Chương 79: Hắc Thủy Công Hội (1)
Hắc Giang Thành về đêm rực rỡ ánh đèn, phù hoa như gấm, nhưng đứng trước tòa kiến trúc đồ sộ màu xanh đen này, dường như mọi âm thanh náo nhiệt đều bị một bức tường vô hình ngăn cách ở bên ngoài.
Bốn chữ lớn "Hắc Thủy Công Hội" được khắc trên tấm biển bằng gỗ mun ngàn năm, nét chữ rồng bay phượng múa nhưng lại toát ra một cỗ khí thế túc sát lạnh lẽo, tựa như dòng nước đen ngòm dưới đáy vực sâu, lẳng lặng nuốt chửng mọi sinh cơ.
Vi Hoàng đứng lặng một chút, ánh mắt bình thản quan sát người ra kẻ vào. Không giống như Vạn Bảo Các người đến người đi tấp nập, huyên náo tiếng cười nói, nơi này mang một bầu không khí trầm mặc đến đáng sợ. Những tu sĩ bước ra từ cánh cửa lớn kia, đa phần đều mang theo mùi máu tanh nồng nặc chưa tan, ánh mắt sắc bén đảo quanh cảnh giác như loài dã thú vừa rời khỏi hang ổ.
Hắn chỉnh lại vạt áo, vẻ mặt không đổi, cất bước tiến vào bên trong.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, một luồng hàn khí ập vào mặt. Không gian bên trong Hắc Thủy Công Hội rộng lớn hơn vẻ bề ngoài rất nhiều, trần nhà cao vút được chống đỡ bởi những cột trụ đá khổng lồ chạm khắc hình thủy quái dữ tợn. Ánh sáng ở đây không dùng dạ minh châu rực rỡ mà dùng loại đá phát quang màu lam nhạt, khiến cả đại sảnh chìm trong một tông màu u tối, lạnh lẽo.
Trong sảnh, hàng chục nhóm tu sĩ đang tụ tập. Bọn họ hoặc ngồi lau chùi binh khí, hoặc thì thầm to nhỏ bàn bạc kế hoạch, tuyệt nhiên không có ai lớn tiếng ồn ào. Không khí đè nén, nặng nề như thể sắp có bão tố ập đến. Vi Hoàng liếc mắt qua, nhận thấy đa phần những kẻ này đều che giấu dung mạo, hoặc đội nón rộng vành, hoặc đeo mặt nạ da người, khí tức trên người đều dao động ở mức Nhị chuyển đỉnh phong, thậm chí lác đác còn có vài luồng khí tức Tam chuyển mơ hồ.
"Quả nhiên là nơi tụ tập của những kẻ liếm máu trên lưỡi đao."
Vi Hoàng thầm đánh giá trong lòng, bước chân không nhanh không chậm đi thẳng về phía quầy lễ tân ở cuối đại sảnh.
Ngồi sau quầy là một lão giả râu tóc hoa râm, thân hình vạm vỡ như một con gấu già, làn da ngăm đen bóng loáng như đồng hun. Lão mặc một chiếc áo cộc tay để lộ những thớ cơ bắp cuồn cuộn chằng chịt vết sẹo, đang cúi đầu xem xét một cuốn sổ sách dày cộp. Dù chỉ ngồi yên một chỗ, nhưng uy áp vô hình tỏa ra từ người lão khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại.
Tu sĩ Tam chuyển!
Vi Hoàng ánh mắt hơi ngưng lại, nhưng bước chân vẫn vững vàng đi tới. Hắn không vội mở lời, mà đưa mắt nhìn lên bức tường đá khổng lồ phía sau lưng lão giả.
Trên bức tường đen kịt đó treo chi chít những tờ lệnh bài nhiệm vụ, được phân chia màu sắc rõ ràng.
Ánh mắt Vi Hoàng lướt nhanh qua những tấm lệnh bài màu xanh ở dưới thấp, đó là những nhiệm vụ thu thập tài liệu thủy quái Nhị chuyển thông thường, tiền thưởng cũng chỉ ở mức vài trăm linh thạch, không đủ để lọt vào mắt hắn lúc này.
Hắn nhìn lên cao hơn.
Ở khu vực trung tâm bức tường, những tấm lệnh bài màu đỏ rực như máu đập vào mắt người xem một cách nhức nhối.
"Truy nã: Độc Nhãn Giao – Thủy quái Tam chuyển sơ giai. Khu vực hoạt động: Vùng nước xoáy phía Tây. Tiền thưởng: 3.000 linh thạch hạ phẩm và một viên Thủy Linh Đan."
"Săn giết: Đàn Thủy Tiễn Ngư di cư. Yêu cầu: Thu thập ít nhất 100 bộ xương cá. Tiền thưởng: Thỏa thuận theo số lượng."
Ánh mắt Vi Hoàng tiếp tục di chuyển sang bên cạnh, nơi treo những tấm lệnh bài truy nã tội phạm. Những cái tên được viết bằng mực đỏ tươi, bên cạnh là chân dung vẽ lại, ai nấy đều mặt mày hung tợn.
"Thủy tặc 'Huyết Thủ' Lý Tam. Tu vi: Tam chuyển trung giai. Tội danh: Cướp giết ba thuyền buôn của Tống gia. Tiền thưởng: 5.000 linh thạch, đầu người đổi thưởng."
Nhưng thứ khiến đồng tử Vi Hoàng co rút lại mãnh liệt nhất là một tấm lệnh bài màu tím đen, treo đơn độc ở vị trí cao nhất, tỏa ra một loại uy nghiêm không thể xâm phạm.
"Truy nã đặc biệt: 'Hắc Sát' Đoàn Thiên. Tu vi: Tứ chuyển sơ giai. Thủ lĩnh băng thủy tặc Hắc Sát. Tiền thưởng: 50.000 linh thạch hạ phẩm, một pháp bảo Tứ chuyển tùy chọn, và tư cách trở thành Khách khanh trưởng lão của Hắc Thủy Công Hội."
Tứ chuyển!
Vi Hoàng hít sâu một hơi lạnh lẽo. Tứ chuyển là khái niệm gì? Ở những gia tộc nhỏ như Triệu gia, Tứ chuyển chính là lão tổ tông trấn áp khí vận, là tồn tại đỉnh cao không thể với tới. Vậy mà ở Hắc Giang Thành này, một tên thủy tặc Tứ chuyển lại bị công khai treo thưởng truy nã. Điều này không chỉ cho thấy sự hỗn loạn của vùng sông nước nơi đây mà còn gián tiếp chứng minh thực lực kinh khủng của Hắc Thủy Công Hội. Dám truy nã Tứ chuyển, nghĩa là trong tay bọn họ chí ít cũng phải có chiến lực tương đương, thậm chí mạnh hơn để trấn áp.
"Nhìn đủ chưa, tiểu tử?"
Một giọng nói ồm ồm vang lên như sấm rền, cắt đứt dòng suy nghĩ của Vi Hoàng.
Lão giả chưởng quầy đã ngẩng đầu lên từ lúc nào, đôi mắt hổ phách sắc bén như chim ưng đang nhìn chằm chằm vào Vi Hoàng. Trong ánh mắt đó mang theo vài phần soi mói, vài phần khinh thường không che giấu. Lão liếc qua tu vi Nhị chuyển của Vi Hoàng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt.
"Nhiệm vụ trên đó không phải thứ mà một tên Nhị chuyển non nớt như ngươi có thể dòm ngó. Đừng để lòng tham làm mờ mắt, mạng nhỏ chỉ có một mà thôi. Muốn kiếm ăn thì nhìn xuống mấy cái bảng màu xanh dưới kia."
Thái độ của lão cực kỳ ngạo mạn, nhưng Vi Hoàng không hề tỏ ra tức giận. Hắn hiểu quy tắc của thế giới này, tôn trọng cường giả là đạo lý sinh tồn cơ bản. Hơn nữa, lão già này nói lời khó nghe nhưng cũng là sự thật trần trụi.
Vi Hoàng thu lại ánh mắt, chắp tay thi lễ một cách đúng mực, giọng nói bình thản không kiêu ngạo không siểm nịnh: "Đa tạ tiền bối nhắc nhở. Vãn bối mới tới Hắc Giang Thành, nghe danh Hắc Thủy Công Hội uy trấn một phương nên mạo muội ghé qua tìm hiểu, xem có cơ hội nào kiếm chút cơm cháo hay không."
Lão giả thấy thái độ Vi Hoàng cung kính, khí độ trầm ổn không giống mấy tên trẻ trâu mới ra đời, sắc mặt cũng hòa hoãn đi đôi chút. Lão hừ nhẹ một tiếng, thò tay vào hộc tủ lấy ra một tấm thẻ ngọc màu xanh đen, tùy tiện ném lên mặt quầy đá cái "cạch".
"Muốn gia nhập Hắc Thủy Công Hội thì xem điều kiện trong đó. Còn nếu chỉ muốn làm tán tu nhận nhiệm vụ thời vụ thì xem phần đãi ngộ phía sau. Tuy nhiên ta nói trước, tán tu không được hưởng phúc lợi của thành viên chính thức, nhiệm vụ nhận rồi sống chết tự chịu, công hội chỉ thu mua xác yêu thú và trả thưởng theo đúng cam kết, không chịu trách nhiệm bảo hộ."
"Đa tạ tiền bối."
Vi Hoàng cầm lấy tấm thẻ ngọc, cảm nhận được sự mát lạnh truyền vào lòng bàn tay. Hắn không chần chừ, lập tức truyền một tia thần niệm vào bên trong.
Một lượng thông tin lớn lập tức hiện ra trong đầu hắn.
Phần đầu tiên là quy tắc gia nhập thành viên chính thức. Điều kiện vô cùng hà khắc: Phải có người bảo lãnh, trải qua ba vòng kiểm tra thực lực sinh tử, và quan trọng nhất là phải ký kết huyết thệ trung thành với công hội trong ít nhất mười năm.
Vi Hoàng lướt qua phần này rất nhanh, trong lòng cười lạnh. Mười năm? Đối với tu sĩ, mười năm là khoảng thời gian quý báu để đột phá cảnh giới. Bán mạng mười năm cho một tổ chức chỉ để đổi lấy sự bảo hộ và một chút tài nguyên ổn định, đây là gông cùm mà hắn tuyệt đối không bao giờ chấp nhận. Hắn cần tự do, cần sự linh hoạt để xoay chuyển trong mọi tình huống.
Hắn tập trung sự chú ý vào phần nhiệm vụ dành cho tán tu.
Đúng như lão giả nói, điều kiện cho tán tu cực kỳ khắc nghiệt. Phải nộp tiền cọc khi nhận nhiệm vụ, chiến lợi phẩm bắt buộc phải bán lại cho công hội với giá thấp hơn thị trường hai phần. Đây rõ ràng là bóc lột công khai, mượn sức lao động và mạng sống của tán tu để làm giàu cho công hội.
Tuy nhiên, ánh mắt Vi Hoàng chợt dừng lại ở một mục tuyển dụng đặc biệt.
"Tuyển mộ bổ sung: Các đội săn bắt Thủy quái Tam chuyển thường xuyên tuyển mộ tu sĩ Nhị chuyển đi theo hỗ trợ.
Nhiệm vụ: Xử lý tôm tép ven đường, dẫn dụ yêu thú, sơ chế tài liệu tại chỗ, hậu cần...
Thù lao: 100-200 linh thạch mỗi chuyến, cộng thêm 5% giá trị chiến lợi phẩm phụ nếu hoàn thành xuất sắc."
Vi Hoàng nheo mắt lại, nhịp tim vẫn bình ổn nhưng trong đầu đã nhanh chóng tính toán.
"Tuyển Nhị chuyển đi săn Tam chuyển? Nghe thì thơm đấy, thù lao cố định hậu hĩnh, lại còn được chia phần trăm."
"Nhưng trên đời này làm gì có bữa trưa miễn phí."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.