Chương 6: Huyết Mạch Giả
Làm xong mọi việc, Sở Tinh Vân mới chậm rãi bước tới, mở chiếc hộp gỗ cổ xưa ra. Bên trong hộp gỗ là một cuốn bí tịch mang tên Hợp Linh Chưởng, đạt cấp độ Huyền Cấp Thượng Phẩm.
Thế nhưng, khi hắn chưa kịp xem kỹ, từ vị trí bộ hài cốt vừa nằm ban nãy, một vật thể màu tím bất ngờ xé gió bay thẳng về phía hắn.
Sở Tinh Vân nhạy bén vung tay bắt lấy. Khi mở lòng bàn tay ra, hắn phát hiện đó là một chiếc nhẫn không gian tinh xảo.
Ngay lập tức, luồng ánh sáng tím từ mặt nhẫn bùng lên rực rỡ, ngưng tụ giữa không trung thành hư ảnh của một người đàn ông trung niên mang vẻ mặt u uất.
Dù chỉ là tàn hồn, nhưng áp lực từ người này tỏa ra vẫn khiến không gian xung quanh vặn xoắn, đè nặng lên vai Sở Tinh Vân.
Tàn hồn quan sát thiếu niên một lượt, rồi trầm giọng cất lời:
- Người trẻ tuổi, ngươi khá lắm!
Sở Tinh Vân nhanh chóng thu liễm tâm trí, chịu đựng uy áp cường đại, tiến lên một bước và chắp tay đáp lễ:
- Vãn bối Sở Tinh Vân, tham kiến Ảnh Vương!
Hư ảnh kia thoáng khựng lại, đôi mắt nhìn về phía nấm mộ mới đắp rồi thở dài một tiếng não nề:
- Ảnh Vương sao... hơn hai mươi năm rồi, ta mới lại nghe được phong hiệu này!
Sở Tinh Vân vẫn giữ vẻ cung kính, dò hỏi:
- Không biết tiền bối hiện thân, có điều gì chỉ bảo?
Ảnh Vương không trả lời ngay, ông nhìn thẳng vào mắt thiếu niên trước mặt, giọng điệu mang theo sự thăm dò:
- Ta chỉ là chút tàn niệm còn sót lại. Thấy ngươi chôn cất một kẻ lạ mặt như ta, trong lòng có chút xúc động. Có thể cho ta biết lý do không?
Sở Tinh Vân không chút nao núng, bình thản đáp:
- Vãn bối nghĩ, một vị Vương Giả nằm xuống không nên để cốt nhục phơi sương. Chôn cất ngài là sự tôn trọng tối thiểu dành cho cường giả, không vì lý do nào khác.
Ảnh Vương hơi sững người. Cả một đời tung hoành, ông đã quá quen với những lời xu nịnh lấy lòng, nhưng sự thẳng thắn đến lạnh lùng của thiếu niên này lại khiến ông bất ngờ.
Đột nhiên, ông ngửa mặt cười lớn, tiếng cười hào sảng chấn động cả hang đá:
- Ha ha! Thú vị! Không ngờ khi đã là xương khô lại gặp được kẻ thú vị như ngươi. Thời gian của ta không còn nhiều, có mấy thứ này... ta muốn để lại cho ngươi.
Nói đoạn, Ảnh Vương phất tay, một đạo Hồn Lực đánh thẳng vào chiếc nhẫn.
Bốn luồng sáng lập tức vọt ra, lơ lửng giữa không trung. Đó là một khối Ngọc Giản màu thanh lục, một thanh kiếm đen kịt, một lọ ngọc tỏa hương thanh khiết và một miếng ngọc bội u tối.
Ông đẩy chiếc nhẫn về phía Sở Tinh Vân, trầm giọng giải thích:
- Nhẫn này tên Tử Quang Giới, không gian rộng trăm trượng, vốn là Dị Bảo Trữ Vật ta dùng lúc sinh thời. Ngươi nhỏ máu nhận chủ, dùng nó làm vật chứa đồ của bản thân.
Sau đó, ông chỉ tay vào quyển sách cũ:
- Đây là Ngọc Giản chứa Thanh Ảnh Thần Kiếm Quyết. Ngươi chỉ cần dùng Hồn Lực dung nhập, kiếm pháp sẽ tự động thác ấn vào Thức Hải, sau đó Ngọc Giản sẽ vỡ vụn.
Tạ Bằng vung tay lên, thanh Kiếm Phôi đen nhánh từ từ bay lên:
- Còn thanh kiếm này là Phôi Thai Chiến Bảo, được đúc từ Huyền Thiết và Tịch Diệt Bảo Thạch. Ngươi có thể dùng nó làm Bản Mệnh Chiến Bảo cho Bản Mệnh Khế Ước đầu tiên của mình.
Ánh mắt Ảnh Vương dời sang lọ ngọc, giọng ông bỗng đanh lại đầy nghiêm túc:
- Trong này có ba viên Tục Mệnh Đan. Chỉ cần tu vi dưới Chiến Vương Cảnh, dù còn một hơi tàn cũng có thể khôi phục toàn bộ thương thế. Lưu ý, mỗi người cả đời chỉ được dùng một viên.
Nghe đến công dụng nghịch thiên của số bảo vật này, lồng ngực Sở Tinh Vân phập phồng, hơi thở trở nên dồn dập.
Hắn hít một hơi thật sâu để ép xuống sự chấn kinh trong lòng, chắp tay trịnh trọng nói:
- Đa tạ tiền bối ban bảo!
Ảnh Vương nhìn hắn, ánh mắt trở nên sâu thẳm và ý vị:
- Nếu không nhờ hành động chôn cất lúc nãy, đồ trong nhẫn này tuyệt đối không có phần ngươi. Kẻ ngươi cần tạ chính là bản tâm của mình.
Sở Tinh Vân trầm mặc trong giây lát, trong lòng như có điều lĩnh ngộ. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt dần trở nên kiên định, nghiêm cẩn đáp:
- Đa tạ tiền bối răn dạy, vãn bối xin khắc cốt ghi tâm!
Thấy thiếu niên trước mắt không kiêu không nịnh, thần thái trầm ổn, Ảnh Vương khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vài phần hài lòng.
Ông nâng món đồ cuối cùng lên, một miếng ngọc bội tỏa ra huyết quang nhàn nhạt, giọng nói cũng theo đó trầm xuống:
- Đây là Chân Huyết Bội, Dị Bảo do chính tay ta rèn nên. Công dụng duy nhất của nó là cảm ứng Huyết Mạch. Ta đã nhỏ vào đó một giọt tâm huyết của mình. Khi ngươi đứng gần con gái ta trong phạm vi một dặm, miếng ngọc này sẽ tự động báo hiệu.
Nói đến đây, ánh mắt của ông bỗng trở nên mông lung, sâu thẳm, ẩn chứa nỗi bi thương khó giấu:
- Hãy tìm được con bé... giúp ta bảo vệ nó. Coi như đây là tâm nguyện cuối cùng của một người cha... muốn che chở cho con mình lần cuối.
Thanh âm dần khàn lại, mang theo một tia khẩn cầu hiếm thấy đối với một bậc cường giả:
- Ta... cầu xin ngươi!
Dứt lời, vị cường giả từng tung hoành thiên hạ ấy lại cúi người, hướng về phía Sở Tinh Vân hành một đại lễ.
Cảnh tượng này khiến Sở Tinh Vân chấn động trong lòng.
Hắn lập tức nghiêng người tránh sang một bên, không dám nhận lễ của bậc Vương Giả, ánh mắt trở nên nghiêm túc chưa từng có.
Nhìn thẳng vào hư ảnh đang dần mờ nhạt, hắn dõng dạc hứa hẹn:
- Tiền bối yên tâm! Chỉ cần Sở Tinh Vân này còn sống, ta nhất định sẽ tìm được nàng... hoàn thành tâm nguyện của ngài!
Nghe được lời hứa đanh thép ấy, Ảnh Vương Tạ Bằng nở nụ cười mãn nguyện.
Sợi tàn hồn mỏng manh duy trì suốt bao năm qua cuối cùng cũng đã cạn kiệt năng lượng, thân ảnh bắt đầu tan biến vào hư không, tựa như làn khói nhạt giữa trời.
Sở Tinh Vân đứng lặng tại chỗ, nhìn vị cường giả một thời dần tiêu tán. Hắn chắp tay, cúi người hành lễ lần cuối, thanh âm trầm ổn vang vọng trong hang động:
- Cung tiễn Ảnh Vương!
Dường như nghe được lời tiễn biệt ấy, tiếng cười sảng khoái của Tạ Bằng vang lên, chấn động cả sơn cốc tĩnh mịch, rồi mới từ từ lịm tắt.
Khi hơi ấm cuối cùng hoàn toàn tiêu tán, Sở Tinh Vân mới cẩn thận thu dọn toàn bộ bảo vật vào trong Tử Quang Giới rồi chậm rãi bước ra khỏi hang đá.
Hắn vận chuyển Linh Lực, đẩy một tảng đá khổng lồ che kín lối vào, phong bế hoàn toàn nơi an nghỉ, trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối cho vị Vương Giả.
Sau khi hoàn tất việc phong bế nơi an nghỉ của Ảnh Vương, Sở Tinh Vân quyết định tạm thời lưu lại trong sơn cốc vắng lặng này.
Hắn hiểu rõ đạo lý dục tốc bất đạt, nên không hề vội vã nuốt xuống viên Chân Nguyên Linh Quả thứ hai. Thay vào đó, hắn dồn toàn bộ tâm trí vào việc rèn luyện để củng cố lại cảnh giới vừa đột phá, đồng thời làm quen với những sức mạnh mới nhận được.
Bảy ngày trôi qua trong sự tĩnh lặng của núi rừng.
Bên trong sơn cốc, Sở Tinh Vân cầm trong tay thanh Phôi Thai Chiến Bảo đen kịt, không ngừng vung lên những đường kiếm nhọc nhằn.
Thanh Ảnh Thần Kiếm Quyết mà hắn đang tu luyện là một môn Chiến Kỹ cực kỳ cao minh, đạt tới ngưỡng Địa Cấp Trung Phẩm, bao gồm năm thức biến hóa tinh diệu.
Thế nhưng, dù đã dốc hết tâm trí rèn luyện suốt bảy ngày đêm, hắn vẫn chưa thể chân chính chạm tới uy lực của thức thứ nhất.
Mỗi lần xuất kiếm, hắn đều cảm thấy bản thân dường như chỉ còn thiếu một tia linh quang mong manh để nắm bắt được tinh túy của chiêu thức, nhưng khoảng cách ấy lại xa xôi tựa như chân trời góc bể.
Đêm xuống, Sở Tinh Vân đứng lặng yên bên bờ hồ nước trong vắt.
Khi một làn gió đêm lạnh lẽo lướt qua, mặt hồ vốn dĩ phẳng lặng bỗng dập dờn nổi lên từng đợt gợn sóng lăn tăn, phá vỡ đi hình ảnh phản chiếu của vầng trăng khuyết.
Khoảnh khắc vạn vật xao động ấy thu trọn vào trong đáy mắt của hắn, Sở Tinh Vân bỗng nhiên bất động. Hắn cứ thế cầm kiếm đứng lặng, mặc cho sương đêm rơi ướt đẫm vạt bạch y, suốt một đêm dài không hề nhúc nhích.
Hơi thở của hắn dần chậm lại, nhịp điệu hoàn toàn hòa cùng hơi thở của núi rừng, tâm thần chìm sâu vào một trạng thái huyền diệu khó tả.
Đột nhiên, một cơn gió mạnh quét qua sơn cốc, thổi tung những tán lá rụng.
Ngay khoảnh khắc đó, Sở Tinh Vân mở bừng hai mắt, ánh nhìn sắc bén như lưỡi kiếm vừa rút khỏi vỏ. Khí tức trong kinh mạch vận chuyển đến cực hạn, hắn vung tay chém mạnh ra phía trước, đồng thời quát lớn:
- Thanh Ảnh Thần Kiếm Quyết - thức thứ nhất - Thanh Ảnh Trảm!
Một luồng kiếm khí rực rỡ xé toạc không gian, mang theo âm thanh rít gào chói tai lao thẳng về phía mặt hồ.
Ầm!
Kiếm khí quét ngang, mặt nước lập tức bị chẻ làm đôi, tạo thành một rãnh sâu hoắm kéo dài mười trượng. Nước hồ văng tung tóe, để lại từng vệt sáng lấp lánh trong đêm, dư uy sắc lạnh kéo dài thật lâu trong không trung mới dần tan biến.
Sở Tinh Vân chậm rãi thu kiếm, hô hấp có phần dồn dập, nhưng khóe môi lại nhếch lên, ánh mắt sáng rực tự nhủ:
- Thành công rồi... cuối cùng ta cũng luyện thành thức thứ nhất.
Hắn quay về chỗ nghỉ, khoanh chân ngồi xuống mặt đá lạnh lẽo, vận chuyển Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết để điều hòa lại luồng Linh Lực đang dao động mãnh liệt trong đan điền.
Sau khi khí tức đã hoàn toàn bình ổn, hắn trầm ngâm suy tính bước đi tiếp theo: "Chiến Kỹ đã có tiến triển... tiếp theo, nên tìm hiểu năng lực Huyết Mạch của ta."
Sau một lúc điều tức, Sở Tinh Vân rời khỏi sơn cốc, tiếp tục tiến sâu vào trong rừng rậm của Tây Bảo Lĩnh. Hắn vừa di chuyển bằng bộ pháp, vừa duy trì trạng thái cảnh giác cao độ, muốn tìm một nơi thích hợp để thí nghiệm thứ lực lượng nguyên thủy của bản thân.
Theo những gì hắn đọc được trong cổ tịch của gia tộc, Huyết Mạch vốn là sự truyền thừa từ tổ tiên, ẩn chứa những năng lực đặc thù và sở trường riêng biệt. Sức mạnh bộc phát từ cội nguồn ấy được gọi là Huyết Mạch Chi Năng.
Tuy nhiên, trong giới Chiến Linh Sư, không hề tồn tại một hệ thống phân cấp cứng nhắc nào để đánh giá sự mạnh yếu của chúng.
Nguyên nhân nằm ở quá trình di truyền qua nhiều thế hệ. Một loại Huyết Mạch vốn cực kỳ cường đại có thể dần suy yếu do độ tinh khiết bị pha loãng, khiến uy lực không thể phát huy trọn vẹn.
Ngược lại, cũng có những loại bình thường nhưng trong quá trình truyền thừa lại phát sinh biến dị, tiến hóa vượt bậc.
Vì vậy, sức mạnh chân chính của Huyết Mạch không nằm ở xuất thân, mà phụ thuộc hoàn toàn vào khả năng khai phá và độ tinh khiết của người sở hữu.
Để thi triển Huyết Mạch Chi Năng, tu sĩ không thể sử dụng Linh Lực thông thường, mà bắt buộc phải vận dụng Hồn Lực để kích phát năng lượng ẩn sâu trong Huyết Mạch.
Thứ năng lượng dung hợp này được gọi là Huyết Mạch Chi Lực.
Tuy vậy, Huyết Mạch Chi Lực không phải là vô hạn. Nó không thể tự động hồi phục theo thời gian, mà cần phải có ngoại vật đặc thù hỗ trợ. Nếu lạm dụng quá mức mà không có phương pháp bổ sung, cội nguồn huyết thống sẽ dần khô kiệt, thậm chí tan biến vĩnh viễn... một cái giá phải trả vô cùng thảm khốc.
Đến giữa trưa, Sở Tinh Vân dừng lại trên một cành cây lớn, phóng tầm mắt nhìn xuống một khu đất trống giữa rừng.
Trước mắt hắn là một đàn Ô Vân Mã với số lượng hơn năm mươi con đang tụ tập nghỉ ngơi. Đa số chúng đều là Yêu Thú cấp thấp, nhưng trong đàn vẫn có vài con đầu đàn tỏa ra khí tức hung hãn.
Đối với hắn lúc này, đây chính là đối tượng thử nghiệm hoàn hảo nhất.
Sở Tinh Vân hít sâu một hơi, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc. Hắn nhắm mắt, bắt đầu điều động Hồn Lực trong thức hải, rót thẳng vào Linh Cảnh để chạm tới giọt Kim Huyết đang bị phù văn phong ấn.
Ngay khi Hồn Lực vừa kích phát, một luồng năng lượng khổng lồ mang theo hơi thở viễn cổ lập tức bùng nổ, dung nhập vào toàn thân hắn. Nguồn năng lượng ấy như dòng thác cuồn cuộn, chảy dọc theo kinh mạch, rồi phóng thích ra ngoài không gian, hóa thành từng tầng sóng chấn động vô hình.
Lấy Sở Tinh Vân làm trung tâm, sóng năng lượng nhạt nhòa lan rộng ra xung quanh, bao phủ trọn vẹn một phạm vi hơn một trăm năm mươi thước mới dần dần tiêu tán.
Tuy luồng sóng này không mang theo lực phá hoại vật lý trực tiếp, nhưng bên trong nó lại ẩn chứa một loại uy áp bá đạo cực kỳ đáng sợ, trực diện tác động và nghiền ép lên linh hồn của vạn vật.
Chỉ trong chớp mắt, cả đàn Ô Vân Mã bên dưới đồng loạt chấn động. Những con thú đang thong dong gặm cỏ bỗng nhiên trợn ngược mắt, sùi bọt mép rồi ngã lăn ra đất ngất lịm.
Ngoại trừ hai ba con đầu đàn đạt tới cấp độ Nhị Giai Hậu Kỳ còn có thể miễn cưỡng đứng vững, nhưng bốn chân của chúng cũng run rẩy kịch liệt, đầu cúi gầm xuống mặt đất không dám phát ra nửa tiếng kêu la.
Sở Tinh Vân đứng trên cành cây, khẽ thở ra một hơi dài, trong đáy mắt lóe lên vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn không ngờ năng lực bẩm sinh của mình lại có uy lực trấn áp diện rộng bá đạo đến như vậy.
Hắn nhìn xuống bãi cỏ la liệt thú ngất, khẽ lẩm bẩm cái tên vừa lóe lên trong đầu:
"Huyết Mạch Chi Năng - Long Chi Uy..."
Sau khi tận mắt chứng kiến uy lực của Long Chi Uy, Sở Tinh Vân nhanh chóng bình tĩnh lại, bắt đầu thu hồi Hồn Lực và kiểm tra mức độ tổn hao bên trong cơ thể.
Kết quả thu được khiến sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi. Chỉ một lần phóng thích uy áp trong vài giây ngắn ngủi, nó đã ngốn mất một phần ba tổng lượng Hồn Lực hiện tại của hắn.
Nhưng đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất.
Hắn nhận ra mỗi lần sử dụng Long Chi Uy, hắn còn phải tiêu tốn một phần năm tổng lượng Huyết Mạch Chi Lực tích tụ trong giọt Kim Huyết. Để bù đắp lại lượng năng lượng hao hụt này, theo như thông tin truyền thừa để lại, hắn bắt buộc phải dùng đến một loại đan dược tên là Huyết Long Đan.
Một viên đan dược loại này có thể giúp hắn khôi phục hoàn toàn ở cảnh giới hiện tại, nhưng khi tu vi tăng cao, số lượng đan dược cần thiết chắc chắn sẽ tăng lên theo cấp số nhân.
Sở Tinh Vân nghiến răng, cười khổ một tiếng trong lòng khi nhớ lại giá trị của viên đan dược đó:
"Để luyện chế một viên Huyết Long Đan, cần phải có một giọt tinh huyết của Long tộc cùng một gốc Long Tinh Thảo cực kỳ hiếm gặp. Giá trị của nó trên thị trường ít nhất cũng phải lên tới hơn một ngàn Nguyên Thạch... đó là còn chưa tính các loại linh dược phụ trợ để bổ sung lại Hồn Lực."
Sở Tinh Vân thở dài thườn thượt, nhìn đàn Ô Vân Mã đang nằm bẹp dưới đất, hắn lắc đầu đầy bất đắc dĩ than vãn:
- Nghèo đúng là cái tội... xem ra trước khi trở nên giàu có, ta không thể tùy tiện mang Long Chi Uy ra dùng bừa bãi được rồi.
Sau khi hoàn tất việc thí nghiệm và nắm rõ toàn bộ chi phí vận hành của sức mạnh mới, Sở Tinh Vân không chần chừ thêm nữa. Hắn vung kiếm nhảy xuống bãi đất trống, bắt đầu thu thập vật liệu từ những con thú đã ngất xỉu.
Hắn quyết định sẽ tiếp tục ở lại khu rừng này, không ngừng mài giũa kiếm pháp và săn giết dã thú để tích lũy tài nguyên, chờ đợi đến ngày Thánh Bảo Đại Hội chính thức khai mạc mới quay trở về thành.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.