Thiên Cơ Nhãn

Chương 35: Người Khách Cuối Năm

Đăng: 29/06/2026 19:46 920 từ 1 lượt đọc

Những ngày cuối năm, trời trở rét đậm. Sương mù buông xuống mỗi sớm, phủ trắng những mái nhà và cành cây. Tần Sở vẫn ngồi bên bàn thờ, đọc lại những dòng chữ trong cuốn sổ của Diệp lão. Hắn đã đọc đi đọc lại đến thuộc lòng, nhưng mỗi lần vẫn thấy những điều mới.

Ngọc đang gói bánh chưng cho Tết. Lam ngồi cạnh phụ giúp, tay thoăn thoắt gấp lá dong. Cả căn miếu rộn ràng mùi của gạo nếp, đậu xanh và thịt heo. Người ta bảo Tết đến, mọi thứ phải ấm cúng mới đón được may mắn.

Chiều ba mươi Tết, khi những người thợ cuối cùng trong phố đã nghỉ việc và về nhà sum họp, có một tiếng gõ cửa yếu ớt. Tần Sở ra mở, thấy một cậu bé chừng mười hai mười ba tuổi, mặc bộ đồ quá rộng, tay cầm một túi bánh nhỏ. Người cậu lấm lem, tóc rối bù, đôi mắt to đen láy nhìn hắn với vẻ sợ sệt.

“Chú ơi, chú có cho cháu vào sưởi ấm một lát không ạ? Cháu lạnh quá.”

Tần Sở vội mời cậu vào. Bên trong bếp lửa đang cháy đỏ. Ngọc nhìn thấy, liền lấy cho cậu một cốc nước gừng và một cái bánh chưng vừa vớt ra.

Cậu bé nhận lấy, không ăn ngay, mà nhìn xung quanh như đang tìm kiếm gì đó. Mắt cậu dừng lại trên bàn thờ, rồi trên cuốn sổ cũ của Tần Sở.

“Chú ơi, chú có phải là người nhìn thấy được linh hồn không ạ?”

Tần Sở ngạc nhiên: “Có. Nhưng sao cháu biết?”

Cậu bé đặt tách nước xuống, nhìn Tần Sở với vẻ mặt nghiêm túc hơn cả tuổi của mình: “Vì cháu cũng thấy. Nhưng cháu không dám nói với ai. Mẹ cháu bảo cháu nói láo, bố cháu bảo cháu bị điên. Cháu không còn cách nào.”

Tần Sở nhìn cậu bé qua Thiên Nhãn. Quả nhiên, quanh cậu có một lớp hào quang trắng mờ, y hệt như Lam ngày xưa. Một Thiên Nhãn bẩm sinh, mạnh và tinh nhạy.

“Cậu tên là gì?”

“Cháu tên là An. Nhưng mọi người gọi cháu là thằng An điên.”

Tần Sở ngồi xuống đối diện cậu, nhẹ nhàng bảo: “Cháu không điên. Cháu có một món quà mà nhiều người không có. Chú cũng vậy.”

An nhìn Tần Sở, mắt rưng rưng: “Vậy... chú tin cháu ạ? Cháu thấy bà nội cháu vẫn ngồi ở góc nhà, bà mặc bộ đồ nâu, bà nhìn cháu nhưng không nói gì. Nhưng cháu chạy lại thì bà biến mất.”

Tần Sở mỉm cười: “Bà nội cháu không muốn làm cháu sợ. Bà ấy chỉ đến thăm cháu thôi. Nhưng cháu cần học cách kiểm soát để không bị những thứ đó quấy nhiễu làm cho hoảng sợ.”

An ngồi im một lúc, rồi đứng dậy, quỳ xuống trước mặt Tần Sở: “Chú có thể dạy cháu không? Cháu không muốn điên nữa. Cháu muốn hiểu.”

Tần Sở đưa tay đỡ cậu dậy: “Được. Nhưng phải về nhà xin phép bố mẹ. Họ là người nuôi dưỡng cháu, phải biết cháu ở đâu và đang làm gì.”

An gật đầu, rồi như nhớ ra điều gì, cậu mở túi bánh của mình, bên trong là một gói kẹo lạc tự làm: “Cháu tặng chú món này. Bà nội cháu dạy cháu làm, trước khi bà mất.”

Tần Sở nhận gói kẹo, thấy bên trong là những viên kẹo trắng ngà, bọc lớp giấy mỏng. Hắn bóc một viên, bỏ vào miệng. Vị ngọt thanh, thơm mùi lạc rang và mật ong.

“Ngon lắm. Cảm ơn cháu.”

An mỉm cười lần đầu tiên. Cậu ra về trong cái rét cuối năm, nhưng đôi mắt đã sáng hơn.

Ngọc nhìn theo cậu bé, quay sang Tần Sở: “Lại một người nữa.”

Tần Sở gật đầu: “Có lẽ đây là dịp để mình mở thêm một phòng nhỏ, cho những ai cần học.”

Lam bước tới, tay cầm chiếc lá vàng Tần Sở đã viết thư: “Anh Tần, bức thư của anh đã thành hiện thực rồi. Người đến sau đã đến.”

Tần Sở cầm chiếc lá, ngắm nhìn những dòng chữ đỏ trên nền vàng. Hắn không ngờ nó lại ứng nghiệm nhanh đến thế. Nhưng có lẽ đó là duyên phận.

Tối giao thừa, cả bốn người ngồi bên mâm cơm. Diệp lão và Ly cũng đến. Ngoài sân, những giọt mưa phùn lất phất, báo hiệu mùa xuân sắp về.

Diệp lão nâng chén rượu, nói: “Năm mới, cả nhà an lành. Đã có thêm một người trẻ tìm đến. Ngôi miếu ngày càng đông vui.”

Ly cười, gắp thức ăn vào bát Tần Sở: “Ăn nhiều vào, Tết mà.”

Tần Sở nhìn mọi người xung quanh. Từ thầy, từ bạn, từ em gái, từ người yêu. Tất cả đều hiện diện trong căn phòng nhỏ ấm áp, dưới ánh đèn dầu vàng.

Hắn nâng chén, không nói gì, chỉ mỉm cười. Nhưng trong lòng, hắn biết rằng mình đã tìm thấy một gia đình. Và bất kể tương lai có ra sao, hắn sẽ luôn ở đây, bên những người thân yêu, để tiếp tục dìu dắt những linh hồn lạc lối trở về ánh sáng.

Tiếng chuông chùa vọng từ xa, đón chào năm mới. Và trong căn miếu nhỏ, tiếng cười lại vang lên, ấm áp như ngọn lửa bếp hồng giữa đêm đông.

0