Lý Thuyết Không Dây

Quyển 1: Nhồi Nhét

Chương 24: Trọng Lực

Đăng: 13/07/2026 16:05 3,190 từ 1 lượt đọc

Thứ Bảy, Nhã dậy lúc sáu giờ.

Cậu nằm yên một lúc, nhìn trần nhà. Ánh sáng sáng sớm lọt qua rèm — vàng, ấm, nhẹ. Trái Đất. Trọng lực 1g. Không khí 21% oxy. Cậu hít sâu, thở ra, và biết đây là lần cuối cậu thở thoải mái trong ngày.

Cậu ngồi dậy. Trên bàn, suit đã gấp gọn từ tối qua. Cạnh suit: checklist viết trên giấy A4, bút đỏ.

Test thực địa lần 1. Chỉ ở trong hang. Không ra ngoài. Mục tiêu: đi lại 30 phút trong 1.3g.

Checklist: □ Suit — khóa, vải, đường may □ Khối hô hấp — lỗ vào, lỗ ra, vít, lớp rung 30Hz □ Cục phụ — bình O₂, soda lime, van, cảm biến, pin □ Ống nối — mối nối, keo, không rò □ Mặt nạ — dây đai, kín, kháng lực □ Găng bốn ngón — băng dính ngón út □ Mũ trùm — kính tối, vải quanh cổ □ Bộ phát rung — actuator cổ, loa ngực, Arduino, dây □ Vòng tay — pin, sáng, phản hồi □ Đèn pin — ngụy trang, pin

Cậu bắt đầu kiểm tra. Từng mục. Suit — mở ra, kiểm tra khóa, sờ đường may, kéo thử vải ở vai và đùi. Không rách. Khối hô hấp — vặn vít kiểm tra, lắc nhẹ, nghe tiếng bên trong. Ổn. Cục phụ — mở hộp nhựa, kiểm tra bình O₂ (đồng hồ áp suất: 180 bar, đã dùng một ít khi test), soda lime (trắng, chưa đổi màu), van (vặn mở-đóng, trơn), cảm biến CO₂ và O₂ (bật pin — đèn xanh, đọc 400ppm CO₂ và 20.8% O₂ — đúng với không khí phòng). Mặt nạ — đeo thử, hít, kháng lực nhẹ. Tốt hơn sau lần sửa van ở chương 22.

Mười lăm phút. Mười mục. Chín dấu tick đỏ.

Mục cuối: đèn pin. Cậu bật — sáng. Cậu đã bọc đèn bằng băng keo đen, chỉ chừa một khe nhỏ phía trước, để ánh sáng không loang. Ngụy trang tạm. Tick.

Cậu nhìn checklist. Mười tick đỏ. Không mục nào thiếu.

Cậu pha cà phê. Uống đứng, cạnh bàn, nhìn suit. Ngoài cửa sổ, khu phố thứ Bảy bắt đầu sống — tiếng xe rác, tiếng chổi, tiếng trẻ con chạy dưới sân. Cậu uống cà phê và nghĩ: bên kia, lúc này là giờ nào? Cậu đã tính — một giờ Trái Đất bằng hai mươi giờ bên kia. Nếu cậu qua lúc bảy giờ sáng và ở hai mươi tám phút, bên kia trôi qua khoảng chín giờ rưỡi. Gần nửa ngày bản địa. Đủ để trời đổi sáng, đủ để người bên kia ăn một bữa, đủ để ai đó nhớ hay quên.

Nhưng cậu không ở chín giờ rưỡi. Cậu ở hai mươi tám phút. Với cậu, chỉ là nửa giờ mặc suit, đi lại, rồi về. Thời gian bất đối xứng — thứ cậu vẫn chưa quen, dù đã đo, đã tính, đã viết vào sổ.

Cậu đặt ly, rửa tay, lau khô.

Rồi cậu mặc suit.

Mặt nạ trước. Dây đai sau đầu, chỉnh cho vừa. Hít — kháng lực nhẹ, chấp nhận được. Bật hệ thống: pin, cảm biến, buzzer. Cảm biến CO₂ đọc 0.8% (hơi thở ban đầu). Cảm biến O₂ đọc 20%. Buzzer im.

Actuator dán lên cổ, dưới lớp vải suit. Loa mini ở ngực. Arduino trong túi nhỏ gắn dây đai bên hông. Cậu không bật bộ phát rung — hôm nay chỉ test di chuyển, không test ngôn ngữ.

Găng bốn ngón. Ngón út gập, băng dính cố định. Tay phải — cứng nhưng quen hơn tuần trước. Tay trái — vẫn cứng. Cậu nắm, buông, nắm. Chấp nhận được.

Cục phụ — gắn vào lưng bằng dây đai, buộc chặt. Nặng. Khoảng hai ký rưỡi. Ống nối chạy dọc cột sống, từ cục phụ lên khối hô hấp ở cổ. Cậu xoay người — ống không kẹt, có độ chùng. Tốt.

Mũ trùm. Kéo lên, qua đầu. Kính tối xuống. Phòng tối đi — vàng, mờ, hẹp. Cậu nhìn qua kính: bàn, ghế, giá sách, cửa sổ. Mọi thứ quen nhưng xa.

Cậu đứng giữa phòng, mặc suit hoàn chỉnh. Thở. Nặng hơn lần test ở chương 22 — không phải vì suit thay đổi, mà vì cậu biết lần này không phải thử. Lần này cậu sẽ mặc nó qua cổng.

Cậu nhìn giá sách. Phía sau giá sách, chiếc gương nằm chờ.

Hít sâu. Bước tới. Tay phải — bốn ngón trong găng — chạm mặt sau gương.

Bóng tối.

Rồi ánh sáng.

Nhã đứng trong hang. Ánh sáng vàng lọt từ cửa hang — xa, mờ, nhưng đủ để cậu thấy đá quanh mình. Hang quen. Cậu đã ở đây hàng chục lần. Nhưng mỗi lần trước, cậu mặc quần áo Trái Đất, thở khí Trái Đất, da tiếp xúc không khí.

Lần này, cậu mặc suit. Và trọng lực đổ xuống.

Không phải trọng lực lạ. Cậu biết 1.3g. Cậu đã quen — chân nặng hơn, vai chùng hơn, đầu hơi cúi. Nhưng lần này, trọng lực đổ lên suit. Lên cục phụ ở lưng. Lên khối hô hấp ở cổ. Lên mũ trùm, mặt nạ, găng tay, ống nối, dây đai, tất cả. Mỗi thứ nặng thêm ba mươi phần trăm. Tổng cộng — suit Trái Đất nặng khoảng bốn ký, bây giờ nặng như năm ký rưỡi.

Chân cậu run.

Đầu gối khuỵu nhẹ. Cậu lùi một bước, bám tay vào vách đá. Găng bốn ngón trượt trên đá ẩm — không bám được như tay trần. Cậu dùng cả bàn tay, ép phẳng, giữ.

Thở. Nặng. Kháng lực mặt nạ cộng trọng lực cộng hoảng nhẹ — ngực cậu đang hít mạnh hơn cần thiết. Cảm biến CO₂ trên bộ cảnh báo nhảy: 2.2%. 2.5%. Cậu đang thở gấp.

Dừng lại. Ép bản thân thở chậm.

Ba giây hít. Ba giây thở. Ba giây hít. Ba giây thở.

CO₂ giảm. 2.3%. 2.1%. 2.0%.

Cậu đứng yên, dựa vách đá, tay vẫn ép phẳng. Một phút. Hai phút. Chờ cơ thể quen. Chờ chân hết run.

Chân không hết run. Nhưng bớt.

Cậu buông tay. Đứng thẳng. Nhìn quanh qua kính tối — hang tối, kính tối, gần như mù. Cậu rút đèn pin từ túi hông — khó, găng bốn ngón cầm trượt, phải kẹp bằng hai tay — bật. Khe sáng nhỏ chiếu lên đá.

Bước đầu tiên.

Nặng. Chân phải đặt xuống, đá rung nhẹ dưới đế giày. Trọng lực kéo cậu xuống rõ hơn mọi lần — không phải kéo mạnh, chỉ kéo đều, kéo liên tục, như ai đó đặt tay lên vai cậu và ấn nhẹ, không bao giờ buông. Cậu bước chân trái. Nặng. Đùi hơi mỏi. Cậu mới đi hai bước.

Bước thứ ba. Thứ tư. Thứ năm. Cậu đi chậm, từng bước, đèn pin chiếu trước. Hang không rộng — khoảng ba mét ngang, trần thấp ở chỗ hẹp. Cậu phải cúi qua một đoạn, cục phụ đè lưng khi cúi, đầu gối khuỵu. Kính tối trong hang tối — gần như mù, chỉ có khe sáng đèn pin chiếu lên đá. Cậu nhìn đá: ẩm, xám, có vệt gì đó sẫm màu — rêu? khoáng? không biết. Cậu không dừng để kiểm tra. Hôm nay không phải ngày khoa học. Hôm nay là ngày đi.

Mười bước. Dừng. Thở. Cảm biến CO₂: 2.2%. Bình thường.

Mười lăm bước. Dừng. Thở. Cậu cảm nhận mồ hôi chảy dọc sống lưng, đọng ở chỗ dây đai thắt. Suit không thoáng — vải xám dày, không có lỗ thông hơi. Suit được thiết kế cho cơ thể Kinge, cơ thể nhỏ hơn, chuyển hóa khác. Cơ thể người Trái Đất toả nhiệt bằng mồ hôi, và suit không giúp gì.

Hai mươi bước. Đùi bắt đầu rung — không phải run vì sợ, run vì mỏi. Cơ đùi cậu không quen mang thêm năm ký rưỡi trong 1.3g. Cậu đi cả ngày ở Trái Đất không mệt, nhưng hai mươi bước ở đây đã thấy chân nặng.

Cậu dừng. Dựa vách. Thở.

Và cậu nhận ra mình đang đi sai.

Cậu nhớ — bản ghi hình chương 9, chương 10. Hai người bên kia đi qua camera. Họ không bước như cậu. Bước của họ ngắn hơn, chân đặt phẳng, không nhún gót, trọng tâm thấp. Như đi trên băng — bước nhỏ, chắc, không nhún.

Cậu đang bước kiểu Trái Đất. Bước dài, gót chạm trước, nhún nhẹ. Đúng ở 1g. Sai ở 1.3g. Sai với cơ thể nhỏ hơn, chân ngắn hơn, trọng tâm thấp hơn.

Cậu thử. Bước ngắn — nửa bước bình thường. Chân đặt phẳng — cả bàn chân cùng lúc, không gót trước. Không nhún. Đầu gối hơi gập, trọng tâm hạ.

Khó. Đùi mỏi hơn vì phải giữ tư thế gập. Nhưng — ổn hơn. Ít lắc. Ít trượt. Bước chắc hơn.

Cậu đi tiếp. Bước ngắn, phẳng, chậm. Mười bước. Không dừng. Hai mươi bước. Vẫn mỏi, nhưng không cần bám tường.

Cậu thử xoay người — quay phải, quay trái. Cục phụ ở lưng đè lệch khi xoay. Cậu phải xoay cả thân, không chỉ xoay hông — giống cách người bên kia di chuyển, cả khối, không uyển chuyển.

Ngồi xuống mới là bài học đau. Cục phụ đè lưng khiến cậu không thể tựa thẳng vào vách; cậu phải nghiêng người, hạ mông xuống trước rồi mới xoay lưng theo, cái kiểu lóng ngóng của người đeo balo nặng cố ngồi lên ghế thấp. Đứng dậy còn tệ hơn — không có lực nào ở đùi để bật lên, cậu phải chống cả hai tay xuống đá mà đẩy, và cảm nhận cơ đùi rung suốt quãng nửa giây trước khi thân người thắng được trọng lực.

Rồi đến bàn tay. Cậu rút đèn pin, và nó trượt khỏi găng bốn ngón ngay lần đầu — bốn ngón cứng không ôm trọn thân đèn như năm ngón vẫn quen. Lần thứ hai cậu đổi cách: không nắm mà kẹp, ép đèn giữa ba ngón, dồn lực vào chỗ tiếp xúc. Giữ được. Cái nắp túi hông thì bướng hơn, khóa kéo mất ba lần mới ăn; viên đá nhỏ cậu thử nhặt lên rơi hai lần trước khi ngón tay tìm ra góc kẹp đúng. Mỗi động tác, cậu nhận ra, phải học lại từ đầu bằng một bàn tay giả vờ thiếu một ngón.

Cậu thử thêm: đi liên tục không dừng, đếm bước. Ba mươi. Bốn mươi. Năm mươi. Đùi nóng, bắp chân căng, nhưng chân không run nữa. Bước ngắn phẳng giúp — ít lực hơn mỗi bước, ít mất thăng bằng, ít phải sửa. Cậu tính: năm mươi bước ngắn ở đây bằng khoảng ba mươi bước bình thường ở Trái Đất. Khoảng hai mươi mét. Không xa. Nhưng trong suit, trong hang, trong 1.3g, hai mươi mét mà không dừng là một tiến bộ.

Cậu dừng ở một nhánh hang rẽ trái — nhánh cậu biết, nhánh có dấu kéo lê, nhánh dẫn đến nơi cậu tìm thấy xác người chết. Cậu đứng ở ngã rẽ, đèn pin chiếu vào. Bóng tối sâu hơn kính tối — gần như đen hoàn toàn. Cậu không vào. Không cần. Nhưng cậu đứng đó một lúc, nhìn vào bóng tối nơi người chết từng nằm, và nghĩ: cậu đang mặc đồ của người đó, đi trong hang của người đó, thở bằng khối mà người đó từng gắn trên cổ. Và bây giờ cậu đang tập cách đi để trở thành người đó.

Cậu quay lưng. Đi tiếp.

Cậu viết trong đầu: mọi thao tác tay đều chậm gấp ba. Mọi cử động đều nặng hơn. Dáng đi mới ổn nhưng cần luyện thêm — còn lúc quên, lúc nhún gót theo thói quen. Và cậu đang mặc suit mà không ai thấy — chưa biết mặc suit mà có người nhìn sẽ như thế nào.

Hai mươi lăm phút.

Nhã ngồi dựa vách hang, cách cửa hang khoảng mười lăm mét. Mệt. Đùi rung. Lưng ê ẩm nơi cục phụ đè. Mồ hôi chảy trong suit — mặt ướt, cổ ướt, lưng ướt. Mặt nạ bên trong hơi mờ vì hơi thở.

Nhưng cậu nhìn ra cửa hang.

Ánh sáng vàng cam lọt vào — bầu trời bên kia, ánh sáng qua khí quyển H₂S, tán xạ thành vàng cam ấm. Rừng ở xa — tím, đỏ sẫm, im lìm. Không gió — hoặc có gió nhưng cậu không cảm nhận qua suit. Không tiếng — hoặc có tiếng nhưng mặt nạ che hết.

Cậu ngồi yên.

Đây là lần đầu tiên cậu ngồi ở bên kia mà không làm gì. Không ghi hình. Không thu âm. Không phân tích dạng sóng. Không đếm đơn vị âm. Không tách ký hiệu. Không tra cấu trúc dữ liệu. Không debug.

Chỉ ngồi. Chỉ thở — nặng, qua mặt nạ, kháng lực nhẹ, hơi thở đi vào phổi rồi ra, soda lime hấp thụ CO₂, bình O₂ cấp thêm, cảm biến đo, buzzer chờ. Hệ thống hoạt động. Cậu sống.

Cậu nhìn ánh sáng vàng cam. Rừng tím. Đá xám. Bầu trời không xanh.

Cậu nghĩ về mẹ. Về em Út sắp sinh. Về ba ở nhà, chắc đang ngồi trước hiên, uống trà, nhìn ra vườn. Cậu nghĩ về Minh — đang làm gì thứ Bảy? Cà phê? Đi chơi với bạn? Minh có biết cậu đang ngồi trong hang trên một hành tinh khác, mặc đồ người chết, thở qua bình oxy mua ở Nhật Tảo? Không. Không ai biết. Cậu là người duy nhất trên Trái Đất biết chỗ này tồn tại, và cậu là người duy nhất ở chỗ này biết Trái Đất tồn tại. Hai hướng cô đơn, gặp nhau ở cậu.

Nhưng kỳ lạ là cậu không cảm thấy cô đơn. Cậu cảm thấy — cậu không biết gọi là gì. Yên. Một kiểu yên không có ở Trái Đất, vì ở Trái Đất lúc nào cũng có tiếng — xe, người, điện thoại, Slack, deadline. Ở đây, qua mặt nạ, cậu chỉ nghe tiếng thở của mình. Chỉ thấy ánh sáng vàng cam. Chỉ biết mình đang sống, từng giây, từng hơi.

Một lúc, cậu quên. Quên suit. Quên mặt nạ. Quên trọng lực. Quên rằng cậu đang thở nhờ một bình oxy nhỏ mua ở chợ Nhật Tảo. Quên rằng bên ngoài suit là H₂S, một trăm phần triệu đủ giết cậu. Quên rằng cậu là người Trái Đất, ngồi trong hang của một hành tinh khác, mặc đồ của một người đã chết.

Cậu chỉ ngồi. Và thở. Và nhìn.

Buzzer kêu.

Cậu giật mình. Cảm biến CO₂ nhấp nháy: 3.0%. Ngưỡng cảnh báo.

Cậu đứng dậy — quá nhanh, đầu quay, chân chưa vững. Bám tay vào đá, đứng vững. CO₂ 3.0% — chưa nguy hiểm (ngưỡng nguy hiểm 5%), nhưng soda lime bắt đầu bão hòa, hoặc cậu đã thở quá nhiều trong lúc mệt. Cần về.

Cậu quay người. Đi về phía gương. Bước ngắn, phẳng, chậm — kiểu mới, kiểu cậu vừa học. Mười lăm mét. Không xa. Nhưng chân mỏi, đùi rung, và cậu đi chậm hơn lúc đến.

Gương nằm trong khe đá, sáng nhẹ. Cậu chạm tay phải — bốn ngón trong găng — vào mặt trước.

Phòng. Giá sách. Trái Đất.

Nhã ngồi thụp xuống sàn, ngay cạnh giá sách. Tháo mũ trùm — không khí phòng ùa vào, mát, nhẹ, có mùi cà phê cũ và mùi bụi giá sách. Tháo mặt nạ — hít sâu. Oxy. Oxy thật. Oxy không qua bình, không qua van, không qua soda lime. Chỉ không khí. Cậu hít lần nữa, sâu hơn, như người suýt chết đuối vừa ngoi lên mặt nước.

Cậu nằm xuống sàn gạch. Lạnh. Nhẹ. 1g. Cơ thể cậu chìm vào sàn như được ai bỏ xuống sau khi mang lâu. Lưng thẳng ra — cục phụ không còn đè, cột sống giãn, vai xuôi. Chân duỗi — đùi nóng, bắp chân căng, nhưng nhẹ, nhẹ hơn mười phút trước gấp ba mươi phần trăm. 1g. Cậu chưa bao giờ biết ơn trọng lực Trái Đất đến vậy.

Mệt. Mệt hơn mọi lần qua cổng. Không phải mệt vì đi xa — cậu chỉ đi qua đi lại trong hang, tổng cộng có lẽ hai trăm mét. Mệt vì mang. Mang suit. Mang trọng lực. Mang mặt nạ. Mang hơi thở không phải của mình. Và mang cái biết — biết rằng mỗi phút bên kia, hệ thống thở đang đếm ngược, soda lime đang bão hòa dần, bình O₂ đang cạn dần, và cậu phải luôn biết khi nào quay về. Sự tỉnh táo đó mệt hơn cả trọng lực.

Cậu nằm mười phút. Nghe tiếng xe máy ngoài đường. Tiếng ai đó gọi con. Tiếng quạt trần quay. Trái Đất. Rồi ngồi dậy. Tháo suit, từng phần, đặt lên bàn. Lấy sổ. Viết.

Test thực địa lần 1: - Thời gian bên kia: 28 phút. - CO₂ cuối: 3.0% (buzzer báo). - Đi lại: ~200m tổng trong hang. - Dáng đi: bước dài Trái Đất = sai. Phải bước ngắn, phẳng, trọng tâm thấp, không nhún gót. - Xoay người: xoay cả khối, không chỉ hông. - Ngồi: nghiêng, mông trước, lưng xoay. Đứng: chống tay đẩy. - Tay: mọi thao tác chậm x3. Rơi đồ. Kéo khóa mất 3 lần. - Thể lực: chân run sau 20 bước, đùi mỏi sau 25 phút. Chưa đủ.

Kết luận: suit hoạt động trong thực địa. Dáng đi sai — đã sửa. Thể lực không đủ cho trà trộn (cần 45–60 phút, đi xa hơn, gặp người thật).

Cậu dừng bút. Nhìn đùi — vẫn run nhẹ, da đỏ ở chỗ vải suit cọ xát.

Hai mươi tám phút. Cậu cần ít nhất bốn mươi lăm. Tốt nhất sáu mươi. Nghĩa là cậu cần gấp đôi sức bền, hoặc giảm mức tiêu hao — thở hiệu quả hơn, đi đỡ mệt hơn, ít hoảng hơn.

Cậu viết thêm:

Kế hoạch: - Chạy bộ mỗi tối, 20 phút. Tăng dần. - Squat 3 set × 15 lần. Mang balo nặng. - Mặc suit đi lại trong phòng 15 phút mỗi đêm, tập bước ngắn/phẳng. - Tuần sau: test lần 2, mục tiêu 40 phút.

Cậu dừng bút. Đọc lại.

Hai mươi tám phút. Số đó nằm trên giấy, đen trắng, rõ ràng. Cậu cần bốn mươi lăm. Tốt hơn là sáu mươi. Chênh lệch: mười bảy phút. Mười bảy phút nghe không nhiều, nhưng mười bảy phút trong suit, trong 1.3g, với soda lime đang bão hòa và bình O₂ đang cạn, mười bảy phút là cả một bài toán — bài toán về sức bền, về hiệu quả thở, về kiểm soát hoảng. Cậu không giải được bài toán đó trong một tuần. Cần nhiều tuần.

Cậu gập sổ. Đặt bút.

Nhìn suit trên bàn — xám, trống, mồ hôi của cậu vẫn đọng bên trong. Cậu sẽ phải phơi nó. Phơi bộ đồ Kinge trên sào phơi ở ban công tầng ba, giữa Thành Phố Hồ Chí Minh, cạnh quần áo bình thường.

Cậu không phơi. Cậu treo suit lên móc áo trong phòng, đóng cửa, bật quạt.

Rồi cậu đi tắm. Nước lạnh. Đứng dưới vòi sen, cậu nhìn xuống chân mình — hai bàn chân năm ngón, da trắng, gân xanh, móng cắt ngắn. Hai bàn chân Trái Đất. Hai bàn chân không vừa với găng bốn ngón, không quen trọng lực 1.3g, không thuộc về bên kia.

0