Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 24: Diễn Luyện

Đăng: 21/05/2026 20:24 2,357 từ 1 lượt đọc

Thời gian thoáng cái trôi qua.
Hai tháng khổ tu, chìm trong dòng chảy của linh khí, lặng lẽ trôi đi như một dòng sông ngầm.
Không khí oi nóng ngột ngạt của tháng Hỏa Xà (tháng Sáu) đã lui lại, nhường chỗ cho những làn gió thu đầu tiên của tháng Chín. Gió thổi qua Hắc Vụ Trấn, mang theo chút hơi se lạnh và mùi hương tươi mát của lá cây, khiến tinh thần người ta tỉnh táo hơn.
Cuộc sống của Vi Hoàng tại Triệu gia, trong hai tháng này, trôi qua yên bình một cách kỳ lạ.
Sau khi hắn nộp lên bản báo cáo về "Linh Tinh Phấn" và chứng minh được hiệu suất của nó – giúp sản lượng dược liệu cấp thấp tăng vọt bốn thành – khiến Vi Hoàng, từ một "công cụ", đã trở thành một "tài sản" hữu ích.
Sự thưởng thức này của Trưởng Lão Dược Điện giống như một tấm bùa hộ mệnh vô hình. Không có kẻ nào đui mù mà đi phá bĩnh một Quản Sự Dược Phòng đang làm việc hiệu quả, đang mang lại lợi ích cho toàn bộ phe cánh.
Kể cả Triệu Uy.
Vi Hoàng biết, mỗi lần Chấp sự đại nhân tới Dược Phòng kiểm tra, ánh mắt lão nhìn hắn vẫn đầy sự dò xét và không hài lòng. Lão rõ ràng không cam tâm khi vị trí vốn dành cho con trai mình lại rơi vào tay một kẻ ngoại tộc. Nhưng, lão không làm gì cả.
Lợi ích.
Trong một gia tộc phụ thuộc Ma Đạo như Triệu gia, chỉ có lợi ích mới là thứ bảo đảm vững chắc nhất. Vi Hoàng đã chứng minh được giá trị của mình, vì vậy, hắn có được sự yên bình mà hắn cần.
...
Tại một khoảng sân trúc yên tĩnh phía sau Dược Phòng, nơi giờ đã là nơi ở riêng của Quản Sự Vi Hoàng.
Những thân trúc cao vút, thẳng tắp, đung đưa nhẹ trong gió thu. Vài chiếc lá vàng xoay tròn, nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.
"Vù! Vù!"
Một bóng đen đang di chuyển trong sân.
Vi Hoàng, mặc một bộ hắc y bó sát, tay cầm thanh kiếm thép rẻ tiền, đang múa vù vù.
Nếu có một tu sĩ kiếm đạo ở đây, chắc chắn sẽ lắc đầu cười nhạo.
Động tác của hắn có chút cứng ngắc, thậm chí là trúc trắc, không có chút mỹ cảm nào. Hắn dường như đang cố ép cơ thể mình tuân theo một quỹ đạo kỳ lạ.
Đây là một bộ kiếm kĩ được ghi trong "Binh Linh Giải", tên là "Tàn Kiếm Thức".
Một cái tên rất phù hợp. Nó không phải là một bộ kiếm pháp hoàn chỉnh, mà chỉ là những chiêu thức rời rạc, tập trung vào việc làm sao để đưa linh khí bao bọc lấy thân kiếm và chém ra một cách thô thiển nhất.
Vi Hoàng đột ngột dừng lại, cắm kiếm xuống đất.
Hắn thở ra một luồng khí trắng đục trong làn gió thu. Hắn nhắm mắt, nội thị.
Bên trong đan điền, linh khí Hỗn Huyết màu xám tro đã tích tụ lại, đặc quánh. Nhờ nguồn Dưỡng Mạch Đan dồi dào trong hai tháng qua, tốc độ tu luyện của hắn đã đạt tới tiến độ thần tốc.
Đan điền của Nhất Chuyển Nhất Giai... đã lấp đầy được tám thành.
Vi Hoàng mở mắt, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên.
"Chỉ cần thêm nửa tháng," hắn thầm tính toán, "Ta có thể nếm thử đột phá bình cảnh, bước vào Nhất Chuyển Nhị Giai."
Hắn rút kiếm lên, chậm rãi lau vết sương đọng trên lưỡi kiếm. Hắn bắt đầu suy nghĩ về tương lai sau này.
Việc tu luyện, càng lên cao, càng không chỉ đơn giản là tích lũy linh khí.
Để đột phá các bình cảnh lớn, hay thậm chí là các tiểu cảnh giới như từ Nhất Giai lên Nhị Giai giống hắn hiện tại, thì công pháp lại tỏ ra vô cùng quan trọng. Công pháp chính là tấm bản đồ, chỉ dẫn linh khí đi đúng đường, tạo ra sự biến đổi về chất.
Công pháp cũng chia thành tam phẩm: Thượng, Trung, Hạ.
Vi Hoàng nhìn vào các ký tự ghi lại khẩu quyết "Binh Linh Giải" trong đầu. Hắn đánh giá nó một cách khách quan.
"Nhất Giai Hạ Phẩm."
Rác rưởi.
Nó là loại công pháp cấp thấp nhất trong Pháp Điện, thường dùng để ban phát cho đám tạp dịch may mắn thức tỉnh linh căn nhưng tư chất kém.
Mặc dù nó có một ưu điểm là phù hợp với mọi loại huyết mạch, kể cả Hỗn Huyết của Vi Hoàng. Nhưng khuyết điểm cũng rõ ràng như ban ngày.
Nó không tinh diệu.
Quá trình tu luyện mà nó mô tả thường không rõ ràng và vô cùng mơ hồ. Nó chỉ nói "dẫn linh khí tới A, đi qua B, tụ tại C", nhưng không giải thích tại sao phải làm vậy, nguyên lý là gì. Tu luyện bằng "Binh Linh Giải" giống như đi trong sương mù, chỉ có thể mò mẫm đi theo một con đường mòn, không thể hiểu rõ bản chất.
Tất nhiên, Vi Hoàng biết trong Pháp Điện chắc chắn có những công pháp tốt hơn. Ví dụ như "Liệt Hỏa Quyết" Nhất Phẩm Thượng Giai, hay "Huyền Thủy Công" Nhất Phẩm Trung Giai.
Nhưng hắn không đủ thân phận để tiếp xúc.
Hắn cũng đã tìm cách kiếm về một bộ. Hắn từng dùng quyền Quản Sự Dược Phòng, thử trao đổi với một đệ tử ở Pháp Điện, nhưng quy định của Triệu gia rất nghiêm ngặt. Công pháp, đặc biệt là công pháp Trung, Thượng Giai, bị quản lý còn chặt chẽ hơn cả đan dược. Với thân phận hiện tại Vi Hoàng cũng không có cách nào.
Hơn nữa, Vi Hoàng cũng tự phân tích.
Cho dù hắn có thể tiếp xúc được một bộ "Liệt Hỏa Quyết", thì sao chứ? Hắn là Huyết Mạch Hỗn Huyết, không phải Hỏa Huyết Mạch. Tu luyện một công pháp không phù hợp, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì kinh mạch nổ tung.
"Binh Linh Giải", mặc dù rác rưởi, nhưng nó phù hợp với hắn.
"Dễ luyện, khó tinh."
Vi Hoàng kết luận. "Nhưng nó cũng có chỗ độc đáo riêng."
Ít nhất, nó bao hàm cả ba phương diện: công, thủ, và di chuyển. Đối với một tu sĩ cấp thấp, nó đã là đủ dùng.
Hắn gạt bỏ những suy nghĩ tạp nham ra khỏi đầu.
Than thở không phải phong cách của Vi Hoàng. Tối đa hóa lợi ích từ những gì mình có, mới là con đường của hắn.
Hắn cất kiếm vào vỏ.
Hắn bắt đầu đổi sang một thân pháp. Cũng là một phần của "Binh Linh Giải", gọi là "Trúc Ảnh Bộ".
Vi Hoàng hít một hơi, linh khí màu xám tro lập tức bị điều động. Hắn dồn linh khí đi qua một lộ tuyến vô cùng phức tạp dưới lòng bàn chân.
"Vù!"
Thân hình Vi Hoàng bỗng nhiên mờ đi. Hắn bước một bước, nhưng thân ảnh lại xuất hiện ở bên trái cách đó ba mét. Hắn bước tiếp, thân ảnh lại lùi về sau hai mét.
Chuyển động của hắn trở nên nhanh hơn và khó đoán hơn.
Như một chiếc lá trúc, bị gió thu thổi bay loạn xạ, không ai biết được quỹ đạo tiếp theo của nó.
Dừng lại. Vi Hoàng lại tiếp tục vận dụng linh khí.
Một pháp thuật nhỏ khác trong "Binh Linh Giải" được thi triển.
"Linh Giáp Thuẫn."
Một lớp bảo vệ mỏng manh, màu xám xịt, gần như trong suốt, lập tức hiện lên, che phủ lấy cẳng tay trái và một mảng trước ngực của hắn. Đây là những bộ vị trí mạng.
Vi Hoàng nhìn nhận lại toàn bộ công pháp của bản thân.
Hắn ước lượng về khả năng chiến đấu hiện tại.
Một từ. "Kém".
Rất kém.
Uy lực của "Tàn Kiếm Thức", đối phó với phàm nhân thì đúng là thần cản giết thần. Nhưng nếu đấu với một tu sĩ Triệu gia chân chính thì sao?
Ví dụ, một đệ tử có huyết mạch Tam Giai, tu luyện một bộ công pháp Nhất Phẩm Trung Giai.
Vi Hoàng biết mình sẽ thua. Thua một cách thảm hại.
Vấn đề không nằm ở kỹ xảo. Vấn đề nằm ở nền tảng.
Chủ yếu, là chất và lượng linh khí của hắn kém hơn đối phương quá nhiều. Hỗn Huyết của hắn, dù được Dưỡng Mạch Đan hỗ trợ, vẫn chỉ là Hỗn Huyết. Linh khí hắn tu luyện ra, nó tạp nham và yếu ớt.
Còn nếu so với dạng thiên tài như Triệu Đông...
Vi Hoàng thậm chí còn không muốn so sánh. Khỏi phải nói.
Hắn đoán, có lẽ trong mắt một thiên tài Lục Phẩm như Triệu Đông, hắn – một Quản Sự Dược Phòng Nhất Giai – cũng chỉ mạnh hơn phàm nhân một chút thôi.
Vi Hoàng thậm chí còn nghi ngờ, với sự tích lũy kinh khủng của huyết mạch Lục Giai, Triệu Đông ở cảnh giới Nhất Chuyển, cũng có thể thoải mái khiêu chiến những tu sĩ Nhị Chuyển bình thường – loại tu sĩ có tư chất kém, tích lũy không đủ, may mắn đột phá lên Nhị Chuyển.
Đó mới là sự khác biệt về đẳng cấp.
Vi Hoàng nghiến răng. Cảm giác bị đè nén này khiến hắn khó chịu, nhưng cũng khiến hắn thêm tỉnh táo.
Hắn không có thời gian để lãng phí.
Hắn lại một lần nữa rút kiếm ra.
"Vù!"
Hắn thi triển kiếm chiêu. Nhưng lần này, hắn không chém vào không khí. Hắn chém ra một luồng linh khí xám xịt.
Vết chém linh khí bay xa năm mét, cắt đứt một thân cây trúc non.
Tầm tấn công của hắn, đã xa hơn việc chém bình thường.
"Vù! Vù! Vù!"
Hắn liên tục thi triển.
Tàn Kiếm Thức, Trúc Ảnh Bộ, Linh Giáp Thuẫn.
Hắn bắt đầu kết hợp cả ba.
Thân hình hắn như một bóng ma, lướt đi trong sân trúc, lâu lâu lại vung ra một vết chém linh khí, trên người luôn duy trì một lớp linh khí bảo hộ mỏng manh.
Sau đó Vi Hoàng thầm niệm chú ngữ, dẫn động linh khí theo ý niệm truyền vào Tử Kim Tằm.
Một luồng linh khí xám xịt hiện lên, mơ hồ xuất hiện bóng dáng của con trùng mập mạp, xuất hiện bên cạnh Vi Hoàng. Nó bắn từ trong miệng ra những chùm linh khí giống như sợi tơ có tác dụng kết dính và hạn chế hành động của địch nhân.
Sau một lúc, trán Vi Hoàng bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
Hắn dừng lại, thở dốc.
Vi Hoàng ước lượng. Với dự trữ linh khí tám thành đan điền của hắn, hắn có thể duy trì chiến đấu ở cường độ này trong khoảng... nửa canh giờ (một tiếng).
Sau đó, linh khí trong đan điền sẽ cạn kiệt, mặc cho kẻ khác chém giết.
"Nửa canh giờ..." Hắn nhíu mày. Vẫn là quá ít.
Nhưng nếu...
Nếu bảo hắn chiến đấu với phàm nhân?
Một ý nghĩ lạnh lùng lướt qua. Hắn có thể thoải mái đồ sát hàng ngàn phàm nhân được trang bị vũ khí lạnh.
Còn đối với cung tên?
Vi Hoàng lại liếc nhìn tốc độ của Trúc Ảnh Bộ. Khó nói. Phàm nhân muốn bắn trúng hắn là rất khó, quỹ đạo của hắn quá khó đoán. Chưa kể, lớp Linh Giáp Thuẫn kia, có lẽ đủ sức chặn được vài mũi tên trước khi vỡ tan.
Tới lúc này, Vi Hoàng mới dừng hẳn việc diễn tập chiêu thức.
Hắn thu công, cất kiếm. Hắn đứng giữa sân, để làn gió thu thổi khô mồ hôi trên trán.
Hắn lại suy nghĩ về một vấn đề khác. Một vấn đề tương đối phiền phức, nhưng lại cấp bách hơn.
Tốc độ tu luyện của hắn.
Nhờ Dưỡng Mạch Đan, hắn đã đạt tám thành của Nhất Giai. Hắn tính toán, chỉ cần nửa tháng nữa, hắn sẽ đột phá Nhị Giai.
Huyết mạch của hắn, tư chất chỉ có Nhị Giai.
Có nghĩa là, sau khi Vi Hoàng đột phá Nhị Giai, hắn chỉ cần tu luyện lấp đầy mười thành của đan điền Nhất Chuyển Nhị Giai, là sẽ chạm tới "giới hạn".
Với tốc độ hiện tại... Vi Hoàng ước lượng toàn bộ quá trình đó, chỉ mất tầm ba tháng nữa thôi.
Ba tháng.
Một tu sĩ tư chất Nhị Giai, huyết mạch Hỗn Huyết rác rưởi, kể từ Khải Linh Đại Điển, chỉ mất tổng cộng tám tháng, là đã tu luyện tới đỉnh điểm Nhất Chuyển.
Tốc độ này, là không bình thường.
Một tên tư chất Nhị Giai như Triệu Mẫn, dù có Dưỡng Mạch Đan, cũng chỉ vừa mới chật vật tích lũy được 6 thành đan điền của Nhất Chuyển Nhất Giai.
Nếu như có kẻ để ý, một kẻ thông tuệ như Triệu Hàn, hay một kẻ đa nghi như Triệu Uy, bọn họ sẽ hỏi: Tại sao?
Hắn không thể nói là do hắn tự chế ra "Dưỡng Mạch Đan" được.
Hắn phải tạo ra một cái cớ thích hợp.
Nhưng Vi Hoàng làm việc, sao có thể bỏ sót chi tiết quan trọng đó được chứ?
Hắn đứng trong sân trúc, ngẩng đầu nhìn những chiếc lá vàng đang rơi. Một nụ cười lạnh lùng hiện lên trên khuôn mặt thanh tú của hắn.
Vở kịch này, cần phải có thêm một đạo cụ nữa.
Vi Hoàng chỉnh lại y phục. Hắn khoác lên mình bộ đồng phục Quản Sự Dược Phòng, phong thái lập tức thay đổi, từ một võ giả trở về một quản sự thông tuệ, ôn hòa.
Hắn quyết định đi tới Pháp Điện một chuyến.

0