch Vân ta. Hahaha" - Lão giả họ Phùng cười khanh khách.

Trên con thuyền lớn đang trung chuyển, một đám người đang đứng vây lại trên mạn thuyền. Huyền Đông giữa đám người đó từ đầu đến cuối vẫn luôn không giao tiếp với bất kì ai, dáng vẻ thư sinh vẫn còn trầm ngâm.

Bất giác Phùng trưởng lão quay đầu về phía hắn, chậm rãi bước đến trước mặt hắn, vài phần tò mò.

- "Tiểu tử... đặc biệt là ngươi. Lão phu quan sát thấy thiên phú nhà ngươi không tệ. Sau khi đến Bạch Vân Tông phải cùng lão phu đến gặp mặt chưởng môn." - Phùng Lâm vỗ vai Huyền Đông.

- "Phùng lão quá lời."

- "Kẻ này... vậy mà lại được Phùng trưởng lão nhiệt tình đối đãi như thế..." - Nữ nhân họ Hà ở một bên, không ngừng cau có.

Cứ như vậy, con thuyền trung chuyển bên trong thông đạo đã gần hai ngày, mà thông đạo cũng đã mở ra, hoàn toàn biến mất khỏi không gian vô định. Có lẽ cũng đã đến Bạch Vân nội giới rồi! Còn hơn mười lăm dặm nữa, liền sẽ đến được tổng bộ.

- "Là linh khí..." - Khi thông đạo chi môn mở ra, một đại lượng linh khí tinh thuần liền ùa vào khiến nữ tử họ Ngọc luôn miệng cảm thán.

Chậm rãi đi qua thông đạo chi môn này, con thuyền đã thành công bước vào phạm vi Bạch Vân Tông tổng bộ.

Trước mặt mười vị đệ tử ngoại môn giờ đây đang hiện lên vô số cảnh quan hùng vĩ. Một vùng đất vô tận với cảm ứng linh khí nồng đậm, đủ sức thanh tẩy bảy phần cốt tủ.

Mà bên dưới thuyền là những tán cổ thụ rợp bóng chẳng thấy mặt đất, ngang thuyền thấy vô số cánh hạc trắng tung bay. Nếu ngước nhìn lên, ở nơi cao hơn nữa, Thiên hà Hạ lưu đổ xuống tạo ra linh mạch giao thoa, sinh vật hòa hợp, phát triển mạnh mẽ.

Bạch Vân Tông quả nhiên Vân Vực đệ nhất tông phái, danh bất hư truyền!

Huyền Đông quan sát thấy lam vân bao bọc xung quanh con thuyền lớn. Xa hơn nữa là chứng kiến được một hàng trăm tòa đại sơn nối tiếp nhau, đỉnh phong tuyết trắng phủ đầy, cư nhiên ẩn đạo khó dò xét bên trong có gì.

Nhật quang soi rọi qua những làn mây như đang chiếu xạ trực tiếp trên mặt hồ bên dưới. Một cảnh tượng không chỉ hùng vĩ mà còn rất đổi mỹ miều đang hiện ra trước mắt của hắn. Cảm nhận từng làn mây vờn qua da mặt mát rượi, Huyền Đông cứ chìm đắm vào trong một sự hào nhoáng thiên chương của cảnh sắc nơi địa giới Bạch Vân Tông.

Con thuyền cứ thế băng qua Vân Vực, dần tiến đến tổng bộ Bạch Vân Tông. Sau đó, dần xuất hiện một tòa tháp cao gần năm trăm trượng, nơi hội tụ thải hồng bắt đầu hiện rõ.

Các tòa bảo điện nối tiếp nhau, được khảm vô số bảo thạch, thể hiện một sự bề thế của Thánh tông đang ngày càng gần hơn.

Vô số bóng người ngự kiếm phi hành, người tẩu lộ cũng không thể kể xiết. Trông chừng thực lực của họ, cho dù chỉ là ở vòng ngoài tổng bộ Bạch Vân, song hầu hết phải là tu vi Ngưng Khí đại viên mãn trở lên!

Ở ngay phía dưới, xen giữa các bảo điện là một sân đài rộng lớn có chạm khắc những vân mây thanh thoát. Càng chiêm ngưỡng, có lẽ hắn càng cảm nhận được mỗi một đạo hoa văn đều ẩn giấu linh lực cường hãn bên trong từng nét chạm khắc.

- "Các ngươi... đã đến Bạch Vân Tông rồi!" - Lão giả họ Phùng liền vuốt râu, thanh âm khoe khoang cố tình nói lớn.


Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.