Quyển 1: Nhồi Nhét
Chương 25: Tiếng Vọng
Nhã chạy bộ mỗi tối sau giờ làm. Bảy giờ rưỡi, cậu thay đồ, đeo giày, ra khỏi nhà. Chạy quanh khu phố — qua tiệm tạp hóa bà Tám, qua quán cà phê đầu hẻm, qua bãi giữ xe máy, vòng công viên nhỏ, rồi về. Hai mươi phút. Rồi hai mươi lăm. Rồi ba mươi.
Hàng xóm nhìn. Bà chủ tầng trệt hỏi: "Mày tập chạy à? Từ hồi nào?"
"Dạ mới."
"Khỏe nghen. Hồi trước thấy mày ngồi hoài."
Cậu cười, gật, đi lên lầu. Không giải thích.
Squat mỗi tối sau khi chạy. Ba set, mười lăm lần, mang balo đựng sách vật lý — khoảng bốn ký. Đùi rung. Đầu gối kêu. Đêm đầu tiên cậu không ngồi xuống được sau set thứ ba — đùi cứng, phải đứng dựa tường năm phút. Nhưng sau tuần đầu, đùi bớt run. Sau tuần thứ hai, cậu tăng lên hai mươi lần mỗi set, và thêm: đứng một chân ba mươi giây, đổi chân, lặp — tập thăng bằng cho bước ngắn phẳng.
Ở công ty, Minh nhận ra. Không nói thẳng — kiểu Minh. Chỉ nhìn Nhã đi từ bàn ra máy in, rồi nói: "Mày đi khác."
"Khác gì anh?"
"Không biết. Ngắn hơn. Chắc hơn. Mày tập gì à?"
"Chạy bộ."
"Ừ." Minh quay lại màn hình. Không hỏi thêm.
Nhã thở nhẹ. Dáng đi mới đang thấm vào cơ thể cậu — ngay cả ở Trái Đất, ngay cả ở 1g, cậu bắt đầu bước ngắn hơn, phẳng hơn, ít nhún hơn. Thói quen Kinge đang thay thế thói quen người. Cậu không biết đó là tiến bộ hay mất mát.
Mỗi đêm, trước khi ngủ, cậu mặc suit. Đi lại trong phòng — bước ngắn, phẳng, trọng tâm thấp, không nhún gót. Mười lăm phút. Xoay người cả khối. Ngồi xuống nghiêng, đứng lên chống tay. Cầm đồ bằng găng bốn ngón — ly nước, bút, điện thoại. Rơi ít hơn. Cậu bắt đầu quen.
Giữa tuần thứ hai, mẹ gọi.
"Con Út sinh rồi con ơi. Con gái. Ba ký hai. Mẹ tròn con vuông."
Nhã nghe, ngồi trên giường, suit gấp trên bàn cách cậu một cánh tay.
"Dạ mừng quá mẹ. Út khỏe không?"
"Khỏe. Nó đẻ nhanh lắm, mới vào phòng sinh ba tiếng là xong. Ba mày khóc."
"Ba khóc?"
"Ừ. Ổng ẵm cháu xong ổng khóc. Mày biết ba mày mà."
Cậu biết. Ba cậu không bao giờ khóc — trừ khi vui quá. Cậu nhớ ba khóc lần cậu đỗ đại học. Lần duy nhất cậu thấy.
"Mẹ gửi ảnh cho con nghen."
"Dạ."
Tin nhắn đến. Ảnh. Cháu gái — đỏ hỏn, nhăn nheo, bé hơn cậu tưởng. Mắt nhắm. Tay nắm chặt, năm ngón tí hon. Năm ngón. Cậu nhìn năm ngón tay cháu, rồi nhìn găng bốn ngón trên bàn.
"Con gái giống Út," mẹ nói. "Mà cũng giống mày hồi nhỏ. Cái trán."
"Hồi nào con cũng nhăn vậy hả mẹ?"
"Nhăn hơn. Mày xấu hơn nó nhiều."
Cậu cười. Mẹ cười. Tiếng cười qua điện thoại — xa, nhỏ, ấm.
"Khi nào về thăm cháu?"
"Dạ để con sắp xếp."
"Ừ. Mẹ chờ."
Cúp máy. Cậu nhìn ảnh cháu gái thêm một lúc. Rồi nhìn suit. Hai thứ nằm cạnh nhau trên bàn — ảnh một đứa trẻ vừa sinh trên Trái Đất, và bộ đồ để trà trộn vào thế giới khác. Cậu không biết khi nào cậu sẽ về Cà Mau ẵm cháu. Cậu biết cuối tuần này cậu sẽ mặc suit, qua cổng, và lần đầu tiên ra khỏi hang.
Cậu tắt điện thoại. Tắt đèn. Nằm xuống.
Thứ Bảy. Sáu giờ sáng.
Nhã mặc suit. Checklist — mười mục, mười tick. Quen hơn lần trước. Mặc nhanh hơn — mười phút thay vì mười lăm. Mặt nạ vừa hơn, kháng lực quen hơn. Găng bốn ngón vẫn cứng, nhưng ngón tay cậu đã biết cách kẹp thay vì nắm.
Cậu đứng trước giá sách. Hít sâu. Chạm gương.
Hang. 1.3g. Nhưng lần này, chân không run. Đùi không khuỵu. Cậu đứng vững — nặng, nhưng vững. Hai tuần chạy bộ và squat không biến cậu thành vận động viên, nhưng đủ để hai mươi bước đầu tiên không còn run.
Cậu đi trong hang. Bước ngắn, phẳng, trọng tâm thấp. Đúng kiểu. Đã tập trong phòng đủ lâu để bước này trở thành mặc định — không cần nghĩ, chân tự biết. Hai mươi bước. Bốn mươi. Không dừng. Thở đều, nhịp 3–3, cảm biến CO₂ ổn ở 1.8%.
Cậu đi đến cửa hang. Dừng.
Bên ngoài: rừng. Rừng tím đỏ, ánh sáng vàng cam, đá xám, đất nâu sẫm. Cậu đã thấy cảnh này hàng chục lần — nhưng chưa bao giờ từ bên trong suit. Qua kính tối, mọi thứ đậm hơn, ấm hơn, hẹp hơn. Như nhìn qua chai bia.
Cậu bước ra.
Không khí bên ngoài — cậu không ngửi, mặt nạ che kín, nhưng cảm biến H₂S trên suit (cảm biến cậu gắn thêm tuần trước, nhỏ, rẻ, chỉ đo sơ) nhấp nháy: >5000 ppm. Ngoài khoang an toàn. Một hơi thở không mặt nạ = chết trong vài phút.
Cậu đi men rìa rừng. Khu vực quen — chỗ cậu đặt camera ở chương 8, chỗ camera bị người bên kia kiểm tra ở chương 9, chỗ cậu nhìn thấy dấu vết kéo lê ở chương 10. Đường đi cũ. Đá quen. Cây quen — thân tím, lá đỏ sẫm, rễ bám đá. Nhưng hôm nay cậu đi chậm hơn, nặng hơn, và nhìn thế giới qua kính tối thay vì mắt trần.
Ánh sáng vàng cam xuyên qua tán cây. Mặt đất nâu sẫm, phủ lớp gì đó giống rêu nhưng không phải rêu — mềm, ẩm, dính. Cậu bước lên, không trượt. Đế giày suit có rãnh — thiết kế cho địa hình này. Cậu nhận ra: suit này đã đi trên mặt đất này trước cậu. Người chết đã mang suit này, đi trên rêu này, thở khí này. Giờ cậu đi lại bằng chân cậu, trong vỏ của người đó.
Cậu quan sát khi đi. Rừng ở khoảng cách gần, qua kính tối, chi tiết hơn cậu từng thấy. Thân cây tím — không phải tím đều mà có vân, có sọc, có chỗ sẫm chỗ nhạt, giống vỏ cây trên Trái Đất nhưng màu sai. Lá đỏ sẫm, dày, cứng — không bay khi gió thổi (nếu có gió). Một số cây có gì đó giống quả — cục tròn, nhỏ bằng ngón tay, màu vàng, mọc thành chùm ở thân. Cậu không chạm. Không biết có độc không. Không biết gì cả.
Ở mặt đất, cậu thấy dấu vết — vết đi, vết giày, vết kéo. Cũ. Có thể của nhóm khảo sát, có thể của người chết, có thể của ai đó khác. Dấu vết trên rêu không mất nhanh — rêu bên kia mọc chậm, hoặc không mọc lại sau khi bị đè. Cậu cẩn thận bước trên đá, tránh rêu khi có thể. Đừng để thêm dấu vết.
Cậu đến vị trí cũ — hốc đá nơi cậu từng giấu camera. Nấp. Ngồi xuống, nghiêng, lưng dựa đá. Hốc đá vẫn vậy — nhưng camera không còn (bị người bên kia kiểm tra từ chương 9). Chỉ còn vết keo cũ trên đá, và một vết xước nhỏ nơi cậu từng gắn dây.
Chờ.
Mười lăm phút. Không có gì.
Rừng im. Không gió — hoặc có gió nhẹ mà cậu không cảm nhận qua suit. Không tiếng — hoặc có tiếng nhỏ mà mặt nạ chắn. Cậu ngồi, thở, nhìn. Cảm biến CO₂ ổn: 2.0%. Thời gian: đã ở bên kia mười tám phút. Còn khoảng hai mươi phút trước khi soda lime bão hòa.
Rồi cậu nghe.
Không phải nghe bằng tai — mặt nạ che, âm ngoài vào yếu. Cậu nghe bằng cơ thể. Actuator trên cổ — bộ phát rung cậu đeo nhưng không bật — rung nhẹ. Rất nhẹ. Cậu suýt bỏ qua.
Nhưng cậu không bỏ qua. Cậu nhận ra: actuator rung không phải vì cậu bật. Nó rung vì nhận — nhận rung từ bên ngoài, từ mặt đất, từ không khí, từ ai đó đang phát rung ở gần.
Tiếng bước chân.
Cậu nghe qua mặt nạ — nghèn nghẹt, nhưng có. Nặng. Ngắn. Đúng nhịp — bước phẳng, trọng tâm thấp. Kiểu cậu vừa học.
Cậu ép người vào đá. Không động.
Hai người bên kia đi qua. Cách cậu khoảng hai mươi mét — cậu ước lượng bằng mắt qua kính tối, không chính xác. Hai người. Mặc đồ làm việc — vải xám, khác kiểu suit cậu mặc, nhẹ hơn, mỏng hơn. Thiết bị trên tay — cậu thấy hình dạng quen: đầu quét ba chấu, giống nhóm khảo sát trong bản ghi hình chương 9. Vòng tay sáng nhẹ trên cổ tay cả hai.
Họ đang nói chuyện.
Âm thanh qua mặt nạ — yếu, biến dạng, nhưng cậu nghe cấu trúc. Ngắn. Sắc. Đoạn — lặng — đoạn — lặng. Nhịp luân phiên: một người nói, người kia đáp, người đầu nói tiếp. Hội thoại.
Và rung. Cậu cảm nhận rung qua actuator, qua suit, qua mặt đất. Rung lớp dưới — nhịp thở, mạnh yếu, phức tạp hơn bất kỳ bản ghi nào cậu từng nghe. Bản ghi là ảnh chụp. Đây là người thật, đang thở, đang nói, đang rung, cách cậu hai mươi mét.
Tim cậu đập nhanh. Cậu ép nhịp thở: ba giây hít, ba giây thở. Không để CO₂ nhảy.
Cậu nghe. Cố nhận ra. Trong dòng âm luân phiên, cậu tìm — tìm những đơn vị âm cậu đã học. "Đúng" — chuỗi dấu nhắc. "Không" — chuỗi dừng.
Một người nói một chuỗi dài. Người kia đáp — ngắn, hai đoạn. Cậu nhận ra đoạn đầu: giống chuỗi dấu nhắc. Giống "Đúng". Không y hệt — nhịp nhanh hơn, rung mạnh hơn, giọng khác. Nhưng cấu trúc giống. Như hai người Việt nói "ừ" với hai giọng khác nhau — cùng nghĩa, khác người.
Cậu nghe tiếp. Người đầu nói thêm — ba đoạn, nhịp đều. Có một đơn vị cậu nghe quen: giống đoạn #14 trong danh sách — đoạn dài, rung giảm dần. Cậu không biết nghĩa, nhưng cậu nhận ra hình dáng âm.
Rồi một đơn vị nữa — giống đoạn #7, ngắn, sắc. Cậu đã dùng đoạn đó khi thử ghép câu nguỵ trang ở chương 23. Lúc đó vòng tay không nhận. Nhưng bây giờ, nghe người thật nói, cậu nhận ra vị trí đoạn #7 trong câu — nó nằm ở đầu, trước một đoạn dài, giống dấu hiệu mở đầu câu mới.
Cậu ghi nhớ. Không ghi sổ — không lấy sổ ra được trong suit, găng bốn ngón, kính tối. Ghi bằng đầu. Đoạn #7 = mở đầu câu. Đoạn #14 = gần cuối câu hoặc cuối ý.
Hai manh mối. Hai mảnh ngữ pháp đầu tiên cậu có — không từ thiết bị, không từ log, mà từ cách người thật nói.
Hai người đi qua. Gần hơn — mười lăm mét. Cậu thấy rõ hơn qua kính tối: da xám xanh, đầu không tóc, cấu trúc cảm biến trên đầu (gai nhỏ, ngắn, mỏng), lỗ thở hai bên cổ — mở khép theo nhịp, giống mang cá. Một người cao hơn, dáng rộng. Một người nhỏ hơn, dáng gầy.
Người cao nói gì đó — rung mạnh, biên độ lớn, actuator trên cổ cậu rung rõ. Giọng cao, sắc.
Vòng tay trên tay cậu — vòng tay người chết — sáng lên.
Cậu nhìn xuống cổ tay. Vòng tay sáng nhẹ, rung nhẹ. Cậu không kích hoạt nó. Nó tự sáng. Nhận tín hiệu từ người cao — rung của người đó đủ mạnh, đủ gần, để vòng tay nhận và phản hồi.
Rồi bộ phát rung trên cổ cậu — actuator — rung theo.
Cậu đông cứng.
Actuator đang ở chế độ lặp. Chế độ cậu set để tập ở nhà — nhận tín hiệu vào, phát lại. Cậu quên tắt.
Âm nhỏ — loa mini ở ngực phát ra một đoạn ngắn, yếu, nhưng có. Rung lan qua suit — actuator ở cổ rung, vải suit truyền rung ra ngoài. Không to. Nhưng có.
Hai người dừng lại.
Cậu không thở. Nghĩa đen — nín thở, giữ nguyên, mắt mở, cơ thể cứng. Cảm biến CO₂ nhảy: 2.8%. 3.0%. Cậu không quan tâm. Cậu đang nhìn hai người bên kia đứng cách cậu mười lăm mét, và một trong hai vừa quay đầu về phía rừng — về phía cậu.
Người cao — người vừa nói, người có rung mạnh — quay đầu. Nhìn. Mắt lớn, không lòng trắng, tối. Nhìn về hướng hốc đá nơi cậu nấp.
Im lặng.
Năm giây. Nhã đếm trong đầu. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm.
Không thở.
Bảy giây. Tám.
Người cao nói gì đó với người nhỏ. Ngắn. Một đoạn. Giọng phẳng — rung yếu, gần không. Cậu nhận ra: phẳng. Không cảm xúc. Giống "không có gì" hoặc "bỏ đi". Giống câu mà ai đó nói khi nghĩ mình nghe nhầm.
Người nhỏ đáp — cũng ngắn, cũng phẳng.
Cả hai quay lại. Đi tiếp. Hướng khác. Xa dần.
Nhã thở ra. Trong mặt nạ, hơi thở ùa ra nóng, ẩm, nặng. CO₂ nhảy thêm rồi giảm. 3.2%. 3.0%. 2.8%.
Tay cậu run. Cả người run — không phải vì trọng lực, vì sợ.
Cậu nhìn xuống cổ tay. Với tay trái — chậm, găng bốn ngón, khó — cậu tìm nút trên Arduino trong túi hông. Tắt chế độ lặp. Actuator im.
Cậu ngồi thêm hai phút. Chờ tim chậm lại. Chờ chân hết run.
Rồi cậu đứng dậy. Chậm. Từng bước. Rút về hang. Không chạy — chạy sẽ gây tiếng động, sẽ lộ, sẽ mất kiểm soát. Bước ngắn. Phẳng. Trọng tâm thấp. Kiểu người bên kia.
Cậu đi về phía gương. Mỗi bước, cậu kiểm tra: actuator tắt? Tắt. Vòng tay? Tối — không sáng nữa. Loa? Im. Không gì phát ra từ cơ thể cậu. Cậu chỉ là một cái bóng xám trong rừng tím, đi chậm, im lặng, quay về hang.
Gương sáng nhẹ trong khe đá. Cậu chạm tay. Về.
Sàn gạch. Trái Đất. 1g.
Nhã nằm xuống, mặt úp sàn. Không tháo suit. Nằm. Thở. Mặt mặt nạ ép vào gạch lạnh. Cậu cảm nhận nhịp tim — nhanh, nhanh, rồi chậm dần.
Năm phút. Cậu ngồi dậy. Tháo mũ trùm. Tháo mặt nạ. Tháo găng. Không tháo suit — cậu không đủ sức.
Cậu lấy sổ. Tay vẫn run nhẹ. Viết.
Test thực địa lần 2: - Thời gian bên kia: 38 phút (cải thiện từ 28). - Ra khỏi hang lần đầu mặc suit. Men rìa rừng. Đến vị trí camera cũ. - Dáng đi: ổn hơn. Bước ngắn/phẳng đã thành mặc định. Chân không run. - Nghe: 2 người bên kia nói chuyện, cách ~15–20m. Nhận ra đơn vị âm #7 (mở đầu câu) và #14 (cuối ý). Nghe được "Đúng" trong hội thoại thật. - Ngôn ngữ sống khác bản ghi: nhanh hơn, rung phức tạp hơn, có sắc thái cá nhân (giọng phẳng vs giọng mạnh).
Cậu dừng. Uống nước — ly nước đã rót sẵn trên bàn từ sáng, bây giờ ấm. Uống hết. Rồi viết tiếp.
SỰ CỐ: bộ phát rung ở chế độ lặp, quên tắt. Khi người bên kia rung mạnh, actuator phát lại tín hiệu. Vòng tay cũng sáng. Hai người dừng lại. Một người quay nhìn về phía tôi.
Kết quả: họ bỏ đi. Có thể: nghĩ nghe nhầm. Hoặc: vùng rừng gần hang nguy hiểm với họ (thiếu H₂S, thừa O₂), không ai muốn vào sâu. Hoặc: tín hiệu quá yếu để họ chắc chắn.
BÀI HỌC: KHÔNG BAO GIỜ để chế độ tự động khi gần người thật. Tắt lặp. Tắt phản hồi. Chỉ phát khi chủ động.
Cậu viết thêm.
Phát hiện mới: vòng tay phản ứng với tín hiệu người sống gần đó (chế độ thụ động). Không cần kích hoạt — tự sáng khi nhận rung đủ mạnh, đủ gần.
Rủi ro: nếu vòng tay tự sáng mỗi khi có người gần, thì khi trà trộn, vòng tay sẽ sáng liên tục. Bình thường? Hay bất thường? Không biết. Cần quan sát thêm: vòng tay của hai người kia có sáng khi họ nói không? Có — cả hai đều sáng nhẹ khi trao đổi. Vậy vòng tay sáng khi giao tiếp là bình thường. Nhưng: vòng tay của tôi sáng theo tín hiệu CỦA HỌ, không phải tín hiệu CỦA TÔI. Có giống nhau không? Nếu hệ thống phân biệt được "sáng vì nói" và "sáng vì nghe" thì sẽ thấy vòng tay tôi bất thường — sáng nhưng chủ không nói.
Chưa biết. Để treo.
Cậu đặt bút. Đọc lại trang.
Dòng cuối, cậu viết chậm:
Sẵn sàng chưa? Chưa. Nhưng gần hơn rồi.
Cậu gập sổ. Nhìn vòng tay người chết trên bàn — bây giờ đã tối, không sáng, nằm im trên giấy note cạnh danh sách tám câu sinh tồn mà cậu chỉ nói được ba.
Lần đầu tiên, vòng tay không chỉ là công cụ. Nó đã phản ứng với người sống. Nó biết cậu đang ở gần đồng loại của chủ cũ. Và nếu vòng tay biết, thì hệ thống nào đó — hệ thống lớn hơn, hệ thống mà cậu chưa thấy — có thể cũng biết.
Cậu tháo nốt suit. Gấp. Treo lên móc. Đóng cửa phòng.
Nước lạnh dội xuống, và cậu để nó chảy một lúc lâu trước khi làm gì. Khi ngẩng lên, cậu bắt gặp bàn tay mình úp trên tường ốp — vẫn run, dù cơn sợ đã lùi xa. Cậu xòe năm ngón ra dưới làn nước, đếm chúng như đếm một thứ có thể mất. Chính bàn tay này, một giờ trước, đã ép sát vào đá khi đôi mắt tối kia quay lại; đã lần tìm cái nút Arduino trong túi hông và tắt nó đi mà không gây một tiếng động nào. Bàn tay đã làm đúng việc phải làm, trong khi phần còn lại của cậu chỉ muốn bỏ chạy.
Nó sẽ còn phải làm nhiều hơn thế — chạm vào đồ của họ, đi trên đường của họ, chào bằng thứ ngôn ngữ không có âm. Và mỗi ngày nó sẽ phải gập một ngón lại, giả làm bốn, cho đến cái ngày cậu soi gương và không còn nhớ mình sinh ra với năm.
Cậu tắt nước. Lau khô. Ra phòng.
Trên bàn, điện thoại sáng. Tin nhắn mẹ. Ảnh mới — cháu gái mở mắt lần đầu, mắt tròn, đen, nhìn lên. Năm ngón tay bé tí nắm ngón tay ba cậu.
Cậu nhìn ảnh lâu. Rồi nhìn vòng tay trên bàn. Rồi nhìn ảnh lại.
Hai thế giới. Một cháu gái vừa mở mắt trên Trái Đất. Một vòng tay vừa sáng lên trên hành tinh khác. Cậu đứng giữa, năm ngón tay, run nhẹ, và ba câu mượn.
Cậu đặt điện thoại xuống. Tắt đèn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.