Chương 19: DI SẢN CỦA NGƯỜI CHẾT
Tần Mặc nằm ngửa trên giường bệnh, mắt nhìn lên trần nhà trắng xóa của phòng y tế Cục Giám Sát.
Đã ba ngày kể từ khi hắn trở về từ U Tổ. Ba ngày chìm trong những cơn sốt năng lượng — di chứng của việc dùng Nguyên Năng can thiệp vào mã nguồn U Hạch Chủ. Các bác sĩ của Cục nói rằng cơ thể hắn đã bị bão hòa năng lượng tím từ Uyên, suýt nữa thì tan chảy từ bên trong. Nếu không có kết giới bảo vệ do chính Ngải Duy thiết lập quanh giường hắn, có lẽ hắn đã không còn nằm đây nữa.
Nhưng hắn không hối hận.
U Tổ đã bị phá hủy. Giao thức thức tỉnh đã bị hủy bỏ. Thành phố Lạc Dương — cùng với gia đình và bạn bè hắn — vẫn an toàn. Và hắn, lần đầu tiên kể từ khi gia nhập Cục, đã thực sự chạm vào sức mạnh mà Ngải Duy nói đến.
"Tỉnh rồi à?"
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cửa. Tần Mặc nghiêng đầu, thấy Dương Húc đang bước vào, trên tay cầm một khay thức ăn. Ông ta đặt khay xuống bàn cạnh giường, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
"Xem ra cậu hồi phục nhanh hơn dự kiến. Bác sĩ nói phải mất ít nhất một tuần."
"Tôi không có thời gian nằm một tuần."
"Biết ngay mà." Dương Húc lắc đầu, nhưng khóe miệng ông ta hơi nhếch lên — thứ gần nhất với một nụ cười mà Tần Mặc từng thấy ở ông. "Ngải Duy muốn gặp cậu ngay khi cậu tỉnh. Nhưng trước hết, có vài thứ cậu cần biết."
Ông ta rút từ trong áo ra một tập tài liệu mỏng, đặt lên giường. Trên trang đầu là dòng chữ: "Báo cáo nhiệm vụ U Tổ số 4 — Đội tác chiến số 3."
"Hội đồng Giám Sát đã đánh giá nhiệm vụ của cậu. Kết luận chính thức: thành công xuất sắc. U Tổ bị phá hủy hoàn toàn, giao thức thức tỉnh bị hủy bỏ, và toàn bộ dữ liệu thu thập được từ bàn điều khiển đã được chuyển về phòng phân tích."
"Còn con Dị Tộc cấp A?"
"Chết rồi. Mất U Hạch, nó không thể sống quá vài phút. Xác của nó đang được nghiên cứu ở lớp không gian thứ mười tám."
Tần Mặc gật đầu, nhưng trong lòng hắn vẫn còn một câu hỏi chưa được trả lời. "Còn những gì tôi thấy trong U Hạch Chủ? Những ký tự đó... chúng không chỉ là mã nguồn thông thường. Chúng giống như... giống như có ai đó đang nói chuyện."
Dương Húc im lặng một lúc. Rồi ông ta đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài nơi Uyên vẫn đang nhấp nháy những cột sáng tím.
"Đó là điều Ngải Duy muốn nói với cậu. Và tin tôi đi — những gì bà ấy sắp nói sẽ thay đổi cách cậu nhìn thế giới này mãi mãi."
---
Văn phòng của Ngải Duy vẫn như lần đầu tiên Tần Mặc đặt chân đến — trống rỗng, chỉ có khung cửa sổ khổng lồ nhìn ra Uyên và một chiếc bàn làm việc đơn giản. Nhưng lần này, trên bàn có thêm một vật thể lạ.
Đó là một khối cầu kim loại nhỏ xíu, đường kính chừng mười centimet, lơ lửng cách mặt bàn vài centimet. Bề mặt nó được bao phủ bởi những đường vân phát sáng màu xanh lam — không phải ánh sáng của năng lượng, mà là ánh sáng của dữ liệu đang được xử lý. Hàng triệu ký tự li ti chạy dọc theo những đường vân đó, nhanh đến mức mắt thường không thể đọc được.
"Đây là gì ạ?" Tần Mặc hỏi.
"Di sản," Ngải Duy đáp, đứng dậy từ sau bàn làm việc. Bà bước đến bên khối cầu, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên bề mặt nó. "Di sản của người đã tạo ra Cục Giám Sát."
Tần Mặc bước lại gần, Linh Giác Cơ Giới tự động kích hoạt để phân tích. Nhưng lần này, hắn không thể đọc được gì. Những ký tự trên khối cầu không phải là mã nguồn hệ thống, cũng không phải là bất kỳ ngôn ngữ nào hắn từng thấy. Chúng giống như... ký ức.
"Cục Giám Sát Siêu Phàm không phải do con người thành lập," Ngải Duy nói, giọng trầm và chậm, như thể bà đang kể một câu chuyện đã được giấu kín từ lâu. "Người sáng lập thực sự là một thực thể mà chúng tôi gọi là 'Kẻ Phản Bội'."
"Kẻ Phản Bội?"
"Đúng vậy. Một trong những Nhà Thiết Kế — những kẻ đã tạo ra Trò Chơi Hóa. Nhưng không giống những kẻ khác, hắn ta đã phản bội đồng loại. Hắn ta cho rằng Trò Chơi Hóa là một sai lầm, rằng việc biến Lam Tinh thành sân thử nghiệm là tội ác. Và hắn ta đã tạo ra Cục Giám Sát như một công cụ để chống lại chính hệ thống mà hắn từng xây dựng."
Tần Mặc cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. "Vậy Cục Giám Sát... là do một kẻ địch tạo ra?"
"Không phải kẻ địch. Một kẻ phản bội — nhưng phản bội vì lý do chính đáng." Ngải Duy quay sang nhìn hắn, đôi mắt tím phản chiếu ánh sáng từ khối cầu. "Và khối cầu này là di sản cuối cùng hắn ta để lại. Chúng tôi gọi nó là 'Tâm Thư' — một bản ghi chép toàn bộ ký ức và kiến thức của Kẻ Phản Bội trước khi hắn bị những Nhà Thiết Kế khác săn lùng và tiêu diệt."
Bà chạm vào khối cầu. Ngay lập tức, những đường vân trên bề mặt nó bùng sáng, và một hình ảnh ba chiều hiện lên trong không trung.
Đó là bản đồ của toàn bộ Lam Tinh — nhưng không giống bất kỳ bản đồ nào Tần Mặc từng thấy. Trên đó, bốn tòa tháp phong ấn ở bốn phương Đông Tây Nam Bắc được đánh dấu bằng những chấm sáng trắng. Nhưng ngoài ra, còn có hàng chục chấm sáng khác — màu tím — nằm rải rác khắp hành tinh.
"Đây là gì?"
"Vị trí của tất cả các U Tổ đang hoạt động trên Lam Tinh," Ngải Duy nói. "Hiện tại có tổng cộng ba mươi bảy cái. Cái mà cậu vừa phá hủy là một trong số đó. Nhưng nó không phải là cái lớn nhất. Cũng không phải là cái nguy hiểm nhất."
Bà chỉ tay vào một chấm sáng nằm sâu trong lòng Uyên — ngay trung tâm của vực thẳm, nơi ánh sáng tím sáng rực nhất.
"Đây là U Tổ Chính. Trái tim của toàn bộ mạng lưới. Nếu nó được kích hoạt, tất cả Dị Tộc trên Lam Tinh sẽ đồng loạt thức tỉnh, và Cuộc Chiến Cuối Cùng sẽ bắt đầu ngay lập tức."
"Và chúng ta còn bao nhiêu thời gian?"
"Không nhiều. Theo dữ liệu từ Tâm Thư, U Tổ Chính đã bắt đầu giai đoạn kích hoạt cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, nó sẽ hoàn tất trong vòng chưa đầy hai năm."
Hai năm. Ít hơn dự đoán trước đó của hắn. Tần Mặc siết chặt nắm tay, nhưng giọng hắn vẫn giữ được vẻ bình thản: "Vậy chúng ta phải làm gì?"
"Trước mắt, cậu cần tiếp tục huấn luyện. Những gì cậu làm được ở U Tổ chỉ là bề nổi của sức mạnh mà cậu có thể đạt tới." Ngải Duy thu hồi hình ảnh ba chiều, rồi quay sang nhìn thẳng vào mắt hắn. "Nhưng có một điều cậu cần biết. Khi cậu dùng Nguyên Năng để can thiệp vào U Hạch Chủ, cậu không chỉ hủy bỏ giao thức thức tỉnh. Cậu đã chạm vào ý thức của chính hệ thống."
"Ý bà là sao?"
"Hệ thống Trò Chơi Hóa không chỉ là một chương trình vô tri. Nó có ý thức. Và khi cậu chạm vào nó, nó đã nhìn thấy cậu."
Tần Mặc cảm thấy máu trong người mình lạnh đi. Hắn nhớ lại khoảnh khắc trên đỉnh tháp, khi hắn đặt tay lên U Hạch Chủ và cảm nhận được thứ gì đó đang nhìn lại mình từ bên trong.
"Tôi đã cảm thấy nó," hắn nói. "Nó không giống như Đơn Vị Thanh Trừng. Nó... cổ xưa hơn. Mạnh hơn."
"Đó là vì cậu đã chạm vào một trong những Nhà Thiết Kế còn sống."
Căn phòng như quay cuồng. Tần Mặc lùi lại một bước, cố gắng xử lý thông tin vừa nhận được. "Bà nói là... những kẻ tạo ra Trò Chơi Hóa vẫn còn sống?"
"Không phải tất cả. Nhưng một số thì có. Và chúng vẫn đang theo dõi Lam Tinh từ một nơi nào đó ngoài kia." Ngải Duy chỉ tay ra ngoài cửa sổ, về phía bầu trời đêm đầy sao. "Đó là lý do chúng tôi cần cậu, Tần Mặc. Không chỉ để chống lại hệ thống. Mà còn để chuẩn bị cho cuộc chiến thực sự — cuộc chiến chống lại những kẻ đã tạo ra nó."
---
Buổi huấn luyện hôm đó khác hẳn mọi lần.
Thay vì đấu trường ở lớp không gian thứ bảy, Ngải Duy dẫn Tần Mặc đến một nơi mà hắn chưa từng thấy — lớp không gian thứ ba mươi, nơi sâu nhất trong tòa tháp mà một Giám Sát Viên Tập Sự được phép vào.
Đó là một căn phòng nhỏ, trống rỗng, không có gì ngoài một bệ đá đặt ở trung tâm. Trên bệ đá là một viên đá năng lượng — nhưng không phải cấp E như lần đầu. Đây là một viên cấp B, phát ra ánh sáng tím sẫm giống hệt U Hạch.
"Bài tập hôm nay sẽ khác," Ngải Duy nói, đứng ở mép phòng. "Cậu sẽ không chỉ cảm nhận viên đá nữa. Cậu sẽ phải thay đổi nó."
"Thay đổi thế nào ạ?"
"Viên đá này là một mảnh vỡ của U Hạch. Bên trong nó vẫn còn chứa những đoạn mã nguồn từ hệ thống. Nhiệm vụ của cậu là tìm ra đoạn mã đó và viết lại nó."
Tần Mặc nhìn viên đá. Hắn đã từng làm điều tương tự trên đỉnh U Tổ — nhưng khi đó, hắn hành động trong tuyệt vọng, dưới áp lực của đồng hồ đếm ngược. Lần này, hắn có thời gian. Có sự chuẩn bị. Nhưng cũng có nghĩa là hắn sẽ phải đối mặt với thứ mà hắn đã chạm vào lần trước — ý thức của hệ thống.
"Nếu cháu chạm vào nó lần nữa," hắn hỏi, "hệ thống có phát hiện ra cháu không?"
"Có thể. Nhưng ở đây, trong lớp không gian thứ ba mươi, cậu được bảo vệ. Kết giới của tòa tháp sẽ che giấu cậu."
"Và nếu cháu không làm được?"
Ngải Duy im lặng một lúc, rồi nói: "Thì cậu sẽ không bao giờ đủ mạnh để đối mặt với những gì sắp tới."
Tần Mặc hít một hơi thật sâu. Rồi hắn bước tới bệ đá, đặt hai tay lên viên đá, và nhắm mắt lại.
Ngay lập tức, hắn cảm nhận được nó.
Không phải cấu trúc vật chất như những lần trước. Lần này, hắn cảm nhận được thứ gì đó khác — một sự hiện diện. Một ý thức cổ xưa, lạnh lẽo, đang ẩn nấp trong những dòng mã nguồn. Nó không nói gì. Nó chỉ quan sát.
Và rồi, từ sâu trong viên đá, một giọng nói vang lên trong tâm trí hắn — không phải bằng ngôn từ, mà bằng những hình ảnh và cảm xúc hỗn độn. Hắn thấy những hành tinh chết, những nền văn minh sụp đổ, những sinh vật bị biến thành quái vật. Hắn thấy một cuộc chiến kéo dài hàng triệu năm, giữa những thực thể vĩ đại đến mức Lam Tinh chỉ là một hạt bụi trong cuộc chiến đó.
Và hắn thấy Kẻ Phản Bội.
Một bóng người — không rõ hình dạng, chỉ là một hình bóng mờ ảo làm từ ánh sáng trắng — đứng giữa những ngôi sao đang hấp hối. Giọng nói của hắn ta vọng lại, yếu ớt nhưng rõ ràng:
"Nếu ngươi đang nghe thấy điều này... thì ta đã chết. Nhưng đừng để cái chết của ta là vô nghĩa. Hãy tìm Tâm Thư. Hãy tìm sự thật. Và hãy chuẩn bị... vì chúng sắp quay trở lại."
Hình ảnh tan biến. Tần Mặc mở mắt, mồ hôi đầm đìa trán, tay vẫn run rẩy đặt trên viên đá.
Nhưng viên đá đã thay đổi.
Ánh sáng tím sẫm biến mất. Thay vào đó là ánh sáng trắng thuần khiết — thứ ánh sáng mà hắn vừa thấy trong hình bóng của Kẻ Phản Bội.
"Cháu đã làm được," giọng Ngải Duy vang lên từ phía sau, đầy kinh ngạc. "Cháu đã thanh tẩy nó."
Tần Mặc quay lại, đôi mắt vẫn còn vương lại hình ảnh của những ngôi sao hấp hối. "Bà có thấy không ạ? Những gì cháu vừa thấy?"
"Không. Nhưng ta biết cậu đã thấy gì." Ngải Duy bước tới, đặt tay lên vai hắn. "Đó là di nguyện của Kẻ Phản Bội. Và giờ đây, cậu là một trong số rất ít người trên Lam Tinh biết được sự thật."
"Sự thật về cái gì ạ?"
"Về lý do thực sự của Trò Chơi Hóa. Nó không phải là thử nghiệm. Nó là vũ khí. Một vũ khí được tạo ra để chuẩn bị cho cuộc chiến chống lại thứ gì đó còn lớn hơn cả Nhà Thiết Kế."
Bà dừng lại, đôi mắt tím nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Và cậu, Tần Mặc, có thể là người duy nhất có khả năng sử dụng vũ khí đó."
---
Đêm đó, Tần Mặc không ngủ được.
Hắn ngồi một mình trong phòng, trước mặt là viên đá năng lượng đã được thanh tẩy. Ánh sáng trắng từ nó dịu nhẹ, không còn cảm giác lạnh lẽo của Uyên nữa. Nhưng những gì hắn đã thấy vẫn quay cuồng trong tâm trí hắn.
Kẻ Phản Bội. Những Nhà Thiết Kế còn sống. Cuộc chiến giữa các vì sao. Và Trò Chơi Hóa — không phải là thử nghiệm, mà là vũ khí.
"Có quá nhiều thứ tao chưa biết," hắn thì thầm.
Nhưng có một điều hắn biết chắc chắn: hắn không còn là một học sinh trung học yếu đuối nữa. Hắn là một Giám Sát Viên. Hắn là một chiến binh trong cuộc chiến ngầm. Và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra toàn bộ sự thật — và bảo vệ những người hắn yêu thương khỏi những gì sắp tới.
Bên ngoài, những cột sáng tím từ Uyên vẫn nhấp nháy như những ngọn hải đăng dẫn đường cho thứ gì đó đang đến.
Nhưng trong căn phòng nhỏ, ánh sáng trắng từ viên đá đã được thanh tẩy vẫn le lói — như một lời hứa, như một hy vọng, như một vũ khí đang chờ được sử dụng.
---
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.