Thợ Sửa Xe Nhà Nghèo Chế Tạo Đế Quốc Cơ Giới

Chương 9: CHUẨN BỊ

Đăng: 14/05/2026 11:00 3,119 từ 2 lượt đọc

Một tuần. Đó là tất cả thời gian Tần Mặc có trước khi bước vào Hang Đá Ngầm lần thứ hai — lần này không phải với tư cách học sinh thực tập, mà là Kỹ Thuật Viên Tập Sự của Hội Thợ Săn thành phố Lạc Dương.

Bảy ngày để chuẩn bị cho chuyến thám hiểm vào tầng ba — nơi chưa từng có ai sống sót trở về.

Hắn bắt đầu ngay trong đêm.

Căn phòng nhỏ của Tần Mặc biến thành một xưởng chế tạo thu nhỏ. Những linh kiện từ lớp chọn, những mảnh phế liệu mua từ tiệm đồng nát, những viên đá năng lượng còn sót lại từ Hang Đá Ngầm — tất cả được trải ra trên sàn nhà, sắp xếp theo một hệ thống mà chỉ mình hắn hiểu.

Dưới ánh đèn bàn mờ nhạt, đôi tay Tần Mặc làm việc không ngừng nghỉ. Từng món đồ lần lượt ra đời.

Thứ nhất: Bộ giáp nhẹ chiến đấu. Được chuyển hóa từ một chiếc áo khoác da cũ của nguyên chủ. Bề ngoài, nó vẫn trông như một chiếc áo khoác bình thường — vải sờn, màu nâu xám, chẳng ai thèm nhìn hai lần. Nhưng bên trong, các sợi composite quân sự đan chéo thành một mạng lưới chịu lực có thể chống được đòn tấn công của quái vật cấp C. Tần Mặc thử nghiệm bằng cách đâm mũi khoan siêu thanh vào nó — vết đâm chỉ xước lớp vải ngoài.

Thứ hai: Bốn viên lựu đạn xung điện từ cải tiến. Lần này hắn không dùng vỏ chai nhựa như ở Hang Đá Ngầm. Hắn dùng bốn viên đá năng lượng cấp E đã hấp thụ cạn năng lượng, chuyển hóa chúng thành lõi phóng điện. Mỗi viên giờ đây có sức công phá gấp ba lần phiên bản cũ, tầm ảnh hưởng rộng mười mét, đủ sức hạ gục cả một bầy Thạch Hạt Trùng chỉ bằng một lần ném. Hắn giấu chúng trong túi áo khoác, nơi trông như mấy cục pin cũ.

Thứ ba: Súng ngắn năng lượng cầm tay — K-7 Phantom phiên bản cải tiến. Lần trước hắn chỉ dám thử nghiệm với chiếc đồng hồ báo thức vỡ. Lần này, hắn dùng một khẩu súng đồ chơi mua ở tiệm tạp hóa với giá 3 tín dụng. Qua tay hắn, món đồ chơi trẻ con biến thành vũ khí quân sự thực thụ: nòng súng tích hợp bộ chuyển đổi năng lượng kép, băng đạn hấp thụ năng lượng môi trường, ống ngắm quang học có chế độ nhìn đêm. Tất cả được ngụy trang dưới lớp vỏ nhựa cũ kỹ — ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ đó là một món đồ chơi hỏng.

Thứ tư: Máy gây nhiễu sinh học phiên bản nâng cấp. Thứ đã cứu mạng hắn trong lần chạm trán Xà Nhũ Trùng. Giờ đây nó được tinh chỉnh để phát ra ba dải tần số khác nhau, mỗi dải nhắm vào một loại Dị Tộc riêng biệt. Thời gian tác dụng: mười lăm giây — gấp ba lần phiên bản cũ.

Nhưng món đồ quan trọng nhất hắn chế tạo đêm đó không phải vũ khí.

Mà là một bộ giáp bảo vệ cho ba người bạn.

Sáng hôm sau, Tần Mặc gọi Mập Tử, Lưu Tiểu Văn và Tô Khiết ra góc sân trường — nơi gốc cây bàng già quen thuộc.

"Mỗi đứa một bộ," hắn nói, đưa cho họ ba chiếc áo khoác mỏng, trông như áo gió bình thường mua ở chợ. "Mặc vào đi."

Mập Tử cầm lên, lật qua lật lại: "Áo gió hả? Mày mua ở đâu vậy?"

"Tao tự làm."

Lưu Tiểu Văn mặc thử, rồi trợn mắt: "Nó... nó nặng hơn áo thường. Nhưng mà ấm."

"Không chỉ ấm đâu," Tần Mặc nói. "Nó có thể chịu được một cú đánh của quái vật cấp D. Không phải giáp hạng nặng, nhưng đủ để tụi mày không chết ngay nếu bị tấn công."

Ba người nhìn hắn như nhìn người ngoài hành tinh.

"Mày... mày chế tạo áo giáp?" Mập Tử lắp bắp. "Từ hồi nào mày giỏi vậy? Tao biết mày thích nghịch máy móc, nhưng mà... đây là đồ bảo hộ thực chiến!"

"Tao học từ lớp chọn."

"Nhưng tụi mình mới vào lớp chọn có một tuần!"

"Tao học nhanh."

Mập Tử há hốc miệng, định nói thêm gì đó, nhưng Tô Khiết đã đặt tay lên vai cậu ta. "Đừng hỏi nữa," cô bé nói, giọng nhỏ nhưng rành rọt. "Anh ấy có lý do để không nói. Tụi mình chỉ cần biết là anh ấy muốn bảo vệ tụi mình."

Tần Mặc nhìn Tô Khiết, thầm cảm ơn cô bé. Trong ba người, Tô Khiết là đứa ít nói nhất, nhưng lại là đứa nhạy bén nhất. Có lẽ vì cô bé đã quen với việc quan sát thế giới từ bên lề — giống như hắn.

"Còn một thứ nữa," Tần Mặc rút từ trong túi ra ba mảnh cấy ghép mới. "Đây là bản nâng cấp của cái hôm trước. Nó sẽ cho tụi mày khả năng quan sát tốt hơn, và thêm một thứ mới: phản xạ. Khi gặp nguy hiểm, cơ thể tụi mày sẽ phản ứng nhanh hơn bình thường một chút. Không phải siêu năng lực — chỉ là một cú giật lùi đúng lúc, một cú né đúng hướng. Đủ để sống sót."

"Mày... mày định biến tụi tao thành Siêu Phàm Giả à?" Lưu Tiểu Văn thì thào.

"Không. Tao chỉ đang giúp tụi mày không chết thôi."

Mập Tử nhìn mảnh cấy ghép trên tay, rồi nhìn Tần Mặc. Mắt cậu ta đỏ hoe. "Tao không biết mày là ai nữa, Tần Mặc. Mày không còn giống thằng bạn tao quen mười tám năm. Nhưng mà... tao cảm ơn mày."

"Không cần cảm ơn. Chỉ cần sống."

Buổi chiều cùng ngày, Tần Mặc đến phòng thực hành Cơ Giới.

Cao Hải Long và Quỷ Thất đã chờ sẵn.

"Mày nói muốn gặp cả hai," Cao Hải Long khoanh tay, bộ giáp tay cơ giới vẫn phát sáng xanh lam quen thuộc. "Có chuyện gì?"

Tần Mặc đóng cửa phòng lại, rồi quay sang nhìn hai người.

"Tao sắp vào Hang Đá Ngầm lần nữa. Lần này là tầng ba — cùng với Hội Thợ Săn."

"Tao biết," Cao Hải Long gật đầu. "Hôm qua tao có mặt khi Chủ Tịch Hứa nói chuyện với mày."

"Còn tao thì vừa nghe kể," Quỷ Thất nói, mắt vẫn dán vào một mảnh kim loại đang được hắn ta phân tách trên bàn. "Điên rồ. Nhưng thú vị."

"Tao muốn cả hai cùng đi."

Cao Hải Long im lặng. Quỷ Thất ngước lên, lần đầu tiên có vẻ ngạc nhiên.

"Mày định rủ tụi tao vào nơi chưa ai sống sót trở về?"

"Đúng."

"Lý do?"

Tần Mặc bước tới bàn thực hành, đặt lên đó một tập tài liệu — những gì hắn đã thu thập được về Hang Đá Ngầm từ thư viện trường và từ báo cáo của Hội Thợ Săn.

"Tầng ba của Hang Đá Ngầm không chỉ là nơi có Dị Tộc cấp cao. Theo những gì tao đọc được, ở đó có một mạch đá năng lượng cấp B — thứ mà nếu khai thác được, giá trị của nó đủ để mua cả một tòa nhà ở trung tâm Lạc Dương. Nhưng quan trọng hơn, ở đó có thông tin."

"Thông tin gì?"

"Về Uyên. Về phong ấn. Về lý do tại sao Dị Tộc đột biến ngày càng nhanh." Tần Mặc dừng lại một nhịp. "Và về cách ngăn chặn chúng."

Cao Hải Long và Quỷ Thất nhìn nhau.

"Mày định cứu thế giới à?" Quỷ Thất hỏi, giọng vẫn lạnh, nhưng có chút gì đó không còn là châm chọc nữa.

"Không. Tao chỉ muốn bảo vệ những người tao quan tâm. Mà muốn bảo vệ họ, tao cần biết kẻ thù là gì."

Một khoảng im lặng kéo dài. Rồi Cao Hải Long thở dài:

"Tao sẽ đi. Nhưng không phải vì mấy lý do cao cả của mày. Tao đi vì nếu mày chết trong đó, tao sẽ không bao giờ biết được mày thực sự là ai."

Quỷ Thất nhún vai: "Tao cũng vậy. Với lại, nếu có mạch đá năng lượng cấp B thật, tao muốn có một viên."

Tần Mặc gật đầu. "Tốt. Vậy thì bắt đầu thôi."

"Bắt đầu gì?"

"Huấn luyện."

Ba ngày tiếp theo là những ngày khốc liệt nhất trong cuộc đời học sinh của cả ba.

Tần Mặc biến phòng thực hành Cơ Giới thành trại huấn luyện thu nhỏ. Hắn không dạy họ cách đánh nhau — đó là việc của thầy Lý Thiết. Thay vào đó, hắn dạy họ cách sống sót.

"Trong hang tối, âm thanh quan trọng hơn ánh sáng," hắn nói, bịt mắt Cao Hải Long lại và bắt hắn ta xác định vị trí của Quỷ Thất chỉ bằng tiếng bước chân. "Dị Tộc không nhìn bằng mắt. Chúng cảm nhận rung động. Bước càng nhẹ, càng khó bị phát hiện."

"Khi gặp Xà Nhũ Trùng, đừng đứng yên. Nó phun axit theo đường thẳng. Di chuyển ziczac."

"Khi gặp Thạch Hạt Trùng, nhắm vào chân. Chúng bò trên vách đá bằng sáu chân. Chỉ cần một chân bị thương, chúng sẽ rơi."

"Khi gặp Dị Tộc cấp C trở lên — đừng đánh. Chạy. Chạy và gọi tao."

Quỷ Thất là người học nhanh nhất. Với Phân Tách Vật Chất, hắn ta có thể nhìn thấy cấu trúc bên trong của mọi thứ, bao gồm cả cơ thể sống. Tần Mặc chỉ cho hắn ta cách dùng năng lực đó để xác định điểm yếu của quái vật trong tích tắc — không chỉ để tấn công, mà còn để phòng thủ.

Cao Hải Long thì mạnh về cơ giới chiến đấu. Bộ giáp tay của hắn ta vốn đã tốt, nhưng dưới sự hướng dẫn của Tần Mặc, hắn ta đã nâng cấp nó lên một tầm cao mới: thêm bộ ổn định giật, thêm cảm biến phát hiện chuyển động, thêm một lưỡi kiếm năng lượng dự phòng ở tay trái.

"Mày biết nhiều về cơ giới quân sự quá," Cao Hải Long nói vào ngày thứ ba, khi cả hai đang tháo rời bộ giáp tay để bảo trì. "Không giống như tự học đâu."

"Tao đọc nhiều sách."

"Sách nào dạy cách thiết kế bộ ổn định giật cho giáp tay cơ giới? Đó là công nghệ quân đội."

Tần Mặc im lặng một lát, rồi đáp: "Có những thứ tao sẽ nói với mày sau. Nhưng không phải bây giờ."

Cao Hải Long nhìn hắn, rồi gật đầu. "Được. Tao sẽ đợi."

Ngày thứ năm. Chỉ còn hai ngày nữa là đến chuyến thám hiểm.

Tần Mặc đang ngồi trong phòng thực hành, kiểm tra lại từng món đồ lần cuối cùng, thì cửa phòng mở ra.

Liễu Như Yên bước vào.

Đây là lần đầu tiên hoa khôi trường đặt chân đến phòng thực hành Cơ Giới — lãnh địa của những kẻ suốt ngày dính dầu mỡ và mùi kim loại. Cô ta vẫn mặc đồng phục trắng tinh tươm, tóc đen buông dài sau lưng, bảng trạng thái lấp lánh con số Lv18 đầy kiêu hãnh.

"Nghe nói cậu sắp vào Hang Đá Ngầm lần nữa," cô ta nói, giọng vẫn lạnh như băng.

"Tin lan nhanh nhỉ."

"Trường này nhỏ lắm." Liễu Như Yên bước lại gần, mắt nhìn những món đồ đang trải trên bàn. "Đây là đồ cậu định mang theo?"

"Ừ."

"Đồ chơi trẻ con, áo khoác cũ, mấy cục pin hỏng..." Cô ta nhìn hắn. "Cậu định vào đó với mấy thứ này?"

"Chính xác."

Liễu Như Yên im lặng một lúc. Rồi cô ta rút từ trong túi áo ra một vật nhỏ — một viên đá năng lượng màu lam nhạt, to bằng đầu ngón tay cái, phát ra ánh sáng dịu mát.

"Đá năng lượng cấp C," cô ta nói. "Quà của gia tộc tặng tôi năm ngoái. Tôi chưa dùng tới."

Tần Mặc nhìn viên đá, rồi nhìn cô ta. "Cô cho tôi?"

"Không cho. Cho mượn." Liễu Như Yên đặt viên đá lên bàn. "Khi nào về, trả lại tôi."

"Cô tin tôi sẽ về?"

Liễu Như Yên quay lưng bước ra cửa. Trước khi khuất dạng, cô ta dừng lại một giây: "Cậu đã giúp tôi vào vòng trong kỳ thi xếp hạng. Tôi không muốn mất một đồng đội tốt."

Rồi cô ta đi mất, để lại viên đá năng lượng cấp C lấp lánh trên bàn.

Tần Mặc cầm nó lên. Trong tay hắn, viên đá tỏa ra một luồng năng lượng tinh khiết mà hắn chưa từng cảm nhận được từ những viên cấp D hay E. Với thứ này, hắn có thể chế tạo ra thứ gì đó còn vượt xa những gì hắn đã có.

"Liễu Như Yên," hắn thì thầm. "Cảm ơn."

Đêm trước ngày lên đường.

Tần Mặc ngồi một mình trên sân thượng căn nhà nhỏ, nhìn lên bầu trời đêm thành phố Lạc Dương. Xa xa về phía Đông, ánh sáng tím từ Uyên vẫn le lói như một vết thương không bao giờ lành.

Hắn nghĩ về kiếp trước. Về Tần Vương — kỹ sư trưởng của quân đội, người đã chết trong một tai nạn ngu ngốc mà không kịp làm gì cho bản thân. Ở kiếp đó, hắn không có bạn bè. Không có gia đình — cha mẹ mất sớm, không vợ con, không ai chờ hắn về. Hắn chỉ có những bản thiết kế, những cỗ máy vô tri, và một nỗi cô độc kéo dài suốt bốn mươi năm.

Ở kiếp này, mọi thứ đã khác.

Hắn có cha — người đàn ông ít nói, suốt ngày dính đầy dầu mỡ, nhưng sẵn sàng thức trắng đêm sửa xe để kiếm thêm tiền cho con đi học. Có mẹ — người đàn bà tần tảo, chưa từng có một ngày nghỉ, nhưng lúc nào cũng nhường trứng cho con trai. Có Mập Tử — thằng bạn mập mạp nhát gan nhưng trung thành tuyệt đối. Có Lưu Tiểu Văn, Tô Khiết — những kẻ yếu đuối nhưng không bao giờ bỏ cuộc. Có Cao Hải Long, Quỷ Thất — những đồng đội mạnh mẽ và đầy bí ẩn. Và có cả Liễu Như Yên — cô gái lạnh lùng nhưng vừa cho hắn mượn viên đá quý giá nhất của gia tộc.

Những con người ấy — họ không chỉ là đồng đội. Họ là lý do để hắn chiến đấu.

"Kiếp trước tao sống vì công việc," hắn thì thầm với màn đêm. "Kiếp này, tao sống vì những người đáng sống."

Hắn đứng dậy, bước xuống cầu thang. Trong phòng, ba lô đã được sắp xếp gọn gàng, từng món đồ đã được kiểm tra lần cuối.

Sáng mai, hắn sẽ bước vào Hang Đá Ngầm lần thứ hai.

Và lần này, hắn sẽ không chỉ sống sót.

Hắn sẽ chinh phục nó.

Sáng thứ Sáu. 5h00.

Xe vận tải quân sự của Hội Thợ Săn đỗ trước cổng trường Trung học số 7. Không phải một chiếc — mà là ba chiếc, tất cả đều được bọc giáp hạng nặng, trên nóc gắn súng năng lượng cỡ lớn. Hai mươi thợ săn chuyên nghiệp đang kiểm tra trang bị lần cuối: võ giả mặc giáp nặng, dị năng giả tay phát sáng, cơ giới sư mang theo robot chiến đấu.

Chủ Tịch Hứa Chính Đình đứng trước đoàn xe, bên cạnh là Trưởng phòng Điều Tra Hứa Mỹ Nhân và ba đội trưởng cấp 40 trở lên.

Tần Mặc bước tới, một mình, ba lô trên vai. Phía sau hắn, năm bóng người xuất hiện từ màn sương sớm.

Cao Hải Long. Quỷ Thất. Mập Tử. Lưu Tiểu Văn. Tô Khiết.

"Mấy đứa..." Tần Mặc chớp mắt.

"Tao đã nói với hiệu trưởng," Cao Hải Long nhún vai. "Ổng không vui lắm, nhưng đồng ý."

"Tao không muốn bỏ lỡ cơ hội nhìn thấy mạch đá năng lượng cấp B," Quỷ Thất nói.

"Còn tụi tao," Mập Tử bước lên, giọng run nhưng kiên định, "tụi tao không để mày đi một mình đâu."

Tần Mặc nhìn năm người họ, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Hắn không nói gì — chỉ gật đầu.

"Được. Đi thôi."

Xe rú ga, lao về phía Đông.

Con đường đến Hang Đá Ngầm lần này khác hẳn lần trước. Không còn tiếng cười đùa của học sinh, không còn những gương mặt lo lắng của kẻ lần đầu ra trận. Trên xe chỉ có những thợ săn chuyên nghiệp — những kẻ đã dành cả đời chiến đấu với Dị Tộc — và sáu học sinh trung học vừa bước qua tuổi mười tám.

Sau hai giờ, Hang Đá Ngầm hiện ra trước mắt.

Nhưng lần này, nó không còn là một cái hang hoang vu nữa. Xung quanh cửa hang, Hội Thợ Săn đã dựng lên một trại tiền phương: lều bạt, máy móc, đèn năng lượng chiếu sáng rực cả một vùng. Hàng chục nhân viên hậu cần đang chạy tới chạy lui, chuẩn bị cho cuộc thám hiểm lớn nhất trong năm.

"Tập trung!" Hứa Chính Đình đứng trên một mỏm đá cao, giọng vang xa. "Chúng ta sẽ chia làm ba đội. Đội Một do ta chỉ huy — vào thẳng tầng ba, tìm U Hạch và mạch đá năng lượng. Đội Hai do Hứa Mỹ Nhân chỉ huy — khảo sát các nhánh phụ, thu thập mẫu vật. Đội Ba do Lý Thiết chỉ huy — ở lại tầng một và hai, bảo vệ đường rút lui."

Ông ta nhìn xuống sáu học sinh. "Các em sẽ đi cùng Đội Một — với tư cách quan sát viên và kỹ thuật viên tập sự. Nhiệm vụ của các em: quan sát, ghi chép, và hỗ trợ kỹ thuật khi cần. Tuyệt đối không được rời khỏi đội hình. Tuyệt đối không được tự ý hành động. Nếu có biến, ưu tiên số một là sống sót."

"Rõ!"

Tần Mặc siết chặt dây ba lô. Trong túi áo hắn, viên đá năng lượng cấp C của Liễu Như Yên vẫn ấm áp như một lời hứa.

Trước mặt hắn, Hang Đá Ngầm mở ra như một cái miệng khổng lồ, tối om và lạnh lẽo. Mùi tanh lợm từ Uyên theo gió thổi về, nồng nặc hơn bất kỳ lần nào trước đây.

Nhưng lần này, hắn không còn là kẻ đơn độc.

"Vào hang!"

Đoàn thám hiểm bắt đầu di chuyển.

0