Lý Thuyết Không Dây

Quyển 2: Mới

Chương 15: Lời Nhắc Thứ Ba

Đăng: 24/08/2026 15:45 4,025 từ 3 lượt đọc

Đêm ba giờ sáng. Căn phòng trọ ở Trái Đất chìm trong khoảng không tĩnh lặng nghẹt thở, chỉ có quầng sáng xanh xám lờ nhờ từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt Tô Nhã. Cậu ngồi bất động trước bàn làm việc, hai mắt dán chặt vào những dòng dữ liệu vừa được trích xuất và sắp xếp lại từ chuyến đi trước. Chiếc vòng tay mang nhãn K-03 cùng bộ phát tín hiệu nhỏ gọn màu xám tro nằm sóng đôi trên mặt gỗ, lặng ngắt dưới ánh đèn bàn. Ánh sáng vàng dịu soi rõ từng vết trầy xước lăn tăn trên thân kim loại của chiếc vòng — những dấu vết của thời gian, của lực ma sát cơ học và của những chuyến xâm nhập nối tiếp nhau từ những ngày đầu bước qua Bức Màn.

Một khoảng lặng dài bao trùm toàn bộ căn phòng. Nhã khẽ đưa hai tay lên xoa nhẹ thái dương, cảm nhận cơn nhức nhối âm ỉ lan ra sau mắt sau nhiều giờ liên tục đối chiếu các tập lệnh và chuỗi mã tần số. Kết luận rút ra từ phát hiện hôm qua vẫn nguyên vẹn, dứt khoát và lạnh lẽo: hồ sơ K-03 không còn nằm trong trạng thái im lặng thông thường nữa. Hệ thống quản lý dữ liệu Bên Kia đã chính thức chuyển cái tên này sang hình thái cảnh báo cấp độ cao — một chuỗi "lời nhắc kép" dồn dập, liên tục phát ra các nhịp gọi để đòi hỏi một lời đáp xác nhận sự tồn tại từ phía đối tượng.

Năm vết log đã ghi nhận trên hệ thống. Nhã nhìn từng dòng ký hiệu hiển thị trên nhật ký hoạt động, trong đầu phân tích với sự chuẩn xác của một kỹ sư. Mỗi vết log là một dấu ấn địa lý và thời gian mà hệ thống tự động ghi lại mỗi khi chiếc vòng K-03 tương tác hoặc chịu sự rà quét từ các trạm đọc. Vết thứ nhất xuất hiện ở khu rừng quanh hang trong lần đầu đặt chân sang; vết thứ hai nằm tại điểm nút kiểm soát; vết thứ ba và thứ tư ở ranh giới khu dân cư; và vết thứ năm vừa xuất hiện hôm qua từ đợt cảnh báo cờ dồn dập. Nếu cậu tiếp tục chọn giải pháp im lặng thụ động, không đưa ra bất kỳ phản hồi nào, vết log thứ sáu xuất hiện rất có thể sẽ không còn là một cảnh báo đơn thuần. Đó sẽ là lệnh truy thu hồ sơ quá hạn, hoặc một đợt rà quét diện rộng trực tiếp gõ cửa căn hộ mà cậu đang trú ẩn.

Thế nhưng, phát tín hiệu đáp trực tiếp ngay tại căn hộ Bên Kia lại là một hành vi tự sát.

Nhã nhìn xoáy vào bộ phát dẹt màu xám tro nằm cạnh chiếc hộp đựng log. Cậu đã nạp thành công chuỗi nhịp "phần nói" của K-03 vào bộ nhớ tạm của thiết bị — thứ chuỗi tín hiệu mà cậu cẩn trọng ghi lại từ các nhịp sóng đối chiếu ở khu vực điểm nút trong chuyến đi trước. Chuỗi mã ấy giống như một câu trả lời được đóng gói sẵn, một thứ mật mã hợp lệ đáp lại sóng gọi của cỗ máy. Nếu cậu bấm nút phát ngay tại căn phòng K-03, sóng vô tuyến tần số thấp sẽ lập tức lan tỏa, khớp nối hoàn hảo với nhịp gọi của hệ thống và dập tắt vệt sáng cảnh báo nhấp nháy trên cổ tay.

Nhưng cái giá phải trả cho sự nhanh gọn ấy lại là sinh mạng và nơi trú ẩn duy nhất của chính cậu.

Tọa độ phát sóng sẽ bị cỗ máy ghi lại chính xác tới từng milimét tại căn phòng đó. Căn phòng vốn là điểm neo duy nhất, là nơi trú ẩn an toàn nhất của cậu ở thế giới Bên Kia sẽ lập tức dính vết log thứ sáu. Nó sẽ rơi vào danh mục các địa điểm có hoạt động phát tín hiệu chủ động của một hồ sơ đang chịu cảnh báo, trở thành mục tiêu ưu tiên nằm trong tầm ngắm của các đợt kiểm tra định kỳ từ lực lượng kiểm soát. Một khi căn hộ đã bị đưa vào danh sách theo dõi, việc ra vào của Nhã sẽ trở thành trò chơi may rủi nguy hiểm.

"Không thể phát từ nơi mình ngủ," Nhã thầm thì, giọng nói nhỏ tới mức tan biến ngay vào đêm tối. "Phải để tiếng nói ấy cất lên từ một điểm xa hơn."

Một suy tính mới bắt đầu định hình dứt khoát trong đầu cậu. Cậu kéo tấm bản đồ phác thảo khu vực giáp ranh ra giữa bàn, ngón tay lướt qua những đường nét đứt đoạn đại diện cho các con ngõ nhỏ, rồi dừng lại tại một điểm được khoanh tròn bằng mực đỏ: Mồi B.

Đó là điểm lặp khu đệm mà cậu từng dành nhiều công sức khảo sát và thiết lập cách đây vài tuần — một khe hở kỹ thuật nhỏ hẹp nằm ở ranh giới mong manh giữa khu dân cư cũ của Tiểu khu 3 và khu vực hành chính. Nơi đó hoàn toàn nằm ngoài tầm quan sát trực tiếp của các chốt gác cố định, nhưng lại đủ gần các tuyến thu phát trung tâm để tín hiệu phát đi không bị suy giảm cường độ hay biến dạng dạng sóng.

Giải pháp "đường thứ ba" hiện ra rõ ràng, hợp logic và dứt khoát. Nhã không thể phát tại nhà, cũng không thể tiếp tục im lặng. Cậu sẽ mang bộ phát đã nạp sẵn chuỗi nhịp K-03 sang Bên Kia, di chuyển tới vị trí Mồi B, cài đặt bộ đếm trễ để thiết bị tự động phát sóng đúng vào cửa sổ điểm danh tiếp theo của hệ thống, rồi lập tức rút lui về khoảng cách an toàn trước khi sóng phát ra.

Nếu mọi tính toán đạt độ chuẩn xác tuyệt đối, nhịp đáp sẽ vang lên từ Mồi B. Hệ thống sẽ ghi nhận phản hồi hợp lệ từ hồ sơ K-03, cờ nhịp gấp trên vòng tay sẽ dập tắt, đưa hồ sơ trở lại trạng thái điểm danh chuẩn định kỳ. Vết log thứ sáu — điều không thể tránh khỏi — sẽ bị đẩy hoàn toàn ra khu đệm kỹ thuật vô danh, giữ cho căn hộ của cậu tuyệt đối sạch sẽ và nằm ngoài mọi nghi vấn.

Tuy nhiên, rủi ro của phương án này cũng lớn không kém. Cậu đã tính toán độ giãn nở thời gian: một giờ ở Trái Đất tương đương khoảng hai mươi giờ Bên Kia. Cửa sổ điểm danh tiếp theo của hệ thống sẽ mở ra trong chưa đầy một giờ nữa theo thời gian Bên Kia. Thao tác cài đặt bộ phát đáp tại khu đệm đòi hỏi sự chuẩn xác tới từng giây. Chỉ cần một sai lệch nhỏ trong thời gian đếm trễ, tín hiệu phát ra lệch nhịp với sóng gọi dù chỉ một phần mười giây, hệ thống sẽ ghi nhận đó là một lỗi xung đột dữ liệu nguy hại, và đợt rà quét bùng nổ sẽ bao vây lấy khu đệm ngay lập tức.

Nhã hít một hơi sâu, luồn tay vào túi lấy chiếc gương nhỏ ra đặt cạnh bộ phát. Cậu kiểm tra lại dung lượng pin của thiết bị phát, đối chiếu lại dung lượng dự phòng của nguồn điện, xác nhận chuỗi mã đáp đã nằm đúng vị trí trong bộ đệm tạm. Mọi chuẩn bị đã hoàn tất. Cậu đứng dậy, gập màn hình máy tính lại, căn phòng chìm vào bóng tối sâu hơn.

Cậu cầm bộ phát nhỏ gọn đặt vào lòng bàn tay, cảm nhận lớp vỏ kim loại lạnh ngắt chạm vào da thịt. "Không thể nói từ căn nhà mình ngủ. Phải để tiếng nói ấy cất lên từ nơi hệ thống đang chờ nó."

Ánh sáng vàng cam đặc trưng của thế giới Bên Kia lập tức tràn ngập thị giác khi Nhã bước qua ranh giới. Cậu hiện ra ở góc neo quen thuộc bên trong phòng K-03. Trọng lực gấp rưỡi lập tức đè nặng lên đôi vai, buộc Nhã phải đứng yên chốc lát, hít thở từng nhịp sâu để lồng ngực quen với sức ép cơ học của bầu khí quyển nơi đây. Bầu không khí mang vị ngai ngái nhẹ của vật liệu tổng hợp và tiếng rì rầm trầm đục quen thuộc vang lên từ khoảng không xa xa.

Không một chút chần chừ, cậu tiến về phía giá treo trang bị, mặc bộ đồ bảo hộ từng nấc một. Tiếng dây siết sột soạt, tiếng khóa kéo miết dọc thân áo, tiếng chốt bình khí chính vặn chặt vang lên đều đặn trong không gian im ắng của căn phòng. Cậu kiểm tra lại vôi soda vừa thay mới trong hộp lọc khí, xác nhận nguồn điện dự phòng cho bộ cảm biến, nhét chiếc gương nhỏ vào túi áo trong rồi khẽ đưa cổ tay trái ra trước mắt.

Trên chiếc vòng K-03, vệt sáng đại diện cho cờ trạng thái đang nhấp nháy với nhịp độ dồn dập — một thứ nhịp gấp liên hồi tựa như nhịp tim của một kẻ đang hoảng loạn. Lời nhắc thứ ba đã bắt đầu điểm nhịp. Cửa sổ gọi của hệ thống đang mở ra và áp lực thời gian bắt đầu đếm ngược từng phút theo đúng chu kỳ vận hành.

Nhã kéo kín nón bảo hộ, kiểm tra mặt kính soi rồi nhẹ tay mở cửa phòng bước ra hành lang. Cậu tuyệt đối không liếc nhìn hay chạm vào kiện hàng niêm phong vẫn nằm im lìm ở góc tường, giữ nhịp bước đều đặn và lặng lẽ rời khỏi khối nhà dân cư. LUẬT 1: Giữ nhịp bước bình thường. Không đi quá nhanh, không ngập ngừng.

Bầu trời Bên Kia treo một màu cam đục ngợp thở. Nhã len lỏi qua các ngách nhỏ quen thuộc, né tránh những trục đường chính nơi cư dân địa phương bắt đầu qua lại. Cậu chọn những lộ trình bản thân chưa từng đi lại quá hai lần, giữ mắt hướng thẳng về phía trước, không dừng chân, không nhìn lâu vào bất kỳ ai. Băng qua khu dân cư là bước đi giữa một vùng ranh giới đầy hiểm họa. Cậu cẩn thận né quầy hàng ven chợ, tránh xa góc cột nơi người có vệt sẫm bên má trái từng nhìn chằm chằm vào mình trong những chuyến đi trước. Trên cổ tay, chiếc vòng vẫn thực hiện cơ chế tự động — liên tục ghi nhận tọa độ, từng bước kéo danh tính vùng rìa này lún sâu hơn vào cỗ máy.

Tuy nhiên, càng tiến gần về phía vùng đệm hành chính — ranh giới Tiểu khu 3 — cậu càng nhận thấy sự bất thường trong bầu không khí. Tần suất xuất hiện của các toán quét tuyến cao hơn hẳn mọi ngày. Những bóng người mang đồng phục xám xịt, bước đi phẳng lặng như những cỗ máy liên tục di chuyển qua lại ở các ngã tư, ánh mắt không ngừng quét qua các ngưỡng cửa có rèm. Các công trình xung quanh dần thay đổi: khoảng cách giữa các dãy nhà nới rộng ra, những khung cửa buông rèm thưa thớt dần, nhường chỗ cho các khối bê tông lớn mang quầng sáng cố định ngay ngưỡng cửa.

Nhã phải chậm nhịp bước, dán mình vào bóng râm của các khối nhà để di chuyển. Chiếc vòng tay trên cổ cậu tiếp tục rung nhẹ từng nhịp dồn, nhắc nhở rằng thời gian cửa sổ gọi đang cạn dần.

Khi chỉ còn cách điểm Mồi B hai dãy nhà, Nhã rẽ vào một ngõ hẹp nối ra Tiểu khu 3. Nhưng vừa bước tới đầu ngõ, toàn thân cậu lập tức đông cứng.

Phía trước, ngay tại ngã tư dẫn ra khu đệm hành chính, một tiểu đội quét gồm bốn nhân viên kiểm soát đang tiến dần vào ngõ sâu. Và đi đầu tiểu đội ấy là một bóng lưng quen thuộc — người dáng soát với vóc dáng cao gầy, chiếc áo khoác xám dài quét qua mặt đất. Kẻ mà Nhã từng thoáng thấy ánh mắt lạnh lẽo từ xa ở khu vực điểm nút hôm trước.

Người dáng soát dừng lại giữa ngã tư, chậm rãi xoay người. Trên tay kẻ đó là một thiết bị rà quét cầm tay với đầu dò kéo dài, liên tục phát ra những vệt sáng tím nhạt quét dọc theo các bức tường bê tông. Ánh mắt người đó lướt qua từng góc khuất, từng khe hở kiến trúc với một sự kiên nhẫn đáng sợ. Vệt sáng tím quét đi rồi quét lại lần thứ hai, chậm hơn, tỉ mỉ hơn, hệt như đang cố thẩm tra một vùng mù thông tin.

Nhã lập tức lùi lại một bước, dán chặt lưng vào mảng tường đôi lõm xuống bên hông ngõ hẹp. Cậu nén chặt nhịp thở, tim đập dồn sau lớp áo bảo hộ. Không còn đường lui — hai bên là tường cao, phía sau là lộ trình vừa đi qua, phía trước là người kiểm soát và đầu dò tím. LUẬT 1: Không được để một khuôn mặt nhìn thấy mình quá thường xuyên. Kẻ dáng soát đang ở quá gần. Nếu cậu bước ra lúc này, thiết bị cầm tay của hắn sẽ lập tức bắt được sóng phát ra từ chiếc vòng K-03 trên cổ tay cậu.

Hệ thống không chỉ dừng lại ở việc gọi tín hiệu từ xa. Nó đã bắt đầu cử những đôi mắt thật sự xuống tận ngõ ngách để rà soát.

Áp lực đè nặng lên ngực Nhã. Đồng hồ đếm ngược cửa sổ điểm danh trên chiếc vòng tay đang nhấp nháy dồn dập hơn. Cậu chỉ còn chưa đầy năm phút để tiếp cận Mồi B và kích hoạt bộ phát. Nếu tiểu đội quét này tiếp tục phong tỏa ngã tư thêm ba phút nữa, cửa sổ gọi sẽ đóng lại, và K-03 sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội dập cờ nhịp gấp.

Nhã giữ nguyên tư thế bất động trong góc tối, mắt không rời khỏi bóng lưng người dáng soát qua góc phản chiếu của chiếc gương nhỏ nhét ở cổ tay. Cậu theo dõi từng nhịp chuyển động của hắn, tính toán góc quét của đầu dò tím, nén từng nhịp thở cho lồng ngực không phập phồng.

Sau một khoảng thời gian dài như hàng thế kỷ, người dáng soát khẽ vẫy tay ra hiệu. Tiểu đội quét đổi hướng, chậm rãi bước theo lối rẽ dẫn ra phía khu hành chính chính điện. Vệt sáng tím trên tường nhạt dần rồi mất hút sau góc khúc ngoặt của khối nhà lớn không rèm.

Không gian tạm thời thông thoáng. Nhã không để phí một giây nào. Cậu bước ra khỏi góc lõm, lướt nhanh qua ngã tư như một bóng ma, tiến thẳng về phía khe kiến trúc phụ của điểm Mồi B.

Ánh mắt Nhã lướt qua bóng lưng người dáng soát đang đứng ở ngã tư khu đệm: Hệ thống không chỉ gọi bằng tín hiệu, nó đã bắt đầu cử mắt nhìn đi rà soát.

Điểm Mồi B nằm ẩn mình đằng sau một khối bê tông nhô ra của công trình kỹ thuật cũ, nơi các đường ống dẫn khí chạy dọc theo mảng tường đôi. Đây là một góc mù hoàn hảo mà Nhã đã dành nhiều công sức khảo sát và đánh dấu từ trước, nơi hai mảng tường giao nhau tạo thành một khe đứng rộng chưa đầy mười xăng-ti-mét.

Nhã quỳ một gối xuống nền đất nén, lấy bộ phát tín hiệu từ trong túi áo ra. Bàn tay đeo găng bảo hộ của cậu vẫn giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối dù mồ hôi đã rịn ra bên trong lớp nón trùm. Cậu mở nắp bảo vệ của bộ đếm trễ, xoay núm điều chỉnh thời gian về đúng con số 90 giây.

Chín mươi giây trễ là khoảng thời gian vừa đủ để cậu rút lui về khoảng cách an toàn năm mươi thước đằng sau bệ tường cao của khu dân cư, đồng thời đảm bảo tín hiệu sẽ nhả ra đúng vào thời điểm sóng gọi của hệ thống đạt đỉnh cường độ trong cửa sổ chu kỳ.

Cậu bấm nút kích hoạt bộ đếm. Một chấm đèn đỏ nhỏ li ti trên góc bộ phát bắt đầu nhấp nháy đều đặn — từng nhịp đếm lùi vang lên đè nặng tâm trí.

Nhã nhét nhanh bộ phát vào sâu bên trong khe hở giữa hai đường ống kỹ thuật, vơ lấy một nắm bụi bê tông cùng mảng rêu khô phủ lên trên để che khuất hoàn toàn thiết bị. Thao tác diễn ra gãy gọn, chuẩn xác như một phản xạ đã được luyện tập nhiều lần trong đầu.

Xong việc, cậu đứng dậy ngay lập tức, không quay đầu lại, bước nhanh ngược trở về hướng khu dân cư. Cậu di chuyển với nhịp bước ổn định, tuyệt đối không chạy để tránh tạo ra sự chú ý đối với bất kỳ cảm biến chuyển động nào có thể gắn quanh khu vực. Cậu không nghĩ. Đứng dậy, bước ra khỏi góc, hòa vào nhịp đi của một người vừa xong việc — không nhanh, không chậm, không nhìn lại.

Bốn mươi giây trôi qua. Nhã đã rẽ qua góc ngoặt, vượt qua khoảng cách năm mươi thước và nấp sau bệ tường đá dày của một khối nhà dân cư bỏ hoang. Cậu tựa lưng vào tường, đưa cổ tay trái lên ngang tầm mắt, chăm chú quan sát chiếc vòng K-03.

Trong đầu cậu, nhịp đếm lùi vang lên dồn dập: mười, chín, tám, bảy... hai, một, không.

Đúng khoảnh khắc đó, một luồng xung sóng tần số cực thấp — thứ cảm giác tê nhẹ quen thuộc lan qua không khí mà chỉ những người mang vòng tay mới cảm nhận được — khẽ quét qua không gian từ hướng Mồi B. Bộ phát dẹt đã nhả chuỗi nhịp "phần nói" K-03 đi.

Một khoảng dừng ngắn ngủi diễn ra. Không khí tựa như ngưng đọng lại trong vòng hai giây. Đây không phải khoảng dừng xác thực thành công thông thường. Đó là sự khựng lại của một cơ chế đang cố gắng phân tích một cấu trúc dữ liệu vừa nhận được.

Và rồi, ngay trước mắt Nhã, vệt sáng cảnh báo nhịp gấp trên chiếc vòng K-03 đột ngột tắt phụt. Dãy cờ hiệu liên tục rung nhịp dồn dập từ sáng tới giờ lập tức hạ xuống, chuyển sang vệt sáng mềm dịu, nhịp nhàng nhấp nháy theo đúng chu kỳ điểm danh định kỳ chuẩn của hệ thống.

Hệ thống đã tiếp nhận tín hiệu. Nó đã ghi nhận một "phản hồi hợp lệ" cất lên từ hồ sơ K-03 — một lời đáp chính xác, đúng cú pháp và đúng cửa sổ thời gian. Chuỗi lời nhắc thứ ba dập tắt, trạng thái nguy cấp của hồ sơ tạm thời tháo gỡ hoàn toàn.

Nhã thở phào một hơi dài, cảm giác áp lực đè nặng trên lồng ngực suốt từ đêm qua bỗng chốc tan biến. Tuy nhiên, sự nhẹ nhõm đó nhanh chóng nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lẽo. Cậu truy cập nhanh vào nhật ký hoạt động trên vòng tay: một dòng vết mới vừa được khởi tạo.

Vết log thứ sáu đã xuất hiện. Nhưng tọa độ của nó nằm hoàn toàn tại điểm Mồi B — cái hốc vô danh ngoài khu đệm kỹ thuật. Căn hộ của cậu tại khu dân cư vẫn giữ nguyên sự sạch sẽ tuyệt đối, không dính dáng bất kỳ dấu vết phát sóng nào.

Vệt sáng cờ nhịp gấp trên vòng tay dịu xuống thành một nhịp thở êm. Tiếng đáp của hồ sơ K-03 đã được cất lên — từ một cái hốc vô danh cách xa nơi Nhã sống.

Nhã di chuyển ngược trở lại căn hộ Bên Kia theo những tuyến đường vòng vèo nhất. Cậu duy trì sự quan sát tối đa, kiểm tra kỹ lưỡng xung quanh trước khi bước qua ngưỡng cửa phòng K-03.

Bên trong căn phòng, mọi thứ vẫn im lìm và nguyên vẹn. Không có dấu vết của việc bị rà quét, không có sự xáo trộn nào. Cậu tháo từng nấc trang bị bảo hộ, treo gọn gàng lên giá, rồi cẩn thận kiểm tra lại các chỉ số an toàn. Căn hộ hoàn toàn sạch vết.

Nhã lấy chiếc gương nhỏ trong túi ra, chạm nhẹ vào mặt kính. Không gian lập tức dời đổi, đưa cậu trở lại căn phòng trọ quen thuộc tại Trái Đất.

Đêm Trái Đất vẫn chưa tan. Kim đồng hồ trên tường chỉ hơn bốn giờ sáng. Căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng quạt gió máy tính chạy rì rầm.

Nhã ngồi xuống chiếc ghế tựa trước bàn làm việc. Cậu tháo chiếc vòng K-03 ra khỏi cổ tay, đặt nó nằm cạnh chiếc hộp dẹt và cuốn sổ tay mở sẵn. Chấm sáng trên vòng tay lúc này nhấp nháy bình thản, không còn dáng vẻ đe dọa của chuỗi nhịp gấp lúc đầu.

Cậu ngả lưng vào thành ghế, khẽ nhắm mắt lại, xâu chuỗi lại toàn bộ hành trình đã trải qua từ những ngày đầu tiên bước qua Bức Màn.

Mười lăm chương đã trôi qua. Từ một kẻ hoàn toàn bỡ ngỡ, suýt nữa bị cỗ máy quản lý dữ liệu này nuốt chửng khi nhặt được chiếc vòng K-03, cậu đã từng bước học cách sinh tồn. Cậu đã tự tay đo đạc độ giãn nở thời gian, mò mẫm qua từng khu vực, nhận diện cơ chế cờ hiệu và vết log, giải mã sự im lặng của hệ thống, và hôm nay, cậu đã chủ động tạo ra một lời đáp gián tiếp để bảo vệ bản thân.

Cậu đã hiểu rằng Bức Màn không che giấu một thế giới siêu nhiên hay huyền bí. Nó che giấu một cỗ máy quản lý dữ liệu khổng lồ, vận hành bằng những thuật toán lạnh lùng và chuẩn xác.

Nhưng dập cờ nhịp gấp hôm nay chỉ là một thắng lợi tình thế ngắn hạn. Bộ phát tại Mồi B đã hoàn thành nhiệm vụ và hết năng lượng. Vết thứ sáu đã ghi nhận. Hồ sơ K-03 không thể tồn tại mãi bằng những câu trả lời gượng ép hay những điểm phát tạm bợ. Nếu muốn đi xa hơn, muốn tự do di chuyển và khai thác những bí mật sâu hơn của thế giới này, cậu không thể tiếp tục núp bóng một cái tên mượn tạm đầy rủi ro.

Cậu phải xây dựng một danh tính bao bọc hoàn chỉnh — có lịch sử, có vị thế và được hệ thống công nhận một cách hợp pháp.

Đó sẽ là mục tiêu sinh tử cho chặng đường tiếp theo.

Nhã mở mắt ra, nhìn chiếc vòng tay im lìm trên bàn. Cậu khẽ vuốt ngón tay qua dãy số định danh K-03 khắc trên thân vòng, cảm nhận sự chuẩn xác lạnh lẽo của cỗ máy mà cậu đang dần làm chủ.

Nhã nhìn chiếc vòng tay im lìm trên bàn. "Bức Màn không còn là bức tường ngăn cách bí ẩn. Nó là một trò chơi ghi nhận. Và từ hôm nay, mình bắt đầu viết vào hồ sơ đó."

0