Tạo Thần Phi Thăng Truyện

Chương 8: 52 Đầu Heo Nói Dối Tập Thể

Đăng: 26/06/2026 23:43 1,320 từ 156 lượt đọc

"Tùng! Tùng! Tùng!"

Tiếng trống trường trầm hùng vang dội khắp các dãy hành lang Học viện Thiên Đỉnh Quy Nhơn, báo hiệu giờ học đầu tiên của tân sinh viên chính thức bắt đầu.

Tại phòng học của lớp C20, bầu không khí lúc này chẳng khác nào một trại điều dưỡng vừa trải qua thảm họa. Bốn bề vắng lặng, chỉ có tiếng rên rỉ kìm nén phát ra từ các dãy bàn đầu. Đám thiếu gia, tiểu thư ngày thường chảnh chọe, quần là áo lượt nay trông thảm hại không góc chết. Kẻ ôm má sưng vù như ngậm quả bóng tennis, người xoa eo tím tái, kẻ lại nhăn nhó giữ chặt mông, không dám ngồi thẳng xuống ghế.

Khắp phòng nồng nặc mùi dầu gió và cao dán giảm đau, át cả dao động nguyên khí của trận pháp.

Giữa rừng "thương binh" đó, duy chỉ có hàng ghế cuối cùng là tỏa ra một từ trường đối lập hoàn toàn. Trần Lâm ngồi thẳng lưng như ngọn giáo, khoanh tay trước ngực, ánh mắt bất động như núi. Bên cạnh hắn, Kai Nguyễn gục mặt xuống bàn ngáp ngắn ngáp dài, hai tai đeo tai nghe, chân nhịp nhàng theo điệu V-Pop ballad buồn bã, ung dung tự tại như đang đi nghỉ dưỡng.

Cạch... Cửa phòng học mở ra. Một vị giáo viên trung niên mặc trường bào xám tro thêu mây vần bước vào. Ông đảo mắt quét qua giảng đường, bước chân khựng lại, đôi mày nhíu chặt thành một đường thẳng băng. Trong ký ức mấy mươi năm dạy học của ông, ngày đầu nhận lớp nào chẳng tràn đầy nhựa sống? Ông cúi xuống nhìn bản danh sách điện tử, rồi ngẩng lên đếm lại số đầu người.

Sĩ số lớp: Đúng 54 học viên. Số người mặt mũi biến dạng, sưng vù như đầu heo: Không lệch một ai, vừa vặn 52 người!

Bập!

Thầy giáo đặt mạnh xấp tài liệu da rồng lên bàn, tạo nên tiếng động trầm đục. Luồng nguyên lực Thông Khí Cảnh đỉnh phong ép tới:

"Các trò giải thích thế nào về bộ dạng này? Hôm qua khối C20 bị quái thú tấn công, hay thế lực hắc ám nào đồ sát? Ai đánh, bước ra cho ta! Học viện Thiên Đỉnh không cho phép kẻ ngoại tộc lén lút hành hung học viên ngay trong ký túc xá!"

Phòng học chìm vào sự im lặng đóng băng. Ngay lúc này, Trần Lâm ở hàng ghế cuối lười biếng hắng giọng:

"Khụ..."

Bàn tay hắn tùy ý gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ hai tiếng:

"Cộc. Cộc."

Cạch! Chỉ một tiếng động nhỏ, toàn bộ 52 kẻ bị thương bên trên đồng loạt rùng mình như bị điện giật.

Mấy tên hàng ghế thứ hai, mồ hôi hột túa ra. Nghĩ đến cú đấm kinh hoàng tiễn biệt thiếu gia Lý Phong hôm qua, rồi màn "thăm hỏi giao lưu, quyên góp đức tin" lúc hai giờ sáng tại ký túc xá của tên điên Trần Lâm, lòng tụi nó đã sớm tràn ngập khiếp sợ. Đứa nào dám mách thầy, đêm nay coi như xong đời!

Tên thiếu gia họ Vương, kẻ có cái má sưng to nhất lớp, nuốt ực một ngụm nước bọt. Hắn run rẩy bám bàn đứng dậy, mếu máo nói:

"Thưa... thưa thầy, không có ai hành hung tụi em hết ạ! Tất cả... tất cả là do hiểu lầm thôi ạ!"

Thầy giáo nheo mắt, khoanh tay:

"Hiểu lầm? 52 người cùng hiểu lầm một lúc? Vương Lực, trò nhìn vào gương xem cái mặt mình hiện tại đi, đây là dấu vết của hiểu lầm à?"

Tên họ Vương suýt khóc, lén liếc qua Trần Lâm, thấy sắc mặt "ông trùm" vẫn lạnh tanh thì đành bịa đại:

"Thưa thầy, thực ra là... Đêm qua giường tầng ký túc xá có vấn đề ạ! Tụi em ngủ mơ thấy cùng một ác mộng, không cẩn thận đồng loạt lăn từ trên giường xuống đất. Vì sàn nhà lát đá quá cứng, nên... nên mới bị sưng mặt và chấn thương nhẹ ạ! Hoàn toàn là tai nạn hy hữu do tụi em tự ngã ạ!"

Thầy giáo nghe xong, khóe mắt giật giật liên hồi, gõ mạnh thước xuống bàn:

"Trò nghĩ ta là đứa trẻ ba tuổi sao? 52 thiên tài tu vi chạm tới Nhập Khí Cảnh hậu kỳ, mà ngủ mơ kiểu gì rủ nhau lăn giường gãy mũi, sưng mặt cùng một góc độ, cùng một thời điểm? Các trò diễn kịch đấy à?"

Tên họ Vương cứng họng, mặt đỏ bừng nhưng thà chịu nhục chứ không chịu đòn, cắn răng gật đầu. 51 đứa còn lại thấy vậy cũng lập tức phụ họa, gật đầu như bổ củi, đồng thanh hô lên:

"Đúng vậy ạ! Tụi em tự ngã! Giường tầng trơn quá ạ!"

"Thầy ơi, phòng em bốn người cùng đồng lòng lăn xuống một lượt, không ai đẩy ai hết ạ!"

"Chấn thương do ngã giường thôi thầy ơi, tụi em xin tự chịu trách nhiệm!"

Tiếng hô vang dội khiến vị giáo viên hoàn toàn cạn lời. Cái chữ "ngu" cũng không đến mức viết rõ lên mặt tập thể như thế! Ông thừa biết có uẩn khúc, nhưng đám nhóc đã đồng lòng bao che thì ông cũng chịu. Ông bất lực lườm xuống hàng ghế cuối. Trần Lâm vẫn mặt lạnh như tiền nhìn ra cửa sổ. Còn Kai Nguyễn vừa hé mắt xem kịch hay, trong lòng không khỏi dậy sóng:

"Cái quái gì thế này? Mình bảo thằng Lâm đi marketing kiếm khách hàng cày KPI đức tin... Thế nào mà qua một đêm, nó đi 'gõ cửa' từng phòng rồi ép nguyên cái lớp này thành tín đồ bạo lực luôn vậy? Nhìn đám nhà giàu này sợ đến mức mật xanh mật vàng kìa... Thằng nhóc này đúng là có tố chất làm đa cấp cấp cao, bạo lực mạng theo đúng nghĩa đen!"

Cụ tổ trong hồn châu cạn lời: "Tối qua ngươi đánh cũng không kém."

Kai ngượng ngùng: "Khụ... khụ... Đây chẳng phải vì cụ tổ ngài sao? Hắc... hắc..."

Tuy nhiên, nhìn viên Hồn Châu trong thức hải không ngừng ấm lên, nhận về hàng loạt sợi tơ tín ngưỡng nhàn nhạt từ 52 gương mặt sưng vù phía trên, Kai lại mỉm cười đắc ý. Đóng vai nạn nhân vô hại, ẩn mình phía sau, mượn tay người khác cày KPI cho chính mình, để cấp dưới tự động phát triển tín đồ... Bản thân mình quả nhiên là một thiên tài!

Vị giáo viên thở dài, thầm nghĩ lớp C20 tuy bét bảng nhưng rõ ràng xuất hiện một con quái thai ngầm đủ sức đè ép tất cả. Thôi thì mắt không thấy tâm không phiền. Ông vỗ tay cái bộp, hắng giọng lấy lại uy nghiêm:

"Được rồi, im lặng tất cả cho ta! Các trò đã có sức lực lừa gạt ta, thì tốt nhất nên để dành cái bộ não đó mà tập trung nghe giảng. Hôm nay là buổi đầu tiên, ta sẽ giảng về kiến thức nền tảng tối quan trọng: Đại kỷ nguyên khai sinh công pháp của Nhân tộc. Tất cả bật màn hình thức hải ra, ghi nhớ kỹ càng cho ta. Cuối tháng đứa nào trượt môn này, ta sẽ bắt lên đây đánh một trận!"

Bầu không khí trong lớp lập tức nghiêm túc trở lại một cách thần kỳ. Đám học viên thở phào nhẹ nhõm vì qua ải, vội vàng bật giao diện ảo chuẩn bị nghe giảng. Thầy giáo quay lưng, dùng nguyên lực đầu ngón tay phác họa lên màn hình ánh sáng những nét chữ rồng bay phượng múa, mở đầu bài giảng cổ xưa…


95

Được yêu thích bởi: mỹ Tâm như, Mỹ ngọc nhi, Mộng mơ, Metruyenchu01, Tiến bùi, Mít ướt, Hoa phạm, Vân Anh, Tuấn Tú, Tầm Bảo💰, Đại gia 💰, Tý 🧠, Tú Anh, Hải minh🍀, Mười mươi🏆, đạo tổ, Mê ngôn tình, minh tâm, Mỹ Linh, Huy Tuấn, tài em🏆, Gadian, Tuấn hải💃, Tính mập🤧, ...

Ủng hộ tác giả Cô Độc Đại Vương "Truyện viết để mưu sinh qua những đêm dài cô độc. Nếu bạn yêu thích tác phẩm và muốn đồng hành...