Chương 43: Hạ Màn Đế Chế
Chuyến bay đêm từ Zurich hạ cánh xuống đường băng tư nhân của sân bay Tân Sơn Nhất khi Nam Thành vẫn còn chìm trong màn sương mờ sáng. Mặc dù vết thương ở mạn sườn của Lăng Mặc Ngôn vừa mới khâu lại, nhưng sự việc cấp bách tại Nam Thành không cho phép cả hai có một phút nghỉ ngơi.
Tên trùm cuối cùng của "Mãng Xà Đen" tại Việt Nam – kẻ giấu mặt suốt mười năm qua – không ai khác chính là Lâm Thế Nam, Cố vấn cao cấp Bộ Tài chính, người từng đứng ra bảo trợ pháp lý cho dự án Cảng Đông ngay từ những ngày đầu.
"Lâm Thế Nam đã đặt vé phi cơ tư nhân sang São Paulo lúc sáu giờ sáng," Lục Triết ngồi ở ghế phụ chiếc Cadillac bọc thép, vừa theo dõi định vị vệ tinh vừa báo cáo. "Hắn đã kích hoạt lệnh tự hủy toàn bộ dữ liệu máy chủ Cảng Đông từ ba mươi phút trước. Nếu mã nguồn bị xóa, toàn bộ hệ thống thông quan tự động của cảng sẽ rơi vào hỗn loạn, gây thiệt hại ước tính hàng tỷ USD."
Khương Nhược Tuyên ngồi ở ghế sau, đôi mắt phượng khẽ nheo lại sắc lẽo. Cô mở chiếc laptop chuyên dụng, những dòng lệnh màu xanh lá cây chạy liên tục trên màn hình đen.
"Bảo Bảo," Nhược Tuyên cất giọng qua tai nghe mã hóa.
"Con nghe đây mẹ!" Giọng nói lanh lảnh nhưng đầy tự tin của cậu bé vang lên từ căn cứ an toàn. "Con và đội kỹ thuật Miracle đã chặn đứng bước sóng tự hủy ở tầng tường lửa thứ ba. Nhưng hắn đang dùng một ổ cứng di động chứa mã gốc master-key để xóa trực tiếp tại trạm điều hành Cảng Đông!"
Lăng Mặc Ngôn ngồi bên cạnh, nắm chặt tay Nhược Tuyên: "Tài xế, chuyển hướng sang Cảng Đông ngay lập tức. Đêm nay, kẻ nào muốn phá hủy thành quả của Lăng - Khương gia, kẻ đó phải ở lại lòng biển Nam Thành."
5 giờ 15 phút sáng. Trạm Điều hành Trung tâm Cảng Đông.
Mưa rào lất phất rơi trên những chiếc container xếp hàng dài như những dãy núi thép. Bên trong phòng máy chủ trung tâm, Lâm Thế Nam – một người đàn ông trung niên với mái tóc điểm bạc, vẻ ngoài lịch lãm thường ngày đã biến mất – đang cuống cuồng cắm chiếc USB màu đỏ vào ổ đĩa chính.
"Xóa! Xóa toàn bộ cho tao!" Lâm Thế Nam gào lên trong điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thanh phần trăm dung lượng đang chạy. "Tao không ăn được thì bọn mày cũng đừng mong sống sót!"
BỐP!
Cánh cửa kính cường lực của phòng máy chủ đột ngột bị bắn vỡ tan tành!
Lực lượng đặc nhiệm phối hợp cùng vệ sĩ Miracle tràn vào như một cơn bão. Trước khi Lâm Thế Nam kịp nhấn nút xác nhận cuối cùng, một phát bắn chuẩn xác từ khẩu súng ngắn trên tay Lăng Mặc Ngôn găm thẳng vào chiếc USB, đập tan thiết bị thành hàng trăm mảnh nhỏ!
"Á...!" Lâm Thế Nam ôm bàn tay bị chấn động ngã gục xuống sàn, gương mặt cắt không còn một giọt máu.
Khương Nhược Tuyên chậm rãi bước vào. Tiếng giày cao gót của cô vang lên cộc cộc trên sàn nhà ngập tràn mảnh kính vỡ, lạnh lẽo và dứt khoát.
"Lâm Cố vấn," Nhược Tuyên cúi đầu nhìn kẻ đã gián tiếp gây ra cái chết của cha mẹ cô mười năm trước. "Ông tưởng việc lẩn khuất sau lưng Solomon và Cố Vĩnh Tài có thể giúp ông thoát khỏi lưới trời sao?"
Lâm Thế Nam run rẩy bò lùi lại, đôi mắt tràn ngập sự tuyệt vọng: "Khương Nhược Tuyên... Lăng Mặc Ngôn... Bọn mày là lũ quỷ! Mười năm trước tao đã tiêu diệt Lăng Thị và Khương Thị, tại sao bọn mày vẫn có thể sống lại?!"
"Bởi vì sự thật và công lý không bao giờ bị chôn vùi dưới lòng đất," Mặc Ngôn bước tiến lên, thần thái cao lớn, thâm trầm áp đảo hoàn toàn kẻ phản bội. "Những gì ông đã cướp đi của Nam Thành, hôm nay ông sẽ phải trả lại toàn bộ trong tù."
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên dồn dập ngoài sân cảng. Chiếc còng số 8 lạnh ngắt khóa chặt tay Lâm Thế Nam. Mắt xích của Solomon tại Đông Nam Á chính thức bị nhổ tận gốc.
Tuy nhiên, khi lực lượng đặc nhiệm giải Lâm Thế Nam ra xe, gã đột ngột dừng lại, cất tiếng cười cay đắng, ma quỷ:
"Bọn mày tưởng bắt tao là xong sao? Solomon chỉ là một kẻ đi đầu mâu! Ở Bắc Mỹ... Hội đồng Apex sẽ không bao giờ để Miracle nuốt trọn Cảng Đông đâu!"
Nhược Tuyên và Mặc Ngôn nhìn nhau, ánh mắt cả hai đều trầm xuống. Cái tên "Apex" vừa thốt ra như một lời cảnh báo rằng ván cờ này còn xa mới đến hồi kết.
Ba tuần sau.
Trời Nam Thành vào thu, trong xanh và lộng lẫy.
Lễ Khánh thành Giai đoạn 1 Dự án Cảng thông minh Cảng Đông diễn ra trong sự tung hô của truyền thông quốc tế. Tấm biển vàng kim khắc hai chữ MIRACLE - LĂNG THỊ bừng sáng dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ.
Tại sảnh chính biệt thự Lăng gia, một bữa tiệc mừng chiến thắng ấm cúng đang diễn ra. Bà Khương Nhược Lan ngồi trên ghế sofa, mỉm cười nhìn bé Bảo Bảo đang lém lỉnh giải thích sơ đồ tài chính mới cho các quan khách.
Ngoài ban công hướng ra sông, Khương Nhược Tuyên đứng tựa lưng vào lan can, chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu làm tôn lên vẻ đẹp kiêu hãnh của Nữ vương thương trường.
Lăng Mặc Ngôn bước lại gần, vòng tay ôm trọn lấy eo cô từ phía sau, cằm tựa nhẹ lên vai Nhược Tuyên. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang xua tan đi cái lạnh của làn gió thu.
"Sóng gió Nam Thành tạm thời lắng xuống rồi, Chủ tịch Khương," Mặc Ngôn cất giọng trầm ấm, nụ cười hạnh phúc đong đầy trong mắt.
Nhược Tuyên nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt phượng đong đầy sự dịu dàng: "Nhưng Lâm Thế Nam đã nhắc đến Apex. Cuộc chiến thực sự phía trước... có lẽ mới chỉ vừa bắt đầu."
Mặc Ngôn cúi đầu, đặt một nụ hôn sâu nồng nàn lên môi cô – một nụ hôn gắn kết hai trái tim sẵn sàng cùng nhau bước vào những giông bão mới trên thương trường quốc tế.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.