Chương 3: Thần Chú Khắc Nhập
Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao
-----
Tre Tiên dừng lại giữa
bãi đất trống, ông quay người đứng đối diện với con gái ở phía xa, vừa phe phẩy
quạt nan, ông vừa niệm chú di chuyển một cây sào tre dài về phía con gái.
“Cộp”. Ông thả rơi chiếc sào xuống chắn
ngang dưới chân con gái, khiến Trúc dừng lại. Hai người đứng đối diện nhau một
khoảng xa, trên bãi cỏ ngổn ngang các đốt tre, bao bọc xung quanh là rừng tre
ngút ngàn.
Tre Tiên bắt đầu giảng giải:
- Hôm nay ta sẽ bắt đầu
buổi huấn luyện sức bền và phản xạ của con. Từ đằng đó, nếu con có thể chạy đến
chạm vào vạt áo của ta thì bài huấn luyện kết thúc. Còn nếu con ngã trên đường
đi thì sẽ phải bắt đầu lại từ vạch xuất phát.
Thanh Trúc nói:
- Sao dễ vậy bố? Con đi bộ
tới cũng được mà, chạy làm gì.
Nói xong Trúc thong thả
đi về phía bố, nhưng Tre Tiên quơ nhẹ cái quạt trong tay, một đốt tre trên bãi
đất bay tới đánh vào chân Trúc, khiến cô bé ngã khuỵu gối xuống.
Tre Tiên mỉm cười.
- Nhưng con đừng quên ta
sẽ luôn tìm cách ngăn cản.
Trúc đã hiểu ra vấn đề.
Cô bé nheo mắt lại, rồi đập tay xuống đất đứng dậy.
- À à, bố muốn vậy đúng
không. Rồi, xem con nghiêm túc đây!
Trúc bắt đầu lại từ vạch
xuất phát. Lần này Trúc chạy thật nhanh về phía bố.
“VÚT!” Một đốt tre bay đến hướng thẳng vào
chân cô bé. Trúc nhanh chóng nhảy qua. Rồi lại nhiều đốt tre hơn bay tới, Trúc
đều khéo léo tránh được. Khi đang đắc ý quay lại phía sau để cười hả hê thì cô
bé đột ngột đập mặt vào một cây gậy tre mọc lên trước mặt, ngã sõng soài.
Trúc ôm trán xuýt xoa, đập
tay xuống đất lồm cồm đứng dậy.
- Lại lần nữa đi bố!
Trúc quay về vạch xuất
phát, rồi lại chạy thật nhanh về phía bố.
Tre Tiên hét lớn:
- Tre thành tên! Phóng!
Các đốt tre tách ra, vót
thành những mũi tên nhọn bắn về phía Trúc. Trúc sợ hãi chỉ biết đứng yên, giơ tay
che mặt rồi hét toáng lên.
- Aaaa!
Nhưng không có gì xảy đến.
Cô bé mở mắt ra, thấy những mũi tên chỉ cắm xuống mặt đất xung quanh dưới chân.
Trúc sờ soạng khắp người, thở phào nhẹ nhõm khi không thấy vết thương nào.
Trong lúc ấy bố lại đang
cười khoái chí. Trúc bực bội hít một hơi, lấy lại bình tĩnh, tiếp tục chạy về
phía bố.
Tre Tiên lại hét lớn:
- Tre thành roi! Đánh!
Một cây roi hiện ra quất
mạnh vào mông Trúc. Trúc đau điếng kêu lên rồi ôm mông, quay lại, nhưng cây roi
lại vòng ra phía sau quất cái nữa vào mông. Trúc loay hoay tìm cách chụp lấy
nó, nhưng Tre Tiên linh hoạt điều khiển nó làm Trúc không tài nào túm được.
Trúc bị đánh túi bụi. Cô bé nghiến răng nhắm mắt canh nhịp chính xác thời điểm
rồi chụp lấy roi tre.
- Túm được rồi! Để xem bố
còn mánh khóe gì nữa.
Trúc bẻ gãy cây roi rồi
tiếp tục chạy thật nhanh về phía bố.
Tre Tiên hô phép:
- “Bẻ đũa không bẻ được
cả nắm!” Tre thành chông! Cản!
Ông phất tay, những đoạn
tre cao cắm xuống đất, tạo thành những cây cọc làm vật cản trên đường đi. Trúc
vất vả lách qua theo đường dích dắc, chạy tiến về
phía trước.
Tre Tiên lại hô:
- Tre thành khiên! Đẩy
lui!
Các đốt tre xoay vòng quấn
lấy nhau thành một tấm khiên tròn đẩy cả người Trúc lùi lại. Trúc dùng toàn
thân ghì chặt lại, cố thủ thế để không bị đẩy lui. Chỉ còn một chút nữa thôi là
chân Trúc sẽ bị đẩy chạm vào vạch xuất phát, Trúc không cam tâm.
Trúc nhảy sang một bên
khiến chiếc khiên mất đà bay vút đi mất.
Tre Tiên cười lớn:
- Kiên cường lắm. Được! Vậy
để ta cho con mở mang tầm mắt! “Một thì thành mười. Cả bè hơn cây nứa!”
Các cọc tre nhân bản từ một
thành mười, kết lại thành bức tường lũy chắn ngay trước mặt Trúc. Trúc chạy
sang bên trái thì bức tường di chuyển sang bên trái. Trúc chạy sang bên phải
thì bức tường dịch chuyển sang bên phải, không có cách nào vượt qua được. Các gậy
tre lại biến hóa nhân bản thành vòng tròn bao quanh lấy Trúc, không còn đường
lui.
Trúc bám tay vào bức tường
định leo qua. Nhưng bức tường lại nghiêng ngả và nhân bản lên thành nhiều bức
tường khác tạo thành thế trận liên hoàn, hất tung cả người Trúc nhô lên hụp xuống
theo địa hình thiên biến vạn hóa. Trúc trầm trồ há miệng, tròn xoe mắt kinh ngạc
nhìn những đốt tre di chuyển, không thốt lên lời. Cô bé xoay sở tìm cách giữ
thăng bằng mệt bở hơi tai.
Tre Tiên đọc tiếp: “Mười
thành một trăm. Hợp quần nên sức mạnh!”
Bức tường tách thành hàng
trăm đốt tre khiến Trúc mất thăng bằng ngã bổ nhào xuống đất. Hàng trăm đốt tre
bay vòng tròn theo hình xoắn ốc xung quanh Trúc, gió bão nổi lên. Các đốt cứ tiếp
nối bay tít lên cao. Trúc như đang đứng giữa tâm bão, cô bé lấy tay che mặt, bụi
và lá tre tung bay xào xạc. Đang loay hoay chưa biết thoát ra cách nào thì lại
nghe bố đọc tiếp.
- Cao hơn nữa, hơn nữa! “Một
cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao! Khắc nhập, khắc nhập,
khắc nhập!”
Cơn bão tre dần thu hẹp,
như muốn hợp lại thành một. Trúc vội vã lách người ra khỏi một khe hở. Nhưng
chưa kịp chạy đi thì Tre Tiên đã chĩa quạt về phía Trúc đọc to: “Chung lưng
đấu cật! Khắc nhập, khắc nhập!”
Ngay lập tức lưng của
Trúc bị hút dính vào một đốt tre, đốt tre ấy bay tới hợp vào cơn bão. Cơn bão
thì hợp lại, các đốt tre cứ ghép nối tiếp lên cao dần cao dần thành một bó tre
trăm đốt khổng lồ. Cơ thể Trúc bị nhấc lên cao theo, càng bay càng cao, cao đến
mức nhìn thấy bao quát được cả khu rừng.
Trúc không ngừng la hét,
nhắm tịt mắt lại, bắt đầu gào khóc.
- Á á á! Thả con xuống,
cho con xuống! Hu hu hu!
Bó tre tiếp tục vươn mình
lên cao, Trúc vẫn nhắm chặt hai mắt lại không dám nhìn xuống dưới. Cô bé gào
lên sợ hãi.
- Sợ quá, dừng lại, cho
con xuống!
Bó tre dừng lại, các đốt tre
không xếp chồng lên nhau nữa. Trúc bám chặt hai tay vào cây tre sợ bị rơi xuống.
Tre Tiên đứng trên một đốt
tre lướt bay lên ngọn cây. Dáng vẻ thanh thoát điềm tĩnh.
- Con gái, tre không chỉ
là tre. Tre có thể làm gậy gộc, kẻ thù đến nhà, trẻ con cũng đánh. Tre có thể
làm chông nhọn, mọc lên từ lòng sông. Tre có thể làm khiên để phòng thủ. Nhưng
tre cũng có thể làm tên nhọn để tấn công. Khi liên kết lại tre có thể tạo nên
thành lũy bảo vệ bao xóm làng. Phép thuật của nhà ta thiên biến vạn hóa, khi thủ
thì tĩnh lặng, khi công thì chuyển động không ngừng. Lúc cứng thì ngay thẳng,
lúc mềm thì dẻo cong. Giới hạn duy nhất là trí tưởng tượng của con mà
thôi.
Trúc gào lên:
- Con biết rồi, cho con
xuống!
Tre Tiên tiếp tục giảng
giải:
- Nhưng đây không chỉ đơn
thuần là một bộ phép, mà ý nghĩa thật sự của nó chính là sự đoàn kết. Con phải
học cách hợp sức với mọi người trong cuộc sống để cùng nhau làm những điều lớn
lao hơn. Đoàn kết chính là sức mạnh.
Trúc không dám mở mắt ra,
kêu toáng lên:
- Con hiểu rồi, bố để con
xuống rồi nói tiếp cũng được mà! Hu hu hu!
Tre Tiên liếc nhìn Trúc,
mỉm cười.
- Ừ nhỉ, ta quên! Khắc xuất,
khắc xuất, khắc xuất!
Tre Tiên phẩy quạt, các đốt
tre tách rời hết ra rơi xuống đất rào rào. Trúc cũng bị rơi từ trên cao xuống,
cô bé quá sợ hãi nên chỉ biết hét lên:
- Á! Cứu con!!!
Tre Tiên điều khiển một đốt
tre bay tới gần để Trúc nắm lấy rồi đưa Trúc tiếp đất. Cuối cùng chân Trúc cũng
chạm xuống bãi cỏ, cô bé mất thăng bằng ngã cắm cổ dúi dụi xuống bãi cỏ.
Tre Tiên lướt tre bay xuống
tiếp đất nhẹ tênh.
- Chỉ với một đốt tre con
có thể đi mây về gió, làm bất cứ điều gì. Từ giờ, ta sẽ bắt đầu giai đoạn huấn
luyện tăng cường để con nhanh chóng làm chủ được phép này, con nhất định phải
trở nên mạnh mẽ hơn để đủ sức di chuyển cả rừng tre, ngăn cản những cơn bão khi
nó tới, hãy chuẩn bị tinh thần đi Trúc.
Trúc vừa sợ vừa tức, khuôn
mặt dần mếu máo, rồi bỗng khóc toáng lên, khiến Tre Tiên cũng phải giật mình
lùi lại.
-----
Bạn đang đọc tiểu thuyết "Thanh Trúc và Thần Chú Khắc Nhập" của tác giả Xuân Sang.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.