Chương 39: Lệnh Triệu Tập Zurich
Cơn bão số 4 đi qua nhường chỗ cho cái nắng hanh khô của những ngày cuối thu Nam Thành. Tại đại lộ Bến Thượng Hải, công trường giai đoạn hai của dự án Cảng Đông đang vận hành hết công suất. Hàng chục cần cẩu tháp khổng lồ vươn cao giữa trời xanh, những đoàn xe xe tải nặng nối đuôi nhau ra vào kho ngoại quan dưới sự giám sát nghiêm ngặt của đội ngũ an ninh chuyên nghiệp.
Việc lô hàng thiết bị công nghệ cao từ Đức cập cảng an toàn không chỉ giúp Miracle đập tan đòn gián đoạn của Thái Trấn Nam, mà còn gửi một thông điệp đanh thép đến giới tài phiệt Châu Á: Đế chế Miracle do Khương Nhược Tuyên và Lăng Mặc Ngôn dẫn dắt không còn là một mục tiêu dễ dàng bị thâu tóm.
10 giờ sáng. Phòng họp Ban Giám đốc Tập đoàn Miracle.
Khương Nhược Tuyên ngồi ở vị trí cao nhất, khoác trên mình chiếc áo vest đen cổ lật cao sang trọng. Trước mặt cô là tấm bản đồ kỹ thuật số mô phỏng cấu trúc cổ đông của Liên minh Tài chính Quốc tế (IFA) – tổ chức mẹ đứng sau toàn bộ các quỹ đầu tư mạo hiểm lớn nhất thế giới, bao gồm cả Tập đoàn Solomon và "Mãng Xà Đen".
"Tháng sau, Đại hội Cổ đông Toàn cầu của IFA sẽ diễn ra tại trung tâm hội nghị Badrutt's Palace, thành phố St. Moritz, Thụy Sĩ," Lục Triết vừa điều khiển màn hình chiếu vừa giải thích. "Đây là sự kiện kín ba năm mới tổ chức một lần, quy tụ hơn 50 gia tộc tài phiệt quyền lực nhất hành tinh. Chiếc thư mời mạ vàng hình Mãng Xà gửi tới điện thoại của Lăng tổng hôm trước... thực chất là một lệnh triệu tập."
Lăng Mặc Ngôn ngồi bên cạnh, tựa lưng vào ghế da, thong thả xoay chiếc bút máy cao cấp. Anh cất giọng trầm thấp: "Bọn chúng muốn ép chúng ta phải đưa 20% cổ phần ưu đãi của Cảng Đông ra đấu giá công khai ngay tại đại hội. Nếu chúng ta từ chối tham dự, IFA sẽ kích hoạt điều khoản phong tỏa tài sản quốc tế đối với tất cả các công ty con của Miracle tại Châu Âu."
"Một đòn gậy ông đập lưng ông," Nhược Tuyên nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự thông tuệ sắc lẹm. "Bọn chúng nghĩ rằng rời khỏi địa bàn Nam Thành, chúng ta sẽ như cá trên thớt tại Zurich sao?"
"Vậy kế hoạch của em là gì?" Mặc Ngôn quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn ngập sự tin tưởng.
"Đi chứ," Nhược Tuyên thong thả gập chiếc máy tính bảng lại, thần thái kiêu hãnh của một Nữ vương hoàn toàn áp đảo căn phòng. "Không những đi, mà chúng ta sẽ sang đó với tư cách là Cổ đông Chiến lược nắm giữ quyền quyết định. Lục Triết, liên lạc với luật sư đại diện của gia tộc Roth - đối thủ lâu năm của Solomon tại Châu Âu. Đã đến lúc chúng ta tìm cho mình những đồng minh thực sự ở thượng tầng."
Chiều cùng ngày. Biệt thự Lăng gia.
Khu vườn sau nhà ngợp trong nắng thu vàng ươm. Bà Khương Nhược Lan đang ngồi trên chiếc ghế mây, mỉm cười nhìn bé Bảo Bảo chăm chú hướng dẫn Lăng Mặc Ngôn cách lập trình một thuật toán dự báo rủi ro cổ phiếu.
Mặc Ngôn quỳ một chân bên cạnh chiếc bàn nhỏ, chăm chú nghe con trai giảng giải từng dòng mã lệnh. Ánh nắng rọi qua kẽ lá, chiếu lên vệt sẹo mờ trên gò má anh, làm mềm đi toàn bộ vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn thuở nào.
"Chú Mặc Ngôn," Bảo Bảo đột nhiên dừng tay trên bàn phím, ngước đôi mắt đen láy nhìn anh. "Tháng sau chú và mẹ lại phải sang Thụy Sĩ đánh nhau với kẻ xấu đúng không?"
Mặc Ngôn giật mình, rồi anh nhẹ nhàng xoa đầu con trai: "Không phải đánh nhau, Bảo Bảo. Ba và mẹ chỉ đi đòi lại những gì thuộc về gia đình chúng ta thôi."
Đứa trẻ nhìn anh vài giây, rồi chủ động chìa bàn tay nhỏ nhắn ra, nắm lấy ngón tay cái của Mặc Ngôn: "Mẹ hay thức đêm vì lo lắng. Chú sang đó nhớ nhắc mẹ uống sữa nóng trước khi ngủ. Với lại... chú phải giữ lời hứa đấy."
"Lời hứa gì con?" Mặc Ngôn nghẹn ngào hỏi.
"Chú hứa sẽ không làm bản thân bị thương nữa," Bảo Bảo nghiêm túc nói, giọng điệu như một người đàn ông trưởng thành. "Con và bà ngoại sẽ ở Nam Thành chờ hai người trở về."
Trái tim Lăng Mặc Ngôn chấn động dữ dội. Lần đầu tiên sau tám năm dằn dặt và nếm trải bao cay đắng, anh cảm nhận được sợi dây liên kết máu mủ thiêng liêng đang chảy trong người đứa trẻ này. Anh ôm chầm lấy con trai vào lòng, siết chặt: "Ba hứa với con. Nhất định ba sẽ đưa mẹ con trở về an toàn."
Khương Nhược Tuyên đứng tựa vào khung cửa kính tầng hai, lặng lẽ quan sát khoảnh khắc ấy. Một giọt nước mắt ấm áp khẽ lăn trên gò má cô – giọt nước mắt của sự tha thứ và hòa giải sau biết bao giông bão.
Đêm trước ngày khởi hành sang Thụy Sĩ.
Mưa rào nhẹ hạt rơi trên dòng sông Hoàng Phố. Trong căn phòng làm việc tràn ngập hương trà thanh nhẹ, Nhược Tuyên và Mặc Ngôn cùng nhau rà soát lại toàn bộ hồ sơ pháp lý cuối cùng.
"Đây là bản đồ phân bổ cổ phần thực sự mà mẹ anh đã mã hóa trong chiếc đĩa mềm năm xưa," Nhược Tuyên đặt tấm bản đồ gốc đã được phục chế lên bàn. "Nó không chỉ chứa 20% cổ phần Cảng Đông, mà còn nắm giữ 5% cổ phần biểu quyết của chính Tập đoàn Solomon."
Mặc Ngôn ngẩng đầu, ánh mắt bàng hoàng: "5% cổ phần Solomon?! Sao mẹ anh lại có được nó?"
"Mẹ Uyển năm xưa đã dùng toàn bộ tài sản ẩn của Lăng Thị để âm thầm thâu tóm nó qua các quỹ tín thác Thụy Sĩ trước khi bà qua đời," Nhược Tuyên mỉm cười, một nụ cười đong đầy sự thán phục dành cho thế hệ trước. "Mẹ anh không hề yếu đuối. Bà đã chuẩn bị sẵn một con dao găm găm thẳng vào tim kẻ thù từ hai mươi năm trước. Việc của chúng ta bây giờ... chỉ là rút con dao đó ra và đâm một cú quyết định!"
Mặc Ngôn nhìn người phụ nữ kiên cường trước mặt, tình yêu và sự tôn kính trong lòng anh dâng trào mãnh liệt. Anh tiến lại gần, đặt hai tay lên vai cô, kéo Nhược Tuyên đứng dậy.
"Nhược Tuyên," Mặc Ngôn nhìn sâu vào đôi mắt phượng kiều diễm của cô, giọng nói trầm ấm chân thành: "Trận chiến ở Zurich lần này sẽ vô cùng khốc liệt. Bọn chúng sẽ dùng mọi thủ đoạn dơ bẩn nhất. Nhưng em hãy nhớ, phía sau em luôn có anh."
Nhược Tuyên ngước nhìn anh, cô không né tránh, cũng không đẩy anh ra nữa. Cô vươn tay, nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo sơ mi cho anh: "Lăng Mặc Ngôn, trận này chúng ta không được phép thua. Vì Nam Thành, vì Miracle, và vì... tương lai của Bảo Bảo."
Mặc Ngôn cúi đầu, đặt một nụ cười hôn dịu dàng lên trán cô. Cả hai đứng sóng đôi bên cửa kính, nhìn ra ánh đèn lung linh của Bến Thượng Hải – nơi họ từng sinh ra, từng sụp đổ, và giờ đây chuẩn bị bước lên đỉnh cao mới của thế giới.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.